Chương 542 – Nhất Bạch Đầu

Chapter Truyện / Chương 542 – Nhất Bạch Đầu

Hồng Đầu, Lục Đầu, Chúng Ta Thích Âm thanh này mang theo lực lượng chấn nhiếp truyền vào tai ba người Bạch Tiểu Thuần, tâm thần ba người rung động rất mạnh, da đầu căng cứng sắp nứt ra… Quan trọng nhất đây không phải một âm thanh, mà là rất nhiều.

Giống như có vô số đứa trẻ đang vui đùa gần đây, chúng hát ca dao hóa thành gợn sóng vô hình trùng kích bốn phương, ngay cả vách tường xung quanh cũng bị cải biến nên nhúc nhích…

Thậm chí trên vách tường huyễn hóa ra những gương mặt khác nhau, những này nữ có nam có, trẻ có già có, bọn chúng đều làm ra bộ dạng sợ hãi và hét lớn.

– Mũ đỏ đến!

– Chạy mau… Mũ đỏ đến…

Những gương mặt trên vách tường không ngừng kêu gọi giống như muốn ẩn núp, càng thêm quỷ dị chính là mặt đất xuất hiện rất nhiều gương mặt, những gương mặt này đang kêu thảm thiết.

Càng kinh người hơn chính là vách tường đang nhúc nhích và cải biến phương hướng, con đường sau lưng ba người bị đóng kín triệt để, vị trí của bọn họ vừa đi biến thành ngõ cụt!

Cảnh tượng này làm Bạch Tiểu Thuần cùng Chu Nhất Tinh khiếp sợ Trần Giác không tốt hơn chút nào, tâm thần ba người rung động rất mạnh, có cảm giác sơn gai ốc.

Cảm giác này không liên quan tới tu vi, dường như tới từ sâu trong linh hồn bản thân khi gặp phải thiên địch, toàn thân ba người như rơi vào trong băng lạnh.

Cho dù Bạch Tiểu Thuần tu hành Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết vẫn cảm giác mình lạnh toát, thân thể run rẩy không khống chế nổi.

– Xảy ra chuyện gì?

Thời điểm hiện tại ba người vô cùng khiếp sợ, cũng không còn tâm tình tiếp tục chém giết, đột nhiên góc rẽ lúc trước khi bọn họ gặp nhau, đó là khu vực không nhìn thấy lại có tiếng kêu thảm thiết vang lên, tiếng kêu còn mang theo bộ dáng khó tin, những tiếng kêu này vang lên liên tiếp, có một bàn tay vươn ra từ góc tường, Bạch Tiểu Thuần ba người nhìn sang.

Cánh tay có máu tươi đầm đìa, bàn tay nắm chặt vách tường giống như phía sau có cái gì đó kéo đi, ba người Bạch Tiểu Thuần nhìn không thấy nhưng lại phát hiện lực kéo người kia ra phía sau rất mạnh, oanh, cánh tay kia không thể tiếp tục kiên trì nên bị kéo mạnh ra sau.

Ngay sau đó là âm thanh nhấm nuốt, âm thanh này khủng bố đến mức khó có thể hình dung, tiếng nhấm nuốt thay thế tiếng ca dao vừa rồi.

Trần Giác run rẩy không thôi, hắn tới gần Bạch Tiểu Thuần, giờ phút này hắn không quan tâm thân phận Bạch Tiểu Thuần, so sánh với những chuyện khủng bố đang diễn ra, hắn cảm thấy ở gần Bạch Tiểu Thuần sẽ an toàn hơn một ít.

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, thân thể hắn không ngừng run rẩy, hắn mở to mắt nhìn chằm chằm vào góc rẽ, trong lòng run sợ, cố tình lui ra phía sau nhưng sau lưng ba người mặc dù còn có đường nhưng bọn họ biết đó là tử lộ.

Chu Nhất Tinh sợ hãi, hô hấp bất ổn, trên đường đi tới đây hắn thu phục không ít tùy tùng, cũng đánh chết không ít người, hắn ở trong mê cung mấy ngày nhưng chưa từng gặp qua chuyện quỷ dị thế này.

