Chương 744 – Bạch Đại Sư

Chapter Truyện / Chương 744 – Bạch Đại Sư

Giờ phút này tất cả mọi người đều nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, tâm tình của bọn họ kích động không thôi, được tận mắt thấy thập bát sắc hỏa, cho dù chỉ là một chút, cho dù chỉ trong chớp mắt nhưng đây là… Thập bát sắc hỏa đó!

Phải biết rằng toàn bộ Man Hoang, người tận thấy qua thập bát sắc hỏa, quả thực là quá ít, đối với tuyệt đại đa số hồn tu mà nói, thập bát sắc hỏa chỉ tồn tại trong truyền thuyết, nghe thấy nhiều nhưng lại gần như không có ai thật sự được nhìn thấy thần vật này.

Nhưng… Bọn họ đã được nhìn thấy!

Mà người giúp bọn họ thỏa mãn nguyện vọng này, tự nhiên được mọi người ghi nhớ trong lòng, sợ là cả đời này đều rất khó quên!

Hồn Bạch Hạo ở phương xa nhìn một màn này cũng kích động không thôi, tuy hắn có tư chất luyện hỏa kinh hãi tuyệt luân, nhưng tư chất vẻn vẹn là tư chất mà thôi, hắn hiểu, nếu như không có sư phụ như vậy nếu hắn muốn thực hiện lý luận của mình, khó khăn rất lớn.

Từ trên người của sư phụ mình, hắn thấy được một thứ mà người khác mặc dù cũng có, nhưng lại không bằng, đó là… Sự cố chấp!!

Hắn không cảm thấy phong thái của mình bị sư phụ che đậy chút nào mà với hắn chỉ cần mình có thể trợ giúp sư phụ tỏa ánh sáng vạn trượng thì hắn cũng đã rất thỏa mãn rồi.

Dã tâm của hắn vừa phải, dục vọng của hắn không mạnh, khi còn sống thứ hắn lưu ý nhất là thân tình, bây giờ sống lại làm quỷ hồn, hắn vẫn như cũ để ý tới thân tình, với hắn mà nói, Bạch Tiểu Thuần… Là sư phụ của hắn, cũng là người thân của hắn.

Trong đám người, còn có một người giờ phút này cũng tâm tình phức tạp, người này chính là Trần Mạn Dao, nàng lặng lẽ nhìn Bạch Tiểu Thuần, suy đoán về thân phận của hắn, trước đó nàng đã có tám phần khẳng định, nhưng giờ phút này bỗng nhiên nàng có chút chần chờ.

Nàng biết Bạch Tiểu Thuần am hiểu luyện đan, nhưng luyện đan cùng luyện hỏa là hai phương diện hoàn toàn bất đồng, người trước mắt trên phương diện luyện hỏa biểu hiện càng xuất sắc, thì nàng lại càng không dám đem hai người coi là một.

– Hắn thật sự là Bạch Tiểu Thuần sao…

Trần Mạn Dao chần chờ.

Mọi người mang theo tâm tư bất đồng nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần cũng hít sâu một hơi, ổn định lại tu vi. Vì luyện chế thập bát sắc hỏa hắn đã tiêu hao gần như toàn bộ tâm thần cùng lực lượng, giờ phút này cảm giác mỏi mệt như sóng vỗ bờ tràn vào tâm trí, thân thể của hắn cũng cảm thấy vô cùng đau nhức.

Dung Hỏa cảnh giờ phút này cũng tự nhiên vì vậy mà tan đi, tinh thần và trí tuệ của hắn cũng thức tỉnh, nhớ ra mình đang so đấu luyện hỏa, Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, cảm thấy hơi lờ mờ.

– Cái này… Cái này… Ta đã làm cái gì…

Bạch Tiểu Thuần ngay lập tức căng thẳng, khi thấy tất cả mọi người nhìn về phía mình với ánh mắt sùng kính Bạch Tiểu Thuần đột nhiên kích động.

– Ta luyện ra thập bát sắc hỏa, trời ạ!

Bạch Tiểu Thuần trong lòng phấn chấn, lần thứ hai hít sâu một hơi, sau đó chắp tay sau lưng, hất cằm lên, nghĩ thầm giờ phút này mình phải nói gì cho oai mới được, thế là hắn khẩn trương vận chuyển ý nghĩ trong đầu, nhưng khi hắn còn đang suy nghĩ nên khoe khoang như thế nào thì Chu Hoành đã hướng về Bạch Tiểu Thuần khẽ quát một tiếng.

