Chương 657 – Ta Còn Có Thể Dùng 99 Lần

Chapter Truyện / Chương 657 – Ta Còn Có Thể Dùng 99 Lần

– Muốn chết!

Sắc mặt lão tổ Trần gia dữ tợn, thân ảnh đã xuất hiện tại vị trí Bạch Tiểu Thuần truyền tống, hắn vung tay làm bốn phương sụp đổ, hắn tiếp tục truy sát Bạch Tiểu Thuần.

Chẳng những hắn đang đuổi giết, Thiên Nhân lão tổ của Thái gia cũng đang tới đây, hắn phối hợp với lão tổ Trần gia cho nên Bạch Tiểu Thuần truyền tống khó khăn hơn trước.

Trong lúc truyền tống còn xen lẫn các bí trận, loại bí trận cần thủ đoạn đặc thù mới có thể bước vào, Bạch Tiểu Thuần có biện pháp xâm nhập, hắn cần thi triển Bất Tử Cấm nhưng cần thời gian.

Lão tổ Trần gia truy sát như sét đánh, kể từ đó tình huống kéo dài, khi gặp bí trận Bạch Tiểu Thuần vừa mới dùng Bất Tử Cấm tiến vào truyền tống trận, không đợi hắn truyền tống thì lão tổ Trần gia đã tới nơi.

Tại thành tây vắng vẻ có không ít kiến trúc, còn có một số lâu tháp, những kiến trúc này tồn tại quá lâu, thậm chí nghe nói có không ít xây dựng khi Cự Quỷ Thành vừa thành lập.

Ngày bình thường, nơi này không có nhiều hồn tu nhưng rất an tĩnh, hiện tại Cự Quỷ Thành đại loạn, lòng người bàng hoàng, nơi này càng không có thân ảnh nào, chỉ có lão tổ Trần gia xuất hiện trên bầu trời.

– Bạch Hạo, lần này, ngươi không có cơ hội!

Lão tổ Trần gia sát ý ngập trời, hắn nói xong liền vỗ mạnh về phía Bạch Tiểu Thuần cùng Cự Quỷ Vương.

Bàn tay huyễn hóa chưởng ấn thật lớn như che đậy thiên địa, nó giáng lâm nơi này, bầy trời như lõm xuống, kiến trúc sắp sụp đổ.

Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần trắng bệch, hắn phát ra một tiếng gào thét thảm thiết, hắn biết mình khó né tránh, một khi đối kháng sẽ phá hủy truyền tống trận, mình muốn đi tìm truyền tống trận tiếp theo sẽ vô cùng gian nan.

Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần nâng Cự Quỷ Vương ngăn cản một chưởng của lão tổ Trần gia, hắn vỗ một chưởng vào mặt đất.

Hắn dự định mượn Cự Quỷ Vương chống cự và cưỡng ép truyền tống tìm sinh lực.

Cự Quỷ Vương biệt khuất và bất đắc dĩ, hắn biết tình thế nguy hiểm, cho dù tu vi bị giải tán cũng phải ngăn cản một chưởng này.

Nói thì dài dòng nhưng diễn ra quá nhanh, Cự Quỷ Vương ngăn cản một chưởng của lão tổ Trần gia, hắn kêu lên đau đớn máu tươi phun ra như suối, trong máu còn có mảnh vụn nội tạng.

Trong nháy mắt hắn bị trọng thương, Bạch Tiểu Thuần cũng phun máu tươi, đột nhiên mặt đất xuất hiện hào quang lập lòe, trong khi lão tổ Trần gia nhíu mày, Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng.

– Truyền tống!!

Trận pháp nổ tung nhưng không có truyền tống, lúc này mặt đất rung động mạnh, từng khối gỗ trong kiến trúc phế tích rơi xuống.

Những cây gỗ này đủ loại hình dáng, thậm chí còn có một ít đồ vật kim loại bay tới phế tích, chúng nhanh chóng ngưng tụ với nhau.

Bạch Tiểu Thuần sững sờ, Cự Quỷ Vương đang phun máu tươi cũng sửng sốt, ngay cả lão tổ Trần gia cũng ngạc nhiên, hắn cảm thấy không đúng.

Không chờ ba người kịp phản ứng, tiếng ken két vang lên, từng linh kiện tổ hợp trước mặt Bạch Tiểu Thuần, chúng chắp vá lung tung tạo thành một cơ quan thú!

Nửa người trên của cơ quan thú có ba đầu, sáu cánh tay, nửa người dưới giống như hung thú, tứ chi chạm đất, toàn thân đầy vết ngấn tang thương, dường như năm tồn tại vô số năm, hiện tại vừa xuất hiện liền ngẩng đầu gào thét vang vọng bốn phương.

Trong tiếng gầm mang theo ba động của Thiên Nhân, khí thế bùng nổ bao phủ Cự Quỷ Thành, tất cả mọi người đều biến sắc.

Lão tổ Trần gia mở to mắt, hắn trợn mắt há hốc mồm.

– Cơ quan thú Thiên Nhân! Làm sao có thể?

Đừng nói lão tổ Trần gia hoảng sợ, cho dù là Cự Quỷ Vương cũng ngạc nhiên, trước kia Bạch Tiểu Thuần bố trí nhiều truyền tống trận đã làm Cự Quỷ Vương kinh hãi, hắn không ngờ tại nơi này tồn tại cơ quan thú Thiên Nhân, mặc dù hắn cũng nhìn ra cơ quan thú này tàn phá, sợ không kiên trì bao lâu đã sụp đổ.

Dù sao đây cũng là cơ quan thú Thiên Nhân.

