Chương 878 – Vĩnh Hằng

Chapter Truyện / Chương 878 – Vĩnh Hằng

Nhìn thấy Công Tôn Vân đau thương rời đi, Bạch Tiểu Thuần cuối cùng cũng không lựa chọn nói chân tướng cho hắn biết, thật sự hắn không cách nào mở miệng, hắn rất khó nói ra trên thực tế Công Tôn Uyển Nhi đã tử vong lúc ở vẫn kiếm thâm uyên.

Về sau Công Tôn Vân nhìn thấy muội muội chính là một tiểu nữ hài quỷ dị chiếm lấy thân thể Công Tôn Uyển Nhi, chân tướng quá tàn khốc, Bạch Tiểu Thuần không đành lòng để Công Tôn Vân chịu đả kích như vậy.

Từ đó hắn không thể không cho ra đáp án khác, trong đáp án này Công Tôn Uyển Nhi bị một câu của Bạch Tiểu Thuần biến thành vì cứu người mà chết.

Cho nên trong lời nói có trăm ngàn sơ hở, Công Tôn Vẫn phát hiện nhưng hắn không hỏi tới, cũng không muốn theo đuổi tới cùng… Lúc nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần muốn nói lại thôi thì bản thân đã có vấn đề.

– Muội muội, người trong tông môn trước kia là ngươi thật hay không?

Nội tâm Công Tôn Vân vẫn suy nghĩ những việc này, thậm chí rất nhiều lần hắn tận lực không suy nghĩ đáp án là gì…

Cho đến khi Công Tôn Vân đi xa, tâm tình của Bạch Tiểu Thuần cũng nặng nề hơn trước, hắn không thích cảm xúc như vậy, hắn hướng tới khoái hoạt, hướng tới mỹ hảo, có thể phát triển, cảm xúc tiêu cực bao phủ tâm thần của hắn.

Những lần trước bởi vì đủ loại nguyên nhân bị hắn chậm rãi vùi dưới đáy lòng, vào hôm nay, ở trong tông môn hắn phát hiện không còn nhìn thấy Chu Tâm Kỳ và nhiều gương mặt quen thuộc khác, những trí nhớ trước kia cũng bạo phát.

Lúc này ý chí bi thương bao phủ chung quanh, lão tổ Linh Khê nhất mạch trong Nghịch Hà Tông có khả năng đột phá Thiên Nhân nhất cao hơn Huyết Khê lão tổ yên lặng đứng ở xa xa, hắn tới gần Bạch Tiểu Thuần.

Hắn phát giác thần thức của Bạch Tiểu Thuần mang theo bi thương, hắn hiểu Bạch Tiểu Thuần không bằng Lý Thanh Hậu nhưng dù sao hắn cũng nhìn Bạch Tiểu Thuần phát triển từng bước.

Thời gian dần qua hắn đi tới bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng không quấy rầy Bạch Tiểu Thuần, hắn chỉ đứng đó nhìn hướng mộ địa của Nghịch Hà Tông.

Qua thật lâu Linh Khê lão tổ lên tiếng, giọng nói già nua vang lên bên tai Bạch Tiểu Thuần.

– Tiểu Thuần, ngươi xem chung quanh đi… Xem xem tông môn chúng ta có gì khác biệt với lúc trước?

Linh Khê lão tổ đã đến, Bạch Tiểu Thuần sớm biết, cảm xúc của hắn sa sút nhìn chung quanh.

Cả tông môn có âm thanh hỗn loạn vang lên, đủ loại công tác chữa trị tiến hành với khí thế hừng hực, không nói cả tông môn biến hóa mỗi giờ mỗi phút, nếu cẩn thận nhìn sẽ phát hiện sơn môn đang khôi phục, sợ rằng không bao lâu hợp lực của mọi người sẽ làm Nghịch Hà Tông sinh ra sinh lực lần nữa.

Những đệ tử ba tông bị bắt thành tù binh cũng sẽ trở thành thẻ đánh bạc quan trọng của Nghịch Hà Tông, bất kể dung nhập vào tông môn hay tiến hành trao đổi với ba tông đều có thể giúp bản thân Nghịch Hà Tông lớn mạnh gấp mấy lần.

