Chương 562 – Thủ Trảo Xé Trời

Chapter Truyện / Chương 562 – Thủ Trảo Xé Trời

– Mặc kệ ngươi có mấy Thiên Nhân Hồn, cho dù ngươi lập tức thành tựu Thiên Đạo Nguyên Anh, hôm nay ngươi cũng phải chết!

Hồng Trần Nữ vô cùng luống cuống, sắc mặt nàng vặn vẹo, giọng nói bén nhọn, hít thở dồn dập, pháp tướng của nàng đã trải rộng ra và hóa thành mặt trời bao phủ Bạch Tiểu Thuần.

Vào lúc này bản tôn và ba phân thân Bạch Tiểu Thuần toàn lực chống cự một chưởng Thiên Nhân của Hồng Trần Nữ, đổi lại bất cứ phân thân nào, một chưởng này sẽ đánh phân thân hình thần câu diệt.

Trước mắt ba phân thân và bản tôn cộng đồng đối kháng, mặc dù hẳn phải chết không nghi ngờ nhưng lại có tác dụng kéo dài thời gian tử vong không ít.

Cũng trong nháy mắt này, lúc táng cung không ngừng sụp đổ, vách tường xung quanh ngã xuống trên phạm vi lớn, cùng lúc đó trên mặt đất nội cung xuất hiện truyền tống trận khổng lồ, sau khi chuẩn bị trong thời gian ngắn nó đã bắt đầu hoạt động.

Khi truyền tống trận mở ra, chỉ trong nháy mắt cung điện dưới lòng đất, mặc kệ phạm vi nào, mê cung hay nơi thí luyện hoặc nội cung trong táng cung, tất cả mọi người đều bị hào quang truyền tống bao phủ.

Truyền tống trận không nơi nào không có, nó bao phủ toàn bộ cung điện dưới lòng đất, lúc hào quang truyền tống xuất hiện, những người sống sót trong mê cung rất kích động.

Tại khu vực thí luyện, Trần Hạ Thiên tập hợp tất cả mọi người oanh phá hư vô, lại không ngờ phía sau hư vô chính là khu vực hư vô khác.

Bọn họ cũng không cảm thấy tuyệt vọng, sau khi thân thể bọn họ xuất hiện hào quang truyền tống, tất cả mọi người thở ra một hơi.

– Rốt cục có thể đi ra ngoài!

– Tuy truyền tống trận này vô cùng khổng lồ, không biết lần này bị truyền tống sẽ đi tới nơi nào.

– Sợ cái gì, chúng ta vốn là thánh tộc, chỉ cần còn ở trong Man Hoang, nơi nào cũng giống nhau cả.

– Hắc hắc, nói không chừng có thể bị truyền tống vào Thông Thiên đại lục…

Tiếng nghị luận không ngừng vang lên khắp nơi, mỗi người đều thả lỏng, truyền tống bắt đầu.

Đồng dạng trong táng cung, trên người Bạch Tiểu Thuần xuất hiện hào quang truyền tống, Hồng Trần Nữ cũng như thế, lúc tinh thần Bạch Tiểu Thuần phấn chấn, Hồng Trần Nữ bị lửa giận công tâm.

Nếu nàng để Bạch Tiểu Thuần chạy trốn khỏi nơi này, như vậy nàng sẽ cảm thấy bản thân mình vô dụng, có lẽ đây chính là sỉ nhục lớn nhất trong đời nàng, lửa giận thiêu đốt nội tâm, nàng gào thét thật lớn.

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi trốn không thoát!

Trong tiếng kêu thê lương, pháp tướng của nàng bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần, giống như muốn nghiền nát Bạch Tiểu Thuần và mọi thứ xung quanh hắn thành tro bụi.

Trong nháy mắt hào quang truyền tống bao phủ, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy mình kiên trì tới lúc này đã đạt được hi vọng, trong nháy mắt tiếp theo nhìn thấy pháp tướng đánh tới, hi vọng của Bạch Tiểu Thuần chẳng khác gì ngọn đèn dầu trong gió, tùy thời có khả năng bị dập tắt.

