Chương 603 – Bạch Hạo, Ngươi Đáng Chết

Chapter Truyện / Chương 603 – Bạch Hạo, Ngươi Đáng Chết

Hình ảnh này làm mọi người rung động, bọn họ nhìn thấy vô số hào quang chói mắt, vô số hồn dược và oan hồn bay thẳng lên bầu trời ngọn núi, chúng nhiều như những giọt mưa.

– Đó là… Hồn dược trung phẩm!

– Toái Diệt kiếm pháp, trời ạ, đó là trọng bảo của Bạch gia chúng ta.

– Đó là… Đó là Thiên Thú Hồn kim thuộc tính!

Tộc nhân Bạch gia trên ngọn núi không ngừng rung động, bọn họ nhìn thấy bao nhiêu tạo hóa bay ngang qua người mình, nội tâm rất rung động.

Bạch Lôi cũng há hốc mồm, mọi người nơi đây rung động khi Bạch Tiểu Thuần ra tay, hắn phất tay áo điều khiển những bảo vật kia bay tới chỗ mình.

Có thể nói hơn phân nửa bảo vật trên ngọn núi đều bay tới đây, Bạch Tiểu Thuần không thèm nhìn cái nào, hắn chỉ về phía ngũ tiểu thư.

– Ngũ tỷ, còn không thu lấy!

Ngũ tiểu thư ngây ngốc, ngực phập phồng bất định, cho dù nàng có chuẩn bị nhưng chân chính gặp được vẫn rung động khó hiểu, nhất là Bạch Tiểu Thuần dùng một cước đạp vào ngọn núi, tất cả hào quang cấm chế tan vỡ, tất cả pháp bảo bay lên không trung.

Nàng chưa từng gặp qua thần thông nào như thế, thậm chí nàng cảm giác một ít tộc lão không làm được.

Vào lúc nàng ngây ngốc, Bạch Tiểu Thuần nói chuyện đánh thức nàng, nàng vừa bừng tỉnh, đôi mắt tỏa ra hào quang sáng ngời, cũng cân nhắc một lúc sau đó cắn răng mở túi trữ vật ra.

– Cho dù Bạch Hạo hôm nay phản tộc, thì bảo vật đã chui vào trong túi của ta, gia tộc muốn lấy lại cũng… Không được!

Ngũ tiểu thư nhìn như nhu nhược nhưng trong tính cách lại ẩn giấu kiên cường, nàng không chần chờ, túi trữ vật mở ra sau đó toàn lực thu đồ vật.

Càng có Bạch Tiểu Thuần ngự lực tương trợ cho nên từng kiện pháp bảo, từng hạt hồn dược và oan hồn chui vào trong túi của ngũ tiểu thư, trong chớp mắt đã chồng chất trong túi trữ vật của nàng.

Cảnh tượng này người Bạch gia nhìn thấy rõ ràng, bọn họ kinh hô thành tiếng, người bị kích thích lớn nhất chính là Bạch Lôi…

Hắn ngây ngốc nhìn tất cả, mọi sự biến hóa quá lớn, Bạch Hạo trong mắt hắn lúc trước là tiểu tử ngốc, trong nháy mắt tiếp theo đối phương xoay người trở thành đại năng tuyệt thế.

Mọi chuyện đều làm tâm thần hắn dao động, nhìn bảo tàng trên núi đều bị ngũ tiểu thư lấy đi, hắn cảm thấy kích thích rất lớn, nhưng hết lần này tới lần khác dưới uy áp của Bạch Tiểu Thuần hắn không dám nói câu nào, thậm chí không dám bất mãn, bởi vì trực giác nói với hắn…

Bạch gia, sắp xảy ra đại sự!!!

Trực giác của hắn không có sai lầm, thậm chí ngay cả người Bạch gia trên ngọn núi đều có trực giác này, nhất là… Những người bên ngoài tổ địa nhìn hình ảnh trên bia đá càng nghĩ như thế… Người nào cũng biết sắp xảy ra đại sự.

Bên ngoài bia đá, bởi vì Bạch Tiểu Thuần quật khởi đánh vỡ ngọn núi, tất cả bảo vật bay lên trời, tất cả tộc nhân không ngừng khiếp sợ, tâm thần quay cuồng như bị sét đánh.

– Này… Này… Trời ạ, đây là thế nào?

– Đó là… Bạch Hạo sao? Điều đó không có khả năng, hắn không phải Trúc Cơ sơ kỳ sao! Vào lúc này hắn không phải là Trúc Cơ sơ kỳ, hắn là… Nguyên Anh sao?

– Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, Bạch Hạo… Hắn ẩn nhẫn như thế, tu vi sánh ngang Nguyên Anh, thế mà trước kia không có người nào phát hiện ra.

– Không có khả năng!

– Sắp xảy ra đại sự, đây chính là tổ địa, hôm nay Bạch Hạo đã vô địch bên trong… Thiên Nhân Hồn, trời ạ, mục tiêu của hắn nhất định là Thiên Nhân Hồn.

– Bạch Tề nguy hiểm!

Vào lúc tộc nhân bên ngoài rối loạn, không ngừng hoảng hốt ngập trời, một tộc lão đứng lên, hắn khiếp sợ kêu to.

Tâm thần bọn họ sinh ra phong bạo thật lớn, người khác không nhìn ra tu vi của Bạch Tiểu Thuần, nhưng hắn là Nguyên Anh cho nên nhìn rất rõ ràng.

– Bạch Hạo có tu vi Giả Anh!

– Đáng chết, có lẽ hắn vốn không phải Bạch Hạo!

