Chương 446 – Đêm Nay Có Thể Ăn Cơm Không

Chapter Truyện / Chương 446 – Đêm Nay Có Thể Ăn Cơm Không

Ngày từng ngày qua đi, mấy người Tống Khuyết ở lại trong phòng Bạch Tiểu Thuần, mỗi người đều tìm nơi nghỉ ngơi cho mình, hưởng thụ đãi ngộ chỉ có người bài danh top mười trên Tinh Không Đạo Cực Bảng mới có, trong nội tâm ngoài cảm khái lại càng chăm chỉ tu hành.

Tu vi Bạch Tiểu Thuần hôm nay cách Kết Đan viên mãn không xa, hắn cảm thấy mình đã rất lợi hại cho nên đa số thời gian chỉ đứng ngoài ban công, vừa phơi nắng vừa ngắm phong cảnh Thông Thiên Hải.

Cách ban công của hắn không xa chính là ban công khác, hắn nhìn qua nơi đó thì thấy một bóng người. Đó là một người con gái, Công Tôn Uyển Nhi, nàng cũng đang đứng đó nhìn ngắm biển cả.

Bạch Tiểu Thuần nhìn nàng sau đó quay đầu sang chỗ khác, cầm lấy một bình linh nhưỡng được ướp lạnh lên sau đó uống một ngụm.

– Đây mới là hưởng thụ.

Bạch Tiểu Thuần cảm khái, sau lưng hắn còn có hai khôi lỗi thị nữ đang bóp vai.

Biển cả hiện tại không có sóng chập chờn, nhìn ra xa chẳng khác gì một tấm gương lớn màu vàng, hắn cảm thấy nó ẩn chứa nét đẹp khó nói thành lời. Về phần gió biển thổi tới Bạch Tiểu Thuần đã quen thuộc rồi, mặc dù là nước biển bắn lên người, với công pháp của hắn cũng không ngại. Bởi vì hắn dùng chính nước sông Thông Thiên Hà để tu luyện.

Huống chi trên chiến thuyền này còn có trận pháp bảo hộ, cho dù linh khí cuồng bạo lúc thổi vào thuyền cũng bị tinh lọc biến thành nhu hòa hơn không ít.

Trong lúc cảm khái, Bạch Tiểu Thuần quay đầu nhìn đại sảnh trong phòng, nhìn thấy Tống Khuyết và Thần Toán Tử cùng Trần Mạn Dao đang đả tọa. Hắn cảm thấy nhàm chán nên muốn tìm người trò chuyện.

– Những người này cũng thật sự là, thời gian hưởng thụ chỉ có nửa năm mà thôi, chờ đi vào bờ chính là khu vực phân tông Tinh Không Đạo Cực Tông, lúc tới Trường Thành sẽ không thư thái như bây giờ.

– Nếu có Hứa Bảo Tài ở đây thì tốt rồi.

Bạch Tiểu Thuần thở dài. Hắn lại uống một ngụm linh nhưỡng, cảm thấy không có ý nghĩa. Hắn đang nghĩ mình có nên đi ra ngoài hay không, nhưng vào lúc này, ánh mắt hắn nhìn biển cả lại có phát hiện mới.

Hắn nhìn thấy cách mặt biển nơi đây không xa lại có đám cá màu vàng nhảy ra khỏi mặt biển, chúng nhảy thành một đường vòng cung sau đó lại tiến vào trong lòng biển.

Những con cá màu vàng kia hiện rõ trong mắt Bạch Tiểu Thuần, mỗi con cá lớn như cánh tay người trưởng thành, vẩy cá màu vàng tỏa sáng lấp lánh. Kinh người nhất là chúng mọc ra hai đầu, không phải đặt song song, chúng cũng không có đuôi, bởi vì cái đầu thứ hai mọc ra ở đuôi.

– Kim Thu Ngư!

Bạch Tiểu Thuần đứng lên. Hắn nhận ra con cá kỳ lạ này, nó là linh ngư cực kỳ hiếm thấy hắn đọc được trong sách cổ.

