Chương 530 – Học Được Một Chiêu

Chapter Truyện / Chương 530 – Học Được Một Chiêu

– Lão đệ, ngươi đến một lần, chỉ lực chấn nhiếp cũng giúp ngươi đạt đại công, có người trung gian kiếm lời túi tiền riêng, không ngờ dám tham ô vật tư quân dụng năm trước, bởi vì sợ hãi cho nên chủ động tới nhận tội nguyện ý kính dâng tất cả, thậm chí còn có cả gia sản của hắn để đổi một mạng, hôm nay ta đi thăm dò, ngươi không biết, gia sản tên này rất kinh người.

– Trong đó có một gốc nhân sâm đã có hơn chín nghìn năm, ngươi không có nhìn thấy, mỗi cọng râu của nó đều tỏa ra hào quang lóng lánh, mỗi một cục u đều giống như linh châu, có thể nói giá trị liên thành, không gì sánh kịp, chỉ vật này đã đủ vượt qua tất cả những vật khác.

Trong mắt thành chủ Giới Thành còn mang theo khiếp sợ, lúc nói chuyện còn tán thưởng không thôi.

– Hơn chín nghìn năm! Chưa từng nghe qua…

Bạch Tiểu Thuần mở to mắt giật mình nói ra, nếu dùng nhân sâm này luyện đan, sinh lực của nó to lớn không cách nào hình dung, càng có tác dụng quá lớn trợ giúp hắn tu luyện Bất Tử Trường Sinh Công.

– Lão đệ yên tâm…

Thành chủ Giới Thành cười lên với bộ dạng ngươi hiểu ta hiểu, thấp giọng nói.

– Ta âm thầm giao gốc nhân sâm này tới chỗ Triệu Long, chắc hẳn sau khi ta rời đi, Triệu Long sẽ trình lên, khi đó ngươi có thể xem xét cho đã.

– Về phần công lao này, ta cũng chuẩn bị cho lão đệ rồi, nhất định sau khi trở về Trường Thành sẽ được mấy vị quân chủ tán thưởng.

Thành chủ Giới Thành mỉm cười.

Bạch Tiểu Thuần híp mắt suy nghĩ nhìn về phía thành chủ trước mặt, nội tâm của hắn lúc này sinh ra gợn sóng, dường như thể hồ quán đính, lập tức hiểu rõ mọi việc, đồng thời cũng cảm giác người trước mặt chính là nhân tài.

Có thể không lộ núi không lộ sông nhưng có thể sử dụng thủ đoạn rất đúng mực, Bạch Tiểu Thuần có cảm giác rộng mở trong sáng, thậm chí hắn có cảm giác như mở ra con đường nhân sinh mới cho bản thân mình.

– Đây là bởi vì bờ mông không sạch sẽ, lại không rõ ta tới đây có mục đích gì, sợ hãi ta âm thầm đến điều tra chuyện vật tư quân dụng… Cho nên dứt khoát tự trảm một đao tặng công lao cho ta, lại tặng cho ta một phần đại lễ, mà toàn bộ quá trình không làm cho ai phản cảm, không chê vào đâu được, thậm chí còn không phải trực tiếp tặng cho ta, miễn đi phiền toái sau này, cao… Thật sự là cao!

Bạch Tiểu Thuần chậm rãi hít sâu một hơi, hắn nhìn thành chủ trước mắt vài lần, cảm giác mình đã học được mấy chiêu, đang muốn nói cái gì đó lại biến sắc.

Lệnh bài thân phận trong túi trữ vật của hắn lúc này sinh ra hào quang chói mắt, Bạch Tiểu Thuần lập tức dùng linh thức dò xét lệnh bài, trong đầu của hắn có âm thanh của Bạch Lân.

– Vạn phu trưởng Bạch Tiểu Thuần, Man Hoang đột kích đại quy mô, hắn phải trở về thật nhanh.

Sau khi nghe tin tức Bạch Lân báo lại, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến hóa, thành chủ Giới Thành nhìn vào trong mắt, chần chờ một lúc, đang muốn lên tiếng hỏi thì Bạch Tiểu Thuần lên tiếng.

– Triệu Long!

Hắn lên tiếng giống như sấm sét, Triệu Long thời khắc nào cũng thủ ở cửa nhanh chóng xuất hiện trước mặt Bạch Tiểu Thuần.

– Thông tri xuống dưới, nghỉ ngơi và hồi phục chấm dứt, nửa nén hương sau tụ tập quân ra khỏi thành, trở về Trường Thành!

Triệu Long chấn động, lập tức đồng ý, hắn nhanh chóng thông tri xuống dưới.

– Bạch lão đệ, đây là…

Thành chủ Giới Thành kinh hãi, vội vàng hỏi.

