Chương 814 – Có Vấn Đề, Tìm Lão Gia Gia

Chapter Truyện / Chương 814 – Có Vấn Đề, Tìm Lão Gia Gia

Bạch Tiểu Thuần không quan tâm ánh mắt của mọi người, trong mắt của hắn, hắn biết người thủ mộ còn lợi hại hơn Đại Thiên Sư…

Hắn nịnh nọt suốt nửa tháng, phát hiện người thủ mộ không quan tâm tới mình, Bạch Tiểu Thuần cảm giác mình như ngọn lửa hừng hực bị giội nước lạnh.

Qua nửa tháng hắn cũng nhìn ra chỉ có mình và Bạch Hạo nhìn thấy người thủ mộ, người khác không phát hiện chút nào, đối phương vẫn ngồi đó thả câu, về phần lưỡi câu không phải câu cá, mà là câu oan hồn trong Minh Hà.

Những oan hồn này đều mắc câu, mỗi ngày chỉ câu một oan hồn mà thôi.

Bạch Tiểu Thuần thở dài, hắn nhìn người thủ mộ và nhìn Minh Hà, hắn sầu mi khổ kiểm, Bạch Hạo ở bên cạnh nhìn thấy sư phụ cố gắng nửa tháng nhưng không có kết quả liền an ủi.

– Sư phụ, tiền bối tuyệt đối không tầm thường, ngươi không cần nhụt chí…

– Ta biết rõ lão nhân không đơn giản, yên tâm, vi sư có kinh nghiệm đối phó lão nhân.

Bạch Tiểu Thuần cắn răng một cái, hắn không tin tà, hắn cảm thấy mình tìm nhầm phương pháp, vì vậy ngày hôm sau hắn tìm cần câu ngồi thả câu bên cạnh người thủ mộ.

– Chỉ có chung chí hướng mới có thể câu thông.

Bạch Tiểu Thuần có chấp niệm thật sâu, cứ như vậy Bạch Hạo ngơ ngác chú ý Bạch Tiểu Thuần và người thủ mộ thả câu suốt một tháng.

Trong một tháng qua, mặc kệ Bạch Tiểu Thuần dùng biện pháp gì, người thủ mộ không quan tâm tới, đến cuối cùng Bạch Tiểu Thuần cũng thở dài buông tha.

– Hạo nhi, vi sư dùng hành động lại dại cho ngươi bài học, phải nhớ kỹ, đối với người chính xác là cần chân thành, thực sự có thể kiên định, nếu như không thể đả động người ta chỉ lãng phí thời gian mà thôi.

Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần đầy bi phẫn, Bạch Hạo nháy mắt vài cái, không dám nói thêm việc gì, chỉ có thể gật đầu như gà mổ thóc.

Mặc dù Bạch Tiểu Thuần ngoài miệng nói buông tha nhưng vẫn không cam lòng, hắn cũng cảm thấy đáng tiếc vì lãng phí thời gian như vậy, vì thế đứt khoát ngồi bên bờ Minh Hà cách người thủ mộ không xa bàn bạc phối phương thập cửu sắc hỏa.

– Không có biện pháp, cầu người không bằng cầu mình, nếu lão gia hỏa này gian ngoan mất linh, ta chỉ có thể dựa vào thủ đoạn luyện hỏa đột phá tu vi bản thân, nếu như có thể bước vào Thiên Nhân… Tự ta cũng có thể vượt qua Man Hoang quay về nhà…

Nội tâm Bạch Tiểu Thuần cảm thán, mặc dù thập cửu sắc hỏa cũng trong phạm trù địa phẩm nhưng Bạch Hạo vẫn chưa nghiên cứu ra phương pháp luyện chế.

Vì vậy trong cuộc sống kế tiếp, bên cạnh Minh Hà, Bạch Tiểu Thuần xem người thủ mộ không tồn tại, hắn và Bạch Hạo cùng thảo luận việc luyện hỏa, nghiên cứu phối phương thập cửu sắc hỏa.

Bạch Hạo có lý luận, Bạch Tiểu Thuần có thực tế, hai người không ngừng nỗ lực, thập cửu sắc hỏa này kế thừa cách luyện chế của Bạch Tiểu Thuần lúc trước, cho nên tiến triển không nhanh nhưng cũng không chậm.