Bạch Tiểu Thuần mở to mắt quan sát, loại linh ngư này là một trong số ít các loại đan dược không cần luyện chế, là thiên tài địa bảo có thể ăn trực tiếp. Thường xuyên ăn chúng sẽ giúp kinh mạch vững chắc hơn, có thể giúp linh thức tu sĩ mở rộng tầm quan sát. Chúng có trợ giúp lớn với tu sĩ, thậm chí nếu có Kim Thu Ngư sống hơn trăm năm cũng có tác dụng trợ giúp Kết Anh.

Lúc Bạch Tiểu Thuần vui mừng, đột nhiên Kim Thu Ngư nhảy lên cao, nước biển cũng sinh ra gợn sóng theo chúng. Một con cá lớn gấp mười lần những con vừa rồi nhảy lên thật cao.

Con cá này cũng có hai đầu và toàn thân màu vàng. Trên người nó mang theo khí chất tang thương giống như đã sống thật lâu, lúc bay lên còn phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ.

– Kim Thu Ngư trăm năm!

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi, hắn nâng tay lên điểm vào con Kim Thu Ngư kia, một đạo hàn khí hóa thành tơ bay thẳng về phía con cá. Trong nháy mắt quấn lấy nó nhưng lại bị lực kéo rất mạnh kéo đi, thân thể Bạch Tiểu Thuần đứng không vững nên phải vịn lấy lan can.

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần thay đổi, hắn rống lớn với ba người sau lưng.

– Khuyết nhi, Tiểu Toán Tử, Tiểu Mạn Dao, các ngươi mau qua đây, bảo bối.

Tiếng quát của Bạch Tiểu Thuần rất lớn, lập tức truyền vào tai bọn người Tống Khuyết.

Ba người bọn họ đang đả tọa, lúc này mở mắt ra nhìn Bạch Tiểu Thuần. Tống Khuyết có phần thiếu kiên nhẫn, Thần Toán Tử bất đắc dĩ, Trần Mạn Dao vẫn như thường. Bọn họ lại phát hiện bên ngoài ban công có một con cá khổng lồ tỏa ra hào quang không tầm thường. Tống Khuyết là người lao tới đầu tiên, Trần Mạn Dao cùng Thần Toán Tử cũng theo sau.

– Mau tới hỗ trợ, chúng ta bắt con cá này, đêm nay sẽ ăn nó!

Bạch Tiểu Thuần hưng phấn quát lớn, hắn tăng thêm sức lực. May mắn ở Linh Khê Tông hắn tu hành ngự lực, con đường tu hành của hắn tới bây giờ vẫn liên quan tới ngự lực. Lúc này hắn ra tay toàn lực, cho dù con cá có rơi xuống biển cũng bị sợi tơ ngự lực của Bạch Tiểu Thuần kéo lại.

Con cá lớn này giãy dụa rất mạnh, hình thành chấn động sinh ra sóng lớn. Cũng may đám người Tống Khuyết tới kịp lúc, bọn họ cũng không chần chờ và nhanh chóng thi triển thủ đoạn bản thân. Tống Khuyết bấm niệm pháp quyết và dồn sức vào chân. Bóng dáng của hắn tràn ra giống như dung nhập vào biển, tuy bị suy yếu không ít nhưng vẫn lao thẳng về phía con cá.

Thần Toán Tử cũng bấm niệm pháp quyết thi triển pháp bảo đánh vào con cá lớn.

Trần Mạn Dao quỷ dị nhất, nàng bấm niệm pháp quyết nhưng trong đôi môi lại phun ra sương mù màu hồng. Sương mù này ngưng tụ giữa không trung hình thành vụ ưng, vụ ưng kêu lớn sau đó dùng móng vuốt cắp lấy cá lớn.

Bạch Tiểu Thuần kích động, lúc trước hắn còn cảm thấy nhàm chán, hiện tại hắn tìm được niềm vui cho nên càng hô lớn.

– Mọi người dùng sức đi nào, con cá này không chạy thoát được đâu!

Bạch Tiểu Thuần hưng phấn, đám người Tống Khuyết cũng hưng phấn không nhỏ. Bọn họ đều cảm thấy con cá không tầm thường cho nên càng nhất định phải bắt nó.

