Chương 537 – Bạch Ma Đến Rồi

Chapter Truyện / Chương 537 – Bạch Ma Đến Rồi

Ba vạn đại quân một đường bay nhanh, Bạch Tiểu Thuần đứng trong đám người, hắn muốn đeo mặt nạ nhưng nơi này có quá nhiều người đang nhìn, hắn do dự một lát, cảm thấy đeo mặt nạ tại nơi này không thích hợp, vì vậy thở dài, sầu mi khổ kiểm đi theo mọi người.

Dọc theo con đường này, trong đầu hắn vẫn suy nghĩ các loại biện pháp bảo vệ tính mạng bản thân, hắn lại không tìm được đầu mối nào khác, duy chỉ có nghĩ đến mình nhất định phải tiến vào mê cung đầu tiện, vào lúc trở ra lại đeo mặt nạ và cải biến thân phận.

– Chỉ có thể làm như vậy…

Đáy lòng Bạch Tiểu Thuần ủy khuất, sắc mặt hắn âm trầm và hạ quyết tâm.

Trần Hạ Thiên mang theo ba vạn tu sĩ bay đi thật nhanh, từ hướng Trường Thành bay thẳng về thẳng phía chín cột sáng, Man Hoang cũng làm giống như hắn.

So sánh với Thiên Nhân Hồn, chiến tranh trở thành không quan trọng, dù sao Trường Thành vẫn nằm ở đó, tùy thời có thể tấn công, cũng đánh suốt bao nhiêu năm qua, đánh vô số trận.

Nhưng mà… Thiên Nhân Hồn, đến nay mới bị Man Hoang phát hiện, lại hiếm như lông phượng sừng lân, kể từ đó phải dùng Thiên Nhân Hồn làm chủ, mà Trường Thành lại băn khoăn Man Hoang bố trí bẫy rập cho nên đối với Hồng Trần Nữ mà nói, từ khi cột sáng màu đen đầu tiên bay lên, trong lòng nàng đã có tâm tư suy đoán nhất định.

Cho đến khi chín cột sáng màu đen đồng thời xuất hiện, nàng suy đoán trở thành sự thật!

– Chỗ đó tám chín phần mười chính là một trong thập đại táng cung của Khôi Hoàng đời thứ hai!

Sắc mặt Hồng Trần Nữ động dung nhìn sang chín cột sáng màu đen, trong đầu nàng xuất hiện một đoạn lịch sử năm đó phụ thân nói với nàng.

Trước khi Thiên Tôn của Thông Thiên Đảo quật khởi phản nghịch, thế giới này không gọi là Thông Thiên đại lục, mà là Khôi Hoàng đại lục, trên Khôi Hoàng đại lục có hai cường giả, theo thứ tự là Khôi Hoàng và Minh Hoàng.

Khôi Hoàng chủ Tổ Hà, Minh Hoàng chủ Minh Hà! Tổ Hà chính là Thông Thiên Hà!

Một chủ sinh, một chủ tử!

Một người là thế giới tôn sư, một người là tín ngưỡng tôn sư!

Trong đó trước khi Khôi Hoàng đời thứ hai hao hết thọ nguyên, hắn triệu tập lực lượng chúng sinh trong thiên địa tu kiến thập đại táng cung, trừ đệ nhất cung là nơi chôn xương của hắn, trọn đời không mở ra, chín đại táng cung khác, mỗi táng cung đều lưu lại tài phú vô cùng kinh người, càng có các loại truyền thừa còn sót lại.

Mục đích chính là muốn hậu nhân có một ngày gặp phải kẻ địch không thể đối kháng, có thể dùng táng cung của hắn quật khởi, mà chín đại táng cung có trận pháp cấm chế, nếu không biết địa chỉ cụ thể, người ngoài khó tìm được.

Từ nay về sau, táng cung của Khôi Hoàng đời thứ hai chính là tin tức bí truyền của các đời Khôi Hoàng, nhưng thời đại của Khôi Hoàng đời thứ năm lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Khôi Hoàng đời thứ năm chết bất đắc kỳ tử, cực kỳ đột nhiên, cũng không bàn giao lại bí mật của Khôi Hoàng đời thứ hai, cho nên táng cung của Khôi Hoàng đời thứ hai biến thành bí mật thất truyền, từ nay về sau không người biết được.

