Chương 540 – Cửu Sắc Hỏa

Chapter Truyện / Chương 540 – Cửu Sắc Hỏa

Trong ba hồn tu, trong đó hai người bấm niệm pháp quyết điều động phi kiếm bên cạnh mình bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần với tốc độ cực nhanh, tiếng xé gió vang vọng và khí thế kinh người.

Dù sao cũng là pháp bảo luyện linh sáu lần, Bạch Tiểu Thuần biết rõ phi kiếm sắc bén kinh người, đồng tử co rút dữ dội.

Cùng lúc đó tu sĩ Giả Anh bắt đầu đọc chú ngữ tối nghĩa khó hiểu, màu sắc bảo châu trên đỉnh đầu thay đổi, bên trong bảo châu có khói đen bay ra, khói đen ẩn chứa ác quỷ giương nanh múa vuốt tấn công Bạch Tiểu Thuần.

Hiển nhiên ba người không phải mới liên thủ với nhau một hai lần, vừa ra tay đã phong tỏa tất cả vị trí né tránh của Bạch Tiểu Thuần, lúc thế công tới gần, Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh một tiếng.

– Luyện linh chi bảo… Các ngươi có, ta cũng có!

Tay phải Bạch Tiểu Thuần nâng lên, hắn cầm cây dù ra khỏi túi trữ vật.

Chính là Vĩnh Dạ Tán.

Lúc mới có được cây dù này, tu vi Bạch Tiểu Thuần năm đó không thể sử dụng toàn bộ uy lực của nó, hôm nay hắn có tu vi Kim Đan viên mãn, lúc thi triển không nói thành thạo nhưng không còn miễn cưỡng như ngày xưa.

Trong nháy mắt hắn lấy cây dù ra, Bạch Tiểu Thuần lại ấn vào chuôi cây dù, phanh một tiếng, trong nháy mắt hai thanh phi kiếm và ác quỷ tới gần, Vĩnh Dạ Tán mở ra.

Vào lúc mở ra nó hình thành phòng hộ, trực tiếp va chạm với hai thanh phi kiếm, tiếng nổ quanh quẩn đường hầm mê cung, hai thanh phi kiếm luyện linh sáu lần không thể duy trì năng lực phi hành, chúng bị bắn ngược ra sau, ngay cả ác quỷ cũng kêu thảm thiết, lúc muốn rút lui nhưng trên cây dù xuất hiện mặt quỷ tươi cười.

Gương mặt quỷ này hấp mạnh một cái, ác quỷ trong sương mù kêu thảm thiết nhưng không thể lui ra sau, trong chớp mắt đã bị hút vào trong thân dù… Nói tới rất chậm chạp nhưng trên thực tế chỉ diễn ra trong thời gian cực ngắn, cây dù mở ra ngăn cản phi kiếm, hấp diệt ác quỷ trong sương mù, sắc mặt ba hồn tu khó coi tới cực điểm, bọn họ biết đã gặp phải cường giả khó lường.

Nhất là hồn tu tu vi Giả Anh, tròng mắt hắn như rớt ra ngoài, hắn nhìn thấy tám ngân văn trên Vĩnh Dạ Tán liền hít thở dồn dập, trong mắt mang theo thần thái tàn nhẫn, thừa dịp phi kiếm của hai đồng bạn bị cuốn đi, tâm thần bị thương, hắn nâng hai tay đẩy hai người về phía trước.

Sắc mặt hai hồn tu biến hóa, không nghĩ thủ lĩnh của mình lại độc ác như vậy, bọn họ tránh không kịp nên bị đẩy thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần, cùng lúc đó hồn tu Giả Anh nhanh chóng lui ra sau, muốn bỏ chạy ngay lập tức.

Hắn nhìn ra hồn tu trung niên không chỉ có thực lực cường đại, tu vi không tầm thường, ngay cả pháp bảo cũng kinh người như thế, hắn giống như một con ác lang hoành hành thảo nguyên, khó trách dám đi lại một mình, thì ra hắn cũng chẳng sợ người khác giết người đoạt bảo, thậm chí dường như cố ý làm như vậy câu dẫn lòng tham của kẻ khác.

Vào lúc ba người nội loạn, Bạch Tiểu Thuần thu cây dù và bước tới một bước, tốc độ cực nhanh, hóa thành tàn ảnh, trực tiếp xuất hiện gần hai thanh phi kiếm, hắn nâng tay phải thu pháp bảo sau đó đánh thẳng vào người hai tên hồn tu.