– Bạch Hạo, tràng tỷ thí này, ngươi vì thắng lợi của bản thân mà phá hỏng thập ngũ sắc hỏa của Tôn Nhất Phàm và Tư Mã Đào, ngươi đã làm trái với quy tắc, cho nên… Ngươi thua!

Nghe Chu Hoành đột ngột quát to, lập tức tất cả mọi người liền ào ào nghĩ tới, đây quả thực là trận so đấu của Bạch Tiểu Thuần cùng Tư Mã Đào và Tôn Nhất Phàm, theo đạo lý mà nói, lời của Chu Hoành cũng không sai… Việc này làm cho tất cả mọi người đều chần chờ.

Nội tâm Chu Hoành giờ phút này cũng rất thấp thỏm, hơn nữa còn có sự cay đắng, bất kể như thế nào hắn cũng không nghĩ tới Bạch Tiểu Thuần lại kinh diễm đến trình độ như vậy, lại mở ra một con đường luyện hỏa hoàn toàn mới, thậm chí luyện ra một chút thập bát sắc hỏa.

Hắn có thể tưởng tượng ra trong tương lai, nếu mình muốn tìm Bạch Tiểu Thuần gây phiền toái, sợ là khó khăn sẽ càng lớn hơn, trừ phi hắn tự mình ra tay thì mới có khả năng.

Nhưng nghĩ tới sự dũng mãnh của Bạch Tiểu Thuần trong Luyện Hồn Hồ, Chu Hoành liền bó tay, cho nên giờ phút này hắn muốn nắm chặt điểm này, dù tình huống không thích hợp cũng muốn ấn định sự thật này!

Dù sao, đây cũng là một tràng tỷ thí, dựa theo quy tắc tỷ thí thì hành động của Bạch Tiểu Thuần đích xác là trái với quy tắc!

Ngay sau khi Chu Hoành mở miệng, đám người Tiểu Lang Thần, Lý Thiên Thắng cũng sáng mắt lên, ào ào mở miệng.

– Không sai, Bạch Hạo, lần này ngươi đã thua!

– Quấy nhiễu Tôn đại sư cùng Tư Mã đại sư luyện hỏa, Bạch Hạo, mặc dù ngươi luyện ra một chút thập bát sắc hỏa, nhưng trận so đấu này ngươi đã thua!

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, hắn biết giờ phút này khí thế của mình đang thịnh, đang muốn mở miệng phản bác, thậm chí dẫn dắt mọi người cùng đối kháng Chu Hoành, nhưng ngay khi hắn định mở miệng thì Tôn Nhất Phàm đã từ trong đám người đi ra, hắn hướng về Bạch Tiểu Thuần chắp tay cúi đầu thật sâu!

Bất kể là vẻ mặt hay là thái độ đều cực kỳ thành khẩn, không có… Một chút giả dối, thậm chí trong mắt hắn còn mang theo sự tôn trọng.

– Bạch đại sư, Tôn mỗ bái phục!

– Trận so đấu lần này, Tôn mỗ nhận thua!

Khi lời nói của Tôn Nhất Phàm truyền ra, bốn phía rất nhanh xuất hiện tiếng xôn xao, trên bầu trời đám người Tiểu Lang Thần lại càng khẩn cấp, Chu Hoành cũng thần tốc mở miệng.

– Tôn đại sư, ngươi…

– Tiểu vương gia không cần nhiều lời, Tôn Nhất Phàm tự biết cân lượng của mình, trên phương diện luyện hỏa ta không phải là đối thủ của Bạch đại sư!

Tôn Nhất Phàm rất quyết đoán, giờ phút này hắn không muốn đắc tội Bạch Tiểu Thuần, hắn từ trên người Bạch Tiểu Thuần thấy được khả năng bước vào địa phẩm rất lớn, khả năng này… So với tất cả mọi người đều lớn hơn gấp mấy lần.

Người này đã có thành tựu, không thể chèn ép được nữa, vậy thì chỉ có thể cúi đầu trước hắn.

Chẳng những Tôn Nhất Phàm cúi đầu, Tư Mã Đào sau khi trầm mặc một lúc cũng đi lên phía trước, hướng về Bạch Tiểu Thuần chắp tay cúi đầu thật sâu.

– Bạch đại sư, Tư Mã Đào xin nhận thua, trước đây đã đắc tội đại sư, mong rằng Bạch đại sư bỏ qua cho.

Thấy Tư Mã Đào cũng mở miệng nói vậy, tất cả mọi người đều ồn ào nghị luận, còn đám người Chu Hoành thì sắc mặt biến hóa lúc trắng lúc xanh, trong lòng ủy khuất vô cùng.

