Chương 736 – Khống Chế Nhịp Điệu

Chapter Truyện / Chương 736 – Khống Chế Nhịp Điệu

Bạo loạn tuy bị trấn áp, nhưng những hồn tu kia há có thể dễ dàng rời đi như vậy, cả đám đều gắt gao nhìn chằm chằm Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt liếc xéo khóa chặt cửa hàng của Tư Mã Đào cùng Tôn Nhất Phàm, nếu không có Bạch Tiểu Thuần ở đây, bọn họ nhất định còn muốn giết vào.

– Mọi người nghe ta nói, Bạch Hạo ta cam đoan hôm nay nhất định cho mọi người một cái công đạo!

Bạch Tiểu Thuần có chút khẩn trương, sau khi chột dạ liền hít sâu một hơi, lớn tiếng nói.

– Bạch đạo hữu, hôm nay chúng ta không sai, cũng không phải các ngươi sai mà hai tên Tư Mã Đào cùng Tôn Nhất Phàm kia sai!

– Đúng vậy, hai người bọn họ quá vô sỉ, lại luyện chế hồn dược giả bán cho chúng ta, khiến cho chúng ta khó xử không thôi, thù này nhất định phải báo!!

– Bạch đạo hữu, ngươi đã ra mặt, vậy thì, chúng ta nghe ngươi, ngươi hãy giúp chúng ta đòi lại công bằng!

Đám hồn tu nhao nhao mở miệng, bọn họ cũng biết, cuộc bạo loạn này mặc dù quy mô không lớn, nhưng dù sao nơi này cũng là Khôi Hoàng Thành, sợ là chẳng mấy chốc hộ thành thị vệ sẽ tới.

Cho nên giờ phút này dù bọn họ hận Tư Mã Đào cùng Tôn Nhất Phàm thấu xương, nhưng vẫn phải nhịn xuống. Trên thực tế sau khi bọn họ tỉnh táo lại cũng đang chần chờ tự hỏi vì sao tới giờ mà thị vệ của Khôi Hoàng Thành còn chưa tới.

Phải biết rằng mỗi khu vực đều có rất nhiều thị vệ, phụ trách an toàn bên trong Khôi Hoàng Thành nhưng bây giờ bọn họ lại không đến.

– Mọi người yên tâm, việc này Bạch Hạo ta cùng những đạo hữu sau lưng, nhất định sẽ cho các ngươi một cái công đạo!

Bạch Tiểu Thuần lập tức vỗ ngực, lớn tiếng nói, phía sau hắn, các chủ cửa hàng cũng nhao nhao tỏ thái độ.

– Tư Mã đạo hữu, Tôn đạo hữu, mời ra ngoài gặp mặt!

Bạch Tiểu Thuần thấy đám người đã bình tĩnh lại, nội tâm cũng nhẹ nhàng thở ra, hắn thật sự lo lắng nếu việc này ầm ĩ quá lớn, mình cũng khó mà xử lý được, bây giờ tự nhiên mình lại trở thành người phán quyết, việc này khiến hắn cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Khi thanh âm của hắn truyền ra, Tư Mã Đào cùng Tôn Nhất Phàm mang theo sắc mặt khó coi từ trong cửa hàng đi ra, tu vi bọn họ mặc dù không tầm thường, nhưng đám hồn tu kia nhiều quá, hai người căn bản là không cách nào đối phố, nên cửa hàng của bọn họ bị đập phá tan tành, đáy lòng hai người cũng rất tức giận, ánh mắt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần vô cùng sắc bén.

– Bạch Hạo, bọn họ nói hồn dược có vấn đề, nhất định là hồn dược bị người ta động tay động chân, chỉ cần cho ta một viên hồn dược, để ta kiểm tra một chút thì nhất định sự thật sẽ được phơi bày!

– Hung phạm là ai, không bao lâu sau, liền có thể chiêu cáo thiên hạ!

Tư Mã Đào cùng Tôn Nhất Phàm lạnh lùng mở miệng.

Vừa nghĩ tới chuyện phải nhờ Bạch Tiểu Thuần ra mặt giải quyết, đáy lòng hai người bọn họ cảm thấy rất khó chịu, bọn họ không thể không lo lắng đối phương sẽ dùng việc này đối phó mình, đồng thời sự tình hôm nay, trong lòng bọn họ cũng đều suy đoán là do Bạch Tiểu Thuần làm ra.

Chỉ là bọn họ rất nghi hoặc, nếu thật sự là Bạch Tiểu Thuần làm, vậy hắn đem hồn dược cải biến như thế nào.

Nhưng mặc kệ hồn dược bị động tay động chân thế nào thì bọn họ tự tin có thể tìm ra mánh khóe, giờ phút này hai người nhìn nhau có chung suy nghĩ, chuẩn bị kéo dài thời gian, chờ Chu Hoành đến.