Cho đến thời Khôi Hoàng đời thứ chín, Thông Thiên quật khởi, phản bội làm loạn thiên địa và thay thế vào, Khôi Hoàng nhất mạch trốn vào đến Man Hoang, chuyện táng cung của Khôi Hoàng đời thứ hai trở thành truyền thuyết.

– Bên ngoài mê cung có mấy chục động quật, mỗi một động quật đều có di cốt hung thú Thiên Nhân… Bên ngoài mê cung có tấm bia đá nhắc nhở thí luyện, lại có phần thưởng là Thiên Nhân Hồn… Loại thủ bút này trừ táng cung của Khôi Hoàng đời thứ hai ra, ta không nghĩ còn có ai làm được!

Sắc mặt Hồng Trần Nữ kích động, vừa nghĩ tới nơi đó vô cùng có khả năng là táng cung của Khôi Hoàng đời thứ hai, tâm thần của nàng vô cùng rung động.

Nàng không nói cho bất cứ kẻ nào biết, cho dù biết người ngoài cũng không biết được tin tức của Khôi Hoàng đời thứ hai, trên tấm bia bên ngoài mê cung nhắc tới Thiên Nhân Hồn đủ làm cho hồn tu Man Hoang điên cuồng, nếu như nàng quấy nhiễu sẽ bị người khác hoài nghi.

Dứt khoát không đi quấy nhiễu, phàm là hồn tu muốn đều có thể tiến vào mê cung, kể từ đó nàng còn có thể làm một ít ẩn giấu, bản thân nàng âm thầm đi vào trong mê cung.

Kể từ đó hồn tu và thổ dân trên khu vực này liên tục nghe nói có Thiên Nhân Hồn, cả đám từ bốn phương tám hướng chạy vào mê cung.

Trong đó đã có không ít người, thậm chí kẻ chưa từng chơi qua chiến trường, thế lực tán tu không thuộc về Man Hoang cũng tham gia.

Vào lúc này sắc trời gần hoàng hôn, bên ngoài mê cung có rất nhiều người tụ tập, bởi vì chưa tới hoàng hôn nên mê cung chưa mở ra, những hồn tu và thổ dân tiến tới đây đều tụ tập top năm top ba với nhau, hoặc là một mình một người chờ bên ngoài.

Khi thời gian đến, vào thời điểm hoàng hôn, phương hướng Trường Thành có từng tiếng oanh minh vang lên, ba vạn đạo hào quang xuất hiện làm các hồn tu và thổ dân Man Hoang chú ý, bọn họ ngẩng đầu nhìn ba vạn người xuất hiện, những hồn tu và thổ dân này sinh ra sát ý không nhỏ.

– Là phản tu!

– Hừ, phản tu Trường Thành, bọn chúng dẫn không ít người tới nha.

– Thì tính sao, nơi này là Man Hoang, là nơi của thánh tộc chúng ta!

Tiếng nghị luận vang lên, tuy tu sĩ Trường Thành đông đảo nhưng nơi này toàn tu sĩ Man Hoang, số lượng không dưới mười vạn đang tụ tập quanh mê cung.

Bọn họ lạnh lùng nhìn ba vạn tu sĩ trên bầu trời bỗng nhiên hàng lâm, người dẫn đầu chính là Trần Hạ Thiên, ánh mắt của hắn đảo qua mê cung sau đó hừ lạnh một tiếng.

Lúc hắn hừ lạnh tu sĩ Man Hoang cảm giác như thiên lôi nổ vang trong đầu, cả đám sợ hãi không nhỏ, hiển nhiên nhận ra Trần Hạ Thiên.

Trần Hạ Thiên cũng không muốn động thủ ở nơi này, hắn có thể cảm nhận được khi mình tới, khí tức Hồng Trần Nữ tập trung vào mình, cho dù là hắn hay Hồng Trần Nữ đều không muốn ra tay trước khi tiến vào trong mê cung.

Cho nên Trần Hạ Thiên hừ lạnh sau đó không quan tâm ánh mắt đám tu sĩ Man Hoang, hắn đứng bên ngoài mê cung nhìn chằm chằm vào cửa vào, chờ đợi hoàng hôn đế và mở cửa mê cung.

Bạch Tiểu Thuần cẩn thận giấu trong ba vạn người, sợ bị hồn tu Man Hoang nhận ra, vì vậy cẩn thận nhích người, tìm một đại hán khôi ngô giấu mình phía sau, theo khe hở, hắn cũng từ khe hở quan sát cửa vào mê cung, hắn nhìn thấy nơi này biến thành thung lũng cực lớn vờn quanh hố sâu, nơi này đã khác với lúc trước.

