Chương 662 – Lão Ca, Ta Là Vì Cứu Ngươi A

Chapter Truyện / Chương 662 – Lão Ca, Ta Là Vì Cứu Ngươi A

Chuyện phản loạn trong Cự Quỷ Thành phát sinh tới hiện tại chưa tới hai mươi canh giờ.

Trong thời gian ngắn như vậy, đối với tất cả thế lực và hồn tu Cự Quỷ Thành đều là biến cố to lớn, nghịch chuyển không thể tưởng tượng nổi, quả thực nghe rợn cả người.

Từ khi Cửu U Vương thăm dò, sáu đại Thiên Hầu làm phản, bốn đại Thiên Nhân ra tay, cho đến khi Cự Quỷ Vương không địch lại thân ảnh tiêu tán, đây chỉ là màn dạo đầu, ngay sau khi phân thân biến mất đã diễn ra màn kế tiếp.

Toàn thành tìm kiếm bản tôn Cự Quỷ Vương ngay lúc này, Bạch Hạo xuất hiện, buộc bản tôn Cự Quỷ Vương xuất hiện trước mặt tất cả mọi người, rồi sau đó tất cả… Mặc dù trôi qua bao nhiêu năm sau cũng hiển hiện trong tâm thần mọi người.

Ba đại Thiên Nhân trọng thương, Bạch Hạo mang theo Cự Quỷ Vương… Chạy ra khỏi Cự Quỷ Thành!

Hiện tại cái tên Bạch Hạo hiển hách như mặt trời ban trưa trong Cự Quỷ Thành, thậm chí có thể tưởng tượng, dùng không bao lâu sẽ từ Cự Quỷ Thành truyền khắp Man Hoang.

Trong sơn mạch cách Cự Quỷ Thành hơn mười vạn dặm, Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng chạy đi, sắc mặt của hắn tái nhợt, cũng không quay đầu lại, sau lưng hắn là lão giả tóc bạc, toàn thân lão giả này héo rũ, nếp nhăn rất nhiều, khí tức như có như không, thậm chí nếu không nhìn cẩn thận sẽ cho rằng hắn là tử thi.

Lão giả này chính là Cự Quỷ Vương, cũng không biết vì hồn huyết hay bản thân lâm vào suy biến kỳ, hiện tại hắn đã hôn mê, thậm chí thân thể gần như bất diệt cũng yếu ớt, chỉ cần một cây dao sắc bén của phàm nhân cũng có thể giết hắn.

Khí tức Bạch Tiểu Thuần rất không ổn định, mấy canh giờ trước hắn và Cự Quỷ Vương bị đưa tới nơi này, Cự Quỷ Vương đã hôn mê, bản thân Bạch Tiểu Thuần cũng trọng thương, bởi vì thương thế tích lũy tới mức độ nhất định nên bộc phát, mà hồn huyết không có tác dụng chữa thương, mặc dù mở rộng con đường của Bạch Tiểu Thuần, giúp hắn cảm nhận thế nào là Bán Thần, sau khi hắn công kích xong, thương thế cũng bộc phát, Bạch Tiểu Thuần cũng lâm vào suy yếu.

Cũng may thân thể Bạch Tiểu Thuần cường hãn cho nên mới không hôn mê, hắn phức tạp nhìn Cự Quỷ Vương, cũng không tiếp tục bóp cổ Cự Quỷ Vương, hắn vác đối phương lên lưng chạy đi.

Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ việc lần này quá lớn, ba đại gia tộc tuyệt đối không chết không ngớt, còn có sáu đại Thiên Hầu, trước khi bởi vì Bạch Tiểu Thuần có quá nhiều truyền tống trận, tốc độ của bọn họ không bằng Thiên Nhân, cho nên Bạch Tiểu Thuần mới không gặp.

Hiện tại có thể tưởng tượng, ba đại gia tộc và sáu đại Thiên Hầu sẽ liều tất cả tìm mình, bọn họ có rất nhiều thủ đoạn cho nên Bạch Tiểu Thuần không thể trông cậy vào chính mình không bị tìm được.

– Cũng may không cần quá lâu, lại kiên trì vài ngày, Cự Quỷ Vương có thể khôi phục… Hắn cho ta một giọt hồn huyết, cũng không biết có bị ảnh hưởng hay không.