Hai hồn tu kêu thảm thiết và phun máu tươi, thân thể bay ra sau như diều đứt dây, không chờ bọn họ rơi xuống đất, thân thể run rẩy và héo rũ mắt thường có thể nhìn thấy được, tất cả sinh lực hóa thành sương trắng bay ra khỏi thất khiếu của bọn họ, sương trắng bị Vĩnh Dạ Tán của Bạch Tiểu Thuần hấp thu sạch sẽ.

Vĩnh Dạ Tán thôn phệ sinh lực, Bạch Tiểu Thuần không xa lạ gì, nhất là sau khi luyện linh tám lần, uy lực của nó càng lúc càng lớn, tuy không thể cách không hấp thu sinh lực nhưng Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy cũng phải kinh hãi, hắn không suy nghĩ nhiều, lập tức đuổi theo tên hồn tu Giả Anh đang chạy trốn.

Hồn tu Giả Anh nghe được tiếng kêu thảm thiết sau lưng, hắn quay đầu lại nhìn thấy cảnh tượng hai người bị hút sạch sinh lực, tâm thần chấn động rất mạnh, hắn kinh hô thành tiếng:

– Ngươi không phải hồn tu, ngươi là luyện hồn sư!

Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, cố ý hừ lạnh một tiếng, tốc độ bạo tăng, hồn tu Giả Anh không ngừng kêu khổ, dù hắn có tu vi Giả Anh nhưng sau khi hiểu rõ chiến lực của Bạch Tiểu Thuần liền biết mình không phải đối thủ, trong lúc nguy cơ hắn vội vàng hô to.

– Đại nhân chớ xúc động, ta nguyện trở thành tùy tùng của đại nhân.

– Trong mê cung này, đại nhân độc hành, không bằng bên người có tùy tùng cùng theo sau…

Hồn tu Giả Anh lo lắng nên lên tiếng, Bạch Tiểu Thuần nghe xong cũng hơi động tâm, cảm thấy người này nói có phần đạo lý, chính mình đi một mình khó tránh khỏi gặp các chuyện khác nhau, nếu một khi đánh nhau bại lộ thân phận sẽ gặp phiền toái.

Nếu có người ở bên cạnh mình, có thể miễn trừ không ít chuyện… Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần vung tay phải lên, hắn dùng lực lượng thật lớn đánh lên người tu sĩ Giả Anh.

Khóe miệng hồn tu chảy máu tươi, trong mắt mang theo hung quang nhưng vẫn nhịn xuống, không hề bỏ chạy, hắn đứng tại đó sau đó ôm quyền cúi đầu với Bạch Tiểu Thuần.

– Trần Giác nguyện ý tùy tùng đại nhân!

Bạch Tiểu Thuần không nói một lời, nhìn Trần Giác vài lần sau đó nâng tay phải điểm vào mi tâm Trần Giác, lập tức truyền một đạo hàn khí vào trái tim Trần Giác.

Chỉ cần tâm niệm hắn vừa động, lập tức có thể điều khiển hàn khí bộc phát tiêu diệt tâm mạch Trần Giác.

Thân thể Trần Giác run lên, không dám né tránh, tùy ý Bạch Tiểu Thuần lưu cấm chế trên người mình, lúc này mới thở ra một hơi, biết rõ lần này có thể tạm thời bảo vệ tánh mạng, cảm nhận được hàn ý bao phủ trái tim, nội tâm của hắn vô cùng đắng chát.

– Đi!

Bạch Tiểu Thuần tận lực giả giọng khàn khàn, lại phân phó hắn đi trước.

Trần Giác vội vàng đồng ý, hắn giữ vững tinh thần thủ hộ xung quanh Bạch Tiểu Thuần, hắn biết rõ nếu mình muốn mạng sống phải nhờ vào luyện hồn sư này bảo hộ, chỉ cầu chính mình tận hết sức, sau khi rời khỏi nơi đây đối phương sẽ buông tha cho mình.

Bạch Tiểu Thuần nhìn như mặt không biểu tình nhưng trên thực tế đang ngầm quan sát Trần Giác, trong nội tâm rất đắc ý, suy nghĩ mình quá anh minh, đi tới chỗ nào cũng có kẻ cúi đầu bái lạy khóc hô muốn trở thành tùy tùng của mình, không đồng ý còn không được, không biết đối phương biết suy nghĩ của Bạch Tiểu Thuần sẽ có cảm nhận thế nào.

Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng cảm thấy thú vị, hạ quyết tâm, lúc này mình phải giả vờ trở thành người trầm mặc ít nói, như vậy lực uy hiếp của hắn càng lớn hơn một chút.

