Chương 639 – Ngươi Muốn Chết Nhanh Sao

Chapter Truyện / Chương 639 – Ngươi Muốn Chết Nhanh Sao

Thời gian nửa canh giờ trôi qua trong nháy mắt, tiếng kêu thảm thiết duy trì nửa canh giờ, tiếng kêu thê lương cực kỳ bi thảm, đám lính canh ngục bên ngoài đều là kẻ kiến thức rộng rãi nhưng cũng phải lạnh mình.

Trong từng tiếng kêu thảm thiết đã không còn chửi bới Bạch Tiểu Thuần, chỉ còn lại tiếng rống lạnh lẽo, còn có các loại áp lực không bộc phát ra sẽ không thống khoái, còn ẩn chứa lực lượng làm người ta phát điên, làm cho người ta không tự chủ nghe xong không rét mà run.

Càng bởi vì sương mù màu đen che phủ nên nhiều người người không rõ tình huống cụ thể trong đó, cảm giác thần bí vô hạn gia tăng, chẳng những lính canh ngục kinh hãi, ngay cả bốn hắc tiên cũng hít thở dồn dập không bình tĩnh, trong sắc mặt mang theo khiếp sợ và ngưng trọng.

Đôi mắt Lý Húc tỏa sáng, hắn bắt đầu chờ mong nhiều hơn.

Trong khi mọi người đang chờ đợi Bạch Tiểu Thuần cau mày nhìn tộc lão Thái gia toàn thân run rẩy, trên người xuất hiện rất nhiều gân xanh nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, mặc dù gào thét không khống chế nổi nhưng ánh mắt càng điên cuồng.

– Có chút bản lãnh… Dựa vào gào to phát tiết nóng rực trong lòng sao?

Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng, nghĩ ra biện pháp này không chỉ một mình tộc lão Thái gia, trên thực tế có những lão ma đầu trong ngục giam đã làm, Bạch Tiểu Thuần gặp nhiều.

– Ta khuyên ngươi nên nói đi, chúng ta đều vì chủ mình, không nên ép ta dùng chiêu thứ hai.

– Chiêu thứ hai vừa xuất hiện, không nói vô địch thiên hạ nhưng không kém bao nhiêu đâu.

Bạch Tiểu Thuần chắp tay sau lưng, hắn cằm khuyên bảo.

– Cút!

Tộc lão Thái gia hét lớn, sắc mặt dữ tợn như muốn nuốt sống Bạch Tiểu Thuần, thậm thậm chí còn phun cục đàm máu.

– Lão già, tốt lắm, ta sẽ cho ngươi nếm thử chiêu thứ hai.

Bạch Tiểu Thuần bấm niệm pháp quyết điểm vào người đối phương, lúc này một đạo phong ấn tiến vào trong người tộc lão Thái gia.

Trong nháy mắt đã phong bế miệng của tộc lão Thái gia, hắn không thể kêu thảm thiết nên im lặng, hắn không gào thét nên rất khó chịu, lúc này biến thành từng tiếng ô ô ực ực.

Loại phương thức này lập tức cắt đứt con đường phát tiết của đối phương, trong nháy mắt thân thể tộc lão Thái gia run rẩy, thậm chí trong mắt còn mang theo kinh hoàng, hắn giãy dụa rất mạnh, hắn cảm thấy toàn thân nóng rực nhưng không có phương pháp phát tiết, trong chớp mắt mồ hôi làm ướt đẫm toàn thân nhưng lại bị nung khô nhanh chóng, dường như trong người hắn có vô số con kiến đang bò, dày vò hắn tới cực hạn, thống khổ không thể hình dung.

Bạch Tiểu Thuần cũng phải nuốt nước bọt khi nhìn thấy cảnh này, trái tim đập mạnh, hắn có chút không đành lòng, vừa nghĩ tới đối phương từng đuổi giết mình, vả lại lập trường của mình là đứng bên cạnh Cự Quỷ Vương, nếu hắn nhân từ, chẳng những không đổi được hảo cảm của đối phương, trái lại còn mang theo họa sát thân.

– Mà thôi mà thôi, người trong giang hồ, thân bất do kỷ.

Bạch Tiểu Thuần cảm khái thở dài, hắn ngồi xổm trước mặt tộc lão Thái gia và khuyên bảo.

