Chương 750 – Thối Cốt Tầng Thứ Chín

Chapter Truyện / Chương 750 – Thối Cốt Tầng Thứ Chín

Khôi Hoàng Thành một đêm này nhất định không bình tĩnh!

Nhất là khu vực tám mươi chín ánh lửa chiếu rọi, tiếng gào thét không ngớt, hai mắt Bạch Tiểu Thuần ngập tràn sát cơ, hơn mười tên đầu tiên chạy đến đã chết đi một bộ phận, mấy tên còn lại tuy không chết nhưng đều bị trọng thương và bị hút đi sinh lực, Bạch Tiểu Thuần cực kỳ đáng sợ!

Hắn không muốn giết người, nhưng người khác cứ ép buộc hắn, hắn không thể không giết!

Hắn không muốn đi gây phiền toái, nhưng phiền toái lại luôn tìm đến hắn, thậm chí nhiều lần hắn bị ức hiếp đến tận cửa!

Hôm nay, hắn không muốn ra tay, hắn muốn rời khỏi nơi đây, nhưng bốn phía lần lượt xuất hiện từng bóng người gấp rút chạy đến, hắn căn bản không thể chạy trốn, với lại trong Khôi Hoàng Thành, hắn chưa quen thuộc địa hình, chạy trốn cũng không biết trốn đi đâu.

– Khinh người… Quá đáng!!

Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, một mặt là do tức giận bất bình, mặt khác là do trong lòng hắn thực sự sợ hãi, nhưng hắn lại không có cách nào, hắn chỉ có thể hi vọng Cự Quỷ Vương đến cứu mình, cục diện này… Một mình hắn không giải quyết được.

Đúng lúc này, nhóm người thứ hai đã tiến đến, nhóm này có chừng trên trăm tên hồn tu, Bạch Tiểu Thuần thấy không ít khuôn mặt quen thuộc, Triệu Đông Sơn, Lý Thiên Thắng cũng ở bên trong.

Tình thế gấp gáp, không cho phép Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ quá nhiều, sát ý trong mắt hắn khuếch tán, hắn chẳng những không có lui lại, mà còn trực tiếp vọt tới.

Ầm ầm!

Bạch Tiểu Thuần xuất thủ, mang theo khí thế kinh thiên động địa, không thể chống đỡ, những nơi hắn đi qua, người nào gặp phải cũng đều phun ra máu tươi, thấy thế tâm thần tất cả mọi người đều chấn động mãnh liệt.

– Hắn mạnh hơn so với lúc ở Luyện Hồn Hồ!

– Đây chính là Bạch Hạo sao, trong truyền thuyết Bạch Hạo đã chiến thắng tất cả mọi người bên trong Luyện Hồn Hồ!

– Đúng là hắn rất mạnh, nhưng chúng ta lại có ưu thế nhiều người, nơi này lại là Khôi Hoàng Thành!

Tất cả mọi người cấp tốc di động, không ngừng xuất thủ, trong lúc nhất, bốn phía hỗn loạn, Lý Thiên Thắng đứng trong đám người, hô hấp dồn dập, tay hắn bấm niệm pháp quyết làm tràn ra từng mảnh từng mảnh sương độc, hắn biết Bạch Tiểu Thuần rất lợi hại, cho nên không trực diện ra tay, thậm chí hắn còn chuẩn bị kỹ cho việc chạy trốn, một khi thấy không ổn sẽ lập tức chạy trốn.

Nhưng bỗng nhiên, Lý Thiên Thắng biến sắc, ánh mắt của hắn thấy Bạch Tiểu Thuần… Đang nhìn hắn chằm chằm!

Da đầu Lý Thiên Thắng tê dại, ánh mắt này hắn rất quen thuộc, ở bên trong Luyện Hồn Hồ, Bạch Tiểu Thuần cũng nhìn hắn như vậy.

Lý Thiên Thắng nội tâm cuồng loạn, nhanh chóng lui lại, nhưng sát na hắn lui lại phía sau, Bạch Tiểu Thuần liền cười một tiếng, Hám Sơn Chàng lại bộc phát, lực lượng thân thể triển khai đến cực hạn, tốc độ hắn gần như thuấn di, bung Vĩnh Dạ Tán ra, trực tiếp phá tan vòng vây lao về hướng Lý Thiên Thắng!

Lý Thiên Thắng sắc mặt hoàn toàn trắng bệch, hắn cấp tốc lui lại, nhanh chóng từ bên trong túi trữ vật lấy ra một trái tim máu, gương mặt hắn cũng trở nên dữ tợn, hắn gầm một tiếng rồi bóp nát trái tim máu này.