Cảm giác sợ hãi tới từ tận linh hồn làm đôi mắt hắn co rút lại nhìn chằm chằm vào bàn tay máu phía sau góc tường.

Đúng lúc này âm thanh nhắm nuốt biến mất, tiếng ca dao vang lên.

– Mũ đỏ, mũ xanh, chúng ta là một đám mũ quả dưa…

– Hồng đầu, lục đầu, chúng ta thích nhất bạch đầu…

Tiếng ca dao vang lên cùng với tiếng cười vui sướng, ba người vừa nghe được đã khiếp sợ không nói thành lời.

Ngay sau đó… Tại góc tường, đột nhiên… Có mũ đỏ bay ra.

Cái mũ đỏ thẫm, thậm chí vành nón còn có máu tươi chảy xuống… Cái mũ lung la lung lay bay tới sau đó dừng lại, dường như nhìn thấy ba người Bạch Tiểu Thuần.

– Bạch đầu…

Trong mũ có đồng âm, nó bay tới thì ba người Bạch Tiểu Thuần lui ra phía sau, trong nháy mắt bọn họ lui ra phía sau nhưng mục tiêu của cái mũ đỏ không phải ba người bọn họ, mà là… Hơn mười hồn tu bị Bạch Tiểu Thuần dùng hàn khí đóng băng.

Trong nháy mắt mũ đỏ bay tới đỉnh đầu một hồn tu bị đóng băng, vào lúc nó rơi xuống tầng băng kêu răng rắc, băng đá vỡ vụn lộ ra thân thể hồn tu.

Hồn tu này chưa triệt để tử vong, tánh mạng chi hỏa còn tồn một tia, lúc này hắn mở to mắt, sắc mặt vặn vẹo và kêu la thảm thiết, bất cứ ai nghe được tiếng kêu thảm thiết này đều cảm giác lông tơ dựng đứng, càng làm ba người Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy mà giật mình chính là chuyện sau đó!

Mũ đỏ chụp lên đỉnh đầu hồn tu, thân thể của hắn run rẩy rất mạnh, từng âm thanh nhắm nuốt vang lên, mà âm thanh từ bên trong cái mũ truyền ra.

– Cút ngay, cút ngay!

Hồn tu kêu gào thảm thiết, hắn giơ tay muốn tháo cái mũ xuống nhưng không làm được, chỉ qua mấy hô hấp hắn dừng giãy dụa sau đó không nhúc nhích, lúc này dưới vành mũ đỏ có máu tươi chảy xuống.

Sau khi mũ đỏ bay lên, ba người Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy đỉnh đầu hồn tu kia chính là màu trắng!! Đó là đầu lâu!

Đầu lâu cũng không nguyên vẹn, mà là thiếu một khối lớn, bọn họ nhìn thấy trong đầu lâu hồn tu không còn lại gì cả.

– Hồng đầu, lục đầu, chúng ta thích nhất bạch đầu…

Cái mũ đỏ cười hì hì, sau khi bay vòng tròn liền đáp xuống một hồn tu bị đóng băng khác, cùng lúc đó tại góc rẽ có nhiều tiếng hát ca dao vang lên, lúc này có một đám mũ đỏ, mũ xanh bay ra.

– Mũ đỏ, mũ xanh, chúng ta là một đám mũ quả dưa…

Có tới vài chục cái mũ, mỗi một cái đều có máu tươi rơi xuống, chúng vừa bay vừa phát ra tiếng hát ca dao, khi phát hiện đám hồn tu bị đóng băng liền bay qua, cũng đáp xuống đỉnh đầu bọn họ.

Số lượng mũ quá nhiều, hồn tu chỉ có mười mấy người cho nên không đủ chia, vì vậy những cái mũ còn lại bay vòng vòng liền chú ý ba người Bạch Tiểu Thuần.

Trong nháy mắt chúng phát hiện ba người Bạch Tiểu Thuần, lúc này từng gương mặt trên vách tường và mặt đất đồng thanh hét lớn.

– Xong rồi, chúng đến rồi!

