Chương 734 – Nhỏ Giọng Một Chút

Chapter Truyện / Chương 734 – Nhỏ Giọng Một Chút

Nơi đầu tiên xảy ra biến hóa là phủ của Tiểu Lang Thần, lúc này hắn đang ngồi ngay ngắn, mặt không hề cảm xúc, nhìn hai tên hồn tu đang tiến hành đấu pháp bên dưới.

Người thắng trận đấu này sẽ được Tiểu Lang Thần ban thưởng, có thể tiến vào gia tộc hắn, trở thành tùy tùng.

Chuyện này đối với Tiểu Lang Thần mà nói cũng không phải chuyện trọng yếu, nhưng với hai hồn tu kia thì cực kỳ trọng yếu, đặc biệt là người đàn ông trung niên có tu vi hơi yếu một chút kia, vì trận chiến này hắn không tiếc tiền mua một viên thượng phẩm hồn dược, uống vào trước trận chiến để làm cho chiến lực bản thân có thể duy trì lâu hơn.

Nhưng khi trận chiến tiến hành được một nửa thời gian, đột nhiên, vị hồn tu trung niên đang ở thế thượng phong kia, sắc mặt đại biến, thân thể cấp tốc lùi về phía sau, trên mặt hắn lộ ra vẻ không cách nào tin tưởng, muốn mở miệng nói cái gì đó, nhưng đối thủ của hắn thấy cơ hội đến sao có thể bỏ qua, liền đánh tới.

– Lý Lâm Sâm, ngươi chờ một chút…

Hồn tu trung niên này hô hấp dồn dập, vội vàng hô to, nhưng đối thủ của hắn không để ý chút nào, triển khai pháp thuật, truy kích tới gần, hồn tu trung niên kia lo lắng, thân thể lại lùi về phía sau đang muốn tiếp tục mở miệng, nhưng vận động cơ thể làm cho hắn khó có thể áp chế cảm giác không ổn trong bụng, trong cơ thể hắn bỗng truyền ra một tiếng nổ vang làm cho tất cả mọi người đều ngây người.

Thanh âm này quá lớn, quần của nam tử trung niên này… Cũng phồng lên rất to… Một mùi thối không cách nào hình dung trong phút chốc khuếch tán bát phương, mùi này quá mức nồng nặc, trong thời gian ngắn gió cũng đều không thể thổi tan.

Mà đối thủ của hắn, giờ khắc này cũng đã tới gần, liền bị rắm đập vào mặt, mùi thối trong nháy mắt liền bao trùm hắn, người này có tu vi Kết Đan sơ kỳ, khói độc tầm thường khó có thể lay động được hắn, nhưng khi bị bao vây bên trong mùi thối này, sắc mặt hắn đại biến, thậm chí không khống chế được cơ thể nôn tại chỗ.

Tình cảnh này khiến toàn bộ người quan sát trận chiến há hốc mồm, Tiểu Lang Thần nguyên bản đang nhắm mắt, cũng đột nhiên mở mắt ra, hắn cũng sửng sốt một chút.

– Đó là âm thanh gì…

– Không đúng, chúng ta là hồn tu, từ lâu đã ích cốc… Chẳng lẽ… Đây là thần thông nào đó của Chu Trần Vũ sao?

Mọi người có chút không có phản ứng kịp, từng người trợn to hai mắt, Lý Lâm Sâm cũng điên cuồng, miễn cưỡng đè xuống cảm giác muốn nôn mửa, gào thét.

– Chu Trần Vũ, ngươi làm gì thế?

– Lý đạo hữu, trận đấu ngày hôm nay dừng ở đây, ngày khác tái chiến.

Chu Trần Vũ đỏ mặt, nội tâm hắn cũng đang phát điên, hắn cũng không biết ngày hôm nay mình bị làm sao, cấp tốc mở miệng, xoay người muốn rời đi, trong lòng hắn đang kêu rên, giờ khắc này cảm giác không ổn trong bụng hắn càng ngày càng mãnh liệt, hắn nghe thấy trong bụng mình vang lên âm thanh ‘ùng ục ùng ục’, thanh âm này khiến hắn rất lo lắng sợ hãi, thực sự quá mất mặt.

– Làm sao thế này, ta bị làm sao thế này!!