Trong bồn đất lớn nhất có một cửa động, phía trên có một màn sáng màu xám bao phủ ngăn cản không cho người khác đi vào, cũng không thể nhìn thấy hoàn cảnh bên trong.

Bên ngoài cửa động có một tấm bia đá lớn cao mười trượng, tấm bia đá lộ ra cảm giác tuế nguyệt tang thương, dường như đã nằm ở nơi này không biết bao nhiêu năm tháng.

Phía trên có một hàng chữ, là chữ viết thông dụng nhưng lại mơ hồ, phải ngưng tụ tu vi vào mắt mới có thể nhìn thấy tin tức lưu lại trên đó…

– Dưới mê cung có khu vực thí luyện, vượt qua mê cung, thông qua thí luyện, người đứng đầu đạt được Thiên Nhân Hồn!

Bạch Tiểu Thuần đọc xong sau đó không quan tâm tiếp, mục tiêu của hắn không phải Thiên Nhân Hồn, hắn chỉ muốn bảo vệ mạng nhỏ của mình mà thôi.

Bạch Tiểu Thuần cúi đầu xuống và không quan tâm đám hồn tu Man Hoang nghị luận với nhau, nội tâm của hắn tâm thần bất định, ánh mắt thỉnh thoảng đảo qua đám hồn tu Man Hoang, nội tâm Bạch Tiểu Thuần lo lắng…

– Đừng nhìn ta… Không nhìn thấy ta…

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần nhắc nhở, điều chỉnh phương hướng, để mình trở nên thấp bé hơn trước.

Nhưng nhân số hồn tu và thổ dân Man Hoang quá nhiều, phân bố bốn phía, trên bầu trời có một ít người bay tới, mặc dù Bạch Tiểu Thuần trốn trong đám người nhưng ba vạn người nơi đây rất dễ bị người ta chú ý, những thổ dân và hồn tu Man Hoang đều đánh giá bọn họ, cho dù Bạch Tiểu Thuần trốn triệt để cũng không trốn được bao lâu, bởi vì hắn không có khả năng biến mình thành trong suốt, dù ban đầu có người không nhận ra nhưng cuối cùng sẽ có người chú ý, cho dù có thể cải biến dung mạo nhưng khí tức không cải biến.

Trừ khi hắn đeo mặt nạ lên, người xung quanh quá nhiều, tin tức mình tới đây không thể gạt được người khác, mà lão già ba mắt cũng tuyên truyền ra ngoài, lần này Bạch Tiểu Thuần lâm vào bị động, nếu người khác biết hắn có năng lực cải biến dung mạo và khí chất sẽ càng nguy hiểm, cho nên chỉ có vào mê cung sau đó mang mặt nạ lên mới an toàn.

Lúc này hắn đang né tránh, bỗng nhiên cách đó không xa có thanh niên hồn tu Man Hoang nhìn xuyên qua khe hở bả vai của ba vạn tu sĩ Trường Thành, trong lúc vô tình nhìn thấy mặt Bạch Tiểu Thuần.

Tên thanh niên này mở to mắt, hắn hô hấp dồn dập sau đó hắn chỉ vào vị trí Bạch Tiểu Thuần sau đó gào lên:

– Bạch Ma, ta nhìn thấy Bạch Ma!

Lời hắn nói giống như sấm sét quanh quẩn bát phương, tu sĩ Man Hoang nghe hắn nói liền sững sờ, lúc này bọn họ nhìn sang hướng thanh niên đang chỉ.

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần kêu không tốt, hắn cảm giác mình đã tránh né rất tốt nhưng không nghĩ tới ánh mắt thanh niên kia lại độc như vậy, chỉ cần nhìn một bên mặt của mình là có thể nhận ra.

Trong chốc lát từng ánh mắt như lợi kiếm bắn tới, tiếng gào thét kinh thiên động địa vang lên, cho dù không nhìn thấy nhưng vẫn có một ít người từ góc độ khác phát hiện Bạch Tiểu Thuần!

– Bạch Ma!

– Là Bạch Ma, ta có thể nhận ra bóng lưng của hắn, ha ha, Bạch Ma tới đây!

– Đúng là hắn!

Chapter Truyện / Chương 537 – Bạch Ma Đến Rồi