Chương 527 – Vạn Phu Trưởng Lại Là Ngươi

Chapter Truyện / Chương 527 – Vạn Phu Trưởng Lại Là Ngươi

– Bước tiếp theo chính là phải nghĩ biện pháp đột phá tầng gông xiềng này!

Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, hắn thu thập sinh lực tứ tán trong cơ thể, thân thể của hắn sinh ra một tầng hắc mang.

Lúc hắc mang bao trùm thân thể, lực lượng cường đại trong người hắn bộc phát ra xung quanh, càng ngày càng mạnh, thậm chí Bạch Tiểu Thuần nắm tay lại cũng có thể nghe được hư vô rạn nứt.

Càng kinh người hơn là, tốc độ của hắn, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần chớp động, tay áo hất lên mở mật thất bước ra bên ngoài.

Hắn vừa bước một bước, thân thể của hắn biến mất, không phải thuấn di, mà là dùng một loại tốc độ cực hạn rời khỏi mật thất, hắn đứng trong hư không.

Hắn đứng giữa không trung nhìn xuống nơi đệ tam quân đóng quân, hắn nhìn con chim đang vỗ cánh nhè nhẹ trước mặt mình, hắn sững sờ nhìn thiên địa xung quanh, cuối cùng hắn phát hiện tất cả mọi thứ thời khắc này đều biến thành chậm chạp, cũng chỉ có hắn là bình thường.

Cảm nhận ảo giác như thế, tâm thần Bạch Tiểu Thuần chấn động, hắn có thể cảm giác được tốc độ thân thể đơn thuần mặc dù còn không bằng thuấn di nhưng không kém hơn nhiều, cho nên mới xuất hiện biến hóa quỷ dị như thế.

– Thì ra nhanh đến mức tận cùng… Chính là chậm sao?

Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ, khi hắn đứng vững mọi thứ đều khôi phục bình thường, tất cả cảnh tượng, thân ảnh đều không khác gì lúc trước.

Đúng vào lúc này… Tống Khuyết ba người được Triệu Long dẫn dắt đi tới cửa lớn nơi đóng quân, lúc này mấy người ngẩng đầu nhìn lên, nhìn thấy giữa không trung có một thân ảnh cao lớn đang đứng, trên người hắn tỏa ra khí thế kinh người như thần như ma.

Tống Khuyết ba người nhìn lên không trung, lúc nhìn thấy thân ảnh như thần ma kia, Bạch Tiểu Thuần đứng trên bầu trời nơi đóng quân cúi đầu nhìn xuống, cũng nhìn thấy Tống Khuyết.

Ánh mắt hai người va chạm với nhau.

Tống Khuyết mở to mắt, hắn ngây ngốc, hít thở dồn dập sau đó cúi đầu xuống, đáy lòng tự nói với mình, nhất định là mình nhìn lầm… Thân thể của hắn run rẩy, hắn không ngừng an ủi bản thân, nhất định là chính mình gần đây thường xuyên nghĩ biện pháp trừng trị Bạch Tiểu Thuần cho nên xuất hiện ảo giác.

– Nhất định là như vậy…

Thân thể Tống Khuyết run run thật nhỏ, hắn áp chế hô hấp ý đồ lừa gạt bản thân mình, đột nhiên giọng nói nhiệt tình của Bạch Tiểu Thuần vang lên.

– Khuyết nhi!

Bạch Tiểu Thuần kinh hỉ, tinh thần hắn vô cùng phấn chấn giống như con gà trống vừa đá thắng con gà khác, ánh mắt hắn sinh ra hào quang cực mạnh, thậm chí người khác có thể nhận ra ánh mắt nóng rực của Bạch Tiểu Thuần.

Khi giọng nói Bạch Tiểu Thuần vang lên, Tống Khuyết nghe được hai chữ ‘Khuyết nhi’, đầu óc hắn nổ tung như sụp đổ, những lời tự lừa gạt mình chia năm xẻ bảy, sụp đổ không còn nữa, dường như cả thế giới đều biến mất, tất cả chỉ còn lại thân ảnh của hắn trong thiên địa.

Hắn cố gắng khống chế thân thể đang run rẩy nhưng toàn thân cứng ngắt không được tự nhiên, sắc mặt biến hóa nhanh chóng, hắn đứng đực ra đó như bị sấm sét đánh trúng, hắn cảm thấy trời đất đang quay cuồng xung quanh mình.

