Chương 704 – Lão Tử Đã Trở Về

Chapter Truyện / Chương 704 – Lão Tử Đã Trở Về

Trên đường đi, Vô Thường công nhiều lần muốn há mồm hỏi, hắn có cảm giác không tốt, do dự một lúc liền dò xét Bạch Tiểu Thuần một phen.

Nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần bên cạnh có sắc mặt tái nhợt, giống như kinh nghi bất định, thỉnh thoảng quay đầu nhìn ra sau lưng, dường như cảm thấy tốc độ quá chậm còn thường xuyên thúc giục chính mình.

Tất cả những điểm này làm trái tim Vô Thường Công đập loạn.

– Chẳng lẽ gia hỏa này lại làm chuyện gì?

Vô Thường Công càng kinh hãi, hắn toàn lực thúc dục Quỷ Vương Chu, tốc độ cho Quỷ Vương Chu nhanh hơn.

– Rốt cuộc ngươi đã làm cái gì?

Sau nửa ngày như thế, Vô Thường Công cũng hỏi thăm.

– Cũng không có gì, ta chỉ trói tất cả mọi người ném vào đây mà thôi.

Bạch Tiểu Thuần ho một tiếng, mặc dù lúc này nghĩ mà sợ nhưng lại là thời khắc khoe khoang, hắn tự nhiên phải ngẩng đầu lên, phong khinh vân đạm nói một câu.

– Cái gì? Ngươi trói tất cả mọi người?

Cho dù Vô Thường Công là Thiên Nhân cung cảm thấy đầu óc rung động rất mạnh, hắn há hốc mồm, sau đó hít sâu một hơi, không dám tin nhìn Bạch Tiểu Thuần, không tự nhìn túi trữ vật của Bạch Tiểu Thuần, da mặt co rúm.

– Ngươi… Ngươi…

Vô Thường Công hít thở không thuận, sau nửa ngày nói không nên lời, hắn hiểu việc này lớn tới mức không thể hình dung, hắn lập tức dùng tất cả tiềm lực, tu vi dung nhập vào trong Quỷ Vương Chu, từ đó gia tăng tốc độ Quỷ Vương Chu lên cực hạn.

Tiếng nổ vang lên…

Vào lúc Bạch Tiểu Thuần và Vô Thường Công toàn lực thúc dục Quỷ Vương Chu bay về hướng Cự Quỷ Thành, bên ngoài Luyện Hồn Hồ, những người hộ đạo không thấy thiên kiêu của nhà mình đi ra thì khó hiểu.

Nhất là lão giả tới từ Cửu U Thành kia, hắn cau mày nhìn áng Luyện Hồn Hồ, trong mắt xuất hiện hào quang thâm thúy, tuy hắn là Thiên Nhân nhưng Luyện Hồn Hồ quá kỳ dị, dùng tu vi của hắn không thể nhìn thấu thiên địa bên trong Luyện Hồn Hồ.

Bên cạnh hắn, bà lão hộ đạo của Hứa San càng sốt ruột, khi nàng đi tới Luyện Hồn Hồ, khi thì quay đầu nhìn sang hướng Bạch Tiểu Thuần rời đi, sắc mặt khó hiểu càng ngày càng mạnh.

– Thời gian đã qua một nửa… Tại sao chưa ra?

– Cho dù bọn họ còn tranh đoạt không kịch liệt tới mức như vậy, cũng biết một khi qua một giờ, Luyện Hồn Hồ sẽ đóng và không thể ra được.

– Chẳng lẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn? Không có khả năng…

Chẳng những hai tên Thiên Nhân nghi hoặc, người hộ đạo xung quanh cũng cảm thấy bất an, từng ánh mắt bất an nhìn sang Luyện Hồn Hồ, thời gian lại trôi qua, tâm tình của bọn họ càng lo nghĩ, thật sự là những thiên kiêu này cực kỳ nhân tài địa vị cao trong thế lực của bọn họ.

Dù sao những người này đều là con cháu quyền quý, chẳng những địa vị cao, thân phận cao quý, ngay cả tư chất và tu vi cũng không tầm thường, thậm chí có không ít là thế hệ nổi danh trên tấm Minh Hoàng bảng.

Đối với Man Hoang mà nói, những người này chính là người nổi bật đời kế tiếp, tương lai có thể xác định, nhất định chính là lực lượng trung kiên của Man Hoang, nhất là những người nổi bật trong đó chính là hạt giống Thiên Nhân, thậm chí một số năm sau tấn chức Bán Thần cũng không phải không có khả năng.

Phàm là người nào trong số những người này có chuyện ngoài ý muốn, đối với Man Hoang mà nói nó sẽ là chấn động nhỏ, nếu như ngoài ý muốn nổi lên có hơn mười người vẫn lạc, như vậy chấn động sẽ tăng lên gấp mười lần.

Việc này quá to lớn, cho dù ba đại Thiên Vương cũng không gánh nổi trách nhiệm như vậy, chẳng khác gì đối nghịch với tất cả mọi người.

Nghĩ tới đây, tâm thần bọn họ càng bất an, nhất là trong đó còn có nhị hoàng tử, còn có Trần Mạn Dao, nam tử trung niên tới từ thành Khôi Hoang cũng sợ hãi.

– Thời gian đã qua một nửa! Tại sao còn chưa ra?

Lúc này thời gian Luyện Hồn Hồ đóng cửa sắp tới, lúc này âm thanh ồn ào vang lên liên tục.

– Lâm huynh, có khả năng bên trong xảy ra chuyện gì đó.

Lão giả Cửu U Thành hít sâu một hơi, trong mắt lộ ra hào quang sáng ngời nhìn về phía nam tử trung niên kia.

– Đúng vậy, Lâm huynh, việc này liên quan quá lớn, Luyện Hồn Hồ thuộc về hoàng tộc, chắc hẳn Thiên Sư đại nhân có biện pháp nhìn thấu nơi này.

Bà lão Linh Lâm Thành cũng âm trầm lên tiếng, ánh mắt của hắn nhìn sang nam tử trung niên.

Rất nhanh, ánh mắt của những người xung quanh nhìn sang nam tử trung niên.

Bị nhiêu người nhìn chằm chằm như thế, nam tử trung niên áp lực rất lớn, những người xung quanh đại biểu tám thành quyền quý của Man Hoang, sau lưng có Thiên Nhân, ba Bán Thần.

– Việc này ta phải xin chỉ thị của Đại Thiên Sư, do lão nhân gia định đoạt.

Nói xong nam tử trung niên lập tức cầm ngọc giản và truyền âm, không bao lâu ngọc giản sinh ra hào quang óng ánh, nam tử trung niên hít sâu một hơi, hắn cầm lấy ngọc giản.

Trong nháy mắt ngọc giản vỡ vụn hóa thành tro bụi nhưng không biến mất, chúng ngưng tụ với nhau và hình thành vòng xoáy nhỏ như nắm tay, trong vòng xoáy có một đạo ánh sáng màu lam phá không bay ra, bay thẳng về phía nam tử trung niên, sau đó hắn bắt lấy một cái và hóa thành một tấm gương màu lam nhỏ như nắm tay.

Tấm gương này vô cùng tang thương, rõ ràng là đồ cổ, trên đó có vô số phù văn, chỉ có điều những phù văn này ảm đạm mơ hồ, mặc dù như thế nhưng nó vẫn sinh ra ý chí mênh mông bộc phát, khí thế kinh thiên động địa.

– Kính này là bí pháp tạm thời Đại Thiên Sư giao cho ta, một mình ta không thể thôi phát, xin nhờ hai vị.

Nam tử trung niên hít sâu một hơi, hắn nhìn sang lão giả Cửu U Thành và bà lão Linh Lâm Thành.

Hai người không chút do dự bay tới, ba người bộc phát tu vi, khí tức Thiên Nhân bộc phát, trong nháy mắt thiên địa biến sắc, bọn họ rót tu vi vào bên trong cái kính.

Cái kính bộc phát hào quang vô cùng chói mắt, những người hộ đạo bốn phía lui ra phía sau, ba người nam tử trung niên đồng thời hét lớn một tiếng, ngay sau đó hào quang màu xanh da trời bộc phát, trong giây lát hóa thành hào quang màu lam bay về phía Luyện Hồn Hồ.

Nơi cột sáng đi qua hư vô vặn vẹo, dường như tất cả phòng hộ đều không thể ngăn cản tia sáng này, ngay cả Luyện Hồn Hồ cũng xuất hiện rung động, nó dần dần biến thành trong suốt, thế giới bên trong xuất hiện trước mặt mọi người, trong nháy mắt sắc mặt mọi người biến sắc.

– Không có người!!

– Không có người nào cả!

– Tại sao có thể, có cả trăm người đi vào, tại sao không có ai?

Từng tiếng kinh hô khó tin vang lên, lão giả Cửu U Thành và bà lão Linh Lâm Thành bộc phát tu vi chấn động vô cùng kinh người, bọn họ không dám tin và hoảng loạn.

Bọn họ sợ nhìn lầm, lại vận chuyển hào quang của tấm gương bao phủ thiên địa trong Luyện Hồn Hồ, những nơi hào quang đi qua, tất cả sương mù như tuyết gặp ánh mặt trời, tất cả biến mất khu hào quang quét tới, đáng tiếc bọn họ không nhìn thấy thân ảnh nào cả.

Thân thể nam tử trung niên của hoàng cung run rẩy không nhỏ, hắn hít vào một hơi khí lạnh và tâm thần chấn động, sắc mặt không thể tưởng tượng nổi, đột nhiên hắn hét lớn.

– Nơi này có khí tức của Cự Quỷ Vương!

Những người này đồng loạt hiểu ra, trong mắt xuất hiện tơ máu, càng có người tức giận rống to lên.

– Tất cả mọi người mất tích, chỉ có Bạch Hạo là người đi ra đầu tiên, nhất định là Cự Quỷ Vương ra tay!

– Bạch Hạo chỉ là Nguyên Anh, hắn làm sao dám làm như thế, đây chính là thủ đoạn của Cự Quỷ Vương!

– Bạch Hạo biểu hiện chật vật như vừa rồi căn bản là diễn trò, đáng chết!

Mọi người không ngừng gào thét, lão giả Cửu U Thành và bà lão Linh Lâm Thành lập tức hiểu ra, trong nháy mắt truy kích phương hướng Bạch Tiểu Thuần rời đi.

Những người khác cũng mang theo tức giận ngập trời đuổi theo.

Bọn họ không phải là những người đơn giản, sau khi hiểu ra những thiên kiêu của nhà mình nhất định đã bị Bạch Hạo dung thủ đoạn của Cự Quỷ Vương bắt đi, nhất là nghĩ đến đối phương rời đi trước mí mắt của mình, những người này nổi giận còn kinh người hơn trước.

Bọn họ không dám đắc tội Cự Quỷ Vương, chỉ có thể phát tiết nộ khí lên người Bạch Tiểu Thuần.

Trong tiếng nổ vang, thiên địa biến sắc, gió mây như đọng lại, trên trăm cường giả bộc phát khí thế kinh thiên, từng đạo thân ảnh xuyên qua hư vô, giống như muốn hủy diệt tất cả.

Bọn họ trì hoãn thời gian quá lâu, Bạch Tiểu Thuần và Vô Thường Công đã cưỡi Quỷ Vương Chu rời đi, Vô Thường Công toàn lực thôi động nên Quỷ Vương Chu hóa thành hào quang bay tới gần Cự Quỷ Thành!

Bạch Tiểu Thuần khẩn trương tâm tình bất định, lúc này sau khi nhìn thấy Cự Quỷ Thành, nội tâm của hắn thở ra một hơi, ánh mắt phấn chấn.

– Cự Quỷ Vương, lão tử đã trở lại!

Chapter Truyện / Chương 704 – Lão Tử Đã Trở Về