Chương 566 – Luyện Hồn, Chính Là Luyện Linh

Chapter Truyện / Chương 566 – Luyện Hồn, Chính Là Luyện Linh

– Luyện hồn, chính là luyện linh…

Bạch Tiểu Thuần lẩm bẩm, nhìn cốt giản trong tay, tâm thần hắn không cách nào bình tĩnh, nhất là bên trong cốt giản này có miêu tả, ở trong Man Hoang, tất cả đa sắc hỏa đều do luyện hồn sư tự mình luyện chế ra, điều này khiến trái tim Bạch Tiểu Thuần điên cuồng nhảy lên.

Từ nhất sắc hỏa cho đến thập tứ sắc hỏa, ở bên trong Man Hoang, theo nhiều đời nghiên cứu, sớm đã nghiên cứu ra cách luyện chế, thậm chí những cách luyện chế này cũng không phải là một loại, mà là rất nhiều loại.

Tại Man Hoang, cách luyện chế từ nhất sắc hỏa đến thập tứ sắc hỏa cũng không phải là thứ bí mật, mặc dù không phải bất kỳ một luyện hồn sư nào đều có thể nắm giữ, nhưng bên trong bất kỳ một luyện hồn gia tộc nào cũng đều có ghi chép.

Chỉ có phối phương thập ngũ sắc hỏa mới là thứ tuyệt mật, dù gia tộc trung đẳng cũng không có, duy chỉ có một số luyện hồn gia tộc lớn, hoặc là thế lực lớn mới có thể có.

Mà phối phương thập lục sắc hỏa lại càng tuyệt mật…

Trên phương diện luyện linh, Man Hoang đại địa đã siêu việt Thông Thiên đại lục một đoạn rất lớn, hai bên căn bản cũng không cùng một cái cấp độ.

Mặc dù cốt giản này cũng nói rõ, dù có đa sắc hỏa cũng không đại biểu nhất định có thể luyện linh thành công, số lần luyện linh càng cao, tỷ lệ thất bại càng lớn, điểm này cùng luyện linh của Thông Thiên đại lục thì giống nhau, sau khi thất bại, vật phẩm sẽ bị hủy diệt, nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn có cảm giác, nơi này mới là khởi nguyên chi địa của luyện linh!

Nghĩ tới việc nơi này thế mà có thể tự luyện chế đa sắc hỏa, càng dùng hỏa này để phân chia cấp độ luyện hồn sư, hô hấp Bạch Tiểu Thuần liền dồn dập.

– Nếu như ta có cách luyện chế đa sắc hỏa…

Bạch Tiểu Thuần biết ưu thế của mình ở nơi nào, hắn có Quy Văn Nồi, đối với người khác mà nói, dù luyện chế ra thập tứ sắc hỏa cũng không đại biểu việc có thể luyện linh pháp bảo lần thứ mười bốn thành công, nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần, chỉ cần có hỏa thì nhất định hắn sẽ luyện linh thành công!

Việc này khiến cho hắn vô cùng kích động.

Đồng thời, bên trong cốt giản ngoại trừ ghi chép cấp độ luyện hồn sư còn miêu tả về hồn nguyên, hay còn gọi là hồn dược, đây là thứ để hồn tu Man Hoang dùng để tu hành, giống như linh thạch, bên trong Man Hoang nó được coi như là tiền tệ.

Hồn dược hình thành không khó, lúc luyện chế đa sắc hỏa, khoảnh khắc sắp ngưng hỏa nhưng lại không ngưng hỏa, liền có thể hình thành hồn dược!

Mà hồn dược thập sắc hỏa trở xuống, đều là hạ phẩm, căn cứ khác vào số lượng hỏa, để phân biệt, ví dụ như nhất sắc hỏa hình thành hồn dược, liền gọi là một phần hạ phẩm hồn dược, mà thập sắc hỏa hình thành hồn dược, liền gọi là mười phần hạ phẩm hồn dược.

Chỉ có dùng thập nhất sắc hỏa hình thành hồn dược, mới có thể xưng là trung phẩm hồn dược, có giá trị không nhỏ, nói cách khác, trung phẩm hồn dược chỉ có luyện hồn sư hoàng phẩm mới có thể luyện chế ra.

Về phần thượng phẩm hồn dược thì cực kỳ hiếm thấy, chỉ có thập ngũ sắc hỏa mới có thể hình thành hồn dược.

Trong truyền thuyết, còn có một loại hồn dược có thể xưng là cực phẩm, thế nhưng nó chỉ tồn tại trong truyền thuyết, bởi vì cực phẩm hồn dược cần nhị thập nhất sắc hỏa mới có thể hình thành!!