– Ngươi biết vì cái gì các đệ tử cố gắng như vậy, chấp nhất như vậy không… Bởi vì nơi này không chỉ là tông môn của bọn họ, còn là nhà của bọn họ.

– Linh Khê Tông cũng tốt, Nghịch Hà Tông cũng được, tất cả tuân theo tôn chỉ tạo hóa thuộc về đệ tử, tông môn bao dung vạn vật, chỉ cần làm môn nhân có đầy đủ tín nhiệm và trung thành với tông môn, như vậy… Mới có thể xem tông môn như nhà của mình.

– Trên thực tế tông môn chính là nhà của chúng ta.

Linh Khê lão tổ lên tiếng, hắn đã rất già, tồn tại thời gian quá lâu, nếu không dựa vào bí pháp thì hắn sớm vẫn lạc, cho dù có bí pháp thì có lẽ Nghịch Hà Tông bấp bênh cũng là hắn thêm nhiều nếp nhăn, hắn già nua hơn trước rất nhiều.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy tất cả, cảm xúc sa sút giảm rất nhiều, hắn đã có tình kết cho nên nhìn về phía Linh Khê lão tổ.

– Lão tổ, tu sĩ chúng ta chẳng phải tu hành vì trường sinh sao? Tại sao phải chém chém giết giết, người sống mới có hi vọng, một khi chết… Còn ý nghĩa gì…

Khúc mắc này đã tồn tại không biết bao nhiêu năm trong lòng Bạch Tiểu Thuần, lúc này tâm tư của hắn sa sút cho nên cũng nói ra.

Vấn đề này rất sâu, cho dù là Linh Khê lão tổ cũng trầm mặc không nói, hắn không cho Bạch Tiểu Thuần đáp án, hắn chỉ đứng đó im lặng thật sâu, vẻ mặt của hắn càng tang thương, lúc hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong nhu hòa còn mang theo đau lòng.

Hắn đau vì đệ tử ưu tú nhất Linh Khê nhất, hắn biết Bạch Tiểu Thuần từ ngày đầu tiên đi vào tông môn đã ôm mộng tưởng trường sinh.

Hắn càng đau lòng cái mộng tưởng trường sinh, đệ tử rất sợ chết nhưng trên đường phát triển nhìn thấy Tu Chân giới tàn khốc nhưng vẫn chấp nhất như vậy, vẫn giữ tấm lòng ban sơ, hắn hiểu muốn làm thế quá khó khăn.

– Tiểu Thuần…

Linh Khê lão tổ nhẹ giọng nói.

– Người sống thì có hi vọng, sau khi chết đi lại không còn gì.

– Lão phu không dám nói tới những người khác, nhưng tất cả những đệ tử chết trận trong mộ địa… Bọn họ chết vì đạo tâm của mình.

– Cái gì là đạo?

Bạch Tiểu Thuần ngây thơ, vấn đề này lúc ở cầu vồng Tinh Không Đạo Cực Tông cũng gặp qua, hắn vẫn không có đáp án, hắn chỉ lờ mờ cảm thấy ta muốn trường sinh mà thôi.

– Từ đạo này quá mức thâm thúy, không ai có thể nói rõ nó được… Lão phu sống quá lâu cho nên có chút cảm nhận của mình…

– Đạo chính là chấp niệm, những anh liệt chết trận, chẳng lẽ họ không sợ tử vong hay sao, bọn họ không chấp nhất vì trường sinh sao? Có thể tông môn là nhà bọn họ, bọn họ vì bảo hộ nhà mình, vì thủ hộ gia viên bản thân, bọn họ nguyện ý hi sinh, nguyện ý vùi chấp niệm bản thân vào đáy lòng, cho dù có tiếc nuối thì bọn họ vẫn tiến lên.

– Đừng nói bọn họ, cho dù là lão phu lúc này đã chuẩn bị sẵn sàng, tất cả mọi người có khả năng rời đi nhưng ta không thể đi, thời khắc tông môn diệt vong chính là thời điểm lão phu vẫn lạc.

