Chương 622 – Ma Lao

Chapter Truyện / Chương 622 – Ma Lao

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần không ngừng thở dài, cảm giác mình đường đường là Vạn phu trưởng nhưng lại phải biệt khuất như thế này, vừa nghĩ tới sự thật này liền không biết nên đối mặt như thế nào…

– Thôi không sao, Bạch Tiểu Thuần ta ưu tú như vậy, lợi hại như vậy, cho dù đi tới nơi nào cũng làm người khác phải lau mắt mà nhìn!

Bạch Tiểu Thuần tự động viên bản thân, sau đó thỉnh thoảng nhìn sang nam tử trung niên, hắn biết rõ Lý Húc chính là thủ lĩnh của Ma Lao, cũng là thủ trưởng của mình sau này… Người trước mắt chính là phụ tá của hắn.

– Nhanh lên, nếu đi chậm thì ngươi phải chờ ở bên ngoài một ngày.

Ngay lúc Bạch Tiểu Thuần dò xét nam tử trung niên, người này liền có chút không kiên nhẫn.

– Ta đâu có đắc tội tên này.

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần bồn chồn, hắn không thể không cúi đầu tiếp nhận sự thật, sau đó bước vào trong vòng xoáy.

Hai người tiến vào sông bảo vệ thành, đi vào bên trong vòng xoáy tiến thẳng vào đáy sông, với tư cách phụ tá của Lý Húc, tu vi của nam tử trung niên cũng không tầm thường, lệnh bài trên người hắn tỏa ra hào quang nhu hòa bao phủ cả Bạch Tiểu Thuần vào bên trong, hào quang ngăn cản cấm chế trong sông bảo vệ thành, cũng ngăn cản nước sông ăn mòn thân thể.

Bạch Tiểu Thuần cảm giác tâm thần bất định, ánh mắt nhìn bốn phía, nơi này chỉ một màu đen kịt, căn bản nhìn không rõ, nhất là nước sông đen kịt mang này mang lại cho Bạch Tiểu Thuần cảm giác nguy hiểm, dường như trong sông bảo vệ thành ẩn giấu hung thú đáng sợ nào đó.

Trong khi hai người xuyên thẳng qua nước sông, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy trong bóng tối đen kịt có hai đạo hào quang màu xanh xuất hiện.

Hai đạo hào quang màu xanh trong đáy sông đen kịt không khác gì đôi mắt của hung thú, ai nhìn thấy cũng phải giật mình, lông tóc toàn thân dựng đứng.

Hai mắt Bạch Tiểu Thuần co rút lại, khi nhìn thấy nam tử trung niên phía trước không nói gì, hắn hơi do dự nhưng vẫn bảo trì cảnh giác, tiếp tục đi theo, lúc này hào quang màu xanh càng lúc càng lớn.

Đến khi hai người Bạch Tiểu Thuần tới gần, tâm thần Bạch Tiểu Thuần vô cùng rung động khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, dưới đáy sông bảo vệ thành tồn tại một tượng đá cực lớn.

Tượng đá không phải là hình người, mà là hình một con rùa khổng lồ, có thể nói đó là huyền vũ, nó nằm dưới đáy sông, thân thể to lớn, toàn thân sinh ra chấn động không gian, hai đạo hào quang màu xanh Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy lúc trước chính là đôi mắt của con rùa này.

Bên trong ẩn chứa sát khí không cách nào hình dung, dường như con rùa đá có tác dụng phong ấn nên sát khí không thể bộc phát ra ngoài, bằng không nó bộc phát sẽ sinh ra hậu quả đáng sợ, sát khí sẽ bùng nổ khắp thiên địa.

Tất cả những việc này làm tâm thần Bạch Tiểu Thuần rung động, hắn cảm thấy thạch quy có phần quen mắt và nhìn nhiều vài lần, tròng mắt Bạch Tiểu Thuần híp lại, nội tâm rung động, đầu óc như nổ tung.

– Con rùa này có chút giống Tiểu Ô Quy.

