Chương 494 – Chết Không Hối Tiếc

Chapter Truyện / Chương 494 – Chết Không Hối Tiếc

Bạch Tiểu Thuần nhìn lên bầu trời, thế cục chiến tranh biến hóa liên quan nhiều đến cuộc chiến giữa Trần Hạ Thiên và nữ Thiên Nhân cảnh áo đỏ.

Cuộc chiến Thiên Nhân không cho phép nữ tử áo đỏ phân tâm quá nhiều, lúc ra tay mang theo uy thế kinh thiên động địa, mây máu trên bầu trời quay cuồng, hai người đánh nhau rất kịch liệt, ẩn ẩn có khe hở thời không xuất hiện, mây máu cũng vỡ vụn rất nhiều.

Từ dưới mặt đất nhìn thấy khe hở thời không trên bầu trời, thậm chí còn phát hiện một ít khe hở lan xuống mặt đất, những nơi đi qua mặt đất không ngừng tan vỡ.

Bạch Tiểu Thuần sợ hãi khi nhìn thấy uy lực trận chiến Thiên Nhân, hắn nhìn thấy hồn tu thực lực Nguyên Anh bị khe hở xẹt ngang và hình thần câu diệt ngay lập tức.

– Thiên Nhân…

Bạch Tiểu Thuần hít vào một hơi khí lạnh, đây cũng là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Thiên Nhân chiến đấu, có thể nói tâm thần hắn rung động rất mạnh, uy lực đã vượt xa cực hạn của phàm nhân, cũng khác biệt với tu sĩ bình thường.

– Dùng bản thân dung thiên địa, mượn lực lượng vô thượng của thiên địa…

Bạch Tiểu Thuần lẩm bẩm, hắn nhìn hai người trên bầu trời, xung quanh Trần Hạ Thiên và nữ tử áo đỏ, cho dù là gió mây đến hư vô đều biến thành pháp bảo của bọn họ, bị bọn họ dùng phương thức đặc thù ngưng tụ thành thần thông kinh thiên động địa.

Thậm chí hắn còn nhìn thấy xung quanh hai người xuất hiện vô số hư ảnh đến từ viễn cổ đang chinh chiến thiên địa…

Cũng may từ đại cục bên phía Trường Thành đang chiếm cứu ưu thế thật lớn, từ khi màn sáng và tu sĩ không ngừng tiến lên phía trước, bởi vì hồn triều tan đi cho nên bảy mươi vạn thổ dân không còn oan hồn thủ hộ, chỉ có thể tự mình đối mặt tu sĩ năm đại quân đoàn và màn sáng áp bách nên liên tục lui ra phía sau.

Bạch Tiểu Thuần thở ra một hơi, hắn nhìn thấy quá nhiều cuộc chiến, thậm chí cũng tham dự không ít nhưng đây là lần đầu tiên tham gia cuộc chiến có quy mô hiện tại.

Bạch Tiểu Thuần đang thỏa lỏng, trăm luyện hồn sư bên phía Man Hoang ngẩng đầu lên trời, oan hồn tán loạn, mặc dù Man Hoang bị bình chướng phòng ngự nhưng trăm luyện hồn sư không cần tận lực điều khiển oan hồn, khi những luyện hồn sư ngẩng đầu lên trời liền ngồi xuống, bọn họ lấy một cây nhang màu đen ra đốt và hít một hơi, thân thể run rẩy và nhắm mắt ngủ say.

Đồng thời xung quanh bọn họ có vô số hồn tu thủ hộ, trên đỉnh đầu các luyện hồn sư xuất hiện từng sợi hồn phách.

Hồn phách vừa xuất hiện chính là bản mạng hồn của bọn họ, chúng hình thành oan hồn và tỏa ra khí tức kinh người và cùng lao thẳng về phía Trường Thành.

Màn sáng có thể ngăn cản Man Hoang nhưng không thể ngăn cản những luyện hồn sư đốt nén nhang quỷ dị, bọn họ có thể bỏ qua màn sáng.

Bạch Tiểu Thuần đã phát hiện điểm này từ khi bị ám sát, hắn cũng nhìn ra mánh khóe.

Vào lúc thần hồn của các luyện hồn sư xuất khiếu, Bạch Tiểu Thuần biến sắc, hắn lui ra phía sau và quan sát những thần hồn bay tới, hắn phát hiện hơn trăm thần hồn xuyên qua màn sáng và tiến vào bên trong!

Trong lúc bọn họ giết vào, trong năm đại quân đoàn và cả năm quân trưởng như Bạch Lân cũng bay ra ngoài, các Vạn phu trưởng cũng có hành động chặn đánh thần hồn trăm luyện hồn sư kia.

Thần hồn trăm luyện hồn sư bị ngăn cản cho nên không tiến tới gần Trường Thành, nhất là ánh sáng từ Chân Linh trên Trường Thành càng làm bọn họ kiêng kị, trong khoảng thời gian ngắn trên không trung diễn ra đại chiến.

Cùng lúc đó những thổ dân Man Hoang đều nhận được mệnh lệnh từ đại tù trưởng của mình, bọn họ giết đỏ mắt, liều lĩnh lao thẳng về phía Trường Thành.

Tiếng nổ mạnh khủng khiếp liên tục vang lên, những cự nhân không quan tâm tử vong, cho dù không thể tấn công rung chuyển màn sáng cũng phải tự bạo ảnh hưởng màn sáng, thậm chí màn sáng đã mỏng manh như tờ giấy.