Bạch Tiểu Thuần thở dài, hắn sầu mi khổ kiểm, nếu như Cự Quỷ Vương không cho hắn hồn huyết cũng bỏ đi, hắn vạn bất đắc dĩ sẽ ném Cự Quỷ Vương đi cũng không áy náy bất an, hiện tại hắn không thể làm như vậy.

Trong thực chất Bạch Tiểu Thuần có nguyên tắc với ân tình, Bạch Tiểu Thuần xúc động với ân đức của Cự Quỷ Vương, hắn cũng không bỏ Cự Quỷ Vương lại để chạy một mình.

– Bỏ đi.

Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, lưng cõng Cự Quỷ Vương chạy đi như bay, hắn lao vun vứt trong sơn mạch, lại vượt qua rừng rậm.

Lúc này đã hoàng hôn, đêm khuya hàng lâm, nội tâm Bạch Tiểu Thuần muốn tiếp tục chạy đi nhưng thương thế không nhẹ, hắn có phần không chịu đựng nổi, khí tức của Cự Quỷ Vương càng suy yếu, thậm chí có rất nhiều thời điểm Bạch Tiểu không cảm nhận được, thân thể Cự Quỷ Vương đang lạnh như băng.

Điều này làm Bạch Tiểu Thuần sốt ruột, trong hang động một ngọn núi, Bạch Tiểu Thuần điều động tu vi không nhiều đốt một đống lửa trước mặt Cự Quỷ Vương.

Sắc mặt Cự Quỷ Vương tái nhợt như cũ, toàn thân lạnh như băng không giảm bớt, khí tức càng ngày càng yếu ớt.

– Ngươi cũng không thể chết.

Bạch Tiểu Thuần vội vàng, vỗ túi trữ vật, hắn lấy đan dược chữa thương ra, hắn nhanh chóng cho Cự Quỷ Vương ăn đan dược.

– Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ…

Bạch Tiểu Thuần muốn muốn đi tìm Tiểu Ô Quy hỏi một chút, Tiểu Ô Quy không có tung tích, phẫn nộ uy hiếp cũng vô dụng, Bạch Tiểu Thuần rơi vào đường cùng, hắn u sầu nhìn Cự Quỷ Vương, bỗng nhiên vỗ đùi.

– Có rồi!

Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần sáng ngời, hắn nghĩ ra một biện pháp có thể cho gia tăng nhiệt độ cho Cự Quỷ Vương, sau đó lại do dự.

– Cự Quỷ Vương lão ca, ta vì cứu ngươi, ta có hảo ý.

Bạch Tiểu Thuần lên tiếng, cũng mặc kệ Cự Quỷ Vương có nghe hay không, sau khi nói xong hắn liền cầm Phát Tình Đan nhét vào trong miệng Cự Quỷ Vương.

Bạch Tiểu Thuần nhớ rõ phàm là đám phạm nhân ăn Phát Tình Đan đều nóng đổ mồ hôi, hiện tại chỉ có thể ngựa chết chữa thành ngựa sống, cảm thấy một hạt có lẽ không đủ, vì vậy cố nén đau lòng lấy thêm mấy hạt cho Cự Quỷ Vương ăn.

Toàn thân Cự Quỷ Vương rung động, thân thể lạnh như băng dần dần có nhiệt độ, khí tức ảm đạm cũng có chút khởi sắc.

Lúc này Bạch Tiểu Thuần thở ra một hơi, trên mặt mang theo thần thái đắc ý, cảm giác mình thật sự là thiên tài, sáng tạo đan dược, chẳng những có thể dùng thẩm vấn, càng có thể cứu người.

– Thiên tài đều tịch mịch, ai.

Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, nội tâm thả lỏng, hắn biết rõ Cự Quỷ Vương mà chết thì tất cả đều xong rồi, cũng không cần chơi cái gì nữa.

Hiện tại bình tĩnh lại, Bạch Tiểu Thuần hồi tưởng từng chuyện trong Cự Quỷ Thành, trái tim hắn đập mạnh, mặt băng bó, âm thầm tổng kết.

– Là ta xúc động, không nên nghe Tiểu Ô Quy… Ba đại Thiên Nhân, ta… Ta lại thoát khỏi tay bọn chúng.

Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, trước kia ở Cự Quỷ Thành, hắn xem như liều tất cả, tốn sức tâm tư, hắn cho rằng mình phải chết tại đây.