– Không có cái đại sự gì, Man Hoang lại chiến, lão ca, ta đi trước, về sau hữu duyên gặp lại.

Bạch Tiểu Thuần cười ‘ha ha’, cũng không quan tâm thành chủ mập mạp, hắn lập tức đi ra bên ngoài.

Nghe Bạch Tiểu Thuần nói phải rời đi, thành chủ Giới Thành vui vẻ, lập tức cung kính.

Bạch Tiểu Thuần yêu cầu nửa nén hương, nửa nén hương sau năm ngàn tu sĩ tập hợp hoàn tất, Bạch Tiểu Thuần phất tay, đại quân trực tiếp bay lên không trung Giới Thành, bọn họ bay về hướng Trường Thành.

Nhưng lúc năm ngàn tu sĩ của Bạch Tiểu Thuần bay ra khỏi Giới Thành trên bầu trời xa xa có hai đạo hào quang bay nhanh về phía này, hiển nhiên là một trận đuổi giết.

Tu sĩ trong hào quang tóc tai bù xù, mặc dù không có thương tổn thân thể nhưng bởi vì linh khí khô kiệt nên hắn không kiên trì nổi, nếu không phải có tín niệm chèo chống, sợ rằng hắn đã sớm cầu xin tha thứ.

– Thần Toán Tử, ngươi lại dám đoạt oan hồn của ta, ngươi muốn chết!! Hôm nay không ai có thể cứu ngươi!

Kẻ đuổi giết phía sau là một thanh niên, sắc mặt thanh niên này lãnh khốc, trên người tỏa ra khí tức như khối băng, trong mắt hắn mang theo tức giận thật lớn, không tiếc tiêu hao linh lực phải đuổi giết kẻ trước mặt.

– Tả Đạo, ngươi đừng khinh người quá đáng, rõ ràng là ta nhìn thấy trước, ngươi lại đến đoạt!

Hai người này chính là Thần Toán Tử cùng Tả Đạo, hiện tại nghe Thần Toán Tử nghe vậy liền cắn răng, không tiếc tiêu hao linh lực trong người xuất ra một tiểu kỳ và vung lên, tốc độ của hắn nhanh hơn không ít, vèo một tiếng, trực tiếp đi xa, lúc này ẩn ẩn nhìn thấy Giới Thành, còn có năm ngàn thân ảnh tu sĩ giữa không trung Giới Thành.

Sau khi nhìn thấy những người này, ánh mắt hắn vui vẻ, tín niệm chèo chống hắn bay tới nơi đây, những năm qua hắn vô cùng thê thảm, thậm chí bởi vì một lần xảy ra chuyện ngoài ý muốn, túi trữ vật của hắn sụp đổ, tất cả pháp bảo, vật phẩm và lệnh bài đại biểu thân phận và ngọc giản truyền âm đều tan biến, bản thân lâm vào cảnh cửu tử nhất sinh, cũng may cũng không phải không có thu hoạch, tiểu kỳ gia trì tốc độ chính là đại thu hoạch trong lần đó, đây là một kiện trọng bảo không tầm thường.

Vì cầu sinh, hắn chỉ có thể tiêu hao linh lực thôi diễn một phen, lại tính toán ra bước ngoặc nhân sinh của mình nằm ở Giới Thành, lúc này mới một đường chạy đến đây, trên đường hắn tìm hiểu tin tức, càng biết được Bạch Tiểu Thuần đã trở thành Vạn phu trưởng.

Việc này làm hắn rung động thật lâu, nội tâm hắn vô cùng kích động, hai mắt càng sáng lên, hạ quyết tâm phải tìm tới nương tựa Bạch Tiểu Thuần.

Trên đường đi ngoài ý muốn gặp được một Nguyên Anh Hồn, hắn vui mừng bắt được nhưng Tả Đạo xuất hiện muốn cướp đoạt, hắn cũng không phân rõ Nguyên Anh Hồn là ai phát hiện trước, dù sao đã bị hắn thu vào trong tay, hắn liều mạng chạy như điên, cũng may có tiểu kỳ, nếu không tốc độ của hắn không thể trốn khỏi Tả Đạo đuổi giết.

Lúc này nhìn thấy năm ngàn tu sĩ trên không trung Giới Thành, Thần Toán Tử lập tức hô to.

– Thiếu Chủ cứu mạng!! Tả Đạo muốn giết ta!

