Chương 810 – Ta Không Nỡ Rời Xa Các Ngươi

Chapter Truyện / Chương 810 – Ta Không Nỡ Rời Xa Các Ngươi

Trong Thiên Sư điện, nội tâm Triệu Hùng Lâm biệt khuất, hắn bị giày vò không nhỏ, Bạch Tiểu Thuần lại đứng đó không đi, nội tâm của hắn muốn chửi mẹ nó, mặt nghẹn đỏ tía, đi ra cũng không phải, không đi ra cũng không phải.

Đến cuối cùng ngay cả Đại Thiên Sư cũng nhìn không được, hắn phất tay cuốn Triệu Hùng Lâm ra khỏi Thiên Sư điện, lúc xuất hiện đã ở bên ngoài hoàng cung.

Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy như vậy liền mắng thầm vài câu, lúc này mới nghênh ngang rời đi, trong nội tâm sớm đã quyết định không tha Triệu Hùng Lâm.

– Còn có gia hỏa Lưu Dũng, cũng chờ đó cho ta!

Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng, hắn đi về phía trước.

Lúc đứng ngoài hoàng cung, thân ảnh Triệu Hùng Lâm xuất hiện, hắn cảm động không nhỏ, dùng tốc độ nhanh nhất bay thẳng về gia tộc, cả đời này hắn chưa bao giờ gặp phải chuyện biệt khuất như vậy, nhất là nghĩ đến mình trước mặt quyền quý trong triều nói nếu như Bạch Hạo luyện ra thập bát sắc hỏa thì hắn gặp sẽ quỳ lạy, hắn hận không thể tát mình một cái.

Sau khi Triệu Hùng Lâm về đến gia tộc, tin tức có quan hệ Bạch Tiểu Thuần trong Thiên Sư điện cũng truyền ra, Bạch Tiểu Thuần tấn chức luyện hồn sư địa phẩm trước mặt quyền quý cả triều cũng truyền khắp Khôi Hoàng Thành.

Trong khoảng thời gian ngắn mọi người đều biết việc này.

– Man Hoang chúng ta xuất hiện… Vị luyện hồn sư địa phẩm thứ tư!

– Người thứ tư, thời điểm đỉnh phong nhất, Man Hoang chỉ có năm địa phẩm mà thôi.

– Bạch Hạo Bạch đại sư, năm đó hắn luyện ra một tia thập bát sắc hỏa, ta đã sớm nhìn ra hắn có thể tấn chức địa phẩm!

Cả Khôi Hoàng Thành đang oanh động, ngay tiếp theo cả Man Hoang đều truyền tin tức này, tâm thần mọi người rung động, nhất là luyện hồn sư càng như vậy, những luyện hồn gia tộc xúc động không nhỏ, phát động tất cả lực lượng, nghĩ biện pháp đi liên lạc quan hệ với vị luyện hồn sư địa phẩm này.

Cho dù ở khu vực Thông Thiên Hà cũng nghe qua tin tức như vậy, chấn động rất lớn, bốn đại tông môn thượng du đều xếp Bạch Hạo vào Tất Sát bảng.

Giá treo thưởng càng cao, dù sao… Hắn đang ở trong Man Hoang, hôm nay là một trong bốn luyện hồn sư địa phẩm, bốn tông môn thượng du cho rằng Bạch Hạo rất tuổi trẻ, tương lai vô hạn, nhất định phải bóp chết người như thế!

Đáng tiếc nằm ngoài tầm tay bọn họ, cũng chỉ có thể cảm khái, khó có hành động thực chất.

Khu vực Thông Thiên Hà đều biết việc này, càng không cần nói gia tộc Chu Nhất Tinh cách Khôi Hoàng Thành rất xa cũng nghe nói qua, càng biết rõ Chu Nhất Tinh là thủ hạ của Bạch Tiểu Thuần, cả gia tộc vui mừng như điên, đương đại tộc trưởng hạ lệnh phong Chu Nhất Tinh làm thiếu tộc trưởng!

Việc này được tộc lão gia tộc nhất trí tán thành, cho dù đám huynh đệ tỷ muội của Chu Nhất Tinh có không cam lòng cỡ nào cũng vô dụng, thủ hạ của luyện hồn sư địa phẩm có phân lượng cực cao trong luyện hồn sư.