– Ta đã nói mình không mạo hiểm, tại sao lại mạo hiểm như vậy…

Bạch Tiểu Thuần sầu mi khổ kiểm, hắn cảm giác tính cách của mình đã biến hóa, đã to gan lớn mật hơn trước.

– Đây cũng không phải chuyện tốt!

Bạch Tiểu Thuần lo lắng, sau khi nhìn Cự Quỷ Vương liền mờ mịt nhìn trời, hắn thở dài lần nữa.

– Hi vọng Tiểu Ô Quy nói là thật… Cự Quỷ Vương cần vài ngày là khôi phục.

Bạch Tiểu Thuần ngồi tại chỗ, nội tâm bất định, khẩn trương và chú ý xung quanh yên tĩnh, tâm thần mệt mỏi cũng được buông lỏng, hắn không tự chủ nhớ lại cảm ngộ Thiên Nhân và Bán Thần.

Thời gian dần qua, đôi mắt hắn mê mang, trong mê mang còn mang theo khát vọng.

– Thiên Nhân… Thì ra chính là cảm giác này, mà Bán Thần… Càng có thể khai phá thiên địa…

Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập, trong đầu nhớ lại cảm nhận khi dung nhập hồn huyết, những cảm ngộ này khắc vào lòng hắn, rất hiếm thấy, nội tâm Bạch Tiểu Thuần càng chấp nhất trở nên mạnh hơn trước.

– Ta muốn trở thành Thiên Nhân… Ta muốn trở thành Bán Thần… Trở thành Bán Thần sống càng lâu.

Bạch Tiểu Thuần muốn trở nên mạnh hơn, hắn lại gia nhập thọ nguyên vào cho nên càng khát vọng hơn trước.

Thời gian trôi qua, không chờ qua đêm nay, Bạch Tiểu Thuần hơi nghỉ ngơi liền phát giác thân thể Cự Quỷ Vương không còn lạnh như băng, vì vậy cỏng hắn lên lưng và chạy đi.

Cứ như vậy, trừ phải nghỉ ngơi ra, thời gian còn lại Bạch Tiểu Thuần đều chạy đi… Trong ba ngày qua, Cự Quỷ Vương vẫn hôn mê, bộ dạng như không thức tỉnh, mà Bạch Tiểu Thuần không có nhiều thời gian chữa thương, cũng may thân thể cường hãn, thương thế cũng khỏi một nửa.

Nội tâm hắn lo lắng càng ngày càng mạnh, hắn biết rõ, theo thời gian trôi qua, nếu như Cự Quỷ Vương không thức tỉnh, như vậy ba đại gia tộc sẽ đuổi kịp.

Rốt cuộc vào hoàng hôn ngày thứ ba, lúc Bạch Tiểu Thuần đang bay đã biến sắc, cả bầu trời xuất hiện mây đen quay cuồng, một tiếng quát vang vọng khắp thiên địa.

– Bạch Hạo!

Tiếng rống nghiến răng nghiến lợi, mang theo oán khí vô tận, âm thanh bao phủ thiên địa, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn bầu trời, hắn nhìn thấy ba gương mặt lớn mấy trăm trượng bao phủ tầng mây.

Đó là lão tổ ba đại gia tộc!

Mà người vừa lên tiếng chính là lão tổ Thái gia đã mất đi thân thể, ánh mắt hắn mang theo sát cơ và sấm sét, nhất là trong lôi điện còn mang theo kim thuộc tính, đây là lôi sinh kim, chính là cực phẩm trong kim thuộc tính.

Lão tổ Bạch gia cùng lão tổ Trần gia đang ở bên cạnh hắn, sắc mặt hai người ngưng trọng nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, lúc này không còn chút khinh miệt nào, mà là đối đãi với tồn tại ngang hàng.

Nếu người không hiểu chuyện nhìn thấy ánh mắt này, nhất định cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, phải biết rằng đây chính là Thiên Nhân, mà Bạch Tiểu Thuần chỉ là Kim Đan viên mãn mà thôi, đây cũng là vì Bạch Tiểu Thuần dùng thực lực tranh thủ sự tôn trọng của cường giả.

Nhất là lão tổ Bạch gia, ánh mắt của hắn sinh ra hào quang kỳ lạ.

Chapter Truyện / Chương 662 – Lão Ca, Ta Là Vì Cứu Ngươi A