– Ta không thể chết ở đây được!

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần xuất hiện tơ máu, hai mắt triệt để biến thành đỏ tươi, chẳng những bản tôn hắn như thế, ba phân thân rống to giận dữ, Bạch Tiểu Thuần nổi điên, hắn ngửa mặt lên trời gào thét dữ dội, vào lúc này hắn không quan tâm tu vi, linh lực gì đó, hi vọng ngay trước mắt, nếu không vượt qua hắn sẽ thân tử đạo tiêu.

– Nhân Sơn Quyết!

Cho dù bản tôn Bạch Tiểu Thuần trọng thương nhưng thân thể hắn vẫn biến thành người đá cao mười trượng, cùng lúc đó ba phân thân cũng gào to, tiếng gào vang vọng bốn phương.

– Nhân Sơn Quyết!

– Nhân Sơn Quyết!!

– Nhân Sơn Quyết!!!

Ba phân thân biến hình, ba người đá cao mười trượng giống nhau như đúc, đồng thời xuất hiện bốn người đá đứng cạnh nhau, cả bốn đồng thời ngăn chặn pháp tướng, lúc này tiếp tục gào thét bộc phát tu vi.

– Thủy Trạch Quốc Độ!

Bốn người đá cùng bấm niệm pháp quyết ấn vào mặt đất một cái, vừa ấn xuống, mặt đất rung chuyển cực kỳ dữ dội, mặt đất táng cung biến thành thế giới đầm nước.

Thậm chí tại biên giới táng cung, trong hư vô xa hơn, vào thời khắc này xuất hiện bốn Thủy Trạch Quốc Độ chồng lên nhau.!

Bốn Thủy Trạch Quốc Độ bởi vì đồng nguyên cho nên sau khi thi triển cũng không phải là điệp gia, mà là lan tràn ra xung quanh, cho nên phạm vi Thủy Trạch Quốc Độ mở rộng gấp bốn lần.

Bởi vì khoảng cách gấp bốn lần cho nên Thủy Trạch Quốc Độ đã có ý nghĩa hoàn toàn khác, trong nháy mắt sử dụng Thủy Trạch Quốc Độ lại có tiếng thú rống từ viễn cổ vọng về, trực tiếp từ dưới mặt nước truyền vào trong táng cung.

Chỉ âm thanh cũng làm Hồng Trần Nữ biến sắc, âm thanh không chỉ quanh quẩn trong táng cung, thậm chí truyền vào trong khu vực thí luyện, truyền vào trong mê cung, chỉ trong nháy mắt tất cả mọi người đều nghe được tiếng thú rống.

– Bản mạng thú của ta, đi ra!

Bạch Tiểu Thuần ngửa mặt lên trời hét lớn, giọng nói đã có chút khàn khàn, thân thể run rẩy, tu vi và sinh lực của hắn không ngừng bộc phát ra ngoài, cùng lúc đó ba phân thân cũng giống như vậy, sau tiếng gào thét, đầm nước trên mặt đất không còn xuất hiện cây gai bén nhọn to lớn như núi.

Lúc này xuất hiện năm ngọn núi uốn lượn, nó trực tiếp phá tan đầm nước phóng lên trời, nếu nhìn cẩn thận sẽ phát hiện đây không phải là ngọn núi.

Bởi vì chúng là móng vuốt trên thú trảo to lớn không cách nào hình dung nổi…

Vào lúc năm móng vuốt xé tan mặt nước lao ra, thậm chí Bạch Tiểu Thuần còn nhìn thấy những sợi lông to lớn như cây đại thụ trên tay hung thú, dưới bộ lông chính là làn da màu xanh.

Bởi vì móng vuốt quá lớn, cho dù Thủy Trạch Quốc Độ mở rộng bốn lần cũng không thể duỗi ra toàn bộ, chỉ có thể để lộ móng vuốt ra ngoài, sau khi xuất hiện nó lập tức đánh thẳng vào chưởng ấn và pháp tướng.