Trái tim Bạch Tiểu Thuần đập mạnh, Tiểu Ô Quy mất tích đã lâu, Bạch Tiểu Thuần tìm trong túi trữ vật nhưng không tìm được, hắn có cảm giác Tiểu Ô Quy vẫn ở trong túi trữ vật không đi ra ngoài.

Bạch Tiểu Thuần kinh nghi bất định, nam tử trung niên đi tới trước con rùa, Bạch Tiểu Thuần thu liễm tâm thần đi theo phía sau, hắn nhìn thấy đối phương tiến vào mắt trái con rùa…

Nơi này có tấm màn ngăn cách nước chảy vào bên trong, lệnh bài của nam tử trung niên bộc phát hào quang cho nên không bị ngăn cản, Bạch Tiểu Thuần cũng không gặp trở ngại, lập tức đi vào bên trong con rùa.

Một hang đá cực lớn xuất hiện trước mắt, xung quanh hang đá là nham thạch sắc bén cài răng lược, nhìn nơi đây rất dữ tợn, có bốn hồn tu cung kính đứng đó, mắt thấy nam tử trung niên xuất hiện, bọn họ lập tức ôm quyền cúi đầu thật sâu.

– Bái kiến tả hộ pháp!

Giọng nói âm vang hữu lực nhưng mang theo âm lãnh từ thực chất, có cảm giác như đang giao tiếp với người chết, nhất là ánh mắt của bọn họ có thể nhìn thấu nhân tâm, Bạch Tiểu Thuần cũng lưu ý vài lần, phát hiện bốn người này đều là tu sĩ Nguyên Anh.

– Ma Lao không đơn giản.

Bạch Tiểu Thuần như có điều suy nghĩ, hắn nhìn xung quanh, phát hiện trong hang đá tồn tại bốn lối đi, trên đỉnh đầu còn có lối đi thứ năm.

– Tôn Bằng, người này là lính canh ngục mới, Giám ngục trưởng nói rõ đưa tới khi Đinh của các ngươi, do ngươi an bài.

Nam tử trung niên lên tiếng, phân phó một tiếng sau đó chắp tay sau lưng đi thẳng tới lối thứ năm.

Về phần những người khác liền cúi đầu, cũng không nhìn Bạch Tiểu Thuần cái nào, lúc này đều rời đi bằng thông đạo bốn phía, chỉ có một lão giả trong đó lưu lại, hắn cau mày nhìn Bạch Tiểu Thuần.

– Có thể làm cho Lý Húc nói rõ, tả hộ pháp tự mình an bài, dựa theo đạo lý phải đưa vào khu Giáp mới đúng… Tại sao đưa tới khu Đinh?

Ánh mắt lão giả chớp động, hắn cảm thấy việc này có chút không đúng, lúc này mỉm cười với Bạch Tiểu Thuần.

Hắn tận lực làm nụ cười của mình nhu hòa một chút, lọt vào mắt Bạch Tiểu Thuần, nụ cười này rất kinh người, bề ngoài cường nhưng trong lòng không cười, phối hợp với khí chất âm lãnh trên người lão giả, nụ cười chẳng khác gì cơn gió lạnh thổi qua người.

– Vị đạo hữu này, ngươi tên gọi là gì?

Trong mắt lão giả mang theo ý vị nghiền ngẫm.

– Ta là… Bạch Hạo.

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần chớp chớp, hắn cẩn thận báo tên của mình.

– Bạch Hạo, Bạch Hạo… Bạch?

Lão giả nghe cái tên này liền mở to mắt, hắn còn lặp lại:

– Bạch Hạo của Bạch gia?

– Đúng vậy, ta chính là Bạch Hạo của Bạch gia!

Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy Tôn Bằng đã nghe qua tên của mình, trong lòng có chút đắc ý.

Nhưng trả lời hắn chính là tiếng hít vào một hơi khí lạnh của lão giả, rốt cuộc biết vì sao người này bị Lý Húc đưa vào khu Đinh.