Lại có vài vấn đề mấu chốt ngăn cản hai người, bọn họ bị làm khó không thể phá giải.

– Không được rồi, trong phối phương thập bát sắc hỏa, ta chỉ thành công áp súc ba trượng mới có màu thứ mười tám xuất hiện rõ ràng, nếu cứ làm vậy luyện chế thập cửu sắc hỏa là không được, nếu không cải biến, chỉ sợ trong phạm vi một trượng mới có thể thấy rõ sắc thái biến hóa.

– Nếu như vậy là không có khả năng thành công.

Bạch Tiểu Thuần buồn rầu, Bạch Hạo cũng trầm tư.

– Trừ khi có biện pháp nào đó làm màu sắc biến hóa chậm lại… Chỉ sợ cần có ngoại lực mới được.

Bạch Hạo không ngừng thôi diễn, hắn nghĩ thật lâu nhưng không thành công, Bạch Tiểu Thuần cũng vắt hết óc, trong khoảng thời gian ngắn nhưng không tìm ra biện pháp.

Thời gian bảy ngày trôi qua, vấn đề này vẫn ngăn cản hai sư đồ, trong đêm hôm nay, Bạch Tiểu Thuần không thể không buông tha, suy nghĩ nên dựa vào theo thời từ từ suy nghĩ phối phương thập cửu sắc hỏa, bỗng nhiên người thủ mộ không lên tiếng suốt mấy tháng lại lên tiếng.

– Các ngươi cần vì lo lắng vấn đề hỏa diễm biến hóa chậm chạp, vì sao không cân nhắc phân phân tán hỏa diễm nhiều màu sắc thành nhiều đạo, kể từ đó tỷ lệ biến hóa càng lớn hơn.

Người thủ mộ lên tiếng.

Những lời này giống như sấm sét giữa trời quang, trực tiếp đánh vào tâm thần Bạch Tiểu Thuần cùng Bạch Hạo, hai sư đồ sững sờ sau đó ánh mắt sáng lên.

Đúng là như thế, vào lúc luyện chế thập bát sắc hỏa chỉ có một màu là thập bát sắc, màu sắc như vậy xuất hiện mười đạo, thậm chí là trăm đạo, cho dù biến ảo nhiều hơn nữa, đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói cũng có đầy đủ nắm chắc, cho dù đụng đại vận cũng có thể thành công.

– Đúng vậy, đúng là như vậy, sư phụ, chúng ta có thể phục bút ở thập ngũ sắc hỏa, vào lúc ở thập lục sắc hỏa chúng ta lại luyện ra nhiều màu hơn, kể từ đó có thể biến hóa nhiều, tới lúc thập cửu sắc lại phân ra…

Bạch Hạo kinh hỉ, ánh mắt thôi diễn thật nhanh, tiếng hít thở dồn dập, bởi vì xác xuất thành công rất lớn.

Bạch Tiểu Thuần cũng kích động, việc này nhìn như đơn giản đó là vì chọc thủng, mỗi người đều hiểu, nếu không nghĩ ra, nếu không ai điểm tỉnh, sợ rằng bọn họ muốn hiểu ra việc này cần hao phí thời gian rất lâu.

Bạch Tiểu Thuần thở sâu, hắn đứng lên cúi đầu với người thủ mộ, ngay cả Bạch Hạo cũng cúi đầu, sau khi người thủ mộ nói xong cũng im lặng.

Lúc này Bạch Tiểu Thuần không lôi kéo người thủ mộ, hắn và Bạch Hạo không ngừng thôi diễn, mấy ngày sau, rốt cuộc vấn đề của bọn họ được giải quyết, mặc dù việc này đối với luyện chế thập cửu sắc hỏa, trợ giúp không phải toàn bộ, chỉ là bộ phận nhưng đã giúp Bạch Tiểu Thuần gia tăng xác xuất luyện chế thập bát sắc hỏa.

Thậm chí có thể nói, một khi dùng phương pháp kia đi luyện chế thập bát sắc hỏa, tỷ lệ thành công gia tăng thật lớn. Chỉ có hạn chế duy nhất là, luyện chế thập bát sắc hỏa cần thật nhiều thập thất sắc hỏa, không thể dùng hỏa diễm do người khác luyện chế, cần chính hắn luyện ra mới được.