Lúc này còn có mười mấy cái mũ cười vang, chúng bay thẳng về phía ba người Bạch Tiểu Thuần, ba người không có đường lui, trong lúc nguy cơ trước mắt thân thể Bạch Tiểu Thuần căng cứng, hắn nâng tay phải ném cả ngàn tấm phù lục về phía Trần Giác.

– Các ngươi mau trốn đi!

Bạch Tiểu Thuần kêu to, hắn lao, lúc này thân thể hắn kêu đùng đùng, trong chớp mắt lại có hơn mười bộ khôi giáp xuất hiện và cả vạn phù lục tỏa sáng, cực kỳ chói mắt, sau đó hàn khí bộc phát quanh người, hàn khí trải rộng bốn phía sau đó hắn biến mất, lúc xuất hiện đã ở nơi xa, hắn vừa bay đi cực nhanh, sau lưng hắn có bảy, tám cái mũ đuổi theo.

Trần Giác cắn răng một cái, hắn dán phù lục Bạch Tiểu Thuần cho hắn lên người, tu vi bộc phát, hắn liều mạng thi triển pháp thuật bay nhanh về phía trước, xung quanh người hắn có năm sáu cái mũ đuổi theo.

Chu Nhất Tinh há hốc mồm, hắn sắp khóc thét lên, hắn cảm thấy không công bình… Chỉ có bảy, tám cái mũ đuổi theo Bạch Tiểu Thuần, năm sáu cái truy kích Trần Giác năm, hắn lưu lại nơi này, có hơn mười mấy cái đang nhìn chằm chằm vào hắn… Số lượng mũ còn nhiều gấp vài lần so với Bạch Tiểu Thuần cùng Trần Giác.

– Tại sao có thể như vậy!

Sắc mặt Chu Nhất Tinh tái nhợt, hắn kêu lên đầy thảm thiết, hắn cắn răng hạ quyết tâm, vết ngấn trên mi tâm tỏa sáng, hào quang bao phủ bát phương, lúc hào quang vừa xuất hiện hắn đã vượt qua mấy chục cái mũ.

Đám mũ xuyên thấu qua hào quang nhưng không tìm được Chu Nhất Tinh, lúc hào quang biến mất, thân ảnh Chu Nhất Tinh cũng không còn.

Những cái mũ này không ngừng tìm kiếm khắp bốn phía, cũng không tìm được, vì vậy chúng tạo thành đàn vừa hát ca dao vừa tiến lên…

Trong khu vực khác của mê cung, một đám hào quang đột nhiên xuất hiện, thân thể Chu Nhất Tinh lảo đảo đứng tại đó và phun máu tươi, sắc mặt trắng như tờ giấy, vết ngấn trên mi tâm hắn ảm đạm không ít.

– Đáng chết, lại ép ta dùng tinh ngấn chi lực của gia tộc!

Chu Nhất Tinh nghiến răng nghiến lợi, nghĩ tới những cái mũ ma quỷ quái dị kia, nội tâm hắn còn sợ hãi, hắn quan sát xung quanh không thấy cái mũ nào liền thở ra một hơi.

– Đoạt cửu sắc hỏa của ta, còn muốn cướp bảo cung… Người này… Hàn khí… Thân thể cường đại… Đáng chết, tại sao hắn lại tương tự Bạch Tiểu Thuần như thế?

Chu Nhất Tinh nhớ lại trận chiến lúc trước, kết hợp tình báo Bạch Tiểu Thuần mà hắn biết, hắn đã tập trung thân phận Bạch Tiểu Thuần nhưng không dám xác định, hắn suy nghĩ cẩn thận lại nắm chắc sáu bảy phần.

– Nếu hắn là Bạch Tiểu Thuần, lại có thể cải biến khí tức… Trên người kẻ này chắc chắn có bảo vật! Đáng chết, vừa rồi ta mới truyền tống nên mất phương hướng đường nhỏ lúc trước, lại phải dò đường lần nữa.

Chu Nhất Tinh thở dài, hắn cất bước đi xa.

Chapter Truyện / Chương 542 – Nhất Bạch Đầu