Bạch Tiểu Thuần cười lớn sau đó cất bước xuất hiện trước mặt Tống Khuyết ba người.

Khi Bạch Tiểu Thuần đi thẳng về phía trước, tu sĩ trong nơi đóng quân cũng phát hiện Vạn phu trưởng xuất quan, lập tức hóa thành hào quang bay lên không trung, thân vệ Bạch Tiểu Thuần đứng bên cạnh hắn.

Người thủ ở nơi này chính là Lưu Lệ, nàng tư thế hiên ngang dẫn theo mấy chục thân vệ xuất hiện xung quanh người Bạch Tiểu Thuần, trong mắt mang theo tôn sùng và cuồng nhiệt.

– Chúc mừng đại nhân xuất quan!

Triệu Long bên cạnh Tống Khuyết cùng nghiêm túc và cung kính, hắn đi nhanh vài bước tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần sau đó ôm quyền cúi đầu.

– Chúc mừng đại nhân xuất quan!

Tiếng bái kiến từ mấy chục thân vệ vang lên, Bạch Tiểu Thuần vẫn cười to đi thẳng về phía Tống Khuyết.

Cùng lúc đó trong nơi đóng quân có nhiều thân vệ khác biết tin Bạch Tiểu Thuần xuất quan, bọn họ nhanh chóng quay về nơi đóng quân, lúc này lại có thêm vài chục bóng người xuất hiện.

Trong đó có mười tu sĩ tỏa ra khí tức Kết Đan viên mãn, thậm chí mỗi người mang theo uy nghiêm khác nhau, dường như bất cứ người nào trong mười người này cũng có thể dậm chân làm mặt đất rung chuyển.

Mười người chính là mười Thiên phu trưởng đệ tam quân, Lý Hoành Minh cũng ở trong đó, bọn họ bay tới bên cạnh Bạch Tiểu Thuần sau đó ôm quyền bái kiến.

– Bái kiến Vạn phu trưởng!

Mọi người không ngừng đến đây, liên tục bái kiến, Bạch Tiểu Thuần bước nhanh về phía trước, đi tới trước mặt Tống Khuyết còn mang theo hưng phấn, sau khi mọi ngươi nhìn thấy đều có thể cảm nhận được Bạch Tiểu Thuần hưng phấn.

– Thật là ngươi sao, Khuyết nhi, thật sự là ngươi?

– Khuyết nhi… Tại sao ngươi lại thê thảm như vậy, ta cho rằng ta đủ thảm rồi, không nghĩ tới ngươi còn thảm hơn ta.

– Lúc ta tới đây, tiểu cô của ngươi phó thác ngươi cho ta, ta thân là trưởng bối của ngươi, cũng nên phụ trách với ngươi một chút, cho dù lúc trước ngươi vô tình vứt bỏ ta mà đi, cô phụ là đại nhân có đại lượng, như vậy đi, ngươi ra ngoài làm nhiệm vụ làm gì, ngươi theo ta lăn lộn đi, ta là Vạn phu trưởng, ngươi có thể làm thân vệ của ta.

Bạch Tiểu Thuần kích động, hắn thật sự rất hưng phấn, đó là hưng phấn khi gặp lại cố nhân, nhất là việc lúc trước nghĩ tới Tống Khuyết cuồng ngạo rời khỏi mình, nghĩ tới hiện tại mình đã trở thành Vạn phu trưởng, tuy tạm thời không thể quay về Nghịch Hà Tông không có cảm giác áo gấm về làng, nhưng hôm nay gặp được cố nhân hắn sinh ra cảm giác vinh quy bái tổ, cho nên Bạch Tiểu Thuần kích động là dễ hiểu, hắn cảm thấy nhân sinh có được trải nghiệm như vậy thật sự không gì sánh kịp.

Một nam một nữ bên cạnh Tống Khuyết cũng sửng sốt, ánh mắt bọn họ ngơ ngác nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, quần áo Bạch Tiểu Thuần rất đơn giản nhưng tràn ngập uy nghiêm, trên người sinh ra khí thế thượng vị giả giống như chúng sao vờn trăng, lúc này thân thể Bạch Tiểu Thuần mang theo khí thế khiếp người, rõ ràng tu vi không phải Nguyên Anh nhưng bọn họ cảm giác còn khủng bố hơn cả Nguyên Anh, nhất là hành động của tu sĩ bốn phía và từng tiếng hô Vạn phu trưởng càng làm đầu óc bọn họ nổ tung, cho dù là kẻ ngu cũng biết được đây là Vạn phu trưởng đệ tam quân.

