Chương 471 – Sao

Chapter Truyện / Chương 471 – Sao

Ngươi Muốn Gia Nhập Bác Bì Quân – Bạch Tiểu Thuần ta sợ sao?

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần đắc ý, hắn cố gắng bày ra hình tượng anh hùng thiết huyết, chỉ cần có người nào dám nói hắn sợ, hắn sẽ lập tức liều mạng với người đó ngay lập tức.

Phối hợp với Tụ Hồn Đan hắn vừa ném ra ngoài, hiệu quả chấn nhiếp vô cùng to lớn, chiến trường lâm vào yên tĩnh ngắn ngủi, tu sĩ Bác Bì Quân trên tường thành cuồng nhiệt khi nhìn Bạch Tiểu Thuần.

Ngay cả Triệu Thiên Kiêu cũng ngừng thở, vừa rồi hắn chỉ thuận miệng nói mà thôi, không nghĩ tới Bạch Tiểu Thuần phản ứng lớn như vậy, phất tay diệt không biết bao nhiêu oan hồn.

Thậm chí không chỉ như vậy, tu sĩ Bác Bì Quân trong phạm vi quan tài đỏ cực lớn phía sau cũng chú ý tới tình hình bên này, các quan chỉ huy đều nhìn Bạch Tiểu Thuần.

– Bạch Tiểu Thuần ta trải qua rất nhiều cuộc chiến, lúc trước Linh Khê Tông và Huyết Khê Tông đại chiến tông môn bị một mình ta ngăn cản, hai tông dung hợp với nhau chinh chiến cả hạ du Thông Thiên đông mạch!

Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn phương xa, trên người bộc phát sát khí khủng khiếp.

– Ta tung hoành trong trăm vạn đại quân, dung Đan Khê, nuốt Huyền Khê, ta cũng là người đặt tên cho Nghịch Hà Tông!

Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn chiến trường, hào khí vượt mây.

– Nghịch Hà Tông đại chiến Không Hà Viện, Bạch mỗ đánh giết không biết bao nhiêu cường địch, càng điều khiển thân thể Huyết Tổ ngăn cản nội tình chí bảo Không Dong Tà Thụ của Không Hà Viện!

– Lý đạo hữu, vừa rồi ngươi giật mình khi Bạch mỗ bước vào Trường Thành không bị tràng diện chiến tranh làm hoảng hốt, hiện tại ngươi hiểu nguyên nhân chưa? Từ khi Bạch mỗ tu hành đến nay đã trải qua quá nhiều cuộc chiến.

Trên người Bạch Tiểu Thuần bộc phát khí chất kiên cường cương nghị, trong mắt hắn mang theo thần thái trầm ổn, giọng nói trầm thấp như lão nhân trải qua năm tháng tang thương.

Hắn càng như thế, cảm giác thiết huyết không sợ sinh tử càng mãnh liệt, tâm thần mọi người chấn động, Lý Hoành Minh hít thở dồn dập.

Bọn họ không biết Bạch Tiểu Thuần, đây là lần đầu tiên gặp mặt, sở dĩ bị bộ dạng và khí thế cùng ngôn từ của Bạch Tiểu Thuần chấn nhiếp, không phải bọn họ ngu dốt, thật sự là do Tụ Hồn Đan tạo thành hiệu ứng oanh động quá lớn, quá mức có rung động hiệu quả, tích tụ các hiệu ứng mới sinh ra hiệu quả như hiện tại.

Thậm chí đám thổ dân ngoài Trường Thành cũng hãi hùng khiếp vía, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, thậm chí không dám tiếp tục đánh về phía trước, đám oan hồn không ngừng lui ra phía sau.

– Tiểu Thuần, là sư huynh trách oan ngươi.

Triệu Thiên Kiêu tự trách, hắn nhìn thẳng Bạch Tiểu Thuần, nhớ lại thời điểm ở chung với Bạch Tiểu Thuần, hắn ôm quyền cúi đầu tạ lỗi.

– Không sao, sư huynh không nên cho rằng Bạch Tiểu Thuần ta không sợ chết, trên thực tế ta rất sợ chết, bởi vì ta sự tử vong không có ý nghĩa, ta sợ người thân của ta sống không có tương lai!

Bạch Tiểu Thuần phất tay áo, lời lẽ tang thương nhưng trong lòng vui vẻ, cảm giác mình đã đánh ra danh tiếng, về sau ai còn dám nói mình sợ ra chiến trường.

– Tiểu Thuần…

Triệu Thiên Kiêu chấn động.

– Triệu sư huynh, ta hiểu tâm ý của ngươi, không cần nhiều lời, cuộc chiến trước mắt chưa chấm dứt, Lý đạo hữu không nên bỏ qua cơ hội, còn không hạ lệnh khai chiến, không nên làm cơ hội Bạch mỗ sáng tạo trôi qua!