Trên thực tế, bọn họ đã liên hệ Chu Hoành từ sớm, mà nơi đây sở dĩ không có hộ thành thị vệ nào đến là nhờ có Chu Hoành, hắn không thể để cho sự tình ở đây lan truyền, nếu không hắn cũng không thoát khỏi liên quan.

Bạch Tiểu Thuần đáy lòng đối với sự nhanh trí của đồ nhi mình vô cùng bội phục, trên thực tế biện pháp này là do Bạch Hão nghĩ ra, hồi nãy hắn chỉ nói sơ qua với Bạch Tiểu Thuần, tình thế gấp gáp, Bạch Tiểu Thuần liền lập tức dùng phương pháp này, xem ra biện pháp này rất là hay, triệt để đem thân phận của hắn cải biến, từ bị động hóa thành chủ động, nhất là một lời liền của hắn có thể quyết định thanh danh của Tư Mã Đào cùng Tôn Nhất Phàm.

Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần nội tâm thì phấn khởi nhưng mặt ngoài lại lộ ra bộ dáng trầm ổn.

– Hai vị đạo hữu, ta cũng là luyện hồn sư, ta tin tưởng… Hồn dược luyện hồn sư chúng ta luyện chế ra không có khả năng xuất hiện sơ suất lớn như thế, điểm này, ta tin tưởng các ngươi!

Nghe hắn nói thế, Tư Mã Đào cùng Tôn Nhất Phàm liền sững sờ, hiển nhiên không nghĩ tới Bạch Tiểu Thuần cư nhiên có thái độ như thế, trong lòng hai người cảm thấy hình như không thích hợp.

Mà đám hồn tu lửa giận vừa lắng xuống, giờ phút này lại một lần nữa rối loạn lên, nhao nhao gầm nhẹ.

– Bạch đạo hữu, ngươi có ý gì!

– Ngươi lại tin tưởng bọn họ, ý ngươi là chúng ta cố tình gây sự đúng không?

Thấy tất cả mọi người nổi giận, Bạch Tiểu Thuần khoát tay chặn lại, lớn tiếng nói.

– Ta cũng tin tưởng mọi người không phải vô duyên vô cớ mà đến đây, ta chỉ nói ra lời trong lòng mà thôi, các ngươi nói phục dụng hồn dược của hai vị đại sư xong liền xuất hiện biến cố như thế này, vậy hiện tại ai còn có loại hồn dược kia, có thể đưa cho ta xem một chút không?

Khi thanh âm Bạch Tiểu Thuần một lần nữa truyền ra, đám người mới yên tĩnh lại, một tu sĩ trung niên lạnh hừ một tiếng, rồi ném ra một viên thượng phẩm hồn dược.

Bạch Tiểu Thuần bắt lấy hồn dược, giả vờ giả vịt cầm trong tay nhìn cả nửa ngày, sắc mặt dần dần biến hóa, đến cuối cùng, hắn ngẩng đầu khó xử nhìn về phía Tư Mã Đào cùng Tôn Nhất Phàm.

– Hai vị, Bạch mỗ ở phương diện luyện hồn chỉ thuộc về hàng hậu bối, tài sơ học thiển kinh nghiệm có chút không đủ, trên miếng hồn dược này ta nhìn không ra chỗ nào bị người ta động tay động chân.

Bạch Tiểu Thuần nói xong, liền đem viên hồn dược này đưa cho Tư Mã Đào.

Tư Mã Đào nội tâm hừ lạnh, tiếp nhận hồn dược, sự tình phát sinh lần này quá bất ngờ, hắn chỉ nghe nói nguyên nhân gây ra sự tình này là hồn dược của mình, nhưng chưa lấy được một viên nào để xem xét, bây giờ mới được sờ đến.

Cầm hồn dược, ánh mắt Tư Mã Đào sáng ngời, cẩn thận quan sát, nhưng sau đó hắn trợn to mắt, nội tâm ‘lộp bộp’ một tiếng, thậm chí hắn điên cuồng bấm niệm pháp quyết vận dụng tu vi thăm dò, hết trong đến ngoài, nhưng nhìn hồi lâu vẫn không thể tra ra hồn dược này có vấn đề gì, khiến trán hắn đổ đầy mồ hôi.

Hắn xác định, hồn dược này là do mình luyện chế, nhưng mặc cho hắn kiểm tra như thế nào cũng đều tìm không ra vết tích bị động tay động chân, hắn thở dốc, tâm trạng không cách nào bình tĩnh nổi, nhất là nghĩ đến hậu quả của chuyện này khiến cho nội tâm hắn cảm thấy không ổn.

