Chương 923 – Theo Như Chuyện Năm Xưa

Chapter Truyện / Chương 923 – Theo Như Chuyện Năm Xưa

Ở trong nháy mắt khi lời nói của Đỗ Lăng Phỉ truyền vào trong tai Bạch Tiểu Thuần, thân thể Bạch Tiểu Thuần hơi cứng đờ, sau đó trực tiếp lại ngây ngẩn cả người. Hắn lập tức ngẩng đầu, nhìn về phía xa. Lấy tu vi của hắn, cho dù Đỗ Lăng Phỉ mượn lực của Thông Thiên Đảo rời đi, vẫn bị Bạch Tiểu Thuần nhìn thấu hình bóng.

Hắn có ý định đuổi theo hỏi cho rõ. Nhưng bóng người Đỗ Lăng Phỉ đã biến mất ở trong mắt Bạch Tiểu Thuần, tiến vào sâu bên trong Thông Thiên Đảo.

– Nàng nói những lời này là có ý gì… Bảo ta cẩn thận Hầu Tiểu Muội?

Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng thấy rằng không thích hợp, thậm chí có chút không rõ. Những lời này của Đỗ Lăng Phỉ rốt cuộc là thật hay là giả.

Nhưng bất kể như thế nào, chuyện Hầu Tiểu Muội được chọn thành chuẩn thị vệ của Thông Thiên Đảo, trước đó, lần đầu tiên Bạch Tiểu Thuần nghe được, đã cảm thấy bất an. Lúc này nghe Đỗ Lăng Phỉ nói một câu này, hắn lập tức thấy càng lo âu hơn.

– Tại sao muốn ta cẩn thận Hầu Tiểu Muội?

Trong lúc Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm, nhớ lại tình cảnh ngày hôm nay khi nhìn thấy Hầu Tiểu Muội, Hầu Tiểu Muội giống hệt với trong trí nhớ của hắn. Khi nhìn thấy mình, trong mắt là niềm vui bất ngờ, không giống giả vờ.

Chỉ là Đỗ Lăng Phỉ nói lời này, trước sau đều đang vang vọng ở bên tai Bạch Tiểu Thuần, khiến cho hắn không thể không cẩn thận suy nghĩ tìm hiểu. Dần dần hắn có chút phiền não. Thật ra, sau khi hắn đi tới Thông Thiên Đảo này, bao giờ cũng cảm thấy có chút bất an.

Một lát sau, Bạch Tiểu Thuần thở dài một tiếng. Hắn suy nghĩ, phải tìm một cơ hội, đi gặp Hầu Tiểu Muội một chút. Nhưng vào lúc này, thần sắc Bạch Tiểu Thuần thoáng động, ngẩng đầu nhìn về phía xa.

Không bao lâu, trong màn đêm có một đạo cầu vồng thận trọng lao nhanh về phía chỗ ở của Bạch Tiểu Thuần.

Rất nhanh, cầu vồng kia đã đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần, thoáng một cái bước vào. Người vừa tới, âm thanh lại mang theo sự ngọt ngấy, giành trước tới.

– Tiểu Thuần ca ca!

Người này… chính là Hầu Tiểu Muội. Nàng vẫn mặc chiếc váy đỏ mặc ban ngày. Toàn thân nàng thoạt nhìn đặc biệt thanh tú mỹ lệ. Gương mặt nàng vốn trắng noãn, lúc này cũng vì vui sướng lại dâng lên một màu hồng nhuận. Đôi mắt đầy linh động, còn có tia sáng lưu quang kỳ dị tràn ngập.

Mặc dù vì một câu nói kia của Đỗ Lăng Phỉ, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần dâng lên suy đoán. Nhưng hôm nay khi nhìn thấy Hầu Tiểu Muội, những suy đoán này lập tức đã bị hắn chôn vùi ở trong lòng. Hầu Tiểu Muội trước mắt này giống hệ như lúc ban ngày, cũng giống như trong trí nhớ của hắn, đó người tiểu muội từ lần đầu tiên nhìn thấy mình, cũng rất thích dính vào bên cạnh mình… Giống như nữ hài nhà bên.

Không giống với lúc đối mặt cùng Đỗ Lăng Phỉ, sau khi nhìn thấy Hầu Tiểu Muội, Bạch Tiểu Thuần rất cao hứng, đứng dậy đưa hai cánh tay ra. Hắn trợn trừng mắt, cười xấu xa nói.

– Tiểu Muội, đã lâu không gặp. Tới đây, tới đây. Để cho Tiểu Thuần ca ca ôm một cái.

Gương mặt Hầu Tiểu Muội vốn vui sướng hồng nhuận, lúc này theo những lời Bạch Tiểu Thuần nói ra, nhất thời có rặng mây đỏ bay lên. Sau khi nàng giận dữ trừng mắt với Bạch Tiểu Thuần một cái, vẫn thông minh linh lợi đến bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, cúi đầu ôm lấy Bạch Tiểu Thuần.