Bạch Tiểu Thuần nói nhỏ, Lý Hoành Minh nhìn Bạch Tiểu Thuần thật lâu, hắn không nhiều lời, liên tục ra lệnh tấn công.

Lúc này rất nhiều pháp khí trên tường thành nổ vang, từng cột sáng bắn ra ngoài, càng có không ít tu sĩ bay lên cao thi triển thần thông pháp thuật.

Trong thời gian ngắn chiến trường sinh ra hàng loạt tiếng nổ mạnh, đám oan hồn ý định giãy dụa, Bạch Tiểu Thuần thỉnh thoảng ném Tụ Hồn Đan phá tan oan hồn, cuối cùng chúng không thể không lui ra phía sau.

Sau khi Tụ Hồn Đan nổ tung, phạm vi mấy trăm trượng biến thành trống trải, hồn triều vô tận đã bị Tụ Hồn Đan thanh lý ngay lập tức, chúng ngưng tụ thành hồn cầu, tiếng kêu thảm thiết và tức giận oanh động tứ phương.

Khi hồn triều giảm mạnh, những thú dữ kia và thổ dân không nơi che chắn, căn bản không thể ngăn cản pháp khí trên Trường Thành, bọn chúng liên tục tử vong.

Đối với thổ dân, oan hồn là căn bản của bọn họ, xua đuổi oan hồn oanh kích Trường Thành chính là chiến lược của Man Hoang, hiện tại cách này đã mất hiệu quả.

Tâm thần bọn họ rung động, bọn họ cảm thấy chiến trường khác xa dĩ vãng quá nhiều, sau khi thiệt hại quá lớn, bọn chúng không thể không rút lui.

Trận chiến tranh phải đánh tới nửa đêm, hiện tại vẫn chưa tới hoàng hôn liền chấm dứt, cuộc chiến kết thúc, tu sĩ Bác Bì Quân vẫn còn cảm giác không tưởng tượng nổi, bọn họ đánh nhau với thổ dân và oan hồn nhiều năm nhưng chưa bao giờ nhìn thấy đối phương rút lui nhanh như vậy.

– Trận chiến này, đa tạ Bạch đạo hữu.

Nhìn đám thổ dân Man Hoang chật vật lui ra sau, Lý Hoành Minh ôm quyền cúi đầu với Bạch Tiểu Thuần, sắc mặt vô cùng chân thành.

Trường Thành có tác dụng phòng hộ, tu sĩ không đến lúc vạn bất đắc dĩ sẽ không ra ngoài đánh giết, chẳng những Lý Hoành Minh như thế, các tu sĩ Bác Bì Quân trên tường thành cũng ôm quyền với Bạch Tiểu Thuần.

– Không cần cám ơn ta, tất cả vì lưu vực Thông Thiên Hà, vì đồng bào và tông môn chúng ta! Nếu thật nói cảm tạ, cũng là Bạch Tiểu Thuần ta cảm tạ các ngươi, nếu không có các ngươi quanh năm thủ hộ nơi này, ta cũng không có thời gian tu hành an nhàn.

– Chư vị đạo hữu, cám ơn các ngươi!

Bạch Tiểu Thuần ôm quyền cúi đầu thật sâu.

Lời lẽ chân tình còn mạnh hơn ngàn vạn lời khen, mọi người nơi đây nhìn Bạch Tiểu Thuần thuận mắt hơn trước, cũng tán thành hắn rất nhiều, Lý Hoành Minh cười ‘ha hả’…

– Triệu huynh, Bạch huynh, đến đến, hôm nay nhất định phải nâng cốc ăn mừng với Lý mỗ.

Lý Hoành Minh vừa cười vừa nói, hắn kéo Bạch Tiểu Thuần cùng đám người Triệu Thiên Kiêu xuống dưới tường thành.

Thái độ trên đường đi khác với lúc trước, nhiệt tình giới thiệu Trường Thành và đàm luận Man Hoang, cũng không dẫn mọi người về khách sạn, mà là vào một đình viện, nơi này là chỗ ở của Lý Hoành Minh, có thị nữ chuẩn bị hai bàn tiệc rượu, mọi người nhanh chóng bàn luận vui vẻ.

– Triệu huynh, ra ngoài Trường Thành nguy cơ tứ phía, ta biết rõ lai lịch ngươi không tầm thường, nhất định có một ít thủ đoạn bảo vệ tính mạng, ta có một ngọc giản, chính là địa đồ miêu tản Man Hoang đơn giản khi ta ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, có lẽ ngươi sẽ dùng đến.

Lý Hoành Minh nâng chén rượu uống cạn, sau đó đưa cho Triệu Thiên Kiêu một ngọc giản.

– Đa tạ!

Triệu Thiên Kiêu gật đầu.

– Bạch lão đệ, ta biết ngươi có chí nguyện vĩ đại, cho dù như thế nào, ngày sau có chỗ cần Lý mỗ giúp, ngươi lên tiếng là được.