– Đây chính là củ khoai lang bỏng tay… Có thể làm cho Lý Húc ra lệnh, tả hộ pháp an bài, hiển nhiên là có người ở cao hơn phân phó, có thể một lời liền quyết định việc này, nhất định thân phận cực cao, hẳn là Vô Thường Công… Có thể làm cho Vô Thường Công xuất động, như vậy chỉ có Thiên Vương.

– Kẻ này bị Bạch gia truy nã nhưng Thiên Vương lại đưa kẻ này tới nơi đây…

Lão giả không dám suy nghĩ tiếp, chuyện này quá lớn, hiện tại hắn thở dài nhưng không dám trêu chọc Bạch Tiểu Thuần, nhất là nghĩ tới Bạch Hạo là người lục thân không nhận, dám trói cả phụ thân của mình…

Vả lại luôn luôn ẩn nhẫn, lòng dạ độc ác…

– Bạch Hạo đạo hữu, hoan nghênh gia nhập Ma Lao khu Đinh của chúng ta, đến đến đến, ta giới thiệu Ma Lao cho ngươi biết.

Tôn Bằng cười khan một tiếng, dẫn theo Bạch Tiểu Thuần đi về thông đạo phía bắc.

– Tuy Ma Lao nằm trong con rùa đá nhưng trên thực tế phạm vi rất lớn, tồn tại không gian riêng, cũng vì thế chia thành Giáp, Ất, Bính, Đinh và trung tâm, chính là năm khu vực.

– Trong đó khu trung tâm vực là khu vực Giám ngục trưởng cư trú, cũng là hạch tâm của Ma Lao, nếu không được triệu hoán không được phép đi vào.

– Về phần bốn khu Giáp, Ất, Bính, Đinh, nơi này cũng phân chia tội phạm trọng yếu khác nhau, quan trọng nhất chính là khu Giáp, từ đó suy ra, mặc dù kẻ bị giam trong khu Đinh chúng ta cũng là thế hệ cùng hung cực ác, so với khu Giáp chỉ là tiểu hài từ mà thôi.

– Mà từng khu đều có một trăm lính canh ngục, mười đội trưởng và một đội trưởng nhà lao, lão phu chính là đội trưởng nhà lao khu Đinh.

– Trên bốn nhà lao chính là Giám ngục trưởng…

Tôn Bằng mang theo Bạch Tiểu Thuần đi thẳng tới khu Đinh, hắn giới thiệu rõ ràng, trong lòng của hắn cũng tốt hơn, nếu đưa Bạch Hạo đến cho mình, bản thân không đưa đi, như vậy dứt khoát tạo điều kiện là tốt rồi, trong khu Đinh nhiều lính canh như thế, thêm một người cũng không có gì.

Sau khi giới thiệu xong, Tôn Bằng mang theo Bạch Tiểu Thuần đi vào Ma Lao khu Đinh, phạm vi khu Đinh không nhỏ, vị trí trung tâm là quảng trường, phía trên dựng một cánh cổng ánh sáng.

Hào quang sinh ra uy áp cường đại, thỉnh thoảng còn có âm thanh vù vù vang lên.

Tia sáng vờn quanh mười khu vực, dựa theo Tôn Bằng giới thiệu, mười khu vực này là khu vực mười tiểu đội lính canh cư trú, cánh cổng ánh sáng lớn chính là cửa vào nhà lao.

Nhìn mười khu vực giống nhau như đúc, mọi chỗ ở đều xếp đặt chỉnh tề, mặc dù đều dùng đá xanh xây thành, nhìn nó có đường nét đối lập rõ ràng nhưng không biết có phải bị Ma Lao ảnh hưởng hay không, Bạch Tiểu Thuần nhìn nhìn có cảm giác âm u âm trầm.

– Ài, không ngờ ta lại thành lính canh ngục.

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần cảm thán, cộng thêm việc không thể dùng truyền tống trận rời đi, hắn phiền muộn không ít.

Chapter Truyện / Chương 622 – Ma Lao