Chương 800 – Sư Đồ Đoàn Tụ

Chapter Truyện / Chương 800 – Sư Đồ Đoàn Tụ

Lão tổ Diệu gia gào thét tức giận, hắn gần như sụp đổ, hắn thua, thua không chỉ tính mạng của mình, không chỉ hồn Bạch Hạo, hắn còn thua tâm trí cùng phán đoán.

Thua triệt triệt để để!!

– Sát!

Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu vung tay áo, ánh mắt lạnh lùng như băng.

Lúc này thi khôi và đại hán giáp bạc chung quanh ra tay, sát khí càn quét phong vân, tốc độ cực nhanh, máu nhuộm bầu trời.

Cho dù là lão tổ Diệu gia hay Chu Vũ Đạo, đừng nói mấy ngàn thi khôi ra tay, cho dù chỉ có đại hán giáp bạc cũng có thể đánh bọn họ hình thần câu diệt.

Trước kia có hồn Bạch Hạo bị áp chế, bọn họ còn có thể kéo dài hơi tàn, hiện tại căn bản không có lực phản kháng, tiếng kêu thê lương thảm thiết và tiếng chửi bới vang lên, thân thể hai người sụp đổ huyết nhục trong mơ hồ, nguyên thần bị xé nát, hình thần câu diệt.

Cho dù việc này đã chấm dứt nhưng có lẽ Chu gia chỉ còn lại trên danh nghĩa.

Thiên Hầu tháp nát, Thiên Hầu chết, tiểu hầu gia tử vong, cả Chu gia đã bị thanh trừ ra khỏi hàng ngũ Thiên Hầu.

Còn có Diệu gia, gia tộc này đã từng xuất hiện luyện hồn sư địa phẩm cũng mất đi trụ cột trong một ngày.

Bạch Tiểu Thuần không có nuốt lời, hắn không diệt huyết mạch Diệu gia, hắn cũng thả đám người Diệu gia rời đi, chỉ có điều trên thân thể những người này bị Chu Nhất Tinh âm thầm lưu lại lạc ấn, Bạch Tiểu Thuần không giết nhưng không có nghĩa Chu Nhất Tinh sẽ tha cho những uy hiếp tương lai này có thể rời đi, nếu bọn họ không có ác ý cũng bỏ đi, một khi có ác ý, Chu Nhất Tinh sẽ giết người.

Cũng không phải tất cả tộc nhân đều xử lý như vậy, như Diệu Lâm Nhi đã bị Bạch Tiểu Thuần trực tiếp thu vào đại lao, tư sắc Diệu Lâm Nhi vô cùng tốt, đủ làm nam nhân động lòng sinh ra suy nghĩ tà ác, Bạch Tiểu Thuần không lưu tình chút nào.

Trong ngày, việc này đã oanh động khắp Khôi Hoàng Thành, gần như không ai không biết, không người không hiểu, tất cả Thiên Hầu đều sợ hãi.

Lúc trước bọn họ không cho rằng Bạch Tiểu Thuần lại giết một Thiên Hầu, còn giết cả người thừa kế của hắn.

Ngay cả Thiên Hầu tháp cũng sụp đổ, sau khi bọn họ nghe lời này đều sợ hãi hít khí lạnh, phản ứng đầu tiên chính là ý của Đại Thiên Sư.

Ngay sau đó Thiên Công chấn động, trong hoàng cung, Đại Thiên Sư truyền tin tức giận dữ, tất cả Thiên Hầu hiểu ra, tất cả chỉ là một mình Giám Sát phủ tự làm.

– Bạch Hạo điên rồi, hắn lại là tự ý giết người!!

– Không có trải qua Đại Thiên Sư đồng ý, hắn lại dám giết Thiên Hầu!

– Coi trời bằng vung!!

– Quyết không thể lưu người này, quyền lợi của Giám sát sứ quá lớn, hắn hôm nay có thể điên cuồng giết Chu Vũ Đạo, ngày mai có thể giết chúng ta.

– Bạch Hạo, hắn đang tạo phản, nơi này là Khôi Hoàng Thành, chẳng lẽ hắn còn muốn trở thành Đại Thiên Sư thứ hai!