Cá lớn không ngừng giãy dụa trên mặt biển, thậm chí còn kêu một cách bi thảm. Lúc này có không ít tu sĩ ở bong thuyền phát hiện ra, Công Tôn Uyển Nhi cách ban công Bạch Tiểu Thuần không xa, giờ lúc này nhìn thấy con cá lớn, cũng nhìn thấy đám người Bạch Tiểu Thuần bắt cá.

Công Tôn Uyển Nhi cười cười, dường như cảm thấy chơi rất vui, vì vậy nâng tay phải lên điểm vào con cá lớn, nàng cũng trợ giúp đám người Bạch Tiểu Thuần thu phục con cá lớn này.

Bạch Tiểu Thuần cũng phát hiện Công Tôn Uyển Nhi trợ giúp, cũng nhìn ra đối phương không có ý tranh đoạt với mình, hắn càng cảm động nên nói lớn với nàng:

– Uyển Nhi, sau khi bắt được con cá này, chúng ta cùng ăn cơm.

Công Tôn Uyển Nhi nghiêng đầu nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, nàng vui vẻ hỏi lại một câu:

– Ăn cơm? Đêm nay có thể không?

– Có thể.

Bạch Tiểu Thuần cũng không nghĩ nhiều, thuận miệng nói với nàng một câu. Mọi người hợp lực cho nên con cá giãy dụa yếu đi nhiều. Bởi vì phát hiện con cá yếu đi nên mọi người phát lực.

Oanh!

Lúc này con cá lớn đã bị đám người Bạch Tiểu Thuần kéo ra khỏi biển và lôi về chiến thuyền.

Bạch Tiểu Thuần kích động, hắn cười lớn định tiếp lấy, Tống Khuyết cùng với Thần Toán Tử và Trần Mạn Dao cũng tươi cười. Mặc dù bắt con cá này không có hung hiểm gì, nhưng kéo nó từ Thông Thiên Hải lên chiến thuyền lại hao phí tinh lực không nhỏ.

Nhưng vào lúc con cá bay lên chiến thuyền, đột nhiên trên bong thuyền có một thân ảnh lao tới với tốc độ cực nhanh, lực lượng Kết Đan viên mãn bộc phát, hắn nâng tay phải lên điểm về phía con cá một cái.

Lúc này ở giữa không trung có một bàn tay hư ảo xuất hiện, bàn tay này nhanh chóng chụp lấy con cá, bởi vì con cá đã không còn sức lực cho nên bị bàn tay kia chụp chết.

Vào lúc con cá bị chụp chết, bàn tay hư ảo nhanh chóng kéo con cá trở về, tên thanh niên kia phất tay áo một cái thu vào túi trữ vật.

– Ngươi làm gì!

Bạch Tiểu Thuần gào thét muốn ngăn cản, nhưng hắn không kịp, chỉ có thể tức giận bay ra khỏi ban công lên bong thuyền. Đám người Tống Khuyết cũng tức giận lao tới, sau khi nhìn thấy thân ảnh người đó, Tống Khuyết và Thần Toán Tử biến sắc, nhận ra thân phận đối phương.

– Con cá này là chúng ta nhìn thấy, cũng là chúng ta làm nó suy yếu, vào lúc sắp bắt được thì bị ngươi cướp đoạt!

Bạch Tiểu Thuần gào thét, sau khi lên bong thuyền hắn nhìn chằm chằm vào tên thanh niên bắt cá của hắn. Hắn cũng nhận ra thanh niên này, đối phương chính là người trong Tinh Không Đạo Cực Bảng, đã từng tiến vào top ba, hôm nay lại xếp hạng thứ năm, đó là Tắc Phương.

– Chê cười, hiện tại nó trong tay ta, là của ta!

Tắc Phương nói rất kiêu ngạo, trong mắt mang theo khinh miệt. Bỏ qua đám người Tống Khuyết sau lưng Bạch Tiểu Thuần, hắn chỉ nhìn Công Tôn Uyển Nhi và Bạch Tiểu Thuần mà thôi.

Chapter Truyện / Chương 446 – Đêm Nay Có Thể Ăn Cơm Không