– Chưa hẳn, nếu hắn không có huyết mạch Bạch gia, cho dù hắn là Nguyên Anh cũng không thể trốn được trận pháp Bạch gia chúng ta kiểm tra.

– Tu vi như vậy… Nếu hắn thật sự là Bạch Hạo, như vậy hắn mới là kỳ lân tử Bạch gia chúng ta!

Những tộc lão này bàn tán với nhau, vào lúc này ánh mắt cả đám sinh ra hào quang sáng ngời.

Đại tộc lão Công đường và Hình đường cũng như thế, nhất là đại tộc lão Công đường mở to mắt, hắn không dám tin nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần trên hình ảnh.

– Cảnh giới Giả Anh… Bạch Hạo này nhất định gặp được đại cơ duyên, ẩn nhẫn thật sâu, loại ẩn nhẫn này còn đáng sợ hơn cả tu vi!! Kẻ này có tạo nghệ luyện linh kinh người, tu vi càng phải như vậy, tư chất của hắn mạnh nhất Bạch gia cả ngàn năm qua. Người như vậy mới là kỳ lân tử của Bạch gia!

Đầu óc hai đại tộc lão không ngừng suy nghĩ, Bạch Tiểu Thuần quật khởi và bộc phát vượt qua tất cả mọi người hiểu biết, trước kia bọn họ không ngờ sẽ xảy ra chuyện này.

Chẳng những bọn họ như thế, còn có người giật mình hơn bọn họ, đó là hai đại gia tộc và sứ giả Cự Quỷ Thành, ánh mắt bọn họ mở to, bọn họ không cách nào tưởng tượng chuyến đi tới Bạch gia lại nhìn thấy cảnh tượng khó tin thế này.

– Tư chất này… Bạch gia lúc trước không phát hiện ra… Giờ Bạch Hạo đã có oán khí với Bạch gia quá rõ ràng.

– Cũng tốt, nếu không dùng thiên phú cường đại của Bạch Hạo, chỉ sợ Bạch gia sẽ quật khởi…

– Bạch Hạo… Thú vị, việc này phải nhanh bẩm báo vương gia, Bạch gia có dấu hiệu phân liệt!

Sứ giả Cự Quỷ Thành và hai đại gia tộc còn khiếp sợ hơn cả người của Bạch gia, lúc này còn có người sắp phát điên tới nơi.

Thái phu nhân run rẩy, nàng gào thét thê lương.

– Bạch Hạo tiểu tạp chủng, ngươi đáng chết, đáng chết, đáng chết!!! Người đâu, giết hắn cho ta, giết hắn, giết hắn!!

Trong mắt Thái phu nhân xuất hiện huyết quang, nàng điên cuồng dậm chân, tóc tai tán loạn, dường như không thể tiếp nhận sự thật này, nàng thét lớn làm xung quanh xôn xao.

Nàng không thể không điên cuồng, bởi vì Thái phu nhân có cảm giác hoảng sợ chưa từng có, nàng càng ý thức được, sát thủ mình phái đi lúc trước không phải người ngoài diệt như Bạch Tề đã nói, mà là… Bị Bạch Hạo diệt sát.

Vừa nghĩ tới tu vi Bạch Hạo như vậy, ngay cả sát thủ cũng tử vong, còn có việc Bạch Tề trước đây dùng ngôn từ và ánh mắt muốn giết Bạch Hạo, tất cả… Không cần nàng suy nghĩ cũng biết kết quả ra sao, cảnh vật trước mắt nàng đã biến thành màu đen, nàng gào thét không tưởng tượng nổi.

Bạch Tề… Nguy hiểm!!!

– Không, đây không phải sự thật, đây không phải sự thật, Tề nhi đi mau!

Thái phu nhân gào thét như điên nhưng không thể truyền vào tổ địa, vào lúc này nàng bất chấp tất cả, lập tức tiến lên bên cạnh phu quân của nàng, nàng lập tức kéo tay tộc trưởng Bạch gia.

– Tề nhi là kỳ lân tử của Bạch gia, hắn không thể chết được.

Cũng không cần Thái phu nhân nhiều lời, trong nháy mắt nàng bắt lấy tay tộc trưởng Bạch gia, tộc trưởng Bạch gia là phụ thân của Bạch Hạo, hắn lập tức ngửa mặt lên trời gào to.

Trong tiếng gào còn ẩn chứa nhục nhã và tức giận không kìm nén được.

– Bạch Hạo, ngươi đáng chết!

Tộc trưởng Bạch gia hất tay lên, sắc mặt hắn vặn vẹo, hiện tại hắn cũng giống ngày hôm qua, không vui mừng khi Bạch Tiểu Thuần quật khởi, ngược lại càng tức giận không thể hình dung.

– Tại sao ngươi có tư chất này, tại sao phải có tu vi này, vận mệnh của ngươi là thuận theo, thân phận của ngươi là ti tiện, ngươi là thứ tử, tại sao ngươi phải phản kháng?

Tộc trưởng Bạch gia nổi giận gào thét, hắn cũng giống Thái phu nhân vô cùng lo lắng cho Bạch Tề, lúc này hắn vung tay kết ấn quyết đánh vào bia đá.

Tấm bia đá run run và nổ vang răng rắc, cho dù là tộc trưởng Bạch gia cũng không phải muốn mở tổ địa là mở tổ địa, hắn tăng thêm sức lực muốn mở tổ địa để tiến vào chém giết Bạch Tiểu Thuần!

Chapter Truyện / Chương 603 – Bạch Hạo, Ngươi Đáng Chết