Trên ngọn núi thứ ba, tiếng kêu thảm thiết đầy âm luật lên bổng xuống trầm của Bạch Tiểu Thuần vang lên không dứt, làm cho đám đệ tử tạp dịch bên trong núi phải kinh ngạc ngoái đầu nhìn lại. Có điều bọn họ chỉ nhìn thấy hình ảnh Bạch Tiểu Thuần với bảy, tám lớp áo da trên người, lưng cõng một cái nồi đen lớn, thân thể có chút béo tròn đang cắm đầu chạy trên con đường nhỏ dưới chân núi của khu tạp dịch.
Từ xa có thể không nhìn rõ được cả người Bạch Tiểu Thuần, nhưng vẫn có thể nhìn thấy hình ảnh một cái nồi đen to lớn như một lớp vỏ của con bọ cánh cứng nào đó đang chạy thoăn thoắt trên mặt đất.
Hơn nữa trước đó trên người hắn còn treo thêm bảy, tám con dao phay, đang lúc hắn cắm đầu chạy, nên tiếng dao va chạm vào nhau truyền ra từng tràng âm thanh ‘leng keng’.
– Có kẻ muốn giết người, cứu mạng, ta không muốn chết…
Bạch Tiểu Thuần vừa chạy vừa la, càng chạy càng nhanh khiến cho sắc mặt Hứa Bảo Tài tái nhợt, ánh mắt đầy lửa giận, trong lòng cũng nôn nóng cùng với phẫn nộ không thôi.
Việc hắn đuổi theo Bạch Tiểu Thuần đã thu hút rất nhiều sự chú ý của đám đệ tử tạp dịch. Hắn cũng cảm thấy lo lắng, sợ chấp sự cũng chú ý tới việc này, trong lòng cũng chợt hoảng hốt.
– Đừng la nữa, chết tiệt, ngươi la nhỏ chút thôi, kêu la cái gì chứ, câm miệng lại!!
Hứa Bảo Tài gào thét phía sau. Sau đó hắn nghiến răng nghiến lợi đưa tay lên bấm niệm pháp quyết, thanh kiếm gỗ bên người hắn lóe lên hào quang rồi tăng tốc bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần đang ở phía trước.
Một tiếng ‘phịch’ vang lên, thanh kiếm gỗ đụng thẳng vào cái nồi đen phía sau lưng Bạch Tiểu Thuần rồi truyền ra từng tràng âm thanh ‘ông ông’. Nhưng Bạch Tiểu Thuần không chút tổn thương, tiếp tục chạy trốn.
Nhìn Bạch Tiểu Thuần cõng cái nồi đen to lớn trên lưng, nửa người đã được phủ kín không có chỗ hạ thủ. Hắn không cam lòng bèn cắn răng một cái, tiếp tục đuổi theo.
Hai người một trước, một sau chạy thoăn thoát liên tục bên trong khu tạp dịch.
– Tên này vác nồi trên lưng, vậy mà sao còn có thể chạy nhanh đến vậy!
Hứa Bảo Tài thở hồng hộc nhìn Bạch Tiểu Thuần chạy trốn sắp mất dạng. Hắn càng đuổi theo thì càng cảm thấy biệt khuất, lấy tu vi Ngưng Khí tầng hai, lại trổ hết tất cả khí lực cực hạn của mình ra, vậy mà không đuổi kịp đối phương. Đối phương giống như con thỏ nhát chết bị dẫm vào đuôi, hắn có đuổi thế nào cũng không cách gì bắt kịp được.
Đáng hận hơn là bản thân hắn đã cực kỳ mệt mỏi, nhưng không hiểu đối phương làm cách nào mà tiếng kêu từ đầu tới giờ của hắn cũng không chút thay đổi, như tiếng lợn bị chọc tiết đến nơi vậy!
Trong chớp mắt, nhìn thấy con đường nhỏ dẫn tới Hỏa Táo phòng, Bạch Tiểu Thuần chợt lộ ra sự kích động vô cùng. Cái cảm giác đã về được tới nhà khiến cho hắn suýt chút nữa thì lệ rơi đầy mặt.
– Sư huynh cứu mạng, có kẻ muốn giết ta!
Bạch Tiểu Thuần la lớn, đồng thời chạy nhanh như chớp về phía Hỏa Táo phòng. Bọn người Trương Đại Bàn nghe được tiếng la hét thê thảm kia liền sững sờ cả người sau đó nhanh chóng lao ra bên ngoài.
– Sư huynh cứu ta với, Hứa Bảo Tài muốn giết ta, thiếu chút nữa thì cái mạng nhỏ của ta xong rồi…
Chưa nói xong, Bạch Tiểu Thuần đã nhanh chóng vọt tới nấp sau lưng Trương Đại Bàn.