Đây là Man Hoang phản kích!

Màn sáng trận pháp không ngừng ảm đạm, mấy chục vạn thổ dân tự bạo đã làm màn sáng co rút ra phía sau, không ít tu sĩ năm đại quân đoàn không kịp rút lui nên bại lộ ra bên ngoài, đối mặt đám thổ dân đang điên cuồng, bọn họ không kiên trì được bao lâu liền chết đi.

Có người thê thảm nhất bị thổ dân bắt được và xé nát thân thể, bọn họ kêu thảm thiết, tâm thần mọi người trên chiến trường càng tái nhợt.

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần trắng bệch, hắn nhìn thấy một tu sĩ bị hai cự nhân xé nát và cắn nuốt, trên người những cự nhân kia xuất hiện dấu hiệu đột phá.

Thổ dân cũng cần tu hành, bởi vì không có linh khí cho nên phải hấp thu thần hồn lực, đối với bọn họ mà nói linh khí không khác gì nước mưa tưới tắm ruộng đất hạn hán, trong thân thể tu sĩ ẩn chứa linh khí cho nên thổ dân Man Hoang thôn phệ như ăn mỹ vị.

– Ăn bọn chúng.

– Thân thể tu sĩ, đã lâu chưa được ăn rồi…

– Ha ha, chính là mùi vị này!

Đám thổ dân càng ngày càng cuồng bạo, chúng liều lĩnh xung phong liều chết bắt lấy tu sĩ và không ngừng cắn xé.

Thổ dân tự bạo không những có thể ăn mòn màn sáng mà còn có thể ảnh hưởng tới tu sĩ, tổn thương càng lớn, trong đó có không ít tu sĩ trúng phải huyết nhục thổ dân tự bạo và bị ăn mòn xương cốt không còn.

Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần càng ngày càng đỏ hơn, cảnh tượng trước mặt kích thích hắn thật lớn, thổ dân ăn thịt người, hắn đã từng nghe nói nhiều nhưng chưa gặp lần nào.

– Chết không có gì đáng tiếc!

Bạch Tiểu Thuần cắn răng lên tiếng, nội tâm hắn lúc trước khi luyện chế Tụ Hồn Đan còn mang theo áy náy, hiện tại nhìn thấy cảnh tượng tàn khốc trước mặt, đôi mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn Man Hoang với ánh mắt ác liệt.

Hắn trầm mặc quay người lại, trực tiếp rời khỏi tường thành và bay về phía chủ thành, hắn dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi chiến trường và quay về Công Giáp Các.

Lúc tới gần Công Giáp Các nhìn vào ngàn lò đan phía dưới, ở giữa còn có mười lò đan cao trăm trượng đang đỏ rực, mặc dù không còn tu sĩ Nguyên Anh gia trì nhưng nó vẫn sinh ra nhiệt độ cao khiến hư vô vặn vẹo.

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn sang mười lò đan cao trăm trượng, sau khi nhìn thẳng liền kết ấn quyết, hắn hất tay áo một cái, mười lò đan cao trăm trượng trên mặt đất nổ vang, chúng bay lên giữa không trung và quay xung quanh Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần kết ấn quyết, ấn quyết dung nhập vào trong Kim Đan rút ra một tia khí tức thiên đạo gia nhập lò đan, trong lò đan sinh ra âm thanh như sấm sét.

Mười lò đan trước mặt chưa tới lúc tạc lô nhưng Bạch Tiểu Thuần chính là dược sư, hắn có biện pháp ép mười lo đan tự bạo sớm.

Mặc dù làm thế uy lực tạc lô nhỏ hơn một chút nhưng dù sao mười lò đan cao trăm trượng đã luyện chế nhiều ngày, cho dù yếu bớt cũng không yếu hơn bao nhiêu, sau khi thúc dục xong, Bạch Tiểu Thuần mang theo mười lò đan bay thẳng về phía tường thành!

Sau khi hắn quay về, tu sĩ và thổ dân Man Hoang đứng từ xa đã phát hiện ra, cũng do mười lò đan quá lớn và màu sắc đỏ thẫm, bên trong còn sinh ra chấn động cùng tiếng nổ ầm ầm cho nên rất thu hút ánh mắt mọi người.

– Đó là…

– Đó là đan lô của Bạch đại sư!

Tu sĩ năm đại quân đoàn hưng phấn, ánh mắt mang theo thần thái chờ mong.

Thần hồn những luyện hồn sư đang đấu với quân trưởng cũng nhìn sang, nhất là Bạch Lân, hắn hít sâu một hơi, ánh mắt đầy chờ mong vào lò đan.

Thần hồn luyện hồn sư xung quanh chấn động không nhỏ, thậm chí những thổ dân Man Hoang cũng khiếp sợ khi phát hiện tình hình.

Nhất là các đại tù trưởng bộ lạc không ai không có ấn tượng sâu sắc với lò đan.

– Lớn… Lớn như vậy?

– Trời ạ…

Không đợi bọn họ kịp phản ứng sau khi rung động, Bạch Tiểu Thuần đã bay ra khỏi tường thành, hắn quát lớn và ném mười lò đan cao trăm trượng ra bên ngoài, chúng giống như mười lửa mặt trời đỏ rực bay thẳng vào mấy chục vạn đại quân Man Hoang.

Trong nháy mắt cả chiến trường yên tĩnh, mọi người đều nhìn về phía mười lò đan vô cùng to lớn đang bay đi.

Chapter Truyện / Chương 494 – Chết Không Hối Tiếc