Càng không cần nói khả năng luyện hỏa của Chu Nhất Tinh càng ngày càng cao, Bạch Tiểu Thuần thỉnh thoảng chỉ điểm cho nên hắn tiến bộ rất nhanh, hôm nay chỉ thiếu chút nữa đã trở thành huyền phẩm.

Khi Chúng Ân Lệnh mở rộng, Chu Nhất Tinh có đầy đủ quyền thế bảo đảm các huynh đệ tỷ muội của hắn không dám giãy dụa phản kháng, cho dù phản kháng cũng vô dụng… Dù sao người Man Hoang đều biết kẻ khởi xướng Chúng Ân Lệnh là Bạch Hạo.

Không chỉ địa vị trong gia tộc nước lên thuyền lên, trong Khôi Hoàng Thành, Chu Nhất Tinh có thể vui mừng đi khắp nơi, đi tới đâu cũng có kẻ bái kiến, hắn càng kích động lựa chọn năm xưa là chính xác!

Hắn cũng như thế càng không cần nói Bạch Tiểu Thuần, điều lệnh phái hắn đi Minh Hà cấm địa, Bạch Tiểu Thuần vẫn lề mề không đi, hắn không ngừng đi dạo quanh Khôi Hoàng Thành, hắn hưởng thụ ánh mắt tôn kính của vô số người, mỗi ngày có rất nhiều luyện hồn sư từ các nơi trong Man Hoang chạy tới bái phỏng Bạch Tiểu Thuần, mỗi lần đến đều chuẩn bị đại lễ, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy lâng lâng, rất là thoải mái.

Nhất là lúc Bạch Tiểu Thuần đi phố luyện linh lúc trước, hắn thu hoạch rất nhiều lễ vật, hắn đi khắp Khôi Hoàng Thành, cuối cùng không có để đi nên hắn lại nghĩ tới Triệu Hùng Lâm cùng Lưu Dũng.

Lưu Dũng gian xảo… Hiển nhiên biết rõ Bạch Tiểu Thuần muốn đến báo thù, hắn vội vàng rời khỏi Khôi Hoàng Thành đi Trường Thành trấn thủ, điểm này làm Bạch Tiểu Thuần giật mình, cảm thấy Lưu Dũng là nhân tài quyết đoán hiếm có.

Về phần Triệu Hùng Lâm không có quyết đoán như vậy, hắn lựa chọn bế quan, cho rằng Bạch Tiểu Thuần sẽ xem nhẹ mình, hiển nhiên hắn xem thường nghị lực của Bạch Tiểu Thuần, trong thời gian sau đó, mỗi ngày đều tới Triệu gia, làm cho cả Triệu gia gà chó không yên, hơn nữa đám thứ tử vô cùng hưng phấn.

Thân phận Bạch Tiểu Thuần hiện tại được vô số người chú ý, càng có không ít tán tu muốn đi theo, trọng yếu nhất hắn mới tấn chức địa phẩm, hơn nữa mâu thuẫn với vô số quyền quý đều bị người ta biết, một khi hắn xuất hiện nguy hiểm trong Khôi Hoàng Thành, tất cả mọi người sẽ mang đầu mâu chỉ vào đám quyền quý.

Thân phận luyện hồn sư địa phẩm giúp Bạch Tiểu Thuần đạt được luyện hồn sư trong Man Hoang truy cầu, một khi hắn xảy ra chuyện gì sẽ biến thành chuyện lớn, Thiên Công cũng không chịu nổi.

Cho nên an toàn của hắn được bảo đảm rất tốt, hắn lại không chịu đi, Triệu Hùng Lâm biến thành rùa đen rút đầu tránh né trong Thiên Hầu tháp, mặc cho Bạch Tiểu Thuần lên tiếng thế nào cũng không quan tâm.

Bạch Tiểu Thuần đã tức giận.

– Con gấu đen họ Triệu kia, cho rằng trốn tránh thì Bạch gia gia ngươi không có biện pháp sao?

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt nhìn Thiên Hầu tháp của Triệu gia, hắn cảm thấy Triệu Hùng Lâm quá phận, rõ ràng thua còn dám chơi xỏ lá.