– Hứa Bảo Tài?
Trương Đại Bàn nghe thấy vậy, trong mắt chợt lóe lên hung quang. Nhưng khi nhìn quanh, hắn lại không thấy được chút bóng dáng nào của Hứa Bảo Tài. Mãi một lúc sau thì bóng dáng của Hứa Bảo Tài mới từ phía xa xa xuất hiện, sau khi chạy tới, hắn thở không ra hơi.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần mới nhìn về phía Hứa Bảo Tài, tỏ ra rất kinh ngạc.
– Ồ, sao hắn lại chạy chậm như vậy?
Trương Đại Bàn cúi đầu trợn trắng mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần, rồi nhìn về phía Hứa Bảo Tài còn đang thở hổn hển bên kia, khuôn mặt đầy thịt của hắn chợt thoáng chút run rẩy.
Hứa Bảo Tài vất vả lắm mới đuổi theo Bạch Tiểu Thuần tới đây, từ xa hắn đã nghe thấy câu nói đầy kinh ngạc của Bạch Tiểu Thuần. Khi thanh âm này lọt vào tai gã, một nỗi phẫn uất từ trong lồng ngực hắn trào dâng, cả người như muốn nổ tung ra, bèn hét lớn một tiếng rồi vung tay phải lên. Thanh kiếm gỗ trong tay phải hắn gào thét bay ra đâm thẳng vào gốc đại thụ bên cạnh.
‘Phập’ một tiếng, đại thụ chợt rung rinh, rồi một lỗ thủng xuất hiện, thanh kiếm đã xuyên thủng thân cây.
– Bạch Tiểu Thuần, ta và ngươi thề không đội trời chung!
Hai mắt Hứa Bảo Tài đỏ ngầu nhìn chòng chọc vào Bạch Tiểu Thuần, sau đó liếc nhìn thân thể to lớn của Trương Đại Bàn một chút rồi mới oán hận quay người đi.
Trái tim Bạch Tiểu Thuần đập rộn lên, nhìn thân đại thụ bị đâm thủng một lỗ, rồi lại nhìn về phía Hứa Bảo Tài đầy cuồng loạn, hắn cố nuốt một ngụm nước bọt xuống cổ họng, thâm tâm chợt dâng lên một nỗi bất an.
Trương Đại Bàn nhìn theo bóng lưng của Hứa Bảo Tài, vẻ âm lãnh trong mắt hắn chợt lóe lên rồi biến mất, sau đó hắn quay lại vỗ vỗ vai Bạch Tiểu Thuần.
– Cửu sư đệ đừng sợ, mặc dù tên Hứa Bảo Tài này có chút ít bối cảnh nhưng nếu hắn còn dám đến đây lần nữa. Sư huynh đệ chúng ta sẽ đánh gãy chân hắn!
Nói xong, hắn liền chuyển đề tài.
– Nhưng mà cửu sư đệ ngươi sau này cũng nên hạn chế ra khỏi cửa, ài, hạn chế ra ngoài một chút. Ngươi gầy ốm như vậy, sư huynh sẽ bồi bổ cho ngươi thật tốt, vừa hay mấy ngày nữa là tới đại thọ của Chu trưởng lão rồi.
Bạch Tiểu Thuần không yên lòng nhưng vẫn gật nhẹ đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi lỗ thủng trên thân cây vừa bị Hứa Bảo Tài đâm xuyên qua.
Đến khi theo các sư huynh trở về Hỏa Táo phòng, đến gian nhà cỏ của hắn, hắn bèn ngồi xuống ngẫm nghĩ đến chuyện lúc nãy, trong lòng càng thấy bất an. Nghĩ tới thanh kiếm gỗ của đối phương có thể đâm một lỗ xuyên qua thân đại thụ, nếu như cái lỗ đó ở trên người mình thì chắc mình chết không kịp ngáp.
– Không được, trừ phi cả đời này ta không bước chân ra khỏi Hỏa Táo phòng, nếu không vạn nhất đi ra ngoài lại bị Hứa Bảo Tài chặn đường thì biết làm thế nào…
Nói gì đi nữa thì trong đầu Bạch Tiểu Thuần vẫn không thể quên được cái nhìn đầy oán độc của Hứa Bảo Tài trước khi bỏ đi.
– Ta tới đây vì trường sinh, không thể chết được…
Cảm giác tâm thần bất ổn và không an toàn khiến cho hai mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ ngầu. Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, hắn bèn dứt khoát cắn răng một cái.
– Bà nội nó, liều mạng vậy. Ta mà liều lên thì không sợ cái gì hết!