Lý Hoành Minh nhìn thẳng Bạch Tiểu Thuần, hắn thật tâm xem trọng Bạch Tiểu Thuần, muốn kết giao.

Bạch Tiểu Thuần không nói hai lời, cầm chén rượu uống cạn, ba người cười ‘ha ha’…

Trần Nguyệt San yên tĩnh nhìn ba người, nàng vui vẻ rót rượu cho bọn họ.

Thời gian trôi qua, đêm khuya đã tới, ba người đều là tu sĩ Kết Đan, cũng có tâm kết giao với nhau, sau khi trò chuyện sung sướng, càng nói về những tâm đắc tu hành của nhau, cảm thấy lúc này được lợi ích không nhỏ.

Thẳng đến khi trời sáng, Triệu Thiên Kiêu đặt chén rượu xuống, trong mắt mang theo tinh quang, hắn vận chuyển tu vi bức mùi rượu ra ngoài.

– Tiểu Thuần, Lý huynh, Triệu mỗ phải cáo từ, hi vọng lúc ta trở về, ba người chúng ta còn tiếp tục uống rượu với nhau!

Nói xong Triệu Thiên Kiêu ôm quyền, Bạch Tiểu Thuần cùng Lý Hoành Minh đưa tiễn, chờ Triệu Thiên Kiêu cùng Trần Nguyệt San tạm biết mấy tùy tùng, hai người ly khai đình viện, có tu sĩ Bác Bì Quân dẫn đường, bọn họ theo đường hầm rời khỏi Trường Thành đi Man Hoang! Mấy tùy tùng của bọn họ cũng rời đi.

– Triệu sư huynh, lên đường bình an!

Bạch Tiểu Thuần nhìn bóng lưng Triệu Thiên Kiêu, hắn rất phục Triệu Thiên Kiêu, bội phục tu vi, bội phục tâm tính đối phương, thậm chí nội tâm còn kém một chút nữa đã đi theo đối phương vào Man Hoang, Bạch Tiểu Thuần giật mình nén xúc động vừa rồi.

– Triệu sư huynh có đường của hắn, mà ta cũng có đường của mình.

Bạch Tiểu Thuần thu hồi ánh mắt, hắn nâng chén rượu uống cạn.

– Đường của ta là quay về Đông Hải Thành, ta sẽ ở gần nơi đó, chờ tám chín năm rồi đi Man Hoang, không nên ở địa phương như thế này.

Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ cẩn thận, hắn đứng lên muốn cáo từ Lý Hoành Minh.

– Bạch huynh, ngươi muốn rời đi, Lý mỗ cũng không ở lại lâu, quân lệnh trên người, ngày sau như có cơ hội sẽ tương kiến, ta sẽ tụ hợp với ngươi.

Lý Hoành Minh không nhiều lời, hắn tự mình tiễn Bạch Tiểu Thuần ra ngoài, đi vào hướng chủ thành, đi lên Trường Thành, trên đường đi ngẩng đầu nhìn mặt trời trên cao.

Bạch Tiểu Thuần thỉnh thoảng nhìn sang bầu trời Man Hoang, đáy lòng chúc phúc Triệu Thiên Kiêu cùng Trần Nguyệt San bình an, kiên quyết cất bước đi về cửa hông.

Hắn muốn rời khỏi Trường Thành.

– Lý huynh, hữu duyên gặp lại.

Bạch Tiểu Thuần quay người, hắn cảm khái nhìn Lý Hoành Minh.

– Tiểu Thuần…

Lý Hoành Minh chần chờ một lát.

– Kỳ thật ta cảm thấy nơi này rất thích hợp với ngươi, ngươi không cân nhắc gia nhập Bác Bì Quân sao? Nếu ngươi gia nhập, Lý mỗ nhất định toàn lực giúp ngươi.

Lý Hoành Minh nói rất nghiêm túc.

– Ah?

Bạch Tiểu Thuần nghe câu này, tất cả cảm khái trong nội tâm lập tức tiêu tán, thậm chí tim gan như muốn vỡ nát, hắn không muốn ở nơi này, vừa nghĩ tới nơi đây quá nguy hiểm, Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng lắc đầu, hắn đang suy nghĩ nên nói thế nào để không bị xem thường.

– Ta cũng muốn, đáng tiếc gia nhập Bác Bì Quân không dễ dàng, ta không muốn Lý huynh mệt nhọc vì ta, một ngày nào đó ta sẽ dựa vào cố gắng của mình gia nhập Thiết Huyết đường… Ta đi trước đây.

Bạch Tiểu Thuần trả lời rất tình cảm, sợ Lý Hoành Minh lại nói thêm lời nào đó, hắn nhanh chóng quay người bước về phía cửa hông.

Không chờ hắn bước đi đã có một giọng nói uy nghiêm từ hư vô vang lên.

– Ngươi muốn gia nhập Bác Bì Quân sao?

Chapter Truyện / Chương 471 – Sao