Tôn Nhất Phàm cũng sốt ruột, trông thấy mặt Tư Mã Đào xám như tro, hắn liền chạy tới cầm lấy hồn dược, cũng dùng biện pháp của mình để kiểm tra, nhưng rất nhanh, sắc mặt hắn cũng trắng xám, thậm chí còn mang theo vẻ không cách nào tin tưởng.

– Không có khả năng, hồn dược này đích thực là do Tư Mã Đào luyện chế, nhưng nó đâu có vấn đề gì… Hồn lực sung mãn, lại càng cực kỳ ổn định… Đây hẳn là một viên hồn dược thật? Là bọn họ cố ý lấy ra lừa dối chúng ta?

Tôn Nhất Phàm nghĩ tới đây, vừa muốn mở miệng thì Bạch Tiểu Thuần đã nói trước.

– Các vị đạo hữu, ta thấy hồn dược không có vấn đề gì, ta hoài nghi nó vốn là hàng thật, việc này cần một người thí nghiệm mới có thể đưa ra kết luận!

Nghe Bạch Tiểu Thuần nói thế, Tôn Nhất Phàm cũng lập tức mở miệng.

– Không sai, viên hồn dược này là hàng thật!

Tư Mã Đào ánh mắt ngưng tụ, hắn không tin có người nào có thể động tay động chân trên hồn dược mà hắn không nhìn ra mảy may vấn đề, nếu như thực sự có người có thể làm như thế, vậy tất nhiên người đó là luyện hồn sư địa phẩm, nhưng nếu thật sự có luyện hồn sư địa phẩm muốn đối phó mình… Thì cần gì phải phiền phức như thế, chỉ cần người đó mở miệng liền có thể khiến cho mình xám xịt lăn khỏi Khôi Hoàng Thành.

Nghĩ tới đây, hắn nhìn hồn dược một lần nữa, rồi ra lệnh cho một nhân viên trong cửa hàng, người này là người hắn mang từ Cửu U Thành đến, hắn rất là tín nhiệm.

– Ngươi phục dụng nó đi!

Nhân viên này chần chờ một chút, sau đó tiến lên tiếp nhận hồn dược, hít sâu một hơi, nhắm mắt ngồi xuống, bắt đầu hấp thu hồn dược.

Hàng trăm cặp mắt đổ dồn vào hắn, tất cả ánh mắt đều ngưng tụ chờ đợi kết quả, một lúc sau, nhân viên này mở mắt ra, hồn dược trong tay chậm rãi biến mất, hắn đứng lên, hết thảy đều như thường, Tư Mã Đào nhẹ nhàng thở ra, nhưng khi hắn đang muốn mở miệng thì bỗng nhiên, nhân viên kia sắc mặt đại biến, từ trong bụng hắn truyền ra tiếng ‘phanh phanh’, sương mù đục ngầu liền bị phun ra.

Một màn này lập tức khiến đám hồn tu gầm lên.

– Quả nhiên là hồn dược có vấn đề, Tư Mã Đào, ngươi còn gì muốn nói!

– Tôn Nhất Phàm, hai người các ngươi khinh người quá đáng!!

– Không có khả năng, không có khả năng, ta đã kiểm tra, không có vấn đề gì mới đúng…

Tư Mã Đào sắc mặt trắng bệch, thân thể lảo đảo lui lại, nội tâm chấn động mãnh liệt nhưng hắn đã hết đường chối cãi.

Cả người Tôn Nhất Phàm cũng run rẩy, hắn biết lần này tiêu rồi, mình cùng Tư Mã Đào triệt để tiêu rồi, không ngờ hồn dược kia thật sự có vấn đề!!

Thấy đám người gầm lên như thế, Bạch Tiểu Thuần cũng lắc đầu, trầm mặc không nói gì, giống như không còn lời nào để nói, mấy chủ cửa hàng phía sau hắn cũng thở dài.

– Việc này đã được chứng minh, Tư Mã Đào, Tôn Nhất Phàm, các ngươi nhất định phải cho chúng ta một cái công đạo!

– Mau cho chúng ta một cái công đạo, nếu không dù có náo đến Khôi Hoàng, chúng ta cũng thề không bỏ qua!!

– Mọi người hãy đem việc này truyền đi, để người trong Man Hoang được biết, hồn dược của Tư Mã Đào cùng Tôn Nhất Phàm hại người vô cùng!

Bốn phía không ngừng vang vọng tiếng gầm thét.

Tư Mã Đào cùng Tôn Nhất Phàm, trán chảy đầy mồ hôi, vô cùng lo lắng, nhưng bỗng nhiên có một giọng nói từ phía xa truyền đến, vang vọng bát phương.

– Chu mỗ sẽ cho mọi người một cái công đạo!

Chapter Truyện / Chương 736 – Khống Chế Nhịp Điệu