Khi trái tim bị bóp nát, một mùi thơm liền xuất hiện, một thân ảnh nữ tử đột nhiên xuất hiện bay thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần biến sắc, hắn biết thủ đoạn này của Lý Thiên Thắng không tầm thường, trái tim này rất giống tim người, mà vị trí trái tim của thân ảnh nữ tử này trống rỗng, có vẻ trái tim này là trái tim của nàng bị móc ra.

Thân thể Bạch Tiểu Thuần đột nhiên lui lại, bằng vào tốc độ cực hạn tránh né thân ảnh nữ tử kia, Vĩnh Dạ Tán bị hắn trực tiếp ném ra, hóa thành một vệt cầu vồng bay thẳng đến chỗ Lý Thiên Thắng.

Lý Thiên Thắng không kịp tránh bé, bị Vĩnh Dạ Tán xuyên thấu ngực!

Sinh lực của hắn tiết ra, hắn chỉ cảm thấy kịch liệt đau nhức, trời đất quay cuồng. Bạch Tiểu Thuần cách không điểm một chỉ, Vĩnh Dạ Tán lập tức trở về, hắn lập tức quay người, hướng về đại địa hung hăng nhấn một cái, từng đạo gai sắc đột ngột từ mặt đất mọc lên, hình thành phòng hộ đem thần thông bốn phía oanh tới ngăn cản.

Làm xong lấy hết thảy, Bạch Tiểu Thuần hô hấp hơi có chút gấp rút, lực lượng sinh lực trong cơ thể hắn không ngừng dâng lên, hắn thôi động Bất Tử Cốt Thối Cốt, muốn đột phá tới tầng thứ chín.

– Còn kém một chút… Liền có thể đột phá!

Bạch Tiểu Thuần vừa nghĩ tới đây, gai sắc bốn phía liền sụp đổ, có mấy chục đạo thân ảnh đánh tới làm hắn có chút hoa mắt, nhưng hắn cũng không cần nhìn kỹ, cũng không cần quan tâm đối phương là ai, hắn chỉ cần biết hồn tu bốn phía đều là địch nhân.

Bạch Tiểu Thuần tốc độ cực nhanh, hắn không cần dùng tu vi thuấn di, chỉ bằng nhục thân là đã có thể thuấn di được, kể từ đó có thể giảm bớt linh lực tiêu hao, có thể kiên trì càng lâu, còn nếu muốn bổ sung nhục thân lực lương tiêu hao thì tất cả mọi người liền là thuốc bổ tốt nhất của hắn.

Do hồn tu bốn phía quá nhiều, nên Vĩnh Dạ Tán cũng rất khó phòng hộ toàn diện, có không ít thần thông pháp bảo đánh vào trên người Bạch Tiểu Thuần.

Nhưng mặc cho những pháp thuật này rơi vào trên người, hắn vẫn không dừng lại mảy may, thân thể hắn tựa như thân thể tiên ma, với lại những pháp thuật kia chỉ là pháp thuật, pháp bảo của những hồn tu Kết Đan cảnh mà thôi.

Mà pháp thuật cùng pháp bảo của hồn tu Nguyên Anh cũng không tạo ra ảnh hưởng quá lớn với Bạch Tiểu Thuần, chỉ cần không phải là hơn mười đạo thần thông đồng thời rơi vào trên người thì liền lông mày hắn cũng không nhíu một cái.

Còn hơn mười đạo thần thông thì đã có Vĩnh Dạ Tán chống đỡ. Bạch Tiểu Thuần có thể kiên trì chống cự, thậm chí phản kích, hắn chỉ cần tung một quyền liền có thể đánh bay một người, chỉ cần Vĩnh Dạ Tán đâm một cái liền có thể hút sạch sinh lực một người.

Lực lượng nhục thân của khiến cho đám hồn tu tê cả da đầu, tốc độ của hắn cũng đồng dạng làm tâm Bạch Tiểu Thuần thần bọn họ chấn động.

– Đây còn là người hay sao, hắn có sơ hở hay không?

– Hắn điểm yếu của hắn đến cùng là ở đâu? Tốc độ, nhục thân, sức chịu đựng, phòng ngự của hắn đều là tuyệt đỉnh, chúng ta… Làm sao mà chiến!

