Chương 520 – Cột Sáng Màu Đen

Chapter Truyện / Chương 520 – Cột Sáng Màu Đen

Quỷ thủ có thể vặn vẹo hư vô, lúc nó tấn công cũng phong tỏa thiên địa xung quanh Bạch Tiểu Thuần, dường như thiên địa biến thành lồng giam, Bạch Tiểu Thuần có chạy đằng trời!

Vào lúc nguy cơ sinh tử, Bạch Tiểu Thuần vô cùng khẩn trương, cảm giác sinh tử làm hắn lâm vào trạng thái điên cuồng, đôi mắt đỏ rực, thậm chí trên mặt nổi gân xanh, trong nháy mắt bàn tay hắn mở ra, Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng và vận dụng Bất Tử Trường Sinh Công đến mức tận cùng, hắn bước tới một bước.

Sau khi bước ra một bước thân thể hắn mơ hồ, lúc hoàn thành một bước này thân thể hắn lập tức phân giải.

Thời điểm thân thể phân giải cũng là lúc quỷ thủ đánh xuống, oanh, tại nơi Bạch Tiểu Thuần biến mất xuất hiện tiếng nổ động trời, hư vô vỡ vụn, có thể nhìn thấy nhiều khe nứt màu đen.

Dường như phát hiện Bạch Tiểu Thuần chạy thoát, trong động lại có tiếng gào thét kinh thiên, thậm chí tiếng gào còn truyền ra khỏi cấm chế oanh động bát phương, càng làm cho vô số người phát giác.

Cùng lúc đó ở bên ngoài cách động quật chừng một dặm, thân ảnh Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, sau khi xuất hiện hắn liền phun máu tươi, sắc mặt tái nhợt, lảo đảo vài bước sau đó lại phun máu thêm lần nữa.

Thậm chí sau lưng hắn còn có huyết nhục mơ hồ, bởi vì lưng hắn có năm vết cào rất sâu.

Thương thế vô cùng đáng sợ, có lực lượng nào đó muốn mục nát ngũ tạng lục phủ, cũng may thân thể Bạch Tiểu Thuần cường đại và kiên trì rèn luyện trong thời gian dài, sau khi hắn phun máu tươi liền ổn định một lúc, hắn vô cùng hoảng sợ, lại không dám chậm trễ thời gian, hắn lập tức bay về Trường Thành.

Trong nháy mắt Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, đột nhiên dãy núi chồng chất sau lưng hắn xuất hiện cột sáng màu đen, bên trong có tiếng nổ vang kinh thiên động địa, cột sáng phóng lên trời xuyên thủng tầng mây, bầu trời xuất hiện gợn sóng lan tỏa ra xung quanh.

Cả vùng đất lấy động quật làm trung tâm lan tràn ra các hướng.

Cấm chế tự nhiên xung quanh bị gợn sóng trùng kích nên hủy diệt không còn gì, lực trùng kích không biến mất, thậm chí nó còn lan truyền ra xung quanh.

Bạch Tiểu Thuần sợ hãi đến mức tận cùng, hắn liều mạng chạy trối chết, nội tâm sợ hãi không thể diễn tả thành lời, hắn không ngừng chạy trốn về hướng Trường Thành.

– Xong rồi, chẳng lẽ do ta quá tham nên dẫn ra đại…

Bạch Tiểu Thuần uể oải không thôi, hắn cảm giác mình gặp rắc rối.

Trong lúc hắn bay đi, ở xung quanh động quật có không ít thổ dân cùng hồn tu phát hiện dị tượng, bọn họ đồng loạt bay về hướng cột sáng.

– Xảy ra chuyện gì?

– Nơi đó có chấn động.

Trong tiếng kinh hô, một đám thổ dân cùng hồn tu bay thẳng về hướng động quật, ý đồ xem xét đã xảy ra chuyện gì.

Cũng may từ khi cột sáng màu đen bắn thẳng vào bầu trời, lực trùng kích lan ra các hướng, trận pháp cấm chế sụp đổ, quỷ thủ màu đen không xuất hiện nữa.

Thổ dân cùng hồn tu xung quanh tới gần, nguy hiểm nơi đây giảm xuống không ít, sau khi tới gần liền phát hiện hố sâu, mọi người hơi suy nghĩ sau đó có kẻ tiến vào bên dưới.