Lý Lâm Sâm cảm giác mình bị Chu Trần Vũ làm nhục, trong cơn giận dữ, cố chịu đựng mùi thối, đuổi theo Chu Trần Vũ, lúc này Chu Trần Vũ đang đứng quay lưng về phía hắn…

– Ngươi đừng tới đây, ta không nhịn được nữa rồi!!

Chu Trần Vũ vội vàng hô to, nhưng đã chậm… Lý Lâm Sâm đã ầm ầm lao đến, tung một quyền đấm vào lưng Chu Trần Vũ, mà Chu Trần Vũ giờ khắc này cũng không còn cách nào nhịn được nữa, một âm thanh như thiên lôi từ trong cơ thể hắn truyền ra, sau đó một luồng sương mù từ mông hắn… Bay ra, lần này Lý Lâm Sâm bị làn sương mù bao phủ.

Mùi thối so với lần trước còn nồng nặc hơn gấp mấy lần, khoảng cách giữa Lý Lâm Sâm và Chu Trần Vũ so với lần trước cũng gần hơn, trong phút chốc hắn hít vào không ít sương mù kia, hắn gào thét thảm thiết, có chút sương mù trong miệng Lý Lâm Sâm bay ra, thân thể của hắn vội lui về phía sau.

– Chu Trần Vũ, ngươi khinh người quá đáng!!!

Chu Trần Vũ đỏ mặt, vội vàng đào tẩu, dọc theo đường hắn đi tiếng nổ ầm ầm vẫn vang lên, từ xa nhìn lại, phía sau hắn là cả một đoàn sương mù vẩn đục…

Chu Trần Vũ đã trốn không còn bóng dáng, nhưng đám người Tiểu Lang Thần vẫn chưa kịp phản ứng, thật lâu sau, khi sương mù kia bay tới chỗ bọn họ, bọn họ mới không cách nào tin tưởng ồn ào nói.

– Đó là… Đó là rắm?!

– Đây nhất định là do Chu Trần Vũ cố ý!

Tức khắc, tất cả mọi người loạn cả lên, Tiểu Lang Thần cũng nôn không ngớt, vô cùng tức giận.

Nơi này chỉ là nơi đầu tiên phát sinh sự cố, chỉ một nén nhang sau, bên trong Khôi Hoàng Thành, sự cố thứ hai, sự cố thứ ba, sự cố thứ tư liên tiếp xảy ra…

Đặc biệt là sự cố thứ tư càng kinh người, sự cố này xảy ra tại khu vực tám mươi bảy, một nữ tu dáng dấp xinh đẹp tuyệt trần đang được mấy nam tu chen chúc vây quanh, bọn họ đang trò chuyện vui vẻ, bỗng nhiên sắc mặt cô gái kia biến đổi, trong cơ thể nàng truyền ra một tiếng nổ vang.

– Thanh âm gì thế?

Nam tu xung quanh nàng sững sờ, theo bản năng mở miệng hỏi, ngay tức khắc liền ngửi thấy một mùi thối không cách nào hình dung, vẻ mặt bọn họ đại biến, nữ tu kia cũng ngây người, nhưng nàng không cách nào khống chế cơ thể mình tiếng nổ ầm ầm liên tiếp vang lên…

Thanh âm này như tiếng trống, không ngừng từ chỗ nàng truyền ra, mọi người ngay lập tức trợn to mắt, toàn bộ há hốc mồm, nữ tu kia biến sắc, hét ầm lên, muốn khống chế cơ thể, nhưng càng khống chế, lại càng nghiêm trọng.

Ầm ầm ầm ầm!!!

Từng mảnh sương mù vẩn đục trong nháy mắt khuếch tán, vô số người kinh ngạc thốt lên, vội vàng tránh né, xung quanh loạn hết cả lên.

Một màn này không chỉ xảy ra ở khu vực tám mươi bảy, mà còn xảy ra ở khu vực tám mươi tám, khu vực tám mươi sáu, khu vực tám mươi năm, đặc biệt là khu vực tám mươi chín xảy ra rất nhiều.

Rất nhanh, khắp nơi đều náo loạn, từng tiếng ầm ầm mang theo sương mù vẩn đục lan tràn, nồng nặc cực kỳ, bao trùm bát phương, người ngửi thấy đều sẽ nôn mửa như điên, thậm chí sương mù dính trên người rất khó rũ sạch.