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần càng đỏ lên. Tính tình hắn sợ chết, nhưng chính xác thì hắn khuyết thiếu nghiêm trọng cái cảm giác an toàn thì đúng hơn. Một màn xảy ra ngày hôm nay vô tình kích thích hắn rất nhiều, thúc đẩy toàn bộ tính cách chấp nhất của hắn bộc phát ra ngoài.
– Ta cần phải tu hành, ta cần phải mạnh mẽ hơn!
Hơi thở Bạch Tiểu Thuần trở nên dồn dập. Sau khi hạ quyết tâm thì hắn nhanh chóng lôi quyển sách trúc ghi Tử Khí Ngự Đỉnh Công ra nhìn hình vẽ thứ hai, bắt đầu điên cuồng tu hành.
Tuy rằng hắn nhát chết, nhưng vẫn có sự cố chấp của mình, nếu không cũng không có chuyện mỗi lần đốt nhang đều lo sợ bị sét đánh nhưng vẫn kiên trì đốt mười ba lần trong ba năm qua.
Lúc này tính tình cố chấp bên trong người hắn được khơi dậy, hắn nhanh chóng đem toàn bộ tư thế trong hình vẽ thứ hai gắt gao kiên trì thực hiện. Ngày bình thường hắn chỉ kiên trì được khoảng mười nhịp thở thì lúc này đã được hắn kéo dài thành mười năm nhịp thở mới tạm dừng lại.
Rồi sau đó, mặc kệ cho cơ thể đau nhức, mồ hôi tuôn từ trán xuống như mưa, nhưng trong mắt Bạch Tiểu Thuần vẫn là vẻ cố chấp không thay đổi, cho tới khi hắn kiên trì được tới hai mươi nhịp thở, ba mươi nhịp thở, dòng suối khí mạch trong cơ thể cũng mãnh liệt tăng lên một thành, đồng thời cũng biến thành một màu đen. Sau nửa ngày hắn mới chịu nghỉ xả hơi, nhưng thân thể mới thả lỏng được một lát thì hắn lại tiếp tục tu hành.
Một đêm dài không có chuyện gì xảy ra, ngày thứ hai, ngày thứ ba, ngày thứ tư… Liên tục mười năm ngày, Bạch Tiểu Thuần ngoại trừ ăn uống ra thì không bước chân ra khỏi gian nhà cỏ. Loại tu hành buồn tẻ này đối với người mới nhập môn thực sự rất khó mà kiên trì được, nhưng hắn lại không có lấy nửa điểm ý tứ từ bỏ.
Bọn người Trương Đại Bàn cũng bị cảnh tượng Bạch Tiểu Thuần tu hành làm cho chấn kinh. Dù sao tu hành Tử Khí Ngự Đỉnh Công không hề dễ dàng gì, trên lý thuyết công pháp này học tập cũng tương đối đơn giản, nhưng mỗi khi thực hiện một tư thế trong thời gian dài thì cả cơ thể phải chịu đựng một sự đau nhức kịch liệt khó mà tưởng tượng được, cần phải có nghị lực lớn lao mới có thể kiên trì tu hành lâu dài. Đám đệ tử tạp dịch bên trong tông môn cũng thường là vài ngày mới dám tu hành một lần mà thôi.
Thấy Bạch Tiểu Thuần tu hành liên tục trong nửa tháng, đám người Trương Đại Bàn liền đến thăm hắn một phen, họ nhìn thấy hình ảnh một Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn khác biệt với hình ảnh trong trí nhớ nửa tháng trước của bọn họ.
Quần áo trên người hắn nhăn nhúm, tóc tai bù xù, hai mắt đỏ ngầu tơ máu, cả người nhìn qua thì vô cùng nhếch nhác nhưng hắn vẫn hết sức chuyên chú tập trung, cho dù là phải chịu đựng thống khổ tới đâu cũng nhất định không ngừng lại.
Người hắn gầy đi trông thấy, nhưng linh áp tràn ra từ trên người lại như tăng lên gấp đôi, có điều cũng chưa thể tiếp cận tới cảnh giới Ngưng Khí tầng một viên mãn.
Tựa như lúc này hắn đã đem toàn bộ đám mỡ tích tụ thiên tài địa bảo trên người luyện hóa hoàn toàn bằng một phương thức cực đoan nhất, biến nó trở thành một bộ phận của tu vi bản thân. Thân hình hắn cũng vì vậy mà trở nên rắn chắc hơn hẳn những người bình thường.
– Cửu sư đệ, nghỉ ngơi một chút đi. Ngươi tu hành không quản ngày đêm đã nửa tháng nay rồi.
Đám Trương Đại Bàn vội vàng khuyên bảo hắn, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đầy chấp nhất và kiên định của Bạch Tiểu Thuần, tâm thần cả đám đều chấn động.
