Chương 726 – Tính Toán Sai

Chapter Truyện / Chương 726 – Tính Toán Sai

– Ngươi có dám hay không?

Thanh niên áo trắng nói lời mỉa mai.

Bạch Tiểu Thuần nháy mắt mấy cái, hắn nghĩ thầm đối phương đang đào hố chờ mình nhảy vào, nhưng bản thân gia hỏa áo trắng cũng nhảy vào hố với hắn, nói chung chưa biết ai gài bẫy ai.

– Gia hỏa này thật âm độc, xem ra giá trị của ngọc bội này rất lớn… Mà hắn nói thỏa mãn với không hài lòng, cũng nói rõ cho dù ta thành công một lần, hắn cũng còn có thể bảo ta tiếp tục…

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, ánh mắt lóe sáng, sắc mặt lập tức đại biến, thân thể run rẩy vài cái, hô hấp dồn dập, trong đôi mắt còn xuất hiện tơ máu.

Có cái gì không dám nhận!

Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, thở hổn hển, dường như đang cố gắng che dấu bản thân chột dạ.

– Nhưng ta luyện linh cho ngươi, thành công một lần sẽ thu phí một lần, sẽ không tính gộp giao một lần, nếu ngươi không đủ hồn dược, ta…

Bạch Tiểu Thuần tiếp tục nói chuyện cho người ta cảm giác không dám nhận, hắn giả vờ làm ra vẻ nếu ngươi không trả nổi thù lao chứ không phải do ta không chịu luyện.

– Có thể, ngươi thành công một lần, ta sẽ kết toán một lần.

Thanh niên áo trắng nhíu mày, cảm thấy có chút không đúng, trước mắt là hắn bức bách Bạch Tiểu nhưng cũng bức mình vào góc tường, ánh mắt tỏa sáng, hắn cân nhắc một chút sau đó cười lạnh.

– Hẳn Bạch Hạo đã đoán ra suy nghĩ của ta, hắn lại không đoán được ta quyết tâm dương danh trước mặt mọi người, càng không đoán được, ta đã có chuẩn bị nếu hắn luyện linh thành công mười bốn lần, huống hồ từ mười một lần tới mười bốn lần, hắn nói không chừng hắn sẽ thất bại.

Thanh niên áo trắng nheo mắt lại, lúc này nhìn hắn có vẽ lỗ mảng nhưng trên thực tế hắn đã có điều tra, biết rõ trên thân người trước mặt đều là luyện linh chi bảo mười bốn lần.

– Đáng tiếc, ta có thể xuất không thể xuất ra pháp bảo làm hắn bồi thường không nổi, phần lớn là vật luyện linh mười lần, cho dù thật lấy ra bảo vật luyện linh mười bốn lần, người ta có thể lấy lý do ta đưa bảo vật không hợp lý, thủ đoạn này sẽ thất bại.

Hắn cười lạnh, thanh niên áo trắng quyết đoán đồng ý.

Nhất là nhìn thấy sau khi mình đồng ý, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt như tro tàn, nội tâm của hắn thoải mái không ít.

Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần đau khổ nhưng trong lòng vui như nở hoa, hắn giả vờ cắn răng cầm lấy ngọc bội và đi vào bên trong.

Không bao lâu sau hắn đi ra ngoài, ngân văn trên ngọc bội đã biến mất, đã biến thành một đạo kim văn, bộ dạng cũng cải biến, rõ ràng co lại nhỏ một chút nhưng linh lực tỏa ra kinh người, chấn động khuếch tán tứ phương, đám người đứng trong và ngoài cửa hàng há hốc mồm.

– Thật thành công!

– Luyện linh mười một lần…

Sức mặt thanh niên áo trắng như thường, ánh mắt nhìn ngọc bội trong tay Bạch Tiểu Thuần liền thở dài.

Bạch Tiểu Thuần ngạo nghễ ngẩng đầu, hắn nhìn thanh niên áo trắng và lên tiếng nói.

– Hồn nhi, ngươi nói phí luyện linh của ta cho vị công tử này nghe, tính toán thử xem hắn phải trả cho ta bao nhiêu hồn dược.

– Pháp khí hồn khí, luyện linh lần thứ nhất một ngàn hồn dược, lần thứ hai là hai ngàn, lần thứ ba là bốn ngàn, dùng như thế suy ra, lần thứ tư là tám ngàn, lần thứ bảy là sáu vạn bốn, lần thứ chín là hai mươi năm vạn sáu, lần thứ mười là năm mươi mốt vạn hai… Về phần luyện linh mười một lần cần trả một trăm lẻ hai vạn bốn ngàn hồn dược.