– Ngươi có giỏi thì học Lưu Dũng một ít, trốn tới phòng tuyến Trường Thành đi, ta sẽ bội phục ngươi, hiện tại chỉ là một cái Thiên Hầu tháp, ngươi cho rằng mình không ra là được sao?

Bạch Tiểu Thuần hất tay áo, hắn đi tới Thiên Hầu gia khác, một khi gặp được liền bắt lấy đối phương diễu võ dương oai, làm khó xử những Thiên Hầu này, cũng làm cho tất cả Thiên Hầu bình luận phán xử, ám chỉ Triệu Hùng Lâm không xuất hiện, không quỳ lạy, hắn tuyệt đối không đi, đám Thiên Hầu vô cùng biệt khuất, càng hận Triệu Hùng Lâm không ít.

Vì vậy tất cả Thiên Hầu giận chó đánh mèo cưỡng bức, cuối cùng Trần Hảo Tùng thở dài khuyên bảo, Triệu Hùng Lâm khóc không ra nước mắt, hắn hối hận xanh ruột nên kiên trì xuất quan, cũng chủ động đi tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần và quỳ lạy.

Hưởng thụ Thiên Hầu quỳ lạy, tâm tình Bạch Tiểu Thuần vô cùng sung sướng, lúc này mới buông tha đám Thiên Hầu khác, đắc ý hất tay áo rời đi, mang theo Chu Nhất Tinh, dùng lý do muốn đi dạo nên không có đi truyền tống trận, Đại Thiên Sư an bài hộ vệ bảo hộ cưỡi thiên chu rời khỏi Khôi Hoàng Thành đi Minh Hà cấm địa!

Bạch Tiểu Thuần rời khỏi Khôi Hoàng Thành, vô số luyện hồn sư tống biệt, tất cả Thiên Hầu đều thở dài một hơi, bọn họ kỳ vọng Bạch Hạo rời đi không quay về mới tốt.

Nhất là Triệu Hùng Lâm, hắn hận không thể gõ trống khua chiêng biểu đạt biệt khuất của mình, hắn càng kích động khi Bạch Tiểu Thuần rời đi.

Trong Khôi Hoàng Thành có rất nhiều tiếng huyên náo, trước khi Bạch Tiểu Thuần rời đi lại nhìn sang hướng Khôi Hoàng Triều, hắn nhìn Khôi Hoàng Triều và cảm khái một câu.

– Ta không nỡ rời xa các ngươi ah…

Lúc hắn tới chỉ là tiểu nhân vật bước ra khỏi Cự Quỷ Thành, lúc hắn rời đi lại biến thành đại nhân vật quan trọng của Man Hoang.

Loại biến hóa này làm vô số người thấy Bạch Tiểu Thuần rời đi cũng cảm khái.

– Cho dù ngươi hận hắn nhưng không thể không bội phục hắn.

Trần Hảo Tùng, than thở.

– Khôi Hoàng Triều chúng ta bao nhiêu năm qua không xuất hiện người như vậy, hắn quấy phong vân lớn như thế vẫn đi tới đỉnh phong, lông tóc không tổn hao gì!

Rất nhiều Thiên Hầu trong Khôi Hoàng Thành cảm khái.

Quấy loạn phong vân trong Cự Quỷ Thành, trấn áp thiên kiêu trong Luyện Hồn Hồ, vạn chúng chú mục đấu huyền phẩm, Giám sát sứ xét nhà diệt tộc!

Ngày tế tổ loạn càn khôn, tức giận trảm Thiên Hầu, Chúng Ân Lệnh địch cả triều, địa phẩm xuất Man Hoang hiểu!

Từng chuyện đều theo Bạch Tiểu Thuần đi xa truyền ra ngoài, người trong Khôi Hoàng Thành càng truyền càng nhiều, thậm chí ngày Bạch Tiểu Thuần rời đi, trong Thiên Sư điện, Đại Thiên Sư vẫn nhìn theo thân ảnh Bạch Tiểu Thuần rời đi.

– Ta nghĩ ta đã hiểu rõ vì sao Minh Hoàng… Chọn hắn!

Hắc Minh bên cạnh than thở.

– Ta không bằng ngươi!

Chapter Truyện / Chương 810 – Ta Không Nỡ Rời Xa Các Ngươi