Thậm chí từ khoảng cách rất xa, cũng có thể nhìn thấy một đoàn sương mù vẩn đục… Nhìn rất là kinh người.

Đám hồn tu kia như phát điên, bọn họ không chỉ phun ra mùi thối, mà còn bắt đầu bị tiêu chảy, nếu chỉ một mình một chỗ, vậy coi như là vận khí không tệ, nhưng có không ít người ở giữa đám đông liền… Sau khi tình cảnh này xuất hiện, từng tiếng rít gào thê thảm cùng với tiếng gào thét điên cuồng ở trong khu vực tám mươi chín cùng với các khu vực phụ cận lập tức bạo phát.

– Sao thế này!!

– Chẳng lẽ là địch tấn công, không đúng!!

– Ai, ai gây ra chuyện này, ta muốn giết hắn!!

Trong những người này, có một số người ở trong Khôi Hoàng Thành cũng có danh thanh, bây giờ gặp tình huống thê thảm thế này, khiến họ bùng lên cơn giận dữ, rít gào không ngừng.

Bạch Tiểu Thuần cũng ngay lập tức biết chuyện này, thậm chí hắn còn tận thấy một hồn tu ở trước cửa hàng của mình, đánh rắm liên hồi, mùi thối nồng nặc, sương mù vẩn đục khuếch tán làm mọi người ngơ ngác tránh né.

Bạch Tiểu Thuần cũng trợn to mắt, hồn Bạch Hạo thì càng bối rối.

– Không đúng, ta chỉ bỏ thêm vào bên trong hồn dược khói độc có tác dụng làm tiêu chảy thôi mà, làm sao họ lại đánh rắm…

Bạch Tiểu Thuần có chút sốt sắng, vội vàng lui về phía sau, sợ hít phải mùi thối kia, trong lòng thấp thỏm, hắn bỗng nhiên trợn to mắt khi nhìn thấy ở bên ngoài giờ khắc này lại xuất hiện hồn tu thứ hai có tình trạng tương tự.

Rất nhanh, người thứ ba, thứ tư xuất hiện…

Không tới thời gian một nén nhang, vẻn vẹn trước cửa hàng của hắn có bảy, tám người xuất hiện tình trạng tương tự, sương mù vẩn đục trong nháy mắt liền bao trùm bát phương, tất cả mọi người đều kinh ngạc thốt lên, trong nháy mắt loạn thành một đống.

Ngay cả Tư Mã Đào cùng với Tôn Nhất Phàm cũng hoảng sợ, tự mình đi ra kiểm tra, khi thấy sương mù kia không tiêu tán, lại còn không ngừng mở rộng, hai người cũng đều nghi hoặc không thôi.

– Sư… Sư phụ, con thấy trong tay người kia cầm thượng phẩm hồn dược, chẳng lẽ…

Hồn Bạch Hạo có cảm giác không ổn, nhìn những người đã tức giận đến phát điên ngoài cửa hàng, sau đó lại nhìn Bạch Tiểu Thuần.

– Nhỏ giọng một chút!

Bạch Tiểu Thuần cuống lên, vội vàng mở miệng, đem cửa đóng lại, rồi rầu rĩ nói.

– Lẽ nào do lâu rồi ta không luyện đan nên có chút sai lầm? Đúng ra họ chỉ bị tiêu chảy mới đúng, làm sao lại đánh rắm, mà mùi thối cũng quá khoa trương.

Bạch Tiểu Thuần vuốt mái tóc, có chút buồn bực, nghĩ đến việc trước kia khi mình luyện đan cũng đều gây ra một số chuyện ngoài ý muốn bèn cười khổ.

– Lần này ta thật sự không cố ý… Ta không muốn gây nên động tĩnh lớn như vậy.

Bạch Tiểu Thuần nội tâm lo sợ, nhìn qua khe cửa, thấy sương mù vẩn đục vẫn đang khuếch tán, lại nhìn thấy có mấy hồn tu không tránh kịp, bị sương mù dính vào người làm suýt nữa thì hôn mê, Bạch Tiểu Thuần cũng bị dọa sợ rồi.

– Không ngờ sương mù hôi thối này có uy lực mạnh như thế, không nhìn tu vi của hồn tu…

Bạch Tiểu Thuần có chút run rẩy.

Chapter Truyện / Chương 734 – Nhỏ Giọng Một Chút