Chương 564 – Hai Người Hữu Duyên

Chapter Truyện / Chương 564 – Hai Người Hữu Duyên

Man Hoang rất lớn, nhưng cụ thể lớn bao nhiêu, có rất ít người có thể nói rõ.

Bởi vì nếu như phiến thế giới này là một vòng tròn lớn, thì ở trung tâm vòng tròn sẽ là Thông Thiên Hải chảy ra bốn phía theo bốn nhánh sông lớn, những nhánh sông kia lại chảy tạo thành những dòng sông, dòng suối nhỏ như những nhánh cây dọc theo bốn nhánh sông lớn tỏa ra xung quanh.

Địa phương xung quanh Thông Thiên Hà là Thông Thiên đại lục, mà địa phương Thông Thiên Hà không cách nào chảy đến, cơ hồ chiếm cứ cả một nửa diện tích vòng tròn này… Là Man Hoang.

Đây là một loại thuyết pháp, còn có một loại thuyết pháp khác, đó là ngoài Trường Thành là Man Hoang!

Trong Thông Thiên đại lục, cuối bốn nhánh sông lớn đều có Trường Thành, bốn đoạn Trường Thành như là bốn cánh cửa lớn, ngăn chặn Man Hoang đồng thời cũng phong bế Thông Thiên đại lục.

Nếu như có thể đứng ở một độ cao đủ lớn, cúi đầu nhìn xuống, thì sẽ nhìn thấy bốn đoạn Trường Thành này kết nối nhau trở thành một cái vòng tròn nhỏ khác.

Hai vòng tròn lớn, nhỏ này là hai vòng tròn đồng tâm, trong vòng trong là Thông Thiên đại lục, giữa vòng trong và vòng ngoài là Man Hoang, cho nên theo lý luận mà nói, kẻ nào có khả năng chạy vòng quanh Man Hoang một vòng, như vậy không cần đi thuyền vượt Thông Thiên Hải, cũng có thể đi đến bất cứ Trường Thành Đông, Tây, Nam, bắc nào của Thông Thiên đại lục.

Mà giờ khắc này, ở sâu trong Man Hoang, trong một khu vực không biết tên, có một khu rừng nhiệt đới lớn không có giới hạn, vô cùng rậm rạp, có vô số đại thụ che trời, tán cây cơ hồ kết nối lại với nhau, không cho ánh mặt trời chiếu xuống làm khu vực này trở thành một vùng đầm lầy tràn ngập hôi thối.

Trong Man Hoang, rừng nhiệt đới như thế này nhiều không kể xiết, tại đây mặc dù không có linh lực, nhưng việc sinh trưởng của vạn vật không bị ảnh hưởng chút nào, thậm chí phảng phất là ít đi một loại trói buộc nào đó khiến cho cây cối bên trong Man Hoang rất tốt, thổ dân cũng thế, thân hình đều rất cường tráng.

Ở dưới một cây đại thụ, xung quanh là rất nhiều xương trắng, còn có một ít lông chim, cùng với xương cốt bị gặm nham nhở… Có một người ngồi dựa vào gốc cây, người này tóc dơ dáy bẩn thỉu thậm chí có chút ít bị rối, tay hắn đang không ngừng xé thịt chim, thú nhét vào trong miệng, thanh âm nhai nuốt phát ra rất to, trong khung cảnh yên tĩnh xung quanh nghe rất đáng sợ, phảng phất người này đã đói khát đến cực hạn, dù ăn thịt sống cũng thấy không sao cả.

Nhìn xương cốt bốn phía có thể hình dung được số lượng thịt người này rất nhiều, nhiều đến mức vô cùng khủng bố…

Mà ở cách đó không xa, dưới gốc một cây đại thụ khác lại có một cỗ thi thể! Thi thể này là của một người tử vong được mấy tháng.

Thi thể mục nát rất nhiều, khuôn mặt có chút nhìn không rõ, bất quá dựa vào quần áo có thể biết đây là một tu sĩ, bên cạnh hắn còn có một cái túi trữ vật.

Người còn sống, đang điên cuồng gặm xương, cắn thịt kia là Bạch Tiểu Thuần.

Người đã chết, chính là thi thể này… Bạch Tiểu Thuần cũng muốn biết hắn là ai.

Hai tháng trước, trong một đêm mưa bão, Bạch Tiểu Thuần bị truyền tống đến nơi này với trạng thái bị trọng thương, sau khi giãy dụa bò tới dưới gốc đại thụ này, dùng chút linh lực cuối cùng miễn cưỡng lấy Vĩnh Dạ Tán đã bị hao tổn ra cắm ở bên cạnh, để dựa vào uy áp của nó bảo vệ mình, hắn liền mất đi hết thảy khí lực, chỉ có thể nằm ở đó không nhúc nhích.

