Chương 903 – Đây Là Hiểu Nhầm

Chapter Truyện / Chương 903 – Đây Là Hiểu Nhầm

– Ta trêu ai ghẹo ai chứ…

Trần Hạ Thiên khóc không ra nước mắt. Càng nghĩ hắn càng thấy hậm hực. Nhất là khi nhìn thấy những kiến trúc ở bốn phía xung quanh, vì cuộc đấu pháp trước đó đã bị phá hủy không ít, chỉ còn lại một mảnh hỗn độn, hắn lại càng bị đè nén.

– Người khác bắt đồng môn của hắn, hắn tới tìm ta…

Trần Hạ Thiên căm giận, trong lòng cũng đang rầu rỉ. Hắn thật sự lo lắng, có lần đầu tiên này, sau này còn có thể có lần thứ hai, lần thứ ba…

– Chỉ có điều chuyện này cũng là một cơ hội. Nếu như hắn cùng Lý Hiển Đạo đánh nhau, như vậy ta cũng có thể mượn đề tài chuyện này để nói chuyện của mình… Vừa rồi chúng ta ra tay, Bán Thần lão tổ nhất định cũng đã chú ý tới. Mặc dù không nói gì, nhưng nếu Bạch Tiểu Thuần này tiếp tục nữa, nhất định chắc chắn sẽ khiến Bán Thần lão tổ không vui!

Trần Hạ Thiên nghĩ tới đây, trong mắt lóe lên ánh sáng tàn nhẫn. Hắn lập tức truyền âm cho Lý Hiển Đạo, muốn bảo đối phương cùng mình phối hợp, tranh thủ lần này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần chịu chút vị đắng.

– Bạch Tiểu Thuần, đây chính là mầm tai vạ chính ngươi đưa tới cửa!

Ở trong lúc Trần Hạ Thiên ở đây tính toán, trong lòng Bạch Tiểu Thuần cũng có cân nhắc. Hắn biết Tinh Không Đạo Cực Tông này, trên đầu của mình còn có Bán Thần lão tổ. Mình ở đây, không thể làm chuyện gì quá mức…

Lúc này tìm được chính chủ, trong lòng hắn sau khi cân nhắc một phen, đã có quyết đoán. Tốc độ của hắn cực nhanh, liên tiếp phát ra những tiếng nổ lớn, lao thẳng đến chỗ ở của Lý Hiển Đạo.

Bạch Tiểu Thuần một đường đường hoàng, rất nhanh đã đến Lý gia. Vừa tiến tới gần, lập tức bên trong Lý gia lại có một ý chí Thiên Nhân, phóng lên cao.

– Bạch đạo hữu, không nên gấp gáp. Đây là hiểu nhầm, hiểu nhầm…

Giọng nói của Lý Hiển Đạo, cũng theo bóng dáng hắn xuất hiện, vang vọng khắp nơi.

– Lão phu đã cho người đi thả đồng môn của Bạch đạo hữu ra. Chờ một lát là được rồi.

Lý Hiển Đạo nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần ôm quyền cúi đầu. Trên mặt hắn lộ ra dáng vẻ tươi cười. Chỉ có điều ở phía sau nụ cười này lại là sự do dự. Dựa theo tính tình của hắn, nếu như đổi lại là một người khác, hắn đã sớm một kiếm đâm qua, trực tiếp chém giết đối phương. Nhưng Bạch Tiểu Thuần ở đây, hắn thật sự vô cùng kiêng kỵ. Thật ra, đánh một trận ở Nghịch Hà Tông trước đó, khiến cho lòng hắn lo sợ rất lâu.

Nếu Bạch Tiểu Thuần vẫn chưa trưởng thành, hắn còn có thể lựa chọn ngăn chặn. Nhưng hôm nay một hạng người đã trưởng thành lên thiên kiêu như vậy, tương lai của người này là không thể đong đếm được. Nếu có thể không động tới, có thể đi hóa giải, mới là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng lại hắn nhận được Trần Hạ Thiên truyền âm tới, cũng biết kế hoạch của Trần Hạ Thiên. Trong lòng hắn thầm công nhận chuyện này.