Lúc mới bắt đầu, nàng ôm cũng không mấy dùng sức. Mà sau khi ôm lấy, trong lòng nhiều năm tưởng niệm cùng một người ở Thông Thiên Đảo cô đơn, nhất thời lại từ trong lòng dâng lên, vô hạn khiến cho nàng càng thêm dùng sức, giống như muốn vĩnh viễn ôm lấy Bạch Tiểu Thuần, không cho hắn rời khỏi mình.

Cảm nhận mức độ Hầu Tiểu Muội ôm mình, nụ cười xấu xa trên mặt Bạch Tiểu Thuần cũng chậm chậm thu hồi. Thay vào đó là sự trìu mến. Hắn nhẹ nhàng thả tay xuống, xoa mái tóc đen của Hầu Tiểu Muội trong lòng, ngửi mùi thơn trên người nàng tản ra không giống với Đỗ Lăng Phỉ, tâm tư Bạch Tiểu Thuần cũng từ từ trấn tĩnh lại.

Trong đầu hắn hiện ra tình cảnh năm đó, khi lần đầu tiên gặp phải Hầu Tiểu Muội. Có thể nói Hầu Tiểu Muội mới là nữ hài đầu tiên khiến cho Bạch Tiểu Thuần chú ý. Thật ra bộ dạng của đối phương trắng trắng mềm mềm lại tràn đầy vẻ thanh thuần, khiến cho Bạch Tiểu Thuần đang ngây thơ năm đó, trong lòng đã dâng lên sự yêu thích mà chính bản thân hắn khi đó cũng không biết thích.

Sau đó hắn càng thấy tính cách Hầu Tiểu Muội đối với những người khác giống như cây ớt nhỏ, đối với mình lại vô cùng khéo léo. Điều này làm cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần rất đắc ý.

Lúc này ôm Hầu Tiểu Muội, Bạch Tiểu Thuần tinh tường cảm nhận được, Hầu Tiểu Muội trước mắt không có vấn đề gì, cũng không có gì thay đổi, vẫn là dáng vẻ giống như năm đó.

– Tiểu Thuần ca ca, ca ca vừa đi chính là nhiều năm như vậy…

Hầu Tiểu Muội ở trong lòng Bạch Tiểu Thuần, lời nói ra, tâm tình cũng có chút hạ xuống.

Bạch Tiểu Thuần vội vàng lôi kéo Hầu Tiểu Muội ngồi ở một bên, an ủi. Thậm chí hắn nói với nàng chuyện mình ở Man Hoang. Mặc dù không có nói ra tất cả, nhưng lại tìm một ít chuyện thú vị. Dần dần tâm tình Hầu Tiểu Muội cũng khá hơn nhiều. Tiếng cười như chuông bạc cũng thỉnh thoảng truyền ra.

– Ta mới không tin ca ca ở Man Hoang, Thiên Nhân cũng phải nhìn ánh mắt của ca ca.

Hầu Tiểu Muội che miệng cười nói.

Nghe được Hầu Tiểu Muội lại có thể nghi vấn mình, Bạch Tiểu Thuần lập tức mặc kệ, trợn mắt, chợt vỗ mạnh xuống ngực.

– Đây tính là cái gì. Bán Thần đều tranh nhau gả nữ nhi cho ta. Văn võ cả triều của Khôi Hoàng Triều, ai ta cũng không sợ!

Bạch Tiểu Thuần ngạo nghễ nói. Hầu Tiểu Muội ở một bên cười rộ lên.

– Ta tin, tin ca, được chưa. Ca lợi hại nhất. Tiểu Thuần ca ca nhà ta là người lợi hại nhất thiên hạ.

Trong tiếng cười, thần thái bên trong hai mắt Hầu Tiểu Muội, khiến cho nhịp tim của Bạch Tiểu Thuần cũng đột nhiên tăng nhanh. Hắn chợt phát hiện, Hầu Tiểu Muội này không phải không có biến hóa. Trên người của nàng, hình như sự ngây ngô đã trút bỏ, có một mị lực thuộc về riêng nàng đang từ từ tản ra.

– Đây cũng là một yêu nghiệt. Năm đó ta lại có thể không nhìn ra…

Bạch Tiểu Thuần nuốt nước miếng, trong lòng suy nghĩ. Cứ tiếp tục như thế này, sau này sợ là Hầu Tiểu Muội so với Tống Quân Uyển, còn muốn kinh diễm hơn…

Mắt thấy mình lại có thể bị ánh mắt của Hầu Tiểu Muội làm tim đập rộn lên, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy có chút mất mặt. Vì vậy hắn vội ho một tiếng, đổi trọng tâm câu chuyện, hỏi Hầu Tiểu Muội tại sao lại bị tuyển chọn đến Thông Thiên Đảo.

Hầu Tiểu Muội vừa nghe, lại lập tức lộ ra sự tức giận, hừ một tiếng.