Thậm chí yêu cầu chuẩn xác bắt đầu từ thập ngũ sắc hỏa, đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói việc này không phải vấn đề lớn gì, mặc dù lúc trước chuẩn bị không đủ nhưng xác xuất luyện thành thập bát sắc hỏa rất lớn, bản thân hắn được lợi vô cùng.

Dù sao mỗi lần luyện chế thập bát sắc hỏa thất bại sẽ hao phí cái giá lớn.

Vấn đề làm phức tạp hai sư đồ bị một câu của người thủ mộ điểm tỉnh đã giải quyết dễ dàng, Bạch Tiểu Thuần cùng Bạch Hạo nhìn nhau, sau đó lại bàn bạc mấy vấn đề mấu chốt của thập cửu sắc hỏa.

– Trong lúc dung hợp mười đoàn thập bát sắc hỏa sẽ có chấn động bất ổn, từ đó ảnh hưởng tới vấn đề chỉnh thể…

– Sau khi áp súc co lại cũng có vấn đề rất lớn, cần hạn chế như thế nào, với tu vi của ta hiện tại chỉ miễn cưỡng làm được.

– Cũng không biết thập cửu sắc hỏa có lôi kiếp hay không?

Hai sư đồ không ngừng nói ra vấn đề này, mỗi lần nói xong lại vụng trộm nhìn người thủ mộ, người thủ mộ không nói gì, bọn họ không ngừng lặp đi lặp lại như vậy.

Vào lúc người thủ mộ rơi vào đường cùng lại đề điểm vài câu, mỗi lần hắn lên tiếng đều làm Bạch Tiểu Thuần cùng Bạch Hạo cuồng hỉ, có vấn đề được người thủ mộ chỉ điểm giải quyết dễ dàng.

Thậm chí dựa theo người thủ mộ cung cấp bạch suy nghĩ, Bạch Tiểu Thuần cảm giác tạo nghệ luyện hỏa của mình tăng cao không ít, Bạch Hạo cũng gia tăng lý luận, hắn xúc động còn lớn hơn Bạch Tiểu Thuần nhiều, mỗi lần người thủ mộ lên tiếng thì hắn từ một suy ra ba, từ đó sáng tạo phối phương thập cửu sắc hỏa tăng nhanh như diều gặp gió, cách luyện chế cũng hoàn thiện.

Thậm chí hắn từ cảnh giới tự thân sáng tạo ra cách luyện chế dựa theo tu vi và thần thức của Bạch Tiểu Thuần, đây là chuyên môn sáng tạo vì Bạch Tiểu Thuần.

Có thể nói cả Man Hoang cũng chỉ có Bạch Tiểu Thuần dựa vào cách này mới luyện thành, những người khác có được cách luyện chế cũng không luyện ra.

Thời gian trôi qua, mấy tháng qua đi, Bạch Tiểu Thuần đã đắm chìm trong luyện hỏa, hắn và Bạch Hạo mất ăn mất ngủ không biết bao lâu, tạo nghệ luyện hỏa càng ngày càng cao.

Lúc tạo nghệ luyện hỏa của sư đồ tăng mạnh, trong mấy tháng ngắn ngủi đã có thu hoạch to lớn khó có thể hình dung, mặc dù người thủ mộ mặt không biểu tình nhưng cũng quan sát hai người, ánh mắt của hắn vui vẻ, những ngày qua hắn không quan tâm Bạch Tiểu Thuần cùng Bạch Hạo, trên thực tế tâm thần của hắn không phải thả câu, mà là quan sát Bạch Tiểu Thuần cùng Bạch Hạo.

Nhìn thấy sư đồ bọn họ thương lượng luyện hỏa, trong lúc vô hình Bạch Hạo tôn sùng sư phụ của hắn như thần minh, từ ngôn từ của Bạch Tiểu Thuần cũng phát hiện hắn yêu thích đồ đệ này, người thủ mộ nhìn thấy càng vui vẻ.

Chapter Truyện / Chương 814 – Có Vấn Đề, Tìm Lão Gia Gia