Bọn họ cũng nhận ra thân phận Bạch Tiểu Thuần, dù sao tất cả mọi người đều là thiên kiêu trên Tinh Không Đạo Cực Bảng, Bạch Tiểu Thuần có danh khí không nhỏ trong Tinh Không Đạo Cực Bảng, cho dù danh khí lớn hơn nữa bọn họ cũng không dám tin tưởng cảnh tượng trước mặt mình, hai người giật mình đứng tại chỗ, chỉ có thể vô ý thức hít vào một hơi khí lạnh, thậm chí nội tâm rất khẩn trương, đồng thời đầu óc nổ vang, bọn họ lần đầu biết rõ địa vị của Tống Khuyết lại cao như vậy, cô phụ của hắn chính là Vạn phu trưởng!!

Hai người run rẩy, lúc này vô ý thức ôm quyền cúi đầu.

– Bái kiến… Bái kiến… Vạn phu trưởng đại nhân.

Lúc hai người bái kiến, trong mắt Tống Khuyết xuất hiện vẻ mờ mịt, tất cả quá đột ngột, hắn căn bản không kịp chuẩn bị chút nào, trước đó hắn còn cho rằng mình sẽ bỗng nhiên nổi tiếng, đủ để áp qua Bạch Tiểu Thuần ít nhất mười con phố, chỉ trong nháy mắt tiếp theo Bạch Tiểu Thuần đã xuất hiện trước mặt mình…

– Bạch Tiểu Thuần… Điều này sao có thể, ngươi… Ngươi đã trở thành Vạn phu trưởng?

Sắc mặt Tống Khuyết tái nhợt, lời nói đứt quãng, âm điệu biến thành quái dị, hắn không muốn tin tưởng đây là sự thật, thậm chí hắn cảm thấy chuyện này quá đáng sợ.

Trong nháy mắt hắn nói chuyện, đám người Triệu Long xung quanh Bạch Tiểu Thuần với tư cách là thân vệ, bọn họ cau mày, Lưu Lệ hừ lạnh một tiếng, lúc nàng hừ lạnh cũng làm mấy trăm thân vệ khác không vui, ai cũng nghe ra ý nghi vấn trong lời Tống Khuyết, những kiêu binh hãn tướng này bộc phát sát khí, trong lúc sát khí bộc phát hình thành khí thế kinh người bao phủ Tống Khuyết ba người.

– Thật lớn mật, tên của Vạn phu trưởng không phải ngươi có thể tùy tiện kêu lên.

Triệu Long quát một tiếng, mặc dù hắn thưởng thức Tống Khuyết nhưng trong nháy mắt đối phương dám nghi vấn đại nhân nhà mình hắn lập tức trở mặt, trong mắt sinh ra sát khí kinh thiên.

Lý Hoành Minh Thiên phu trưởng cũng cau mày nhìn về phía Tống Khuyết ba người, sát ý vô hình bao phủ binh doanh, giống như hóa thành cự thú khủng bố tùy thời cắn nuốt ba người.

Ánh mắt người nọ không tốt, lập tức làm một nam một nữ sau lưng Tống Khuyết suýt nữa sợ hãi té xuống đất, bọn họ khiếp sợ tới mức tận cùng, nhất là nàng kia đã quỳ lại, nam tử trung niên bên cạnh cũng quỳ xuống, sát khí của những người này quá mạnh, bọn họ có cảm giác cực mạnh, nếu mình không quỳ lạy, sợ rằng sau đó sẽ hình thần câu diệt.

Tống Khuyết run rẩy, sắc mặt trắng bệch, sát khí này với hắn cũng cực mạnh nhưng hắn đã không sợ hãi, hắn ngơ ngác nhìn tất cả, kinh ngạc nhìn Bạch Tiểu Thuần, hắn bi phẫn không thể áp chế nổi nữa, hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần, nhìn xung quanh, trong lòng của hắn biệt khuất như nước sông cuồn cuộn phá vỡ bờ đê…

– Không có khả năng… Tất cả không có khả năng…

Chapter Truyện / Chương 527 – Vạn Phu Trưởng Lại Là Ngươi