Thời gian dần trôi qua, mới đảo mắt mà Bạch Tiểu Thuần cũng đã tu hành được một tháng. Trong suốt một tháng này, sự điên cuồng của hắn đã khiến cho đám người Trương Đại Bàn nhìn thấy mà giật mình. Dưới suy nghĩ của Trương Đại Bàn, Bạch Tiểu Thuần không còn là tu hành nữa, mà chính là đang liều mạng.
Thời gian kiên trì tu hành tư thế của hình vẽ thứ hai cũng đã được Bạch Tiểu Thuần đột phá qua mốc một trăm nhịp thở, nhảy vọt lên được một trăm năm mươi nhịp thở. Linh khí trong cơ thể hắn không còn là một dòng suối nhỏ, mà đã lớn hơn không ít.
Một tháng nữa lại trôi qua, cả đám người Trương Đại Bàn đều đang run rẩy, hoảng sợ lo lắng rằng một ngày nào đó Bạch Tiểu Thuần sẽ đem bản thân mình dày vò đến chết. Ngay khi bọn họ có ý định lặng lẽ giải quyết tên Hứa Bảo Tài kia thì một tiếng nổ ầm vang truyền ra từ trong gian nhà cỏ của Bạch Tiểu Thuần.
– Tiểu sư đệ đột phá!
– Ngưng Khí tầng hai, mặc dù trong Hỏa Táo phòng chúng ta luôn có thêm màn ăn uống bất định ngoài giờ cơm chính thống, nhưng chưa tới nửa năm đã đạt tới Ngưng Khí kỳ tầng thứ hai cũng là rất hiếm thấy
– Năm đó lúc ta tu luyện tới Ngưng Khí kỳ tầng thứ hai thì cũng mất một năm trời đó…
Ngay khi đám người Trương Đại Bàn đang còn cảm khái thì cửa gian nhà cỏ của Bạch Tiểu Thuần kêu ‘két’ một tiếng rồi mở ra. Bạch Tiểu Thuần với gương mặt đầy mệt mỏi, toàn thân nhếch nhác nhưng hai mắt sáng ngời, cất bước đi ra ngoài.
Bọn người Trương Đại Bàn vừa muốn tiến tới hỏi han thì đã thấy cả người Bạch Tiểu Thuần nhoáng lên một cái rồi linh hoạt đáp xuống trên tường rào của mảnh sân nhỏ trước Hỏa Táo phòng. Hắn chắp hai tay sau lưng, ngẩng đầu ngạo nghễ nhìn về phía xa, thần sắc thâm trầm như một vị cao thủ nhân sinh đầy tịch mịch.
– Sao hắn lại đứng ở đó vậy? Nhìn có chút là lạ…
– Chẳng lẽ tiểu sư đệ đã… Tẩu hỏa nhập ma??
Đám ngươi Trương Đại Bàn chợt giương mắt ngơ ngác nhìn nhau.
Trong khi mọi người còn đang bị điệu bộ của Bạch Tiểu Thuần dọa cho chấn kinh, thì bên tai chợt nghe thấy thanh âm của Bạch Tiểu Thuần trên tường rào, giọng nói của hắn có vẻ vô cùng già dặn.
– Hứa Bảo Tài kia là thiên kiêu bên trong đám đệ tử tạp dịch tại Linh Khê Tông, hung danh hiển hách, thiên hạ không ai không biết. Kinh người hơn, tu vi hắn còn đạt tới Ngưng Khí tầng hai. Hiện giờ tu vi của ta cũng đã đạt tới Ngưng Khí tầng hai như vậy trận chiến của ta và hắn, thế lực ngang nhau, tuy có thể danh truyền thiên hạ, oanh động tông môn nhưng nhất định thể nào cũng sẽ huyết nhục mơ hồ, xương gãy gân thương… Không được, trận chiến này rất trọng yếu, ta cần phải tiếp tục tu hành thêm nữa!
Nói xong, Bạch Tiểu Thuần ánh mắt thâm trầm nhìn về phía xa, rồi sau đó hắn vung tay áo lên, lại quay trở về gian nhà cỏ của mình. Cánh cửa kêu ‘cạch’ một tiếng rồi đóng lại, đám người Trương Đại Bàn nuốt một ngụm nước bọt, ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta ngơ ngác. Thật lâu sau, Hắc Tam Bàn chợt hỏi vu vơ.
– Có khi nào chúng ta cho sư đệ ăn nhầm cái gì rồi không?
– Thôi xong, linh khí dồn lên não sư đệ nhiều quá làm hắn tu hành đến mức điên luôn rồi… Chúng ta không nên trêu chọc hắn!
Người Hoàng Nhị Bàn chợt run lên một cái rồi khẳng định.
