Chương 939 – Chia Rẽ Bọn Họ

Chapter Truyện / Chương 939 – Chia Rẽ Bọn Họ

Khi nhìn thấy gương mặt cực lớn của Vân Lôi Song Tử trên trời cao, trong lòng Bạch Tiểu Thuần chợt tràm xuống. Bắt đầu từ khi hắn tiến vào địa điểm thí luyện này, lại cùng Vân Lôi Song Tử này nhiều lần ma sát.

Lúc này đối phương cuối cùng song tử cùng tồn tại. Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần có chút nhức đầu. Thời điểm hắn lui ra phía sau, hắn lập tức bảo đám người Tôn Ngô nên rời đi trước.

– Bạch Tiểu Thuần, lần này ngươi nhất định phải chết!

Trên trời cao, Vân Lôi Song Tử truyền ra tiếng gầm thét giống như thiên lôi vậy. Trong nháy mắt hai gương mặt này lại hóa thành hai bóng người. Một người trong đó lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần. Một người khác lại xông về phía đám người Trương Đại Bàn.

Hiển nhiên, bọn họ không chỉ muốn giết chết Bạch Tiểu Thuần ở chỗ này, còn muốn Trương Đại Bàn cùng đám người Tống Khuyết được Bạch Tiểu Thuần được một đường bảo vệ ở phía sau, đều sẽ diệt sạch.

Tất cả những điều này đều phát sinh chỉ trong chớp mắt. Bạch Tiểu Thuần mắt thấy Vân Lôi Song Tử tách ra, trong lòng thầm lo lắng. Hắn biết đám người Trương Đại Bàn không có cách nào chạy trốn. Vì vậy tay áo hắn vung lên, trực tiếp thu ba người vào bên trong túi trữ vật.

Trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần thu ba người Trương Đại Bàn đi, Vân Lôi Song Tử ở trên trời cao, trong mắt có hàn quang bùng lên. Thật ra giữa hai người bọn họ cùng Bạch Tiểu Thuần đã kết thù kết oán quá sâu!

Cho dù trước đây Bạch Tiểu Thuần vận dụng Thần Sát, chấn động Vân Lôi Tử. Nhưng hôm nay hai người tập trung ở một chỗ, có lo lắng vô hạn, cũng chuẩn bị sẵn sàng, lúc này hoàn toàn không có một chút do dự nào. Vân Lôi Song Tử lập tức lại ra tay.

Trong đó vị đệ đệ trong Vân Lôi Song Tử, hắn am hiểu tốc độ, vừa ra tay là toàn thân giống như xuyên qua hư vô, lao thẳng đến Bạch Tiểu Thuần. Một vị Vân Lôi Tử Thiên Nhân trung kỳ đỉnh phong khác lại phất tay. Vô số thiên lôi tia chớp ầm ầm ầm biến ảo. Thình lình ở giữa không trung hội tụ thành một con bàn tay tia chớp cực lớn, chộp về phía Bạch Tiểu Thuần!

– Chết!

Hai người gần như đồng thời mở miệng, âm thanh truyền khắp tám phương.

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy rất đau đầu, còn hãi hùng khiếp vía. Hắn cảm giác nguy cơ mãnh liệt dâng lên. Hắn chợt lui về phía sau. Hắn cũng không kịp suy nghĩ nhiều, hai tay chợt bấm quyết, ở trước người vung lên.

– Thủy Trạch!

Những lời này vừa thốt ra, nhất thời bình nguyên nơi này lập tức đã bị hơi nước tràn ngập. Chỗ bình nguyên dường như đã trở thành đầm lầy. Tám phương ở trong một mảnh hỗn độn. Giọng nói của Bạch Tiểu Thuần lại vang vọng.

– Quốc Độ!

Ở trong tiếng nổ lớn, dường như thế giới cũng bị vỡ ra. Vân Lôi Song Tử biến sắc. Hai người vốn tưởng rằng, trước đó khi Bạch Tiểu Thuần giao chiến với bọn họ, đã vận dụng tất cả thuật pháp. Nhưng bọn họ lại không nghĩ rằng, lại còn có phương pháp xa lạ đánh xuống.

Bọn họ còn ở trong đầm nước bốn phía xung quanh, cảm nhận được một nguy cơ. Cùng lúc đó, thiên địa ầm ầm ầm nổ vang. Từ bên trong đầm nước phía dưới, đột nhiên lại dâng lên từng những cái gai sắc bén như dời núi lấp biển, nổ khắp tám phương. Đồng thời những cái gai sắc này biến thành từng cái móng tay, từng cái chân lớn, hung hãn lao ra, phát ra rít gào vang vọng. khiến cho người ta đinh tai nhức óc.

Ầm!

Một tiếng động vang lên. Cái chân lớn liền trực tiếp hạ xuống, giống như trời cao sụp xuống, hình thành khí thế mạnh mẽ, khiến cho Vân Lôi Song Tử hoàn toàn biến sắc.