Lúc đó, hắn thấy cách đó không xa, dưới gốc một đại thụ khác có một thanh niên cũng đang nằm, thanh niên này lúc ấy còn chưa chết, hắn trợn mắt há hốc mồm nhìn Bạch Tiểu Thuần, tựa hồ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, hai người vô lực nói chuyện với nhau, chỉ có thể trừng mắt nhìn nhau, sau khi nhìn một lúc lâu, đầu thanh niên này nghiêng qua một bên, rồi chết đi.

Hắn vừa chết, Bạch Tiểu Thuần liền hoảng sợ vô cùng, đáng tiếc thân thể hắn không cách nào di động, cảm giác toàn thân suy yếu cùng sợ hãi trong lòng khiến cho mỏi mệt tăng lên, vì vậy hắn liền hôn mê.

Bảy, tám ngày trôi qua, hắn mới tỉnh lại, đáng tiếc thân thể của hắn vẫn không cách nào di động, thương thế của hắn thật sự quá nặng, so với trạng thái trọng thương gần chết còn nghiêm trọng hơn, linh lực cũng khô kiệt, nếu Bạch Tiểu Thuần muốn khôi phục hẳn cần rất nhiều thời gian, mà túi trữ vật do không có linh lực nên tạm thời không có cách nào mở ra.

Xung quanh hắn tồn tại không ít thi thể chim, thú, những thi thể này Bạch Tiểu Thuần nhớ rõ trước khi mình hôn mê thì không có, hiển nhiên là trong lúc hắn hôn mê, những dã thú này tới gần và bị uy áp của Vĩnh Dạ Tán đánh chết.

Đồng thời dưới gốc một cây đại thụ khác, thi thể thanh niên kia cũng nhờ thế mà được bảo tồn.

– May mà có Vĩnh Dạ Tán, nếu không… Đoán chừng lúc ta tỉnh lại sẽ chứng kiến cảnh mình bị ăn thịt.

Bạch Tiểu Thuần vẻ mặt đau khổ, thở dài trong lòng, hắn ngẩn người nhìn lên bầu trời, trong nội tâm tràn đầy bi phẫn.

– Không nghĩ tới ta đường đường là một Vạn phu trưởng, lại gặp phải tình trạng thế này… Hồng Trần lão nữ kia một ngày nào đó ta sẽ cho ngươi biết sự lợi hại của Bạch gia gia ta, còn có Trần Hạ Thiên kia nữa, ta thề không đội trời chung với ngươi!

– Ai, thương thế nặng quá…

Bạch Tiểu Thuần muốn khóc, càng nghĩ càng bi phẫn. Hắn không thể động đậy được, chỉ có thể đảo mắt nhìn khắp nơi, nhìn thấy hoàn cảnh xung quanh lạ lẫm, trong lòng hắn lo lắng run rẩy.

Thật lâu sau, hắn mới miễn cưỡng tiếp nhận sự thật, từ việc nơi này không có linh khí, hắn hiểu rằng mình đã bị truyền tống đến Man Hoang rồi.

Bạch Tiểu Thuần lại thở dài trong lòng, ngẩn người như vậy thật sự rất nhàm chán, vì vậy hắn liếc mắt nhìn về phía thi thể dưới gốc đại thụ kia.

Nguyên nhân dẫn đến cái chết của người này, lúc đầu Bạch Tiểu Thuần nhìn không ra, nhưng giờ phút này hắn cũng dần dần nhìn ra, thi thể thanh niên này có màu đen, hiển nhiên là chết ở dưới một loại độc thuật nào đó, loại độc này chui vào tim khiến cho thanh niên này bị tâm hoả thiêu đốt, chẳng những tâm mạch héo rũ mà toàn thân cũng bị thối rữa.

Sau khi nhìn một hồi, Bạch Tiểu Thuần lại cảm thấy mệt mỏi, một lần nữa hắn lại bị hôn mê Lần tiếp theo Bạch Tiểu Thuần mở mắt ra, lại bảy, tám ngày nữa đã trôi qua, lúc này hắn cảm giác đầu của mình đã có thể lắc lư, thân thể cũng không còn cảm giác chết lặng nữa, mà xuất hiện đau đớn như có vô số cây kim đâm vào, cảm giác này khiến cho Bạch Tiểu Thuần tuy khó chịu nhưng trong lòng hắn lại nhẹ nhàng thở ra.

– Tốt, có đau đớn chứng tỏ cơ thể đang chậm rãi khôi phục.