Lời của Bạch Hạo quanh quẩn, đám người xung quanh hít vào một hơi khí lạnh, trong bọn họ có một ít trước kia có tính toán, cho dù có chuẩn bị, sau khi nghe con số thì nội tâm vẫn rung động cực mạnh.

Bạch Tiểu Thuần đắc ý nhìn thanh niên áo trắng, thanh niên áo trắng trầm mặc ít nói sau đó lại mỉm cười, một ngón tay điểm vào trữ hồn tháp và nói.

– Trong trữ hồn tháp này có năm trăm vạn hồn dược, ngươi có thể tiếp tục đi luyện, chỉ mới luyện linh mười một lần, ta còn không hài lòng.

Hắn nói xong làm đám người xung quanh oanh động, giờ phút này người ở các cửa hàng xung quanh cũng tụ tập lại, lập tức đánh bạc lớn như thế, sắc mặt của hắn không ngừng biến hóa cũng rất kích động, sau đó xuất ngọc giản truyền âm, bắt đầu triệu hoán hảo hữu của mình tới đây.

Sau đó chuyện này oanh động cả khu tám mươi chín, vô số thân ảnh bay tới nơi này, bởi vì người quá nhiều nên không vào được cũng thả thần thức chú ý mật thiết.

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần co rụt lại, lúc trước hắn biết đối phương cố ý nhắm vào mình, hiện tại hắn cười lạnh, cũng không cần che giấu cái gì, hắn cầm ngọc bội đi vào trong phòng.

Không bao lâu sau lại đi ra, ngọc bội trong tay xuất hiện hai đạo kim văn, lúc kim vân này xuất hiện làm người trong và ngoài cửa hàng không ngừng kinh hô cùng xôn xao.

– Mười hai lần… Trời ạ!!

– Loại đánh bạc này đã rất nhiều năm không nhìn thấy, mau gọi người đến, chuyện này chắc chắn sẽ oanh động cả Khôi Hoàng Thành!

Lúc mọi người lên tiếng, thanh niên áo trắng cũng cảm thấy áp lực, trong mắt hắn không chút do dự nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần và hạ quyết tâm.

– Ta không hài lòng, tiếp tục luyện!

Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được quyết tâm của thanh niên áo trắng, nội tâm của hắn hừ hừ, hắn nói thầm: Ngươi chờ đó cho ta, xem ta hù chết ngươi hay không! Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần quay người đi vào trong phòng, lúc hắn đi ra, ngọc bội trên tay xuất hiện đạo kim văn thứ ba.

– Hồn nhi, báo giá!

Lúc này đây không đợi mọi người xôn xao, Bạch Tiểu Thuần đã nói một câu rất bén nhọn truyền khắp bốn phía.

Thân thể hồn Bạch Hạo hơi run rẩy, bởi vì việc này vượt qua tưởng tượng của hắn nhưng lại không chút do dự lên tiếng.

– Lần luyện linh này cần trả bốn trăm lẻ chín vạn sáu ngàn hồn dược!

Hồn Bạch Hạo lên tiếng làm oanh động bốn phương, vào lúc này chẳng những khu tám mươi chín chấn động, thậm chí tại những người khác truyền bá tin tức nên người của khu khác cũng chạy tới, nếu từ trên không trung nhìn xuống sẽ phát hiện bốn phía khu tám mươi chín có chí ít mấy vạn hồn tu chạy tới.

Thanh niên áo trắng cũng run rẩy, ánh mắt của hắn hoảng loạn, đầu óc của hắn rung động, hắn miễn cưỡng bảo trì trấn định, dù sao tất cả không theo chuẩn bị của hắn, nội tâm của hắn cũng đắng chát, dựa theo hắn hi vọng, tốt nhất trong lần luyện chế thứ mười bốn sẽ làm ngọc bội nát.

– Tạo nghệ luyện linh của kẻ này quá kinh người.

Thanh niên áo trắng hung Hắng cắn răng một cái, hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, sau đó lại nói:

– Ta vẫn không hài lòng, ngươi tiếp tục luyện!

Lúc này người đứng xem trong và ngoài cửa hàng đều hoảng sợ không nhỏ, khiếp sợ đến cực hạn, kinh thiên động địa, bọn họ sớm nhìn ra đánh bạc có chút không đúng, lần lượt nhìn thanh niên áo trắng nói không hài lòng cũng hiểu rõ hàm ý trong đó.

– Còn không hài lòng, tiểu tử áo trắng, xem ta hù chết ngươi thế nào!

Bạch Tiểu Thuần quay người đi vào bên trong, lúc hắn vào phòng chừng một nén nhang, sau khi hắn bước ra, mọi người nhìn ngọc bội và hò hét rung động trời đất.