Thậm chí bên phía Trường Thành cũng có phát hiện biến hóa, vào lúc cột sáng màu đen bay lên trời, Chân Linh trên tháp cao tỏa sáng, Trần Hạ Thiên bước ra một bước bay lên bầu trời, sắc mặt hắn nghiêm túc nhìn sóng xung kích đang lan ra xung quanh.

– Phái người đi điều tra xem xảy ra chuyện gì.

Lúc Trần Hạ Thiên hạ lệnh, đám người Bạch Lân cũng chú ý tới cột sáng, thậm chí cảm nhận được mặt đất rung động thật nhỏ.

Bên phía Man Hoang, trên một bình nguyên có hơn trăm bộ lạc vây quanh, trong khu vực trung tâm có trướng bồng cực lớn, trong trướng bồng là Hồng Trần Nữ mặc quần áo đen với dung mạo tuyệt mĩ, nàng đang đả tọa, đột nhiên mở mắt và ra ngoài quan sát.

– Đó là…

Hồng Trần Nữ do dự một lúc sau đó an bài người đi xem xét.

Thời điểm hai bên đang phái người dò xét cột sáng, trong núi rừng cách động quật chừng mười dặm có hai đạo thân ảnh bay nhanh, hai người này một nam một nữ, mặc dù nhìn có chút chật vật, quần áo tàn phá nhưng ánh mắt hai người sinh ra hào quang khiếp người, nếu có người nhìn nhau sẽ rung động tâm thần giống như nhìn thấy hai con hung thú.

Trên người bọn họ không nhìn thấy dấu vết tu sĩ, ngược lại có hồn lực chấn động, nhất là sát khí vô cùng đậm đặc làm người khác giật mình.

Nam lãnh ngạo, nữ xinh đẹp tuyệt trần, trên người có rất nhiều thương thế, mặc dù đã khôi phục lại nhưng vẫn lưu sẹo, từ đó có thể thấy thương thế nghiêm trọng cỡ nào.

Bọn họ chính là… Triệu Thiên Kiêu và Trần Nguyệt San!

Năm đó hai người rời khỏi Trường Thành du lịch Man Hoang, trải qua vô số chiến đấu lớn nhỏ, bên người không ngừng tụ tập không ít tu sĩ Trường Thành, rồi sau đó lại không ngừng tử vong, hôm nay chỉ còn lại hai người bọn họ sống sót, hai người trải qua rất nhiều chuyện, từ một con cừu non biến thành con sói hung ác đã trải qua tẩy lễ của máu tươi.

Một tia non nớt tồn tại trên người bọn họ đã biến mất, lúc này bị ổn trọng và lạnh lùng thay thế.

– Sắp đến Trường Thành… Ta đã truyền tin cho sư phụ, sau khi trở về, thời gian còn lại sẽ gia nhập năm đại quân đoàn.

Triệu Thiên Kiêu cười cười, nụ cười làm nổi rõ vết sẹo dài trên khóe miệng bên phải kéo dài tới tận lỗ tai, có thể nói vô cùng đáng sợ.

Trần Nguyệt San đau lòng, nàng đứng bên cạnh Triệu Thiên Kiêu, bởi vì Triệu Thiên Kiêu cứu nàng cho nên bị một tên luyện hồn sư gây thương tích, vết sẹo xuất hiện từ đó.

Trong trận chiến vô cùng thảm thiết đó, Trần Nguyệt San nhớ lại vẫn còn sợ hãi, cũng may lần này ra ngoài lịch lãm gặp phải trọng thương nhưng lại thu hoạch không nhỏ, bọn họ tìm được một Thiên Thú Hồn!

Vào lúc hai người đang bay đi, bỗng nhiên bọn họ nhìn thấy trên bầu trời xa xa có một cột sáng màu đen xuất hiện, lúc cột sáng bay thẳng lên không trung, ánh mắt Triệu Thiên Kiêu ngưng trọng, sau khi thương nghị với Trần Nguyệt San liền truyền âm cho Trần Hạ Thiên xin chỉ thị, một lát sau hai người không quay về Trường Thành, mà là bay thẳng về hướng cột sáng màu đen.

