Chương 506 – Bất Tử Cấm Chân Chính

Chapter Truyện / Chương 506 – Bất Tử Cấm Chân Chính

Bất Tử Trường Sinh Công chính là công pháp cần đầy đủ sinh lực là có thể tu hành vô hạn, Bạch Tiểu Thuần đã biết điểm này từ lâu.

Từ khi bắt đầu từ hành cho đến bây giờ, Bạch Tiểu Thuần biết rõ tu hành Bất Tử Trường Sinh Công cần hao tổn tài nguyên to lớn, lớn đến mức Nghịch Hà Tông không đủ chèo chống, sợ rằng cũng chỉ có tông môn thượng du như Tinh Không Đạo Cực Tông mới có thể cấp đủ tài nguyên cho Bạch Tiểu Thuần tu hành.

Đây chỉ là Bất Tử quyển quyển thứ ba, chỉ đến cấp độ Bất Tử Cân, phía sau còn có Bất Tử Cốt cùng với Bất Tử Huyết, có thể nghĩ sinh lực cần thiết nhiều đến mức nào.

– Ta không quản nhiều như vậy!

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo thần sắc kiên định, vòng xoáy không ngừng hấp thu sinh lực ẩn chứa trong Nguyên Anh Đan, thân thể hắn cực nóng, hết lần này đến lần khác trong người lại sinh ra một tầng hàn băng ngăn cách cái nóng.

Dược lực bao phủ khắp toàn thân, hắn cảm nhận rõ trong từng khối huyết nhục, lực lượng thân thể hắn càng lúc càng mạnh hơn trước.

Thậm chí sau khi tương liên với tứ chi nó lại hình thành cấm chế như ẩn như hiện trong người!

Thời gian trôi qua, không biết trôi qua bao lâu, đôi mắt Bạch Tiểu Thuần mở ra, thân thể hắn trừ đầu, các bộ vị khác đều sinh ra hào quang màu đen, trong hào quang màu đen trên người, Bạch Tiểu Thuần hít thở trầm ổn, ánh mắt sinh ra tinh quang sáng ngời, hắn cảm nhận rõ lực lượng thân thể tiến thêm một bước dài.

Đây chưa phải trọng điểm, hắn cảm nhận rõ thân thể mình đang rung động và nhẹ hơn trước rất nhiều, thậm chí hắn có cảm giác mình hơi vận động thân thể cũng có thể xuyên phá hư không.

Bạch Tiểu Thuần ngạc nhiên khi mình có cảm giác như thế, hắn nhịn xúc động muốn thử, sau khi cảm nhận rõ thân thể biến hóa liền khiếp sợ.

– Đây là…

Bạch Tiểu Thuần vô cùng vui vẻ, hắn có cảm giác mình đã chạm vào gông cùm nào đó!

Bạch Tiểu Thuần hưng phấn không nhỏ, hắn muốn vận chuyển Bất Tử Trường Sinh Công đột phá, sinh lực trong Nguyên Anh Đan chậm rãi biến mất.

– Đáng tiếc.

Bạch Tiểu Thuần tiếc nuối, hắn kích động không nói thành lời.

– Kim Đan viên mãn, Bất Tử Trường Sinh Công gần đại thành, hiện tại không Kết Đan nào dám chọc ta!

Bạch Tiểu Thuần cười to, hắn đứng lên và cảm nhận thân thể, cảm giác muốn phá tan không gian càng mạnh hơn trước, hắn cũng không áp chế và bước lên một bước.

Hắn tiến lên, tầng băng trước mặt nổ tung, thân thể Bạch Tiểu Thuần biến mất.

Trong nháy mắt hắn biến mất, tầng băng bốn phía không ngừng vỡ vụn, vỡ vụn lan tràn khắp lầu các xung quanh, lan ra quảng trường bên ngoài, chỉ hơn mười hô hấp tầng băng bao phủ Công Giáp Các tan vỡ hoàn toàn!

Tiếng đổ vỡ kinh thiên động địa, tu sĩ Bác Bì Quân thủ hộ xung quanh kinh hãi, đám người Triệu Long cung quanh nhìn nhau, cả Công Giáp Các biến thành khối băng lớn nhưng sụp đổ quá nhanh.

Ngay tiếp theo tất cả cỏ cây, lò đan, phòng ốc, ngay cả lầu các Bạch Tiểu Thuần đang ở chia năm xẻ bảy.

Vô số người hít thở không thông, bọn họ phát hiện trong lầu các sụp đổ không nhìn thấy thân ảnh Bạch Tiểu Thuần.

– Không gặp đại sư!

– Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!

Đám người Triệu Long sững sờ, hắn và Lưu Lệ bay thẳng về phía lầu các sụp đổ, tại nơi này không có bóng dáng Bạch Tiểu Thuần đâu cả.

Vào lúc bọn họ tìm kiếm Bạch Tiểu Thuần, bên ngoài tường thành, tại vị trí chiến trường trước kia, mặc dù hiện tại không có chiến tranh xảy ra nhưng mặt đất bị tàn phá không ra hình dáng, mặc dù đã xử lý toàn bộ thi thể nhưng nơi đây vẫn bị máu huyết nhuộm đỏ giống địa ngục.

Chỉ có hung thú thích ăn thịt người trong Man Hoang mới xuất hiện tại đây, chúng không ngừng đào bới đất dưới chân tìm kiếm tay chân cụt.