Điều này khiến cho hắn do dự. Trong lòng đang cân nhắc. Lúc này hắn còn chưa có quyết đoán. Nhưng bất luận làm thế nào, đều cần hắn ở thời điểm mặt đối mặt với Bạch Tiểu Thuần, thể hiện ra sự yếu thế mới tốt. Chỉ có như vậy, mới có thể khiến cho Bạch Tiểu Thuần này ở trong mắt Bán Thần lão tổ, lộ rõ một mặt càng nhiều cường thế bá đạo.

Mà lấy sự hiểu biết của hắn đối với Bán Thần lão tổ, đối với loại Thiên Nhân bá đạo này, cho dù Bán Thần lão tổ không nói cái gì, nhưng trong lòng nhất định không hề vui.

Huống hồ, ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần lộ ra yếu thế, cũng không ảnh hưởng tới mặt mũi của hắn. Dù sao mọi người đều là cảnh giới Thiên Nhân. Lý Hiển Đạo cảm thấy coi như mình chủ động cúi đầu, cũng có thể lý giải được. Đương nhiên nếu Bạch Tiểu Thuần không phải là Thiên Nhân, cho dù hắn có chiến lực Thiên Nhân, Lý Hiển Đạo cũng sẽ không như vậy.

Thật sự dưới Thiên Nhân, hắn thấy đều giống như con kiến hôi. Chỉ có đến tầng thứ tương đương với mình, mới xem như là cường giả của mảnh thế giới này!

Mắt thấy Lý Hiển Đạo lại có thể chủ động cúi đầu, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, có chút hồ nghi. Hắn cảm thấy chuyện này không thích hợp, vì vậy trợn mắt.

– Bắt người của ta, còn bảo với ta không nên gấp gáp? Lý Hiển Đạo, ngươi nói vậy là có ý gì!

Bạch Tiểu Thuần quát khẽ, làm ra vẻ muốn bay đi gặp Lý Hiển Đạo. Ánh mắt Lý Hiển Đạo lóe lên, không đi tranh phong, mà nhanh chóng lui về phía sau.

Mắt thấy Lý Hiển Đạo lui về phía sau, Bạch Tiểu Thuần nheo mắt lại, đã suy nghĩ ra mánh khóe.

– Chủ động tỏ ra yếu kém, đây là đào hầm cho ta sao. Thật hay cho một Lý Hiển Đạo ngươi!

Trong đầu Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng chuyển động. Hắn đã có chủ ý, tốc độ đột nhiên bạo phát, trực tiếp đuổi theo. Hắn lập tức ra tay. Nhất thời có tiếng sấm vang vọng. Rốt cuộc hắn đã trực tiếp lại đánh nhau.

Lúc này, các tu sĩ trên cầu vồng khác đều chuyển lực chú ý từ chỗ Trần Hạ Thiên tới nơi đây. Tất cả đều quan tâm chú ý. Thần thức của Trần Hạ Thiên cũng tập trung ở nơi đây, xem ra còn nghiêm túc hơn so với những người khác.

Hắn không có cách nào khác không nhìn. Trong lòng hắn thật sự ủy khuất. Hắn không chỉ có oán hận đối với Bạch Tiểu Thuần, còn có ý nghĩ tính kế hãm hại Bạch Tiểu Thuần. Lúc này vừa nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần ra tay, hắn cười lạnh.

– Đánh đi. Đánh càng kịch liệt càng tốt!

Trần Hạ Thiên nhìn cảnh tượng như vậy trong lòng thoáng cái liền thoải mái hơn một ít. Mắt hắn không chớp nhìn chăm chú.