– Hơn nữa Trần Giác nói có chút đạo lý, hồn tu bên cạnh ta nhiều một chút càng an toàn hơn…

Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm một lát, lúc này đi theo Trần Giác.

Bất cứ khu vực nào trong mê cung đều giống nhau như đúc, cũng không thể phân biệt phương hướng, cũng rất khó lưu lại ký hiệu, Bạch Tiểu Thuần càng nhìn càng chóng mắt, thời điểm đang phát sầu thì linh cơ khẽ động, dứt khoát dùng lực chú ý nhìn vách tường bên phải, một đường cố định đi theo vách tường bên phải, gặp được chỗ rẽ cũng lựa chọn bên phải.

Thời gian ba ngày trôi qua nhanh chóng, trong ba ngày qua Bạch Tiểu Thuần và Trần Giác đụng phải không ít người Man Hoang và tu sĩ Trường Thành, trên những người kẻ này, Bạch Tiểu Thuần phát hiện trong đó có một ít người lựa chọn giống như hắn.

Sau khi dò xét lẫn nhau, mọi người lập tức né tránh, hiển nhiên không muốn dễ dàng phát sinh ma sát, mặc dù gặp được hồn tu Man Hoang nhiều hơn, nhìn thấy thái độ Trần Giác với Bạch Tiểu Thuần, lại nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần lấy Vĩnh Dạ Tán ra, chú ý tới tám đạo ngân văn trên đó đều kinh hãi, ẩn ẩn đoán ra Bạch Tiểu Thuần chính là luyện hồn sư cho nên không muốn trêu chọc.

Cứ như vậy, trong ba ngày qua hai người hữu kinh vô hiểm, cho đến ngày thứ tư, vào lúc Bạch Tiểu Thuần đang đi tới liền dừng bước lại, ánh mắt hắn sinh ra hào quang nhìn trước mặt.

– Phía trước không đúng.

Bạch Tiểu Thuần khàn khàn mở miệng, Trần Giác bên người sững sờ, hắn nhìn con đường phía trước không có gì thần kỳ cả.

Bạch Tiểu Thuần cũng nhìn không ra, sau trận chiến năm đó trong Lạc Trần sơn mạch, hắn phát hiện mình rất nhạy cảm với nguy hiểm, cho nên hắn vô cùng tin vào trực giác của mình.

Vào lúc này trong cảm nhận của hắn, khu vực phía trước nhìn như bình thường nhưng lại ẩn giấu sát cơ, không dừng lại nữa, Bạch Tiểu Thuần lập tức lui về phía sau, mặc dù Trần Giác không hiểu gì cả nhưng cũng lui theo sau với hắn.

Vào lúc hai người lui ra sau, một tiếng cười lạnh vang lên trong khu vực nhìn như bình thường kia, trong chớp mắt trước mặt xuất hiện gợn sóng như mặt nước, từng đạo thân ảnh lao ra thật nhanh.

Lại có hơn mười người!

Cả đám có tu vi không tầm thường, sau khi xuất hiện liền nhắm thẳng Bạch Tiểu Thuần.

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần sinh ra sát cơ, hắn nâng tay phải cầm Vĩnh Dạ Tán, tám đạo ngân văn lóng lánh chói mắt, càng có gương mặt quỷ đang cười giống như như ẩn như hiện, lúc sắp đại chiến, đột nhiên trong màn nước có tiếng quát lớn.

– Không được vô lễ!

Khi lời nói vang lên, đám hồn tu bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần dừng bước.

Lúc này trong màn nước có một người đi ra, đây là một thanh niên, sắc mặt âm trầm, trên người mặc trường bào vô cùng trân quý, mi tâm có một vết ngấn, kẻ này chính là Chu Nhất Tinh!

Hồn lực chấn động bao phủ xung quanh, hồn lực này khác với hồn lực của hồn tu khác, dường như nó thâm thúy hơn nhiều, còn ẩn chứa cảm giác nào đó, chỉ cần nhìn sơ là có thể phân biệt ra được.

Nhất là trong tay hắn có một đám hỏa diễm.

Màu sắc hỏa diễm thường xuyên thay đổi, nhìn kỹ có tới chín màu sắc, Bạch Tiểu Thuần chỉ nhìn sơ qua nhưng tâm thần rung động rất mạnh, hắn nhận ra được, hỏa diễm này là…

Cửu sắc hỏa!!

Chapter Truyện / Chương 540 – Cửu Sắc Hỏa