– Còn không phải là do Tống Quân Uyển kia sao? Lão bà này không chỉ có mưu đồ gây rối đối với Tiểu Thuần ca ca. Trong mấy năm nay, đối với ta cũng có biểu hiện chiếu cố. Nhưng trên thực tế lại dựa vào địa vị của nàng ở trong Huyết Khê nhất mạch, nhiều lần chèn ép ta.

– A?

Bạch Tiểu Thuần sửng sốt. Hắn cảm thấy Tống Quân Uyển chắc hẳn không phải là người như thế. Hắn có ý đi giải thích một chút. Nhưng không đợi hắn mở miệng nói ra lời, Hầu Tiểu Muội hình như nhìn thấu manh mối, vì vậy lập tức cáo trạng.

– Tiểu Thuần ca ca, ca không biết, lão bà Tống Quân Uyển này, những năm qua ở trong tông môn, rất rêu rao. Ta nhịn không được, nói với nàng vài câu. Nàng lại xem ta là cái đinh trong mắt!

– Trong lần tuyển chọn kia, đến cuối cùng, có một hồi là ta và nàng đấu pháp. Tu vi của nàng cao hơn nhiều so với ta. Hơn nữa trước đó đã thắng vài lần. Cho dù là thua cũng còn có cơ hội. Nhưng đối với ta, đó chính là một lần cuối cùng. Một khi thua, ta lại không có cơ hội nữa.

– Nhưng nàng lại không chút lưu tình. Ta cũng nói với nàng như vậy, nhưng nàng vẫn vài cái đã đánh bại ta.

Hầu Tiểu Muội nói đến đây, rất tức giận.

– Trưởng lão Thông Thiên Đảo chịu phụ trách tuyển chọn, cảm thấy ra thể chất của ta đặc biệt, thích hợp tu luyện một môn thần thông của Thông Thiên Đảo, vì vậy đặc biệt để cho ta thu được một vị trí. Mà lão bà kia cuối cùng lại thất bại.

Tốc độ của Hầu Tiểu Muội nói rất nhanh, không ngừng cáo trạng Tống Quân Uyển, Bạch Tiểu Thuần nghe một hồi, cũng thấy đau đầu.

Hắn đã hiểu, trên thực tế tất cả mọi chuyện giữa Tống Quân Uyển cùng Hầu Tiểu Muội đều xuất xứ từ hai người nhìn nhau không vừa mắt…

Khởi nguồn sớm nhất của mâu thuẫn này, chính là trước đây Linh Khê cùng Huyết Khê bãi chiến dung hợp, Bạch Tiểu Thuần ở trên dãy núi này chữa thương một thời gian…

Nhất là sau nghĩ đến cảnh tượng năm đó, Hầu Tiểu Muội cùng Tống Quân Uyển, mỗi người đều bưng một chén thuốc, đồng thời đưa cho mình, trong lòng Bạch Tiểu Thuần lại run lên, khiến cho hắn khắc sâu vào ký ức. Xem lúc đó, hai nữ tử này lại có thể đánh cược hắn sau khi ra cửa, bước chân nào trước…

Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần vội vàng đổi chủ đề. Hắn rất lo lắng tiếp tục trò chuyện nữa, nói không chừng lại gặp phải chuyện gì khiến mình nhức đầu.

Hầu Tiểu Muội nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, vốn đang vui sướng. Lúc này nàng thấy Bạch Tiểu Thuần đổi chủ đề, cũng không lưu ý, ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, không ngừng nói líu ríu về những chuyện lý thú phát sinh trong khoảng thời gian Bạch Tiểu Thuần không có ở đây.

Đến cuối cùng, nàng còn nói tới một ít chuyện vặt của bản thân ở Thông Thiên Đảo. Nghe tiếng Hầu Tiểu Muội, trên mặt Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ tươi cười. Khi thì tán thưởng, khi thì không nhịn được tự mình nói khoác vài câu. Cho đến khi ánh bình minh buông xuống, Hầu Tiểu Muội mới lưu luyến rời đi.

Thật ra, ngày thứ hai tu sĩ của bốn mạch phải đi bái kiến Thiên Tôn. Đây là chuyện lớn. Hầu Tiểu Muội còn có chức trách, không thể tiếp tục lưu lại.

Sau khi nhìn theo bóng dáng Hầu Tiểu Muội đi xa, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu. Hắn đã xác định, từ đầu tới cuối, Hầu Tiểu Muội hoàn toàn không có một chỗ nào đặc biệt.

Điều này khiến cho hắn phát sinh nghi vấn đối với câu nói kia của Đỗ Lăng Phỉ!

– Tại sao nàng lại phải bảo ta cẩn thận… Hầu Tiểu Muội?

Bạch Tiểu Thuần nghĩ mãi vẫn không hiểu được. Càng nghĩ hắn càng không có đáp án. Dần dần, sắc trời sáng trưng.

Theo ánh mặt trời buổi sáng dâng lên ở trên Thông Thiên Hải, từng tiếng chuông cổ xưa mang theo năm tháng tang thương, bỗng nhiên vang lên ở trên Thông Thiên Đảo…

Chapter Truyện / Chương 923 – Theo Như Chuyện Năm Xưa