Về phần Bạch Trấn Thiên, hắn thật sự không có áp lực. Nhìn Bạch Tiểu Thuần cùng Lý Hiển Đạo đấu pháp, trong lòng hắn cũng rất thoải mái. Hắn cảm thấy thật may mắn. Mình ngoại trừ chuyện của Nghịch Hà Tông ra, liền không có ân oán gì với Bạch Tiểu Thuần.

– Đây là một kẻ điên không nói đạo lý.

Trong lúc Bạch Trấn Thiên cảm thán một câu, cũng nhận thấy được Lý Hiển Đạo không thích hợp. Sau khi thoáng suy nghĩ một chút, dựa vào hiểu biết của hắn đối với Trần Hạ Thiên, trong lòng hắn đã đoán được bảy tám phần. Mà giờ khắc này Bạch Tiểu Thuần cùng Lý Hiển Đạo ra tay cũng càng thêm kịch liệt.

Trong tiếng nổ lớn, Lý Hiển Đạo không ngừng lui về phía sau. Tuy rằng hắn là Thiên Nhân trung kỳ, nhưng Bạch Tiểu Thuần lại da dày thịt béo, khí lực cực lớn. Đồng thời, thần thông thuật pháp hoàn toàn không yếu. Điều này khiến cho Lý Hiển Đạo đau đầu vô cùng. Giống như Trần Hạ Thiên lúc trước, trong lòng hắn cũng có một loại cảm giác bất lực.

Huống hồ hắn cũng cảm thấy ủy khuất. Hắn là Thiên Nhân lão tổ, không có khả năng đi nhằm vào mấy đệ tử còn chưa tới Nguyên Anh. Hắn cũng vừa mơ hồ nhớ tới, giống như là một trưởng lão dưới quyền, lúc trước, sau khi bắt được đồng môn của Bạch Tiểu Thuần, trong số tử tôn của mình có người lại ở trước mặt mình cầu xin. Lúc này hắn mới gật đầu phê chuẩn, để cho chuyện này thuận lý thành chương, phù hợp với luật lệ của tông môn.

Lúc này trong lòng hắn đã mang theo căm giận đối với vị tử tôn tiểu bối đã cầu xin mình. Hắn hận, không phải đối phương trêu chọc ra chuyện phiền toái này. Mà sau biết rất rõ ràng Bạch Tiểu Thuần hiện tại cường thế, lại trở thành Thiên Nhân, tử tôn tiểu bối của mình, đám gia hỏa bắt giữ đồng môn của Bạch Tiểu Thuần lại có thể không đến nhắc nhở mình một chút.

Cũng chính là vì không có nhắc nhở, mới khiến cho hắn hiện tại cực kỳ bị động. Nếu không, chuyện này hắn có thể nắm giữ chủ động. Đồng thời, hắn cũng có thể có thêm nhiều lựa chọn.

Sau khi các loại suy nghĩ này hiện lên ở trong đầu Lý Hiển Đạo, trong lòng hắn đã có quyết đoán. Hắn suy nghĩ nếu như Bạch Tiểu Thuần ở đây ép người quá mức, cũng chỉ có thể phối hợp với Trần Hạ Thiên. Vì vậy hắn mở miệng một lần nữa tỏ ra yếu kém.

– Bạch lão đệ, ngươi hãy nghe ta nói. Ta đã an bài xong xuôi cho đồng môn của ngươi, rất nhanh bọn họ sẽ được dẫn đến đây. Chúng ta không cần thiết phải đánh nữa. Chuyện này ta nhất định cho ngươi một công đạo!

Bạch Tiểu Thuần nghe đến đó, trong lòng thầm hừ một tiếng. Hắn lại bước lên trước, đồng thời ngoài miệng hắn lại nói ra những lời khác!

– Cái này là không thể được. Ai, ta cũng không muốn đánh ngươi. Thật ra lúc trước ta oan uổng cho Trần Hạ Thiên, đánh với hắn một trận. Lúc này tìm được chính chủ, nếu như cũng không đánh với ngươi một trận, có chút không tốt. Trần Hạ Thiên sẽ nghĩ như thế nào? Người khác sẽ nhìn ta như thế nào!