Tất cả Thiên Hầu vô cùng tức giận, hơn nữa cộng thêm thù hận lúc trước, Chúng Ân Lệnh làm đám quyền quý sứt đầu mẻ trán hận Bạch Tiểu Thuần tận xương.

Trước mắt bọn họ bị thù hận và kiêng kị bao phủ tâm thần, hiện tại đã bắt lấy sai lầm lớn của Bạch Tiểu Thuần cho nên sẽ không bỏ qua, trong cùng thời gian bọn họ đều bay lên hoàng cung!

– Hắn hiện tại phải chết không nghi ngờ.

– Ta xem Bạch Hạo làm sao tìm được đường sống trong chỗ chết.

– Cho dù hắn có ba đầu sáu tay, lần này cũng chết chắc.

Không chỉ Thiên Hầu, ngay cả mười đại Thiên Công cũng bay ra khỏi Thiên Công tháp bay về hướng hoàng cung, Trần Hảo Tùng đứng mũi chịu sào, hắn hiểu ra Đại Thiên Sư cũng không tha cho Bạch Hạo.

Bởi vì Bạch Hạo phạm tội quá lớn, hắn đã vượt qua điểm mấu chốt Khôi Hoàng Triều có thể thừa nhận.

Tất cả quyền quý Khôi Hoàng Triều đều phát động, thậm chí con dân trong thành nghe lời này đều im lặng, tiếng thở dài vang lên, việc này nghiêm trọng vượt qua mọi người dự đoán.

Việc Bạch Tiểu Thuần tự ý giết Thiên Hầu cũng truyền khắp Man Hoang trong thời gian ngắn.

Sau khi Cự Quỷ Vương biết liền giận tím mặt, hắn cầm lấy ngọc giản muốn truyền âm cho Bạch Tiểu Thuần nhưng buông xuống, cuối cùng hắn dậm chân bay ra khỏi vương điện.

– Ngu xuẩn!

Trong Cửu U Thành, Cửu U Vương cầm ngọc giản và cau mày, hắn không quan tâm lão tổ Diệu gia và Chu Vũ Đạo tử vong, với hắn mà nói, ngày đó hắn ra tay chỉ vì lợi ích đầy đủ, đương nhiên cũng là vì hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần không vừa mắt, cho dù thế nào cũng chỉ là con sâu cái kiến chết mà thôi.

Hắn chú ý là Thiên Hầu tháp sụp đổ.

– Kỳ quái…

Cửu U Vương vô cùng ngạc nhiên, thế tử Chu Hoành Cửu U Thành nghe được tin tức này liền cười ha ha.

– Bạch Hạo ah Bạch Hạo, ta xem ngươi làm sao thoát khỏi nguy cơ lần này. Chuyện này trong mắt hắn là không thể giải quyết.

Trong cả Man Hoang đều oanh động, Bạch Tiểu Thuần quay về Giám Sát phủ, trên thực tế sau khi bước ra khỏi Chu gia thì hắn quay về Giám Sát phủ, hắn không làm gì cả.

Hắn ném lệnh bài Giám sát sứ qua một bên, cũng không thèm nhìn nhiều, Chu Nhất Tinh cũng bị hắn đuổi đi, bảo hắn đi tránh đầu gió, về phần đại hán giáp bạc, sau khi vào Giám Sát phủ liền im lặng.

Bạch Tiểu Thuần không quan tâm, hắn đang ngồi tại chỗ và nhìn trữ hồn tháp, trong tòa tháp có hồn Bạch Hạo, sau khi trải qua khôi phục đã có một ít tinh thần, chậm rãi mở mắt ra.

Lúc nhìn thấy gương mặt tiều tụy của sư phụ, hắn vô cùng cảm động.

– Cuối cùng cũng tỉnh, về sau phải cẩn thận một ít, đến đây, vi sư nói với ngươi chuyện xảy ra trong một tháng qua, hừ hừ, ngươi không biết một tháng này vi sư rất lợi hại, không ai dám chọc ta, Thiên Nhân cũng bị ta giết một tên.