Nếu cảnh tượng này định dạng trong một bức họa, nhất định sẽ làm cho người xem kinh hãi. Trong nháy mắt năm móng vuốt va chạm với chưởng ấn và pháp tướng, chưởng ấn run rẩy đầu tiên sau đó trực tiếp sụp đổ, bị xé nứt ra, pháp tướng giống mặt trời bộc phát hào quang chói mắt sau đó nổ mạnh, hóa thành lực trùng kích vô cùng cuồng bạo càn quét xung quanh.

Lúc này bốn phía tán cung tàn phá cũng triệt để nổ tung, hóa thành vô số khối vụn bắn ra xa xa, đá vụn bao phủ bên ngoài hư vô đen kịt bên ngoài khu vực táng cung.

Thậm chí đám người Trần Hạ Thiên đứng ở nơi xa hơn, hiển nhiên bọn họ cũng chú ý tới bên này, sắc mặt tái nhợt và nội tâm rung động.

Thân thể Bạch Tiểu Thuần bị trùng kích nên lui ra sau, người đá tan rã sụp đổ, cuối cùng để lộ thân hình của hắn.

Bạch Tiểu Thuần miệng phun máu tươi, ba phân thân của hắn hóa thành hào quang dung nhập vào cơ thể bản tôn Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần cảm giác dược ba phân thân đều bị trọng thương, thủy phân thân mất nửa thân thể, ngực hỏa phân thân thủng một lồ lớn, thảm nhất là mộc phân thân, nó chỉ còn cái đầu…

Mặc dù tứ chi bản tôn Bạch Tiểu Thuần vẫn còn nguyên vẹn nhưng thương thế cực nặng, xương cốt toàn thân vỡ vụn, huyết nhục không đến một nửa, ngay cả đầu cũng xuất hiện vết nứt giống như tùy thời sẽ nổ tung.

May mắn trước khi Bạch Tiểu Thuần thi triển Thủy Trạch Quốc Độ đã sử dụng Nhân Sơn Quyết, có Nhân Sơn Quyết phòng hộ cho nên dù hắn trọng thương nhưng không tử vong.

Nếu không có Nhân Sơn Quyết phòng hộ, sợ rằng lực trùng kích đã làm hắn và phân thân tan thành mây khói

Bạch Tiểu Thuần không còn khí lực tươi cười, ánh mắt hắn mơ hồ, lúc này thân thể hắn không thể di động, hắn cảm nhận được tánh mạng chi hỏa bản thân chập chờn, nếu không bảo dưỡng thật tốt, dùng lực lượng thân thể của hắn khôi phục cũng mất thời gian khá lâu, hiện tại hắn đã sử dụng tất cả thủ đoạn, rốt cuộc vẫn còn sống tới bây giờ.

Xa xa, đám người Trần Hạ Thiên đều ngạc nhiên nhìn mọi việc, Triệu Thiên Kiêu cùng Trần Nguyệt San lo lắng, đồng tử Trần Hạ Thiên co rút, Chu Nhất Tinh kích động đứng trong đám người.

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi cũng có hôm nay!

Chu Nhất Tinh không thấy rõ phân thân của Bạch Tiểu Thuần, không chỉ có hắn, người bên ngoài không thấy rõ việc gì, vào lúc Chu Nhất Tinh đang muốn cười to.

Đúng lúc này có tiếng nổ vang lên, tiếng nổ phát ra từ dưới nội cung táng cung, mọi người sắp bị truyền tống ra ngoài, toàn thân tỏa sáng, Chu Nhất Tinh chưa cười thành tiếng thì thân thể bị truyền ra ngoài, đám người xung quanh cũng giống như thế.

Bạch Tiểu Thuần đang chờ đợi thời khắc truyền tống, thân thể hắn bắt đầu mơ hồ.

– Bạch Tiểu Thuần!

Lúc này có tiếng rống thảm thiết vang lên, Hồng Trần Nữ bò ra khỏi đống vỡ nát của táng cung, tóc tai nàng bù xù bước ra ngoài.

Chapter Truyện / Chương 562 – Thủ Trảo Xé Trời