Đây cũng chính là nguyên nhân khiến cho luyện hồn sư Man Hoang quật khởi!

Đối ngoại, bọn họ có thể luyện hồn dược cung cấp cho người khác tu hành, có thể giúp hồn tu luyện linh cho pháp bảo.

Đối nội, luyện hồn sư còn có được trời ưu ái một điểm mà không phải luyện hồn sư thì không cách nào nắm giữ, đó chính là luyện hồn làm hồn nô, bọn họ có thể thúc đẩy đại lượng oan hồn làm nô bộc, tùy thân mang theo, lúc bọn họ xuất thủ, thường thường có đại lượng hồn nô lao ra, chẳng những có thể dùng để giết địch, càng có thể tùy thời đem hồn nô luyện chế thành hồn dược, đa sắc hỏa…

Có thể nói, luyện hồn sư… Rất là toàn năng, sau khi Bạch Tiểu Thuần xem xong cốt giản, hắn liền bị rung động mãnh liệt.

– Luyện hồn sư… Tựa hồ không gì làm không được!!

Bạch Tiểu Thuần không khỏi nhớ lại màn luyện linh của mình trong thí luyện chi địa, lại nghĩ về sự toàn năng của luyện hồn sư, hắn có cảm giác… Luyện hồn sư này chẳng những là Man Hoang quý tộc, càng giống như là… Con cưng của cả phiến thiên địa này!

– Ta muốn trở thành luyện hồn sư!!

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra cuồng nhiệt, nắm chặt cốt giản, rồi lại cúi đầu tiếp tục tìm kiếm trong túi trữ vật của Bạch Hạo, nhưng sau khi tìm cả nửa ngày, Bạch Tiểu Thuần liền đau khổ phát hiện, bên trong túi trữ vật không có cốt giản nói tới cách luyện chế đa sắc hỏa.

– Bạch Hạo này tu vi quá yếu, hoặc là ở trong gia tộc địa vị hắn quá thấp? Cho nên không có cách luyện chế đa sắc hỏa…

Bạch Tiểu Thuần có chút buồn bực, nhìn nấm mồ của Bạch Hạo, rồi vung tay phải lên, khắc một hàng chữ trên bia mộ.

Bạch Hạo chi mộ.

Làm xong hết thảy, Bạch Tiểu Thuần hướng về nấm mồ ôm quyền cúi đầu, rồi quay người bay khỏi nơi đây, mặc dù sự tình luyện hồn sư khiến Bạch Tiểu Thuần rất động tâm, nhưng hắn cũng minh bạch, việc trọng yếu nhất trước mắt, là phải mau chóng tìm hiểu xem chỗ này cách Trường Thành bao xa.

– Nên cải biến bộ dáng một chút thì tốt hơn.

Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm một lát rồi lấy mặt nạ ra dán trên mặt, cải biến dung nhan, trong đầu của hắn hiện ra dáng vẻ Bạch Hạo khi còn sống, dần dần, khuôn mặt trên mặt nạ hóa thành khuôn mặt Bạch Hạo.

– Tạm thời dùng thân phận Bạch Hạo này đi.

Sau đó Bạch Tiểu Thuần triển khai tốc độ, bay đi.

– Bất quá mặt nạ này cũng có một cái tai hại…

Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, hắn biết mặt nạ này đến từ Man Hoang, nó thuộc về một cỗ thế lực kinh người, bọn họ có thể thông qua mặt nạ tìm ra mình.

– Có thể thông qua mặt nạ này tìm tới ta, chứng tỏ ở trên mặt nạ tồn tại một lạc ấn mà ta không phát hiện được, lạc ấn này thuộc về bọn họ, cho nên bọn họ mới có thể làm được điểm này.

Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm, mặc dù thế lực kia tựa hồ không có ác ý với mình, nhưng Bạch Tiểu Thuần không dám coi thường, sau một lúc lâu hai mắt hắn lóe lên, nhớ lại việc luyện linh trong thí luyện chi địa, khi chiếc lá cây được luyện linh lần thứ mười một, trạng thái của nó liền cải biến, tất cả lạc ấn đều bị xóa đi, có thể nhận chủ một lần nữa.

– Đây là một biện pháp tốt!

Sau khi hạ quyết tâm, tốc độ Bạch Tiểu Thuần càng tăng nhanh, dựa theo địa đồ trong cốt giản, cấp tốc bay lên.