Vân Lôi Tử am hiểu tốc độ, đứng mũi chịu sào, trực tiếp phun ra máu tươi. Thân thể hắn chợt lui về phía sau. Một vị Vân Lôi Tử khác thi triển ra vô số tia chớp. Lúc này trong tiếng gầm nhẹ, hắn toàn lực thi pháp. Chớp mắt một cái, chân lớn này lại cùng bàn tay do những tia chớp ở bốn phía xung quanh hình thành, va chạm tới nhau.

Trời cao chấn động. Mặt đất xuất hiện từng vết nứt. Bàn tay tia chớp tan vỡ từng tầng. Đồng thời, chân lớn hạ xuống bên trong đầm nước này tuy cường hãn vô cùng. Nhưng dù sao đối mặt chính là Vân Lôi Song Tử đã vượt qua đám người Trần Hạ Thiên. Lúc này hắn cũng trở nên mơ hồ không rõ ràng, cho đến biến mất.

Khi Thủy Trạch Quốc Độ biến mất, bóng người Bạch Tiểu Thuần đã như điện chớp, nhanh chóng lui lại. Trong chớp mắt hắn lao về phía xa. Trong lòng hắn biết rất rõ, một mình Vân Lôi Tử, mình có thể chiến thắng, nhưng đối phương có hai người liên thủ, ở dưới tình huống mình không thể khống chế được Thần Sát, phần thắng không lớn.

Lúc này mượn Thủy Trạch Quốc Độ, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần cực nhanh, đã hiện ra ở phía chân trời.

– Cũng để cho ngươi nhấm nháp một chút, thống khổ khi bị đuổi giết!

Vân Lôi Song Tử cắn răng, trong mắt lộ ra sát ý mãnh liệt. Hai người hít một hơi thật sâu, rốt cuộc hai bên chợt tới gần. Trong phút chốc, bọng họ giống như dung hợp lại với nhau, từ hai đạo cầu vồng hóa thành một đạo.

Tốc độ của bọn họ cũng giống như sét đánh, ở trong tiếng sóng âm chói tai, lao thẳng đến truy kích Bạch Tiểu Thuần. Nhìn kỹ, trên thực tế hai người dung hợp, không phải là ở mức độ sâu, mà đơn giản là dung hợp cùng một chỗ có thể tách ra bất cứ lúc nào. Nhưng cho dù là như vậy, cũng khiến cho tốc độ của bọn họ vượt ra khỏi cực hạn của Thiên Nhân trung kỳ, rất gần với… Thiên Nhân hậu kỳ!

Điều này càng làm cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần thêm khẩn trương. Lần này, trong sự truy kích, Vân Lôi Song Tử còn không ngừng dung hợp. Càng là dung hợp, tốc độ cùng khí tức của hắn lại càng khiến cho da đầu Bạch Tiểu Thuần tê dại.

– Khi dễ người!

– Đấu mắt, hai người này khi dễ ta. Hiện tại một mình đánh không lại ta ta, lại cùng nhau ra truy sát!

– Cửu Thiên Vân Lôi Tông, các ngươi khinh người quá đáng.

Tim Bạch Tiểu Thuần vẫn đập thình thịch. Mắt thấy đối phương đuổi kịp trong chớp mắt, hắn lập tức lại triển khai Bất Tử Cấm. Thoáng cái tốc độ của hắn lại tăng mạnh. Trong lúc hắn bay nhanh, phía sau lưng hắn phát ra những tiếng nổ lớn. Vân Lôi Song Tử đang dung hợp, không ngừng ra tay.

Từ xa nhìn lại, chỉ thấy từng thiên lôi ầm ầm ầm đánh xuống ở phía sau lưng Bạch Tiểu Thuần, không ngừng nổ tung. Mỗi lần nổ tung đều hình thành vô số khí đen khuếch tán bốn phía xung quanh.

Chỉ cần bị khí đen kia bao trùm, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần sẽ chậm xuống không ít. Cùng lúc đó, tốc độ của Vân Lôi Song Tử trước sau lại vẫn kinh người.

– Cái đó… Vân Lôi đạo hữu, các ngươi không nên quá đáng quá. Ta còn có đòn sát thủ chuyên môn đối phó với các ngươi. Một khi sử dụng, bản thân ta cũng sợ hãi.

Mắt thấy Vân Lôi Song Tử truy kích không ngừng, khí thế càng lúc càng mạnh, Bạch Tiểu Thuần hãi hùng khiếp vía, vội vàng mở miệng nói.

Nhưng Vân Lôi Song Tử chỉ hừ lạnh một tiếng, vẫn truy sát. Sát khí của hắn còn vô cùng mãnh liệt. Lúc này thiên lôi đánh xuống. Thoáng một cái, Bạch Tiểu Thuần triển khai Hám Sơn Chàng, trực tiếp tránh thiên lôi phía sau. Hắn lại thi triển Bất Tử Cấm. Dựa vào thân thể cường hãn của hắn, hắn chạy ra khỏi phạm vi của thiên lôi.

Nhưng khẩn trương cùng lo lắng trong lòng của hắn