Bạch Tiểu Thuần nói xong mới thở ra một hơi, mặt mày hớn hở giống như một tháng trước Bạch Hạo đang ở bên cạnh mình.

Hắn không ngừng kể chuyện xảy ra trong một tháng qua, Bạch Hạo nghe hắn kể liền nức nở.

– Sư phụ…

Bạch Hạo nghe Bạch Tiểu Thuần kể liền run rẩy, hắn nghe sư phụ nói phát động Chúng Ân Lệnh, lúc này nội tâm cảm động không nói thành lời, hồn Bạch Hạo bay ra khỏi trữ hồn tháp tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần.

– Ta cho rằng ta không thể nhìn thấy sư phụ.

Tâm tình Bạch Hạo kích động, cảm xúc của hắn không thể dùng lời lẽ miêu tả, hắn cảm giác mình bị bắt liền bị tra tấn không thành hình người, hắn vẫn bảo thủ bí mật thay sư phụ, lúc này mọi chuyện đều đáng giá.

Bởi vì hắn quan tâm nhất chính là sư phụ.

Thời gian một tháng với Bạch Hạo là thời gian đen tối nhất trong đời, hắn thống khổ không thể hình dung, mỗi ngày đều thừa nhận hồn hỏa thiêu đốt, bị lão tổ Diệu gia luyện hóa, càng thừa nhận tra tấn sưu hồn. Diệu gia luyện hóa và tra tấn linh hồn sẽ làm linh hồn không chịu nổi, do đó luyện hóa về sau sẽ thuận lợi hơn, cho nên Bạch Hạo chịu khổ suốt một tháng qua.

Vào lúc hắn bất lực nhất, thậm chí sắp tới mức tử vong nhưng hắn lại có chấp niệm và không cam lòng biến mất, hắn còn chưa sáng tạo ra phối phương thập cửu sắc hỏa, hắn chưa nhìn thấy sư phụ luyện chế thành công thập bát sắc hỏa, hắn từng phát lời thề muốn giúp sư phụ trở thành luyện hồn sư thiên phẩm, những việc này chưa thực hiện được.

Hắn không thể chết được, hắn không muốn chết, nếu quả thật có một ngày hắn tử vong, hắn cũng phải làm giúp sư phụ hoàn thành những việc này mới nhắm mắt.

Hôm nay hắn bị quá nhiều việc quấy nhiễu, hắn lo lắng không có mình chiếu cố, với tính cách của sư phụ sẽ đưa tới vô số người thù địch, hắn phải nhắc nhở sư phụ, hắn muốn hóa giải thay sư phụ, tất cả nguy cơ phải bị xóa đi.

Đây là chấp niệm của hắn, nhờ có chấp niệm chèo chống, hắn mới có thể kiên trì một tháng, hắn không rõ mình có thể kiên trì được bao lâu, cho dù lúc hôn mê tỉnh lại hắn nhìn thấy… Sư phụ.

– Ha ha, cảm động sao, lúc trước vi sư nói với ngươi rồi, bái ta làm sư phụ không thiệt thòi đâu.

Bạch Tiểu Thuần nói với Bạch Hạo sau đó đắc ý, hắn tiến lên sờ đầu Bạch Hạo.

– Ân tái tạo của sư phụ, ân cứu mạng, đồ nhi… Cả đời không quên!!!

Bạch Hạo kinh ngạc nhìn Bạch Tiểu Thuần, hắn cúi đầu xuống bái tạ.

Giống trong sơn động năm đó, vào lúc hắn khôi phục thần trí và nhìn thấy bóng lưng Bạch Tiểu Thuần, cái bái này không oán không hối, thành tâm thành ý.

– Ngươi là đệ tử của ta, kẻ nào dám động tới ngươi chính là đánh mặt ta, đừng nói phát động Chúng Ân Lệnh, nếu chiêu này còn không làm gì được, ta ý định dẫn đại quân Thông Thiên đại lục tới đây cứu ngươi.

Bạch Tiểu Thuần hất cằm lên, kiên trì, lãnh khốc và áp lực suốt một tháng qua đã biến mất, hắn lại có thể khoe khoang như xưa.

Chapter Truyện / Chương 800 – Sư Đồ Đoàn Tụ