Đột nhiên cả khu vực địa ngục xuất hiện gợn sóng và rung động, sau khi rung động xuất hiện và hắc quang sinh ra, dường như hắc quang hình thành phù văn nào đó.

Bốn phía có không ít hung thú đang ăn thịt người bị kinh động, chúng nhanh chóng chạy đi không dám tới gần, cùng lúc đó tu sĩ canh giác Trường Thành cũng phát hiện, sắc mặt bọn họ ngưng trọng nhìn sang, thậm chí có chiến xa cũng phát hiện, trên chiến xa xuất hiện hào quang tùy thời bắn ra.

Đúng lúc này gợn sóng lan ra xung quanh và sụp đổ, một bóng người bước ra khỏi gợn sóng, trong mắt tu sĩ thủ hộ Trường Thành xuất hiện sát ý, đang muốn ra tay thì có người hô to.

– Bạch đại sư!

– Là Bạch Tiểu Thuần!

Những tu sĩ thủ hộ Trường Thành ngạc nhiên, bọn họ không hiểu bóng người kia xuất hiện khi nào.

Người này chính là Bạch Tiểu Thuần!

Bạch Tiểu Thuần vừa mới ra ngoài nên còn mờ mịt, hắn nhìn xung quanh và phát hiện mình đang ở nơi nào, nội tâm hoảng sợ không nhỏ.

– Tại sao lại ở nơi này?

Bạch Tiểu Thuần khẩn trương, hắn sợ đột nhiên có một đám hồn tu xuất hiện cho nên nhanh chóng bay thẳng về phía Trường Thành.

– Cho ta đi vào!

Trong lúc bay đi, Bạch Tiểu Thuần hô to, tu sĩ trong Trường Thành do dự, Bạch Tiểu Thuần vội vàng ném ngọc bài thân phận về phía trước, sau khi nghiệm chứng thân phận, Bạch Tiểu Thuần mới quay về Trường Thành.

– Bạch đại sư, tại sao ngươi đi ra ngoài?

– Chúng ta không thấy người nào ra ngoài cả, huống hồ muốn ra khỏi Trường Thành cần có lệnh của quân chủ!

Tu sĩ xung quanh nhìn Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt hoài nghi, có người lên tiếng hỏi thăm.

– Là… Ngoài ý muốn, ngoài ý muốn…

Bạch Tiểu Thuần ho khan, lúc này đã quay về Trường Thành, tâm tình khẩn trương cũng ổn định lại, hắn đang ở trong lầu các Công Giáp Các, đột nhiên thử cảm giác phá không là thế nào cho nên bước ra một bước, hắn không ngờ vừa bước một bước đã tiến vào trong hư vô đen kịt.

Lúc ở trong hư vô, hắn cảm giác thân thể mình sắp sụp đổ, sợ hãi giãy dụa kịch liệt, thật vất vả mới thoát ra ngoài nhưng đã ở bên ngoài Trường Thành.

Lúc này nhớ lại vẫn còn sợ hãi, sau khi giải thích một lúc liền tiến vào chủ thành.

– Quá nguy hiểm, sau này không nên mạo hiểm như thế…

Bạch Tiểu Thuần nhớ lại tình cảnh vừa rồi, càng nghĩ càng sợ, hắn cân nhắc mình có thể vượt qua màn sáng trận pháp xuất hiện ở bên ngoài, xem ra kỹ thuật vừa rồi tương tự với thuấn di.

– Dường như không phải… Dù sao màn sáng trận pháp trên Trường Thành, trừ khi lúc chiến tranh mới được Chân Linh gia trì lực lượng, mới có thể cho phép tu sĩ năm đại quân đoàn xuyên qua, lúc bình thường cần lệnh bài của quân chủ mới có thể ra ngoài.

– Có lẽ ta… Đi ra ngoài vô cùng đơn giản.

Bạch Tiểu Thuần nháy mắt mấy cái, hắn ẩn ẩn cảm giác đây chính là thần thông kỳ lạ của Bất Tử Cân.

– Chẳng lẽ đây mới là Bất Tử Cấm? Nhắm vào tất cả cấm chế?

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới điểm này nhưng không thử, hắn vừa nhớ lại cảm giác thân thể sắp sụp đổ trong hư vô liền sợ hãi.

– Không được, quá nguy hiểm, cho dù thử cũng phải chờ ta tu hành Bất Tử Cân đến đại thành, đột phá gông cùm mới thử.

Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, vừa mới đến gần Công Giáp Các thì phát hiện đám người Triệu Long đang tìm kiếm mình, sau khi gặp được Bạch Tiểu Thuần quay về mới thở ra một hơi.

– Chúc mừng đại sư đột phá tu vi!

– Đại sư, ngươi xem… Có cần chúng ta xây dựng lại hay không?

Đám người Triệu Long vội vàng bái kiến, lúc nhìn kỹ Bạch Tiểu Thuần liền cảm thấy hắn sâu không lường được, lúc trước còn tu luyện trong lầu các, sau đó lại biến mất dưới ánh mắt của bọn họ.

Công Giáp Các bị hủy hoàn toàn, Bạch Tiểu Thuần là Thiên phu trưởng Bác Bì Quân cũng có lĩnh khu của mình, hắn lập tức lên tiếng:

– Không ở nơi này nữa, chúng ta đi lĩnh khu!

Chapter Truyện / Chương 506 – Bất Tử Cấm Chân Chính