Bạch Tiểu Thuần thì thào trong lòng, trơ mắt nhìn thi thể chim thú bốn phía ngày càng nhiều, hắn có cảm giác đói muốn choáng luôn, đáng tiếc chỉ cái đầu của hắn có thể lắc lư, còn các bộ phận khác không có bất kỳ khí lực nào.

Hắn chỉ có thể nuốt một ngụm nước bọt, sau đó nhìn về phía cỗ thi thể kia, tiếp tục nghiên cứu.

– Tu sĩ này tu vi đại khái là Trúc Cơ sơ kỳ… Không phải từ mê cung truyền tống ra giống ta, mà hồn tu nơi đây, nhìn bộ dáng tựa hồ là bị truy sát?

Bạch Tiểu Thuần liền nghĩ, mình ở đây khoảng chừng hơn nửa tháng rồi, mà không thấy ai tìm đến đây, chắc sẽ không có ai tìm đến, coi như là có người đến, hắn cũng chỉ có thể bó tay chịu chết…

Cứ như vậy, thời gian dần trôi qua, Bạch Tiểu Thuần quan sát thi thể này rất nhiều lần, hắn trơ mắt nhìn thi thể kia dần hư thối, rất nhiều kết luận được hắn đưa ra.

– Người này không phải là tán tu, hẳn là tộc nhân của gia tộc nào đó…

– Bộ dạng trước khi chết của hắn rất là phiền muộn, không cam lòng, hẳn là hắn có tâm nguyện chưa hoàn thành…

– Tuổi hắn không lớn lắm, bộ dáng coi như cũng anh tuấn, so với ta thì kém một chút.

Bạch Tiểu Thuần lẩm bẩm, thật sự thì hắn không có chuyện gì làm, chỉ có thể chậm rãi tĩnh dưỡng và quan sát cỗ thi thể kia.

Cuối cùng sau hai tháng, Bạch Tiểu Thuần kích động phát hiện thân thể của mình đã có thể nhúc nhích rồi, chuyện thứ nhất hắn làm là giãy dụa bò đi, hướng về phía một đầu dã thú bị uy áp của Vĩnh Dạ Tán đánh chết không lâu cách đó không xa, rồi trực tiếp há mồm cắn xé.

Sau hai tháng, hắn đã đói đến mức mờ cả mắt rồi, nhất là vì khôi phục thân thể nên hắn điên cuồng đem toàn bộ thi thể chim, thú bốn phía cắn nuốt, ngay cả những con chim nhỏ như lòng bàn tay cũng không buông tha, nhổ lông cắn ăn.

Càng ăn, thân thể của hắn càng khỏe, thậm chí khí lực cũng dần lớn hơn. Cuối cùng sau khi đem hết thảy chim, thú đều ăn sạch, hắn mới vuốt bụng của mình, cảm thấy lúc này mình mới thật sự sống lại.

– Ta sống lại rồi!!

Bạch Tiểu Thuần kích động hét lớn một tiếng, vô cùng hấn chấn khi sống sót sau tai nạn, hồi tưởng lại từng màn trong mê cung, Bạch Tiểu Thuần thấy mình như đã đạp nửa bước vào trong quỷ môn quan rồi.

Cảm khái xong, Bạch Tiểu Thuần nhìn về phía cỗ thi thể kia.

– Huynh đệ, hai tháng này, đa tạ ngươi đã làm bạn với ta, chúng ta có thể gặp nhau ở chỗ này, cũng coi như có duyên phận, có cơ hội, ta sẽ giúp ngươi báo thù.

Bạch Tiểu Thuần nhẹ giọng nói, rồi đi tới nhặt túi trữ vật bên cạnh thi thể lên.

Bên ngoài khu rừng nhiệt đới mà Bạch Tiểu Thuần rơi xuống có một khu đồi trọc, giờ phút này trong một sơn động trong khu đồi trọc đó có một người đang ngồi khoanh chân.

Trước mặt của người này có bảy, tám cỗ thi thể có tu vi Trúc Cơ, những thi thể này chỉ còn da bọc xương, huyết nhục đã bị người ta hút đi.

Một lát sau, người này mở hai mắt ra, mắt hắn không có tinh quang mà chỉ có sự ảm đạm, tựa hồ thương thế của hắn vẫn chưa khỏi. Hắn không nhìn thi thể trên mặt đất mà giơ tay lên sờ lên mi tâm của mình, nghiến răng nghiến lợi.

– Bạch Tiểu Thuần, mặc dù ngươi chết rồi, nhưng nhục nhã mà ngươi mang đến cho Chu Nhất Tinh ta, một ngày kia, ta nhất định nghìn lần, vạn lần hồi báo trên người thân nhân, bằng hữu của ngươi!

Người này… Đúng là Chu Nhất Tinh.

Chapter Truyện / Chương 564 – Hai Người Hữu Duyên