Chương 532 – Oan Cho Ta Quá

Chapter Truyện / Chương 532 – Oan Cho Ta Quá

Có một điểm quỷ dị là, cho dù Man Hoang cường thế như vậy nhưng năm đại quân chủ như Bạch Lân không có hạ lệnh cho tu sĩ dưới trướng chém giết, mà là hạ lệnh tất cả mọi người không thể rời khỏi màn sáng nửa bước.

Màn sáng lui, bọn họ lui.

Cũng chỉ tiến hành vây giết các luyện hồn sư có thể bỏ qua màn sáng.

Vì vậy tình hình trận chiến nghiêng sang một bên, vô số thổ dân cự nhân gào rú, không ngừng oanh kích màn sáng, màn sáng không ngừng co rút lại.

Mỗi khi màn sáng lui bước là tu sĩ năm đại quân đoàn rút lui, lúc này chậm rãi rút lui tới tường thành, đến thời điểm này tu sĩ Trường Thành vô cùng khẩn trương, đám người Bạch Lân đang đợi cái gì đó, bọn họ vẫn ra lệnh không cho phép tu sĩ dưới trướng rời khỏi màn sáng.

– Không sai biệt lắm…

Sắc mặt Bạch Lân hơi khẩn trương, ánh mắt chớp động, trong mắt mang theo hào quang sáng ngời.

Ngay vào lúc tu sĩ năm đại quân đoàn không thể tiếp tục rút lui, đột nhiên Chân Linh trên tháp cao tỏa ra hào quang sáng ngời, lúc này hư ảnh con dơi bay ra khỏi Chân Linh.

Trong nháy mắt con dơi vừa xuất hiện, từng tiếng cười khặc khặc vang lên trong không gian, dường như là con dơi đang cười, cùng lúc đó con dơi há to miệng sau đó oan hồn bay ra ngoài.

Một con, mười con, ngàn con vạn con… Oan hồn nhiều, nhiều tới mức không cách nào tính toán, dường như miệng con dơi là hố sâu không đáy, chỉ trong nháy mắt một trăm triệu oan hồn xuất hiện, bay qua Trường Thành, xuyên thấu màn sáng và tiến về phía đại quân thổ dân cự nhân.

Vẫn chưa chấm dứt, trong miệng con dơi còn có rất nhiều oan hồn bay ra ngoài, số lượng quá lớn, một trăm triệu, hai trăm triệu, ba trăm triệu… Trong chớp mắt đã có năm trăm triệu oan hồn xuất hiện!!

Lúc này tu sĩ năm đại quân đoàn mở to mắt ra nhìn, lộ ra thần sắc không thể tưởng tượng nổi, thế lực Man Hoang khiếp sợ không dám tin.

Thổ dân cũng tốt, hồn tu cũng được, còn có những luyện hồn sư, sau khi bọn họ nhìn thấy tất cả, trong nháy mắt đều thốt lên từng tiếng kêu kinh hãi.

– Này… Này…

– Không có khả năng!

– Trời ạ, lại có nhiều oan hồn như thế, oan hồn không phải là phe chúng ta hay sao… Tại sao Trường Thành lại có nhiều như vậy?

– Cho dù Trường Thành không ngừng tích lũy cũng khó có thể tìm được nhiều như thế…

Lúc này tiếng gào thét ngập trời, Man Hoang hoảng sợ chấn động, trong mắt người Man Hoang đây là chuyện cười lớn nhất trên đời, thậm chí có chút ít phá vỡ thường thức của hồn tu và thổ dân, đây chính là thứ bọn họ chuyên dùng tấn công Trường Thành.

Hiện tại tất cả đảo ngược, Trường Thành sử dụng oan hồn tấn công bọn họ.

Trọng yếu nhất là, năm trăm triệu oan hồn, thậm chí số lượng này đã vượt qua đại chiến quy mô nhất lần trước đó, Man Hoang phát động số lượng oan hồn nhìn như vô cùng vô tận nhưng thật ra rất ít vượt qua trăm triệu oan hồn, tất cả thổ dân Man Hoang run rẩy, bọn họ kinh hãi và hoảng sợ khó nói thành lời.

Trong chớp mắt năm trăm triệu oan hồn lao ra, những thổ dân cự nhân tới gần màn sáng đứng mũi chịu sào, bị vô số oan hồn chui vào thân thể sau đó phát ra tiếng gào thét thê lương thảm thiết, cơ thể nổ tung ngay sau đó.

Loại sụp đổ này không phải tự bạo, mà là từng mảnh từng mảnh… Chỉ trong mấy hô hấp đã có mấy vạn thổ dân cự nhân chết đi, cơ thể trở thành huyết vụ.