– Ngươi nên nói đi, như vậy ngươi không làm khó ta, ta không làm khó ngươi, thật tốt mà…

– Nên nói cho chúng ta biết, những năm qua Thái gia tiêu hao oan hồn thuộc tính nào ít nhất, quá đơn giản mà.

Bạch Tiểu Thuần vừa nói, hai mắt tộc lão Thái gia điên cuồng càng lớn, hắn dùng đầu tấn công Bạch Tiểu Thuần, biện pháp này rất hung tàn, giống như không giết được Bạch Tiểu Thuần thì hắn cũng chết.

Bạch Tiểu Thuần lui ra sau vài bước, tránh né tộc lão Thái gia tấn công, hắn cau mày, vào lúc này người bên ngoài cũng giật mình, bọn họ phát hiện tiếng kêu đã biến mất, thay vào đó chính là tiếng ực ực bị bịt kín miệng.

Bởi vì lính canh ngục khu Giáp không phải tiên thủ, không biết nghiêm trọng trong đó nên khó hiểu, nhưng ánh mắt bốn tên hắc tiên thay đổi, thần tình nghiêm túc, bọn họ nhìn nhau, đều nhìn thấy ánh mắt coi trọng của đối phương.

– Làm cho phạm nhân kêu thảm thiết chỉ là thủ đoạn tiên thủ bình thường… Nhưng biện pháp không cho đối phương kêu thảm thiết đã đạt tới cảnh giới khác…

– Đạo lý như thế, rất nhiều người đều hiểu nhưng muốn vận dụng cần căn cứ vào tình huống khác nhau, thủ đoạn sử dụng không giống nhau.

– Bạch Hạo… Mặc dù lúc trước không rõ hắn dùng thủ đoạn gì nhưng tiếng kêu thảm thiết còn mang theo phát tiết, thủ đoạn biến hóa giống như núi lửa bộc phát nhưng bị bóp nghẹt lại… Một khi bộc phát uy lực càng lớn, thủ đoạn của hắn rất cao minh!

Lý Húc vui mừng, hắn thân là Giám ngục trưởng, hắn cũng hiểu một ít thủ đoạn của hắc tiên, vào lúc này ánh mắt còn mang theo chờ mong.

Tiếng kêu ực ực này kéo dài một thời gian, đến cuối cùng không ngờ giữ vững hơn một giờ không thấy chấm dứt, hiện tượng này làm người ta nóng ruột.

Bạch Tiểu Thuần trong lồng giam cũng giật mình, hắn nhìn thấy thân thể tộc lão Thái gia đỏ rực, nhìn ánh mắt đối phương điên cuồng và giãy dụa nhưng vẫn còn một tia thần trí, Bạch Tiểu Thuần cũng phải động dung.

– Ngươi là kẻ kiên trì lâu nhất mà ta từng thấy… Nhưng ngươi cần gì phải như thế, ta còn chiêu thứ ba… Nhưng ta không muốn dùng chiêu thứ ba, ngươi nói đi…

Bạch Tiểu Thuần thở dài, hắn nói rất nghiêm túc.

Tộc lão Thái gia nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, đột nhiên gật đầu.

Bạch Tiểu Thuần sững sờ, hắn nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, cởi bỏ phong ấn miệng của tộc lão Thái gia, trong nháy mắt hắn vừa cởi bỏ phong ấn, tộc lão Thái gia phun một ngụm máu tươi, phun toàn bộ máu tươi lên người Bạch Tiểu Thuần, đồng thời hắn gào thét sau đó còn cười điên cuồng…

– Bạch Hạo, ngươi chỉ có chút thủ đoạn này sao, lão phu cho ngươi thêm cây đuốc, ta cho ngươi biết một việc, mẫu thân của ngươi chết là vì nàng là tỳ nữ của Thái gia, cũng là kế mẫu của ngươi làm, mẫu thân của ngươi trước khi chết còn may quần áo cho ngươi, cái chết cực kỳ thê thảm…

Tộc lão Thái gia cười lớn.

Thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động.

– Còn nữa, năm đó cùng tử vong còn có cả nhà của mẫu thân ngươi, không còn một mống, đều bị xử tử, còn có tất cả tỳ nữ bên cạnh nàng, nếu không phải ngươi có huyết mạch Bạch gia, năm đó cũng xử tử cả ngươi rồi.