Ánh mắt Tả Đạo xuất hiện tinh quang, nội tâm cũng ăn cả kinh, hắn cũng nhìn thấy rất nhiều tu sĩ trên không trung Giới Thành, nội tâm kinh nghi bất định, hắn nhìn ra được đám người này tới từ Trường Thành, tính cách của hắn quái gở không tiếp xúc với người khác hắn không biết tin tức Bạch Tiểu Thuần trở thành Vạn phu trưởng, đột nhiên hắn có cảm giác điềm xấu xuất hiện, hắn dừng lại và lui ra sau, trong mắt mang theo sát ý, cảm thấy không thể để Thần Toán Tử chạy đến chỗ đối phương, hắn cắn răng một cái, tay phải bấm niệm pháp quyết sau đó sắc mặt đỏ rực, một chưởng ấn thật lớn ngưng tụ trước mặt hắn.

– Không ai có thể cứu ngươi!

Trong tiếng nổ vang, một đạo khí thế kinh tâm động phách bộc phát trong chưởng ấn, chưởng ấn đánh thẳng về phía Thần Toán Tử, đây là đòn sát thủ của Tả Đạo, hắn không tiếc thi triển trong khu vực linh khí khô kiệt, đối với hắn mà nói đây là phụ tải không nhỏ, cũng không dễ dàng sử dụng, cho nên kéo dài đến bây giờ mới thi triển ra.

Sắc mặt Thần Toán Tử biến hóa, nội tâm xuất hiện cảm giác sinh tử tồn vong, gương mặt hắn tái nhợt như tờ giấy, hắn ý thức được cho dù mình dựa vào tiểu kỳ bỏ chạy cũng không thể chạy thoát, nội tâm vô cùng tuyệt vọng.

Cùng lúc đó, Bạch Tiểu Thuần cũng phát hiện tình hình Thần Toán Tử gặp phải, hắn nhận ra thân ảnh Thần Toán Tử cũng nghe được tiếng Thần Toán Tử cầu cứu, càng nhìn thấy chưởng ấn khủng bố.

Đồng tử Bạch Tiểu Thuần co rút lại, hắn không kịp suy nghĩ quá nhiều, thân thể tiến lên phía trước một bước, một bước này vừa chạm vào hư không liền bộc phát tốc độ cực hạn, mọi thứ xung quanh chậm lại, chỉ có thân ảnh của hắn hóa thành hào quang xuất hiện trước mặt Thần Toán Tử, xuất hiện trước chưởng ấn cực lớn.

Hắn nâng tay phải đánh vào chưởng ấn, âm thanh rầm rầm nổ mạnh kinh thiên, thế giới trong mắt Bạch Tiểu Thuần khôi phục như thường, trong tiếng nổ mạnh vừa rồi, lực trùng kích tứ tán sinh ra chấn động không nhỏ.

Tất cả diễn ra quá nhanh, năm ngà tu sĩ bên cạnh Bạch Tiểu Thuần không có bao nhiêu người phát giác, về phần Tả Đạo cùng Thần Toán Tử càng không phát hiện, trong mắt Tả Đạo, thậm chí hắn không nhìn thấy bóng dáng Bạch Tiểu Thuần, chỉ nhìn thấy chưởng ấn của mình đột nhiên sụp đổ.

Trong lúc sụp đổ, hắn mới nhìn thấy một thân ảnh thon dài xuất hiện trước mặt Thần Toán Tử.

Đôi mắt Tả Đạo ngưng trọng, hắn hít sâu một hơi, đầu óc kêu ông ông, hắn khiếp sợ không dám tin tưởng, hắn cũng nhận ra người này chính là Bạch Tiểu Thuần, cũng nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, hắn hiểu rõ tốc độ của Bạch Tiểu Thuần nhanh như thuấn di, đối phương xuất hiện trước chưởng ấn sau đó hóa giải đòn sát thủ của mình…

Hết lần này tới lần khác… Sau khi chưởng ấn sụp đổ hắn mới phát hiện Bạch Tiểu Thuần, mà đối phương hời hợi không có chuyện gì, lông tốc không tổn thương.

Tâm thần Tả Đạo chấn động mãnh liệt, trong năm ngàn tu sĩ chỉ có hai Nguyên Anh cung phụng mới phát hiện ra tình hình vừa rồi, tâm thần rung động rất mạnh khi nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, bọn họ không nghĩ tới tốc độ của Bạch Tiểu Thuần lại nhanh như vậy.

Loại tốc độ này làm bọn họ hãi hùng khiếp vía, biết rõ nếu Bạch Tiểu Thuần đi ám sát Nguyên Anh, sợ rằng không ai thoát khỏi…

Thần Toán Tử cho rằng mình chạy trời không khỏi nắng, hắn run rẩy và phát hiện mình không chết, nhìn thấy thân ảnh Bạch Tiểu Thuần sau đó kích động nhảy lên.

– Thiếu Chủ cứu mạng, Tả Đạo muốn giết ta!

Chapter Truyện / Chương 530 – Học Được Một Chiêu