Thần sắc Bạch Tiểu Thuần có chút rầu rĩ, giống như rất bất đắc dĩ.

Tất cả tu sĩ ở bốn phía xung quanh nghe được câu này, mỗi người đều há hốc miệng. Ánh mắt bọn họ nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần đều tràn ngập cổ quái, đồng thời lại có chút buồn cười. Thật ra, Bạch Tiểu Thuần nói là những lời này đầy lẽ thẳng khí hùng. Nhưng sau khi nghe xong, lại khiến cho người ta đều cảm thấy có chút mơ hồ không rõ…

– Cái này… Đây là đạo lý gì?

– Bởi vì hiểu nhầm Trần trưởng lão, cho nên muốn tới đánh Lý trưởng lão?

Thần sắc mọi người càng thêm quái dị. Ngay cả ở chỗ cao nhất, trên cầu vồng màu tím, một luồng thần thức của Bán Thần lão tổ quan tâm chú ý tới nơi đây, cũng cảm thấy nực cười. Trước đó hắn thấy Bạch Tiểu Thuần bá đạo cường thế. Trong lòng dâng lên một chút không thích. Nhưng lúc này cũng vì những lời này của Bạch Tiểu Thuần cảm giác đó đã tiêu tan.

Bán Thần lão tổ cười lắc đầu. Sở dĩ hắn không thích loại thủ hạ cường thế bá đạo này, là bởi vì loại người này vô cùng cương trực, bất lợi cho việc điều khiển. Bạch Tiểu Thuần nói những lời này, bất kể là vô tình hay là cố ý, cũng nói rõ… Thái độ!

Nếu như là vô ý nói ra, vậy nói tính cách Bạch Tiểu Thuần này kích động. Người như vậy, dễ dàng cho việc điều khiển. Còn nếu như hắn cố ý nói ra, vậy thì càng khiến cho Bán Thần lão tổ hài lòng. Thái độ này đã biểu đạt ra rất rõ ràng.

Trên thực tế đối với Bạch Tiểu Thuần, Bán Thần lão tổ cũng có hiếu kỳ. Trước đó hắn sở dĩ sắc phong Bạch Tiểu Thuần làm lão tổ, nguyên nhân căn bản của hắn cũng có liên quan đến Đỗ Lăng Phỉ.

Đồng dạng nghe được câu này, còn có Trần Hạ Thiên. Hắn chợt hít vào một hơi. Cũng từ trong lời nói này, hắn đã nghe ra được mánh khóe.

Về phần Lý Hiển Đạo, hắn liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần thật lâu. Đối phương nói những lời này, khiến cho cảnh giác của hắn đối với Bạch Tiểu Thuần lập tức tăng cao rất nhiều. Trong lòng hắn cũng gấp tốc chuyển động, trực tiếp bỏ qua suy nghĩ sẽ phối hợp cùng Trần Hạ Thiên.

– Người này không chỉ có chiến lực cường hãn, tâm cơ cũng cực kỳ thâm trầm. Có thể đi hóa giải, vẫn nên hóa giải thì được hơn!

Lý Hiển Đạo hít một hơi thật sâu, nụ cười trên mặt lại hiện lên. Hắn nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần liền ôm quyền.

– Bạch đạo hữu không cần lo lắng nhiều. Ngươi cùng Trần đạo hữu là hiểu nhầm. Cái này gọi là không đánh không quen biết, không có liên quan gì với chúng ta.

Lời nói này vừa nói ra, mắt thấy khí thế của Bạch Tiểu Thuần vẫn mãnh liệt, Lý Hiển Đạo thở dài. Thật ra hắn không phải là sợ Bạch Tiểu Thuần. Hắn thật sự cảm thấy giữa hắn cùng Bạch Tiểu Thuần không nhất thiết phải trước sau căm thù.

Chapter Truyện / Chương 903 – Đây Là Hiểu Nhầm