– Thân là tỳ nữ, tính mạng ti tiện, không mang thai cũng thôi, đã hoài thai còn dám sinh ra, đây chính là trọng tội, chính thức hại chết mẫu thân của ngươi không phải là những người khác, đó là vì ngươi, nếu như có ngươi, mẫu thân ngươi sẽ không chết.

Tộc lão Thái gia cười to, trong mắt mang theo điên cuồng, hắn biết mình nói lời này sẽ kích thích Bạch Tiểu Thuần rất mạnh nhưng hắn vẫn nói.

Bạch Tiểu Thuần dừng hít thở, trong mắt mang theo sát cơ, cùng lúc đó đám người phía ngoài nghe xong liền biến sắc, Lý Húc cũng khiếp sợ.

– Bạch Hạo, người này không thể chết!

Hắn lo lắng muốn tiến vào, trong lồng giam có tiếng nói của Bạch Tiểu Thuần truyền ra.

– Kích thích ta như vậy, ngươi muốn cầu chết nhanh sao… Ta sẽ không cho ngươi được như nguyện đâu.

Bạch Tiểu Thuần mang theo hàn quang đáng sợ, mặc dù hắn không phải Bạch Hạo nhưng nghe lời này cũng tức giận, nói xong hắn nhìn tộc lão Thái gia đang cười to.

Ánh mắt nhìn tộc lão Thái gia rất đặc biệt, nội tâm tộc lão Thái gia chấn động, hắn cảm thấy lạnh cả người nên dừng cười.

Không để ý tới tộc lão Thái gia, Bạch Tiểu Thuần bước ra khỏi lồng giam, lúc hắn xuất hiện ánh mắt mọi người ngưng trọng, Lý Húc tiến lên, nhưng không đợi Lý Húc mở miệng, Bạch Tiểu Thuần âm trầm lên tiếng trước.

– Ta cũng cần hình cụ!

– Bạch Hạo, ngươi đừng xúc động, người này trước khi cung khai, hắn không thể chết được.

Lý Húc nghiêm túc quát lớn.

– Giám ngục trưởng, ta sẽ không để hắn chết dễ như vậy đâu.

Bạch Tiểu Thuần nói một câu vô cùng đơn giản nhưng lọt vào tai của người xung quanh không khác gì âm phong thổi qua người, ai nghe cũng cảm thấy sợ hãi.

– Ngươi cần hình cụ gì?

Lý Húc nhìn Bạch Tiểu Thuần thật sâu, hắn hỏi.

– Một con chó lớn, là chó đực, càng cường tráng càng tốt.

Bạch Tiểu Thuần buồn rười rượi lên tiếng.

Hắn nói câu này làm mọi người xung quanh, Lý Húc nhíu mày nhưng không nói gì, sau khi nói rõ với thủ hạ, không qua bao lâu đã có người dắt một con chó đen to không khác gì con nghé.

Con chó này là hung thú toàn thân mọc gai ngược và cường tráng, hàm răng của nó màu vàng, lúc bị dắt tới mắt còn mang theo hung quang, có rất nhiều nước bọt chảy ra từ hàm răng của nó.

Nhìn thấy con chó, Bạch Tiểu Thuần hài lòng gật đầu, hắn dẫn con hó vào trong lồng giam, tộc lão Thái gia vừa nhìn thấy con chó lớn, sắc mặt biến hóa, hắn gào rú thảm thiết.

– Bạch Hạo, ngươi muốn làm gì?

– Không làm gì, ngươi không phải không nói sao, ta không yêu cầu ngươi nói.

Bạch Tiểu Thuần cười lạnh, lấy Phát Tình Đan ra nhét vào trong miệng con chó, thậm chí cảm còn chưa đủ giải hận, hắn mang Phát Tình Đan còn lại nhét vào miệng tộc lão Thái gia, cho hắn ăn liền mấy viên.

– Đây là chiêu thứ ba, tới bây giờ chưa người nào thừa nhận nổi, nếu như ngươi có thể kiên trì thì ta đổi hung thú khác cho ngươi hưởng thụ.

Bạch Tiểu Thuần lên tiếng, lúc trước hắn còn cảm thấy không đành lòng, bởi vì tộc lão Thái gia kích thích mình, trái tim Bạch Tiểu Thuần đã băng giá.

Chapter Truyện / Chương 639 – Ngươi Muốn Chết Nhanh Sao