Đám oan hồn này vẫn tiến lên phía trước, đại quân thổ dân cự nhân đang chiếm ưu thế lại bị nghiền nát như gà đất chó kiểng.

Thậm chí Man Hoang đã sinh ra hỗn loạn, trong khoảng thời gian ngắn chiến trường đại loạn, mặc cho những hồn tu kia gào thét thế nào cũng vô bổ, cho dù là những luyện hồn sư dốc sức liều mạng điều khiển oan hồn nhưng số lượng oan hồn quá nhiều, bọn họ không thể rung chuyển đại cục.

Trọng yếu nhất, trong miệng con dơi trên tháp cao vẫn không ngừng phun ra vô số oan hồn, oan hồn mới không ngừng gia nhập chiến trường, sau khi tiến vào chiến trường liến hóa thành hồn triều, thế như chẻ tre, vô kiên bất tồi!

– Là oan hồn Bạch Tiểu Thuần hiến tế!

– Ta nhớ ra rồi, là oan hồn của Bạch đại nhân!

– Ha ha, trước nay chưa từng có, đây chính là lần đầu tiên Trường Thành chúng ta sử dụng oan hồn tấn công Man Hoang!

Tu sĩ năm đại quân đoàn vô cùng phấn chấn, nhiệt huyết sôi trào sau đó là vui vẻ.

Vào lúc tu sĩ năm đại quân đoàn kích động, năm đại quân chủ như Bạch Lân ngừa mặt lên trời cười to, bọn họ cảm thấy rất thống khoái!

– Toàn thể Bác Bì Quân theo Bạch mỗ giết địch!

Bạch Lân cười to, lời nói của hắn quanh quẩn sau đó xung phong liều chết tiến lên, toàn thể Bác Bì Quân cùng lao ra bên ngoài.

Bốn quân đoàn khác cũng giống như thế, năm quân đoàn giống như lưỡi đao sắc bén ra khỏi vỏ, thừa dịp quân đoàn Man Hoang đại loạn, dùng oan hồn đề phòng hộ giết ra khỏi màn sáng, giết vào trong đại quân thổ dân cự nhân.

Trận pháp trong màn sáng không ngừng bộc phát công kích, màn sáng không co rút lại mà tiến lên phía trước, rất có xu thế quét ngang tất cả.

– Bạch Tiểu Thuần!

Một tiếng gào vang vọng cả chiến trường, là Hồng Trần Nữ đang giao thủ với Trần Hạ Thiên gào thét, trong giọng nói của nàng mang theo sát ý ngập trời.

Chẳng những nàng hiểu rõ tất cả, thổ dân liên tục bại lui cũng nghe được tiếng gào thét vui sướng của tu sĩ năm đại quân đoàn, bọn họ biết rõ mọi chuyện đều có liên quan tới Bạch Ma, lúc này vô số thổ dân chửi bới gào thét Bạch Tiểu Thuần khắp chiến trường.

– Bạch Ma không chết, là sỉ nhục của Man Hoang!

– Bạch Ma, thánh tộc ta không chết không thôi với ngươi!

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi mà rơi vào tay ta, ta sẽ tra tấn ngươi ngàn năm!

Từng tiếng kêu gào vang vọng đại quân Man Hoang, cho dù năm ngàn tu sĩ dưới trướng Bạch Tiểu Thuần vừa mới bước chân lên tường thành, hắn vừa bước lên tường thành cũng nghe đám thổ dân Man Hoang chửi bới, Bạch Tiểu Thuần sửng sốt không biết nói thế nào cho phải.

– Ta thế nào?

Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc nhìn ra ngoài tường thành, nhìn thấy hằng hà oan hồn đang tấn công đại quân Man Hoang, hắn dùng sức xoa xoa mắt, lúc này hít sâu một hơi, hắn không dám tin vào mắt mình.

Năm ngàn tu sĩ sau lưng hắn cũng phát hiện tình hình không đúng, ngơ ngác nhìn bóng lưng Bạch Tiểu Thuần, sắc mặt cả đám cổ quái, ngay cả Thần Toán Tử cũng rung động không nhỏ, hắn không biết đây nguyên nhân là cái gì, nhưng lại được vô số tiếng gào rú chửi bới bên ngoài chiến trường, lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, Thần Toán Tử cảm thấy da đầu tê dại, toàn thân run rẩy, trong mắt mang theo thần thái sùng kính.

– Quả nhiên Thiếu Chủ không giống người bình thường, chẳng những trở thành Vạn phu trưởng, không ngờ còn có thể làm Man Hoang hận tới mức độ này.

Tả Đạo cũng há hốc mồm, những gì hắn thấy tạo nên trùng kích quá lớn.