Ngay khi Bạch Tiểu Thuần rời đi không lâu thì vị trí lúc trước của hắn và nấm mồ kia, giờ phút này bốn phía vô thanh vô tức xuất hiện từng mảng sương mù màu xám, sương mù này chớp mắt liền bao trùm tứ phương.

Rất nhanh, sương mù càng lúc càng nồng đậm, cùng lúc đó, tiếng bước chân giẫm lên lá cây truyền đến.

Trong sương mù, có một thân ảnh đang từ từ bước tới, đi tới bên cạnh phần mộ Bạch Hạo, liền dừng lại.

Đây là một lão giả mặc trường bào màu xám, mặt không biểu tình, nếu như Bạch Tiểu Thuần ở chỗ này, hắn có thể nhận ra ngay người này… Chính là người thủ mộ!

Giờ phút này, người thủ mộ yên lặng nhìn nấm mồ, sau một lúc lâu mới ngẩng đầu lên, nhìn về phương hướng Bạch Tiểu Thuần rời đi một lúc lâu, rồi mới thu hồi ánh mắt, quay người mang theo sương mù chậm rãi rời đi.

Khi Bạch Tiểu Thuần còn đang phi hành trong rừng, thì Chu Nhất Tinh cũng đi ra khỏi sơn động.

Sắc mặt hắn giờ phút này khá hơn không ít, quang mang trong mắt cũng sáng hơn, tuy chưa khôi phục hẳn thương thế, nhưng chí ít cũng đã khôi phục bảy, tám phần, chỉ là nghĩ tới tổn thất trong mê cung, Chu Nhất Tinh liền phiền muộn đến mức nghiến răng nghiến lợi.

– Đều do tên Bạch Tiểu Thuần kia! Tên này chết không có gì đáng tiếc!

Chu Nhất Tinh hừ lạnh một tiếng, nhìn ngó xung quanh một hồi, rồi lại bắt đầu bố trí trận pháp.

Hơn hai tháng trước, hắn cũng bị truyền tống đến nơi này. Trong mê cung hắn bị thương không nhẹ, trong thí luyện chi địa cũng chưa thể khôi phục thương thế, sau khi bị truyền tống tới nơi này, vận khí hắn rất tốt lại gặp được mấy hồn tu có tu vi Trúc Cơ.

Thế là hắn dùng dư lực xuất thủ, đem mấy hồn tu Trúc Cơ này diệt sát, dùng bí pháp thôn phệ huyết nhục của cùng tu vi của bọn chúng, khiến cho thương thế của hắn khôi phục được một chút, nhưng hắn biết mặc dù mình là luyện hồn sư, nhưng phiến khu vực này không phải là lãnh địa của gia tộc mình, thậm chí nơi này cách gia tộc cực kỳ xa, ở địa phương xa lạ này, lúc nào hắn cũng có thể gặp nguy hiểm.

Thế là hắn không có lập tức rời đi, mà ở lại nơi này bố trí cấm chế, tiếp tục chữa thương, hai tháng qua, nơi này mấy lần bị hồn tu vô ý xâm nhập, cuối cùng trở thành chất dinh dưỡng giúp hắn chữa thương.

– Vùng rừng tùng này nếu như ta không có phán đoán sai, hẳn là Mê Hồn Lâm… Như vậy, nơi này cách chỗ gia tộc ta rất là xa…

Chu Nhất Tinh cau mày, thầm than một tiếng.

– Nơi đây hẳn là phạm vi thế lực của Cự Quỷ Vương… Cự Quỷ Vương là một trong bốn đại Thiên Vương của Man Hoang, có tu vi Bán Thần, dưới trướng có ngũ đại Thiên Nhân… Nếu ta muốn rời khỏi nơi này, thì phải đi vương thành một chuyến, dùng truyền tống trận ở đó mới có thể rời đi.

Sau khi suy tư, Chu Nhất Tinh lại tiếp tục bố trí cấm chế quanh sơn động.

– Mê Hồn Lâm này hồn tu lui tới cũng không ít, sau khi thôn phệ thêm một số tên nữa, chờ tu vi của ta triệt để khôi phục, ta sẽ rời khỏi nơi này chạy tới Cự Quỷ Thành.

Nhưng khi Chu Nhất Tinh chuẩn bị quay vào sơn động thì thần sắc hắn khẽ biến, ngẩng đầu nhìn về phía phương hướng rừng cây, thấy có một bóng người đang gào thét bay ra.

Chapter Truyện / Chương 566 – Luyện Hồn, Chính Là Luyện Linh