Khi nhìn thấy đồng bọn càng ngày càng ít, đám hồn tu này đều hoảng sợ, thậm chí bọn chúng không dám tiếp tục xuất thủ, mà lui lại phía sau. Triệu Đông Sơn cũng ở trong đám người này, giờ phút này hắn đã bắt đầu hối hận, cấp tốc lui lại phía sau, sợ Bạch Tiểu Thuần sẽ nhìn thấy mình, lúc này đáy lòng của hắn sợ hãi, vô cùng bi ai.

– Làm sao ta lại váng đầu đi gây sự với sát tinh này, tuyệt đối không thể để hắn nhìn thấy ta!

Trong khi Triệu Đông Sơn đang cầu nguyện trong lòng, thì phía sau hắn lại có trên trăm đạo thân ảnh cấp tốc tiến đến, Chu Hoành cũng ở trong đó.

Khi thấy chiến trường vô cùng thảm liệt, trên mặt đất có không ít người không rõ sống chết, đám người còn lại thì đang không ngừng lui lại phía sau, Bạch Tiểu Thuần thì toàn thân tràn đầy thiết huyết lãnh khốc cùng điên cuồng bạo ngược, nội tâm Chu Hoành cũng run lên, nhưng rất nhanh trong mắt hắn liền lộ ra vẻ cuồng hỉ.

– Ngươi rốt cục đã giết người!!

– Bạch Hạo, lần này, ai cũng không thể nào cứu được ngươi!!

Cơ hồ trong nháy mắt khi Chu Hoành đến, Bạch Tiểu Thuần rút Vĩnh Dạ Tán từ trong người một tên hồn tu ra, sinh lực trong thân thể hắn đã tích lũy đạt đến mức biến chất, giờ phút này hắn rốt cục bắt đầu đột phá, hắn rõ ràng cảm nhận được Thối Cốt của mình đã đột phá, không còn là tầng thứ tám nữa, mà đạt đến… Tầng thứ chín!!

Khi ngẩng đầu lên, Bạch Tiểu Thuần liền nhìn thấy Chu Hoành.

– Chu Hoành!

Sát cơ trong mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, thân thể hắn chuyển động, xông thẳng đến chỗ Chu Hoành!

Cùng lúc đó, bên ngoài Khôi Hoàng Thành, bên trong Cự Quỷ quân đoàn, Hồng Trần Nữ ngồi ở trong đại trướng màu đỏ, đôi mi thanh tú của nàng nhíu lại, sắc mặt âm trầm, trong tay nàng đang cầm một ngọc giản truyền âm, thanh âm Cự Quỷ Vương không ngừng quanh quẩn trong đầu của nàng.

– Bạch Hạo này là một tai tinh!

Hồng Trần Nữ cắn răng nhận định, nàng cho rằng mình đã giúp đối phương một lần rồi, lần trước nếu không phải có mình, sợ là Thiên Công Trần gia đã ra tay, mặc dù lúc đó cũng làm cho nàng thu lợi không ít, nội tâm cũng có một chút xúc động, nhưng xúc động này không sâu, theo thời gian nó cũng dần đạm mạc, bây giờ lại nghe cha mình ra lệnh cho mình đi bảo hộ Bạch Hạo, nàng không chút do dự quả quyết từ chối.

– Hắn đã muốn chết, vậy liền cho hắn chết đi!

Hồng Trần Nữ hừ lạnh một tiếng, đang muốn buông ngọc giản xuống, thì bên trong ngọc giản truyền âm, Cự Quỷ Vương hình như đã nổi giận, không biết nói cái gì khiến cho Hồng Trần Nữ trầm mặc một lát, rồi đứng dậy.

– Đây là lần cuối cùng ta giúp hắn!

Nói xong, Hồng Trần Nữ mang theo tức giận, trực tiếp đi ra khỏi đại trướng, triệu tập hồn tu Cự Quỷ quân đoàn, chọn ra hơn mười người, bay thẳng đến khu vực tám mươi chín!

Cùng lúc này, trong Khôi Hoàng Thành, cơ hồ tất cả cường giả của giới quyền quý đều nhao nhao nhận được truyền âm của thiên kiêu nhà mình, thần sắc cả đám đều biến hóa.

– Thật to gan!

Nhất là sau khi nghe nói có người chết, rất nhanh, phàm là gia tộc có thiên kiêu tham dự chuyện này đều lập tức phái người ra mặt, thậm chí còn có một số người tự mình đi qua.

Chapter Truyện / Chương 750 – Thối Cốt Tầng Thứ Chín