Bạch Tiểu Thuần hãi hùng khiếp vía, cảm thấy không thể tin nổi, hắn quay đầu nhìn sang con dơi trên tháp cao, lại nhìn ánh mắt mọi người đang nhìn mình, đôi mắt Bạch Tiểu Thuần sáng ngời, hắn ý thức được đây tuyệt đối là cơ hội tăng cao thanh danh rất lớn, hắn lên tinh thần gấp trăm lần, hắn ngửa mặt lên trời ra vẻ xem thường thiên địa.

– Chỉ là một đám thổ dân, cho dù Bạch Tiểu Thuần ta không ở nơi này cũng có làm cho các ngươi tan thành mây khói.

Bạch Tiểu Thuần chắp tay sau lưng nói một tiếng, đám thổ dân cự nhân bên ngoài tức giận mắng chửi, tu sĩ năm đại quân đoàn nghe xong liền hoan hô, hắn cảm thấy mình hiện tại đã siêu thoát thiên địa.

Vào lúc này, trên bầu trời Hồng Trần Nữ đang giao thủ với Trần Hạ Thiên lại nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần đứng dưới tường thành, nàng nghiến răng nghiến lợi, trong trận chiến tranh lần trước, chính bởi vì Bạch Tiểu Thuần cho nên thất bại, lúc này cũng do Bạch Tiểu Thuần tạo thành, lại hồi tưởng chiến tranh trong mấy năm qua đều là như thế, đáy lòng nàng sinh ra sát ý ngập trời nhìn Bạch Tiểu Thuần.

Nàng hiểu một việc, có Trần Hạ Thiên ngăn cản, bản thân mình không có biện pháp chém giết Bạch Tiểu Thuần.

– Man Hoang nghe lệnh, dùng tên Hồng Trần ta, liệt Bạch Tiểu Thuần vào vị trí đứng đầu Truy Sát Bảng, tăng thêm giải thưởng!

– Treo thưởng nguyên vẹn Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ Ngũ Hành Thiên Thú Hồn!!! Toàn bộ thế giới truy nã Bạch Tiểu Thuần, cho dù là tu sĩ thánh tộc hay tu sĩ Trường Thành, bất kể là ai, không hỏi lai lịch, không hỏi thân phận, chỉ cần đánh chết Bạch Tiểu Thuần… Đều có thể đạt được treo thưởng, Hồng Trần ta dùng tu vi bản thân thề tuyệt không nuốt lời, tuyệt không để tin tức liên quan tới đối phương, nếu vi phạm lời thề này, tu vi Hồng Trần ta giảm sút, hình thần câu diệt!

Hồng Trần Nữ ngửa mặt lên trời phát hạ đại thệ, lúc nàng vừa dứt lời lại có tiếng thiên lôi nổ vang, dường như chứng nhận lời thề của nàng, lúc thiên lôi xuất hiện cũng chứng minh Hồng Trần Nữ phát đạo thề!

Một khi phát ra, tuyệt đối không nuốt lời!!

Giọng nói của nàng quanh quẩn thiên địa bao phủ cả chiến trường, lập tức… Tiếng chém giết trên chiến trường đều an yên tĩnh một chút, lập tức vô số người hít thở dồn dập, trong chốc lát ánh mắt bọn họ đều nhìn sang Bạch Tiểu Thuần.

Từng ánh mắt đều nhìn thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần, có đến từ Man Hoang, cũng có đến từ… Năm đại quân đoàn!

Treo giải thưởng này quá nặng!! Nguyên vẹn Ngũ Hành Thiên Thú Hồn, đây là thứ có thể so sánh với Thiên Nhân Hồn… Cho dù là người nào đạt được cũng có thể dùng để Kết Anh, giá trị to lớn không cách nào hình dung!

Còn có thiên lôi chứng nhận lời thề, sau khi diệt sát Bạch Tiểu Thuần có thể đảm bảo chuyện này được giữ bí mật, lúc này không ít người hít thở dồn dập, bọn họ không thể không sinh ra tham niệm.

Nhìn thấy ánh mắt cả chiến trường đều nhìn lên người mình, trong những ánh mắt này mang theo tham lam và sát ý mịt mờ, đột nhiên sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến hóa, thân thể hắn run rẩy, vô ý thức vỗ túi trữ vật, lập tức mặc chiến giáp lên người mình, lúc này hắn không dám có chút ý niệm gây náo động, toàn thân cảm thấy không được khỏe.

– Lần này không thể oán ta, ai biết con dơi kia có thể nhả oan hồn ra chứ…

Bạch Tiểu Thuần ủy khuất đến cực điểm, khẩn trương không nói thành lời, nội tâm hối hận vạn phần, đúng là tai bay vạ gió, nằm cũng trúng đạn, hắn cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, đó là cảm giác mạng nhỏ tùy thời mất đi.

– Oan cho ta quá!

Chapter Truyện / Chương 532 – Oan Cho Ta Quá