Mặt Chu Hoành tái xanh nhưng hết cách rồi, Tôn Nhất Phàm và Tư Mã Đào đã chủ động nhận thua, hắn còn có thể làm gì nữa, giờ phút này càng cảm thấy không mặt mũi nào ở lại đây, cắn răng vung tay áo hóa thành cầu vồng nhanh chóng rời đi, đám người Tiểu Lang Thần cùng Lý Thiên Thắng cũng thở dài, quay đầu rời đi. Nhị hoàng tử cũng trầm lặng không nói một lời bay đi.

Bạch Tiểu Thuần hơi kinh ngạc, không nghĩ tới mình chưa kịp ra tay, Tôn Nhất Phàm và Tư Mã Đào đã giúp đỡ mình hóa giải chuyện này, giờ phút này khi nhìn về phía Tôn Nhất Phàm cùng Tư Mã, Bạch Tiểu Thuần cũng có chút băn khoăn trong lòng, dù sao trước đây hắn cũng động tay động chân trên hồn dược của bọn họ.

– Hai vị đại sư tuyệt đối không thể làm như thế.

Bạch Tiểu Thuần khẩn trương đem Tôn Nhất Phàm và Tư Mã Đào nâng dậy, không cho bọn họ khom lưng bái kiến.

– Con đường luyện hồn, người đi trước là tiền bối, Man Hoang ta nếu như không có các bậc tiền bối vì luyện hỏa mà cúc cung tận tụy, kính dâng cả đời thì sao có thể có vãn bối như ta đây, dựa trên cách luyện chế của tiền nhân làm ra sáng tạo!

– Một chút thập bát sắc hỏa kia chỉ do may mắn, là Bạch Hạo ta nhờ công lao của các bậc tiền bối, mới có thể nhìn lén được một góc trời cao.

– Trận so đấu hôm nay, ta không thắng, hai vị đại sư cũng không thua, nhờ sự tương trợ của hai vị, Bạch mỗ đã có thu hoạch không nhỏ, có thể nói, nếu như không có hai vị đại sư, hôm nay Bạch mỗ nhất định không có cách nào luyện ra một chút thập bát sắc hỏa kia, đa tạ hai vị đại sư!

Bạch Tiểu Thuần làm người khéo léo vô cùng, giờ phút này lại có hổ thẹn trong lòng nên lời hắn nói ra chân thành tha thiết, hắn lui về phía sau vài bước, hướng về Tôn Nhất Phàm và Tư Mã Đào chắp tay khom lưng bái thật sâu, thái độ so với bọn họ còn thành khẩn hơn.

Trước mặt mấy trăm ngàn người, thậm chí trên trời còn có thần thức Thiên Nhân, Bạch Tiểu Thuần lại có hành động thế này, việc này lập tức khiến tâm thần Tôn Nhất Phàm và Tư Mã Đào rung chuyển, trước đó bọn họ nhận lỗi là do thời thế nên mới phải hành động bất đắc dĩ, nhưng giờ đối phương lại cúi đầu vái mình, chứ không phải vênh váo tự đắc, hơn nữa đối phương lại rất khiêm tốn cùng chân thành, Tôn Nhất Phàm và Tư Mã Đào thấy vô cùng kích động.

Bọn họ hiểu, lời Bạch Tiểu Thuần nói ra đã được mọi người nghe thấy, đối với bọn họ mà nói có chỗ tốt rất lớn, chẳng những có thể hóa giải chuyện hồn dược, càng có thể làm danh tiếng của bọn họ nâng lên không ít.

Hai người cảm động nhìn Bạch Tiểu Thuần, ba người ánh mắt nhìn nhau, rồi cười ‘ha hả’, còn việc Chu Hoành rời đi, bọn họ không thèm liếc mắt nhìn, trong mơ hồ ba người còn hận vì gặp gỡ muộn, họ cùng đi vào cửa hàng của Bạch Tiểu Thuần chuẩn bị thảo luận về kinh nghiệm luyện hồn.

Mà tất cả mọi người, thậm chí thần thức Thiên Nhân trên bầu trời khi chứng kiến lời nói và hành động của Bạch Tiểu Thuần cũng thầm khen ngợi, đối với cách xử lý tình hình của Bạch Tiểu Thuần rất là thưởng thức.

– Đây mới là phong độ của một đại sư, biến chiến tranh thành tơ lụa, nói thì dễ dàng, nhưng làm rất khó, người thường không thể làm được!

– Khó trách hắn có thể nổi danh trong Cự Quỷ Thành!

– Bạch Hạo này, ta phục rồi!

Chapter Truyện / Chương 744 – Bạch Đại Sư