Phải biết Man Hoang sớm thất truyền bí thuật thế này, hôm nay lại xuất hiện tại Cự Quỷ Thành, còn do Bạch Tiểu Thuần mở ra.

Hắn thật sự không biết, Bạch Hạo có thần thông bản lĩnh gì, từ khi đi vào Cự Quỷ Thành chưa tới nửa năm lại làm nhiều việc dưới mí mắt của hắn như thế.

Cự Quỷ Vương không tin nổi, dù sao Cự Quỷ Thành là của hắn, hắn không biết Bạch Tiểu Thuần bố trí thế nào, lại liên tưởng đến việc đối phương bắt giữ mình, lại hạ cấm chế, cho dù Cự Quỷ Vương không muốn thừa nhận nhưng không thể không nói mọi người đều đánh giá sai về Bạch Hạo này… Dù vậy ánh mắt của hắn sáng lên, suy đoán những trận pháp kia không phải do Bạch Hạo bố trí, hắn đang lợi dụng.

Cũng mặc kệ như thế nào, đồ vật có thể lợi dụng cứ lợi dụng, bởi vì hắn là tuyệt thế thiên kiêu giả heo ăn thịt hổ.

Nội tâm Cự Quỷ Vương chấn động, lúc nhìn Bạch Tiểu Thuần còn mang theo ánh sáng kỳ dị, sâu trong nội tâm còn mang theo phức tạp khó nói thành lời.

Bạch Tiểu Thuần ngây ngốc một chút, hắn nhìn cơ quan thú khí thế kinh người, bỗng nhiên nghĩ đến Từ Thế Hữu đích thực có nói qua, tổ tiên của hắn có lưu lại cơ quan thú tại truyền tống trận nhằm phòng ngừa vạn nhất.

Hiện tại nội tâm kích động không nói thành lời.

– Giết người này!

Bạch Tiểu Thuần đứng trước truyền tống trận, lúc hắn vừa lên tiếng, ánh mắt cơ quan thú đỏ rực, tiếng kêu ken két vang lên, nó trực tiếp tấn cong lão tổ Trần gia.

Tiếng nổ mạnh khủng khiếp vang lên, Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, hắn ấn xuống mặt đất, trong nháy mắt hào quang truyền tống sinh ra, hắn nắm lấy Cự Quỷ Vương mang đi.

Thiên Nhân lão tổ Trần gia gào thét, hắn muốn đuổi theo nhưng bị cơ quan thú ngăn cản, căn bản không thể xuất thủ ngăn cản, cơ quan thú tồn tại quá lâu, gần tới biên giới tàn phá, lúc bắt đầu còn đấu ngang tay, về sau lâm vào hạ phong.

Qua một lúc ánh mắt cơ quan thú bộc phát màu đỏ rực, sắc mặt lão tổ Trần gia biến hóa, hắn nhớ tới sách cổ ghi về cơ quan thú, cơ quan thú Thiên Nhân có lực tự bạo cực kỳ khủng bố.

– Không tốt!

Lão tổ Trần gia hãi nhiên, hắn lập tức lui ra phái sau, trong người cơ quan thú có ánh lửa xuất hiện, ngay sau đó ánh lửa bộc phát dữ dội.

Hư vô vặn vẹo, mặt đất rung động, sóng nhiệt và cuồng phong quét ngang Cự Quỷ Thành, vô số người biến sắc la thất thanh, Bạch Tiểu Thuần cũng xuất hiện tại khu vực khác, hắn cũng nhìn thấy sóng nhiệt đầy trời.

– Cơ quan thú tự bạo!

Cự Quỷ Vương đẫm máu, thần sắc uể oải nhưng ánh mắt sáng rực nhìn vị trí sóng nhiệt bộc phát.

Vào lúc này có tiếng gào thét điên cuồng vang lên, sóng nhiệt tản đi, đó là lão tổ Trần gia, tóc tai hắn bù xù, thân thể run rẩy, quần áo tàn phá, mặc dù hắn không tử vong nhưng lại bị trọng thương, nội tâm hận Bạch Tiểu Thuần ngập trời.

Hắn lựa chọn giống lão tổ Bạch gia, sau khi gào thét liền hóa thành hào quang bay về thành Trần gia, hắn nhất định phải chữa thương thật nhanh, tránh người khác thừa cơ mà vào.

Không ít người trong Cự Quỷ Thành nhìn thấy, bọn họ hít vào một hơi khí lạnh, bọn họ sợ hãi Bạch Hạo hơn trước.

– Trời ạ, lão tổ Bạch gia truy sát Bạch Hạo, bị trọng thương! Lão tổ Trần gia truy sát Bạch Hạo cũng bị trọng thương.

– Bạch Hạo có thủ đoạn quá kinh người.

– Sát thủ Thiên Nhân đấy! Bạch Hạo này quả thật là mãnh nhân.

Trong thành trì, ba đại gia tộc cũng tốt, sáu đại Thiên Hầu cũng được, tâm thần bọn họ sợ hãi không nhỏ, sáu đại Thiên Hầu không có thủ đoạn Thiên Nhân, không cách nào tùy thời truy kích Bạch Tiểu Thuần, hiện tại trong lòng có chút may mắn, bọn họ thật sự bị thủ đoạn của Bạch Tiểu Thuần chấn nhiếp hoàn toàn.

Cùng lúc đó tiếng nói đắc ý và phách lối của Bạch Tiểu Thuần truyền khắp tòa thành.

– Thấy chưa, kẻ nào dám chọc ta, ta vừa ra tay, chính mình cũng sợ hãi!! Thần thông như vậy ta còn có thể thi triển chín mươi chín lần!

Chapter Truyện / Chương 657 – Ta Còn Có Thể Dùng 99 Lần