– Mười… Mười bốn lần!

– Luyện linh mười bốn lần, điều này sao có thể, trời ơi…

Trong lúc mọi người xôn xao, vô số người lập tức hò hét như điên cuồng, rất nhiều người từ xa chạy tới cũng khiếp sợ, không chờ hồn Bạch Hạo báo giá, Bạch Tiểu Thuần đã đắc ý nói trước.

– Tám trăm mười chín vạn hai nghìn hồn dược!

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần ngạo nghễ, cảm thấy mình mở miệng nói câu này thật khí phách.

Bạch Tiểu Thuần hiện tại vô cùng đắc ý, thanh niên áo trắng nghe không khác gì tiếng chuông tang, tâm thần hắn như bị thiên lôi giáng xuống, sắc mặt của hắn tái nhợt giống như bị lực lượng thật lớn oanh kích, thân thể hắn lảo đảo lui ra sau vài bước, hắn hít thở mấy lần, hai mắt đã đỏ rực, cho dù hắn cố tình chuẩn bị nhưng tâm thần vô cùng rung động, bởi vì số hồn dược này quá khổng lồ, nhất là nghĩ đến tích con số lần sau đã vượt qua một ngàn năm trăm vạn hồn dược.

Vào lúc này hắn hối hận vì mình xuất đấu, đã có ý lùi bước, nhưng hắn đâm lao phải theo lao, đáy lòng xoắn xuýt không ngừng, bởi vì trận đánh bạc này có quá nhiều người chú ý, người ở các khu vực xung quanh đang chạy tới vượt qua mười vạn, thậm chí còn có rất nhiều tu sĩ ở các khu vực khác đang chạy tới.

– Vị khách nhân này, thỏa mãn không? Hồn dược trong trữ hồn tháp không đủ, ngươi tổng cộng phải trả cho ta tám trăm mười chín vạn hai ngàn hồn dược, ngươi thanh toán xong, nếu như ngươi không hài lòng, Bạch mỗ có thể tiếp tục luyện cho ngươi.

Bạch Tiểu Thuần vuốt cằm sau đó đắc ý lên tiếng.

Bạch Hạo lại há hốc mồm, hắn ngơ ngác nhìn sư phụ của mình, đáy lòng do dự, suy nghĩ dường như sư phụ tính sai, chỉ tính toán giá luyện linh một lần cuối cùng, không có tính toán con số mấy lần trước cộng lại.

Hắn muốn nhắc nhở, nhưng nghĩ tới trước mắt có quá nhiều người, mình phải biểu hiện ra bộ dáng hồn nô ngơ ngác, không thể nhắc nhở, vì vậy đáy lòng thở dài có cảm giác muốn che mặt.

Vố số người hít thở ồ ồ, đều bị chấn động nhưng có không ít người cảm thấy cổ quái, phát giác Bạch Tiểu Thuần đã tính sai, tên thanh niên kia lại là quyền quý, bọn họ không nghĩ đắc tội, Bạch Tiểu Thuần tính toán sai lầm, cả đám vụng trộm nhìn Bạch Tiểu Thuần, tên thanh niên áo trắng cũng nhìn qua Bạch Tiểu Thuần, cũng sửng sốt, nhìn thấy bộ dáng đắc ý của Bạch Tiểu Thuần thì khó hiểu, nhưng lại đoán không ra suy nghĩ của Bạch Tiểu Thuần, hắn không tin đối phương tính toán sai… Sau nửa ngày hắn ngẩng đầu lên, vỗ túi trữ vật sau đó ném một trữ hồn tháp ra ngoài.

– Bên trong có bốn trăm vạn hồn dược, ta… Ta vẫn không hài lòng, ngươi có thể tiếp tục.

Thanh niên áo trắng thăm dò, lúc này hắn tập hợp lực của các thiên kiêu, thậm chí còn tăng thêm hồn dược của bản thân mình vào, đây đã là cực hạn, thậm chí số hồn dược này đã có thể so với nội tình một đại gia tộc.

– Luyện linh mười bốn lần lên mười năm sẽ có giá khác, không phải tăng lên gấp đôi, mà là gấp mười lần!

Lúc này Bạch Tiểu Thuần ngạo nghễ lên tiếng.

– Nói cách khác, nếu lần này ta thành công… Ngươi phải thanh toán hồn dược cho ta gấp mười lần, là tám ngàn một trăm chín mươi hai vạn!

Bạch Tiểu Thuần cũng hãi hùng khiếp vía, hắn cũng phải nhắc nhở.

– Ngươi… Xác định không hài lòng?

Chapter Truyện / Chương 726 – Tính Toán Sai