– Ví dụ như ngươi… Tiểu Thuần, năm đó trận chiến tại Lạc Trần sơn mạch, vì cái gì ngươi lựa chọn quay đầu cứu người? Ngươi không biết một khi quay đầu lại vô cùng có khả năng chết đi sao?

– Còn có lần này, nếu như địch nhân không phải là ba Thiên Nhân, mà là ba Bán Thần… Ngươi sẽ quay lại hay trơ mắt đứng nhìn chúng ta tử vong, ngươi bỏ chạy một mình?

Lời này làm nội tâm Bạch Tiểu Thuần chấn động rất mạnh, vẻ mặt biến ảo, hắn không phải không nghĩ tới vấn đề này nhưng không có đáp án, thật sự vào thời điểm biết tông môn lâm vào nguy cơ tâm trí của hắn trống rỗng, hắn không cách nào trơ mắt nhìn tông môn bị diệt mà bản thân mình không dám tiến lên.

Tâm thần Bạch Tiểu Thuần lúc này phập phồng không nhỏ, hắn ẩn ẩn hiểu ra chấp niệm của chính mình là trường sinh… Nhưng bản thân mình sống trong thiên địa này có quá nhiều lo lắng, có quá nhiều không cách nào dứt bỏ, cho dù hắn không muốn chém giết nhưng vô lực rung chuyển pháp tắc của thế giới này.

Vì thân nhân, vì tông môn, lúc gia viên của mình gặp phải nguy hiểm thì hắn có thể vùi chấp niệm của mình xuống, khi đó hắn sẽ lựa chọn lấy hay bỏ.

Mà lấy hay bỏ này… Là hắn nguyện ý!

– Về phần sinh tử…

Giọng nói của Linh Khê lão tổ ẩn chứa tuế nguyệt, dường như với thọ nguyên của hắn cũng khám phá ra sinh tử.

– Có đôi khi ngươi còn sống… Nhưng trong mắt người khác ngươi đã chết…

– Mà có đôi khi ngươi chết nhưng trong lòng mọi người ngươi vẫn sống… Chu Tâm Kỳ đã chết, nàng lại tồn tại vĩnh viễn trong nội tâm Thượng Quan Thiên Hữu!

– Mặc dù đại hắc cẩu đã tử vong nó lại sống vĩnh viễn trong lòng Bắc Hàn Liệt!

– Ngươi xem những cái tên trên bia mộ, Tiểu Thuần, bọn họ đã chết trận, từ trên xuống dưới trong Nghịch Hà Tông có ai từng quên họ? Ai dám quên bọn họ?

Linh Khê lão tổ nói lời như chém đinh chặt sắt, giống như thiên lôi mang theo đạo âm không ngừng quanh quẩn trong tâm thần Bạch Tiểu Thuần, thân thể của hắn run rẩy, nội tâm cũng hiểu ra gì đó, những suy nghĩ không thông lúc trước cũng trở nên rõ ràng.

Vẻ mặt hắn nghiêm túc, nội tâm hiểu ra, những lời này có ý nghĩa quá lớn, hắn hiểu ra sinh tử, hiểu mình lấy hay bỏ, hắn hiểu mình nguyện ý.

Mặc dù trong nội tâm vẫn tồn tại bi thương nhưng lại lắng đọng và mang theo kính ý, kính ý càng ngày càng mạnh, cũng tràn ngập thể xác và tinh thần của Bạch Tiểu Thuần, hắn ngẩng đầu nhìn hướng mộ địa, hắn ôm quyền… Cúi đầu thật sâu.

– Lão tổ, ta hiểu…

Bạch Tiểu Thuần thì thào, hắn cúi đầu bái tất cả người chết trận, bái bọn họ hi sinh, bái bọn họ không sợ, càng bái anh linh bọn họ.

Tông môn, cho dù trải qua ngàn vạn năm nhưng người chết trận vẫn sống trong nội tâm của người còn sống, trường tồn vĩnh hằng!

Bọn họ chết trong thiên địa nhưng sống trong năm tháng.

Chapter Truyện / Chương 878 – Vĩnh Hằng