Lúc cột sáng xuất hiện kinh động rất nhiều thế lực, các thế lực không ngừng an bài người đi xem xét, duy chỉ có Bạch Tiểu Thuần đang bỏ chạy thật xa, sắc mặt hắn tái nhợt, hắn bay không bao lâu đã nhìn thấy Trường Thành, cắn răng thi triển thần thông Bất Tử Cấm lần nữa, sau khi xuất hiện đã tiến vào bên trong thành trì.

Hắn lại phun máu tươi, lảo đảo trở lại binh doanh, sau khi quay về phòng của mình liền ngã xuống hôn mê.

Hắn hôn mê suốt ba ngày, ba ngày sau, Bạch Tiểu Thuần mở mắt giãy dụa ngồi dậy, hắn cảm nhận ngũ tạng lục phủ đau đớn khủng khiếp, hơn nữa tu vi tán loạn.

– Một trảo kia quá kinh khủng, may mắn không bắt được ta, chỉ quét trúng một ít…

Bạch Tiểu Thuần nhớ lại chuyện lúc trước liền hít sâu một hơi, nỗi lòng sợ hãi, hắn cũng hiểu mình bị quỷ thủ trọng thương, còn có một chút nguyên nhân chính là thường xuyên dùng thần thông Bất Tử Cấm xuyên qua trận pháp.

Cho dù xuyên qua cấm chế tự nhiên hay trận pháp trong Trường Thành, loại phương pháp dung nhập hư không xuyên qua trận pháp như vậy gây tổn thương lớn lên thân thể.

Cũng may Bất Tử Trường Sinh Công cường hãn nên hắn mới có thể kiên trì, nếu không đổi thành người khác, cho dù là Nguyên Anh cũng phải trọng thương, không nói tử vong, muốn khôi phục trong thời gian ngắn là chuyện không thể nào.

Bạch Tiểu Thuần có sức khôi phục cực nhanh, thương thế như vậy phối hợp với đan dược cũng dùng thời gian bảy ngày là có thể khôi phục bảy, tám phần.

Đồng thời trong mấy ngày qua, Bạch Tiểu Thuần cũng không dám ra ngoài, hắn vừa nghĩ tới quỷ thủ lúc trước, nghĩ đến cột sáng màu đen, nghĩ đến cung điện dưới mặt đất vỡ vụn và hài cốt cá sấu cao mười ngàn trượng, hắn cảm thấy nơi đó ẩn giấu bí mật kinh thiên động địa.

Mà hắn chính là đầu sỏ gây nên tất cả những việc này, Bạch Tiểu Thuần sợ hãi, hắn cảm giác mình quá oan uổng.

– Ta không phải cố ý…

Bạch Tiểu Thuần than thở, phải biết mục đích ban đầu của hắn chỉ muốn thu thập oan hồn mà thôi.

Trong thời gian khôi phục thương thế, hắn cũng nghe tin tức đám người Triệu Long mang về, biết rõ chuyện cột sáng đã dẫn đến Trường Thành và Man Hoang xem trọng, đồng thời cũng biết nhiều người phát hiện động quật, thậm chí không ít người tìm được mánh khóe bên trong.

Đáng tiếc đến nay chưa có tin tức hữu dụng truyền về, tâm thần Bạch Tiểu Thuần bất định.

Thời gian trôi qua, lại qua nửa tháng, mặc dù mỗi ngày đều có tin tức, với thân phận Thiên phu trưởng của mình, Bạch Tiểu Thuần không thể biết được bao nhiêu, vì vậy hắn tự mình đi tìm Bạch Lân tìm hiểu, hắn cũng biết Trường Thành an bài không ít người đi vào, tuy có loạn chiến nhưng hoàn toàn không có tin tức, dường như bên trong tồn tại mấy cung điện to lớn, Bạch Tiểu Thuần cũng kinh hãi không thôi.

– Xem ra ta chỉ mở địa cung phía trên mà thôi.

Bạch Tiểu Thuần tự an ủi mình, hắn phát hiện động tĩnh bên ngoài đã nhỏ đi một ít, hắn sờ sờ túi trữ vật, ánh mắt nóng bỏng.

– Trải qua nhiều việc như vậy, mục đích của ta chính là trở thành Vạn phu trưởng, ta phải đi ngay bây giờ!

Chapter Truyện / Chương 520 – Cột Sáng Màu Đen