Chương 709 – Vi Sư Tên Là Bạch Tiểu Thuần

Chapter Truyện / Chương 709 – Vi Sư Tên Là Bạch Tiểu Thuần

– Sư phụ…

Bạch Hạo kinh ngạc nhìn thân ảnh giống mình như đúc ở trước mặt, nghe đối phương nói hắn là sư phụ của mình, Bạch Hạo ngẩn người, hắn không nhớ ra mình có sư phụ, cả đời hắn trước khi tử vong chưa từng có sư phụ, tất cả đều do mình lục lọi ra, nếu quả thật có, thì đó chính là các bí tịch tu luyện trong gia tộc, có lẽ đó mới là sư phụ của hắn.

Trí nhớ nguyên vẹn của hắn vẫn còn bảo lưu tới trước khi hắn trước, từ đó về sau đều là bóng tối, chỉ có một chút đoạn ngắn còn sót lại, trong những đoạn ngắn đó, hắn nhìn thấy mình vô cùng bạo ngược và điên cuồng, hắn sống trong một khu vực đầy sương mù, không ngừng du đãng, một khi nhìn thấy huyết nhục thì không tiếc tất cả lao tới thôn phệ.

Những đoạn trí nhớ ngắn này làm Bạch Hạo hít thở dồn dập, hắn cũng sinh ra cảm giác sợ hãi không tên.

Nhớ lại những gì lúc trước, nhớ lúc trước khi hắn nhắm mắt liền chìm vào giấc ngủ, lúc tỉnh lại thì nội tâm mờ mịt, hắn im lặng hắn cúi đầu xuống nhìn thân thể của mình, thậm chí còn thò chạm vào nhưng phát hiện nó xuyên thấu qua.

– Hồn thể…

Trong mắt Bạch Hạo xuất hiện một tia ảm đạm, hắn đã ý thức được, chính mình đã chết.

– Đây là hồn của ta, vì sao ta còn có trí nhớ? Vì sao ta có thể suy nghĩ?

Nghĩ tới những việc xảy ra trên người của mình, Bạch Hạo càng ngày càng mờ mịt.

Bạch Tiểu Thuần lúc này vẫn chắp tay ngẩng đầu lên, hắn làm bộ dạng cao thâm mạt trắc trước mặt Bạch Hạo, về phần đôi mắt vẫn dò xét Bạch Hạo, cho đến khi nhìn thấy đối phương sững sờ không để ý tới mình, Bạch Tiểu Thuần lập tức xấu hổ, hắn ho khan một tiếng, nhắc cho Bạch Hạo sự tồn tại của mình.

Bạch Hạo nghe Bạch Tiểu Thuần ho khan, thần sắc hơi kinh ngạc, hắn lại ngẩng đầu nhìn bản thân mình trước mặt, nhìn Bạch Tiểu Thuần tạo hình cổ quái, trong mắt dần dần xuất hiện hào quang trí tuệ, bỗng nhiên lên tiếng.

– Tiền bối chính là người bị thương nằm dưới gốc cây bên cạnh trước khi ta chết phải không?

Ngữ khí của hắn rất chậm chạp, dường như vừa suy nghĩ vừa suy đoán. Lúc hắn nói ra câu này chẳng khác gì sấm sét giáng vào đầu Bạch Tiểu Thuần.

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần ngưng tụ, Bạch Hạo không tầm thường, sau khi hắn tỉnh lại liền nói ra lời này, có thể triệt để nhìn ra hắn đã đoán được thân phận của mình.

– Sở dĩ tiền bối dùng bộ dạng của ta, chắc là muốn dùng thân phận của ta, nhưng ta có thể lại nhìn thấy tiền bối lần nữa thật sự khó tin nổi.

Bạch Hạo than thở, trong mắt lại mờ mịt, hiển nhiên hắn cảm thấy không thể tưởng tượng được.

Bạch Tiểu Thuần nhìn Bạch Hạo thật sâu, Bạch Hạo rất thông minh, tuy lúc trước hắn cũng nghĩ vậy nhưng không ngờ đối phương thông minh hơn cả hắn nghĩ.

– Không sai, lúc trước sau khi ngươi chết đi, ta đã dùng túi trữ vật của ngươi, dùng thân phận của ngươi trở lại Bạch gia…

Bạch Tiểu Thuần chậm rãi lên tiếng, hắn nói chuyện xảy ra khi hắn quay về Bạch gia, còn có quyết định thu hắn làm đệ tử, cùng với những gì trải qua ở Bạch gia, trừ một ít chuyện cần phải giấu diếm ra, nhũng chuyện khác đều nói ra.

Bạch Hạo trầm mặc, sắc mặt của hắn mang theo phức tạp và khó hiểu, nghe Bạch Tiểu Thuần nói thế, hắn cũng có nhớ lại, nhất là hắn nghe được Bạch Tiểu Thuần nói phụ thân hắn ở nơi chôn mẫu thân hắn, biết rõ hắn có tư chất luyện hỏa vẫn có thể nói ra những lời kia, hơn nữa những lời nói sau cùng còn mang theo sát cơ, đôi mắt Bạch Hạo biến thành dữ tợn và thù hận.

Bạch Hạo hiểu tộc nhân của mình, hiểu Thái phu nhân và tộc trưởng Bạch gia, hắn cũng hiểu những chuyện này là sự thật.

Cho đến khi nghe Bạch Tiểu Thuần nói hắn dùng thân phận Bạch Hạo giết Bạch Tề, phản bội Bạch gia, càng mượn thế lực Cự Quỷ Vương triệt để trừng phạt Bạch gia, diệt tộc trường, tru Thái phu nhân, lập ngũ tỷ thành tộc trưởng mới, Bạch Hạo hít thở dồn dập, khí tức hỗn loạn, trong tâm thần của hắn, từ lời Bạch Tiểu Thuần nói hắn không ngừng sinh ra sóng thần dữ dội.

Hắn không có năng lực làm tất cả những việc này, mà bây giờ Bạch Tiểu Thuần lại hoàn thành.

Sau đó Bạch Tiểu Thuần lại nói với Bạch Hạo, chính mình phát hiện hồn của hắn trong Luyện Hồn Hồ, hiếm thấy, Bạch Tiểu Thuần nói những lời này không có chút khoa trương nào cả, thậm chí rất nhiều hung hiểm chỉ nói hời hợt chứ không nói cẩn thận.

Bản thân Bạch Hạo thông tuệ vượt qua người thường, hắn nghe xong hồn thể run rẩy, Bạch Tiểu Thuần nói nhưng trong đầu của hắn lại xuất hiện hình ảnh, hắn có thể tưởng tượng, đối phương hời hợt nhưng cất giấu sát cơ và hung hiểm không nhỏ, thời gian dần qua, Bạch Hạo nhìn Bạch Tiểu Thuần với ánh mắt cảm kích.

Hắn biết dù người này có tồn tại tâm tư nhưng thật sự báo thù giúp mình.

– Tiền bối, ta…

Bạch Hạo hé miệng, không chờ hắn nói xong, Bạch Tiểu Thuần cắt ngang.

– Đó là toàn bộ quá trình, ngươi cũng không cần suy nghĩ quá nhiêu, ngươi là đệ tử ta, từ nay về sau, có vi sư ở đây, không ai có thể khi dễ ngươi.

Bạch Tiểu Thuần vỗ ngực, hắn nói chuyện rất ngạo nghễ.

– Biết thân phận của vi sư không, vi sư là Đại tổng quản Cự Quỷ Thành, Giám sát sứ, dưới một người trên ngàn vạn người, hừ hừ, cho dù là Cự Quỷ Vương, vi sư đều trói qua, trong thời gian ở Luyện Hồn Hồ, vi sư đã trói tất cả thiên kiêu của tám thành quyền quý trong Man Hoang, cái gì tiểu vương gia, thế tử, quận chúa, đều là bại tướng dưới tay vi sư! Đúng rồi, còn có tên gọi là nhị hoàng tử!

Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nói khoác chiến tích của mình một phen, lúc này đây cũng không phải là hời hợt, hắn có thói quen miêu tả cẩn thận.

Bạch Hạo nghe xong còn ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần.

– Sau này ngươi đi theo vi sư đi, vi sư có cách luyện chế nhất sắc hỏa tới thập thất sắc hỏa, tư chất luyện hỏa của ngươi không tệ, giúp ta nghiên cứu phối phương thập bát sắc hỏa đi, về sau vi sư lợi hại sẽ tái tạo thân thể cho ngươi…

– Đến đây, còn không dập đầu bổ sung bái sư.

Bạch Tiểu Thuần miệng lưỡi lưu loát nói một đống lớn, hắn lại ngẩng đầu nhìn sang Bạch Hạo, bày ra bộ dạng uy nghiêm, cũng chơ đợi đối phương hành đại lễ bái sư.

Bạch Hạo trầm mặc, trong mắt có hồi ức, càng có phức tạp, hắn nhìn xung quanh, thân là hồn thể cho nên hắn rất mẫn cảm với hồn lực, hắn đã phát giác trong sơn động này đã tiêu hao số lượng hồn dược nhiều tới mức không thể tính toán…

Hắn thân là luyện hồn sư, hắn càng hiểu giúp một hồn khôi phục trí nhớ kiếp trước có độ khó to lớn gần như nghịch thiên, càng không cần nói phát hiện hồn của mình trong Luyện Hồn Hồ, trong đoạn trí nhớ ngắn của hắn, lúc đó hắn lâm vào trạng thái điên cuồng và tức giận, muốn khôi phục trí nhớ kiếp trước càng khó khăn, trong mắt đối phương đầy tơ máu, cho dù thân thể cường tráng cũng khó che dấu suy nhược, không nói rõ nhưng giúp mình khôi phục trí nhớ, vị tự xưng là sư phụ trước mặt mình đã trả giá thật lớn, càng không cần nói tốn hao tâm lực.

– Hắn thật sự quan tâm tới ta…

Nội tâm Bạch Hạo ấm áp, nghĩ đến khôi phục thần trí, người hắn gặp đầu tiên là đối phương, nhìn thấy người này tự xưng là sư phụ của mình, ánh mắt hắn trở nên ân cần.

Phần ân cần này xuất phát từ nội tâm của hắn, đây là lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy ấm áp, cả đời của hắn, trừ mẫu thân thì không có những người khác để ý tới hắn, trí nhớ về Bạch gia chính là chuỗi ngày khuất nhục, sau khi lớn lên ẩn nhẫn cùng với lòng tin mù quán và chờ mong mờ mịt, chờ mong phụ thân tán thành, chờ mong gia tộc tán thành, nhưng cuối cùng lại bị diệt sát, khi đó tâm của hắn đã chết.

Lúc này Bạch Hạo chậm rãi đứng lên, đi tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần và quỳ xuống. Sắc mặt hắn ngưng trọng và mang theo nghiêm túc, hắn không muốn suy nghĩ chuyện trước kia, hắn biết rõ sư phụ trước mắt đã báo thù cho mình, càng có đại ân với mình, hắn cảm kích đối phương, nội tâm cũng cam tâm tình nguyện làm đệ tử của dối phương.

– Ta của trước kia đã chết, đều trở thành quá khứ, từ thời khắc ta thức tỉnh, sư phụ… Chính là thân nhân duy nhất của ta.

Nội tâm Bạch Hạo thề, ánh mắt của hắn chân thành, đây là người đầu tiên ở kiếp này thật tâm quan tâm tới hắn.

– Bạch Hạo, bái kiến sư phụ!

Bạch Hạo hít sâu một hơi sau đó nói ra, hắn dập đầu ba cái với Bạch Tiểu Thuần… Sau khi đứng dậy lại quỳ xuống dập đầu.

Ba quỳ chín lạy!

Bạch Tiểu Thuần cũng động dung, nội tâm càng xúc động, yên lặng nhận Bạch Hạo quỳ lạy, ánh mắt của hắn càng nhu hòa, sâu trong nội tâm có vui mừng và thương cảm.

– Đồ nhi nghe lời, về sau đi theo vi sư, đảm bảo ngươi ăn ngon uống sướng, muốn cái gì có cái đó.

Bạch Tiểu Thuần thu thập tâm tình, hắn cười ‘ha ha’ sau đó vung tay lên, lúc này hồn Bạch Hạo bay vào trong trữ hồn tháp.

Trữ hồn tháp này có thể để Bạch Hạo ra vào tự do, cũng có thể tùy thời ra khỏi túi trữ vật, càng bởi vì hồn thể đặc thù nên có thể thiên biến vạn hóa.

– Sư phụ… Đến bây giờ ta còn chưa biết tục danh của sư phụ…

Bạch Hạo do dự một chút, mặc dù bái sư, hắn ẩn cẩn cảm thấy sư phụ có phần không đáng tin cậy.

– Khục khục, nhớ kỹ, cái tên của vi sư có danh tiếng lớn trong Man Hoang, tuyệt đối không được để người thứ ba biết tới, nếu không nhất định sẽ là đại sự rung chuyển thiên địa, dẫn phát Man Hoang hạo kiếp, vi sư tên là… Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần vênh váo tự đắc nói với Bạch Hạo.

Chapter Truyện / Chương 709 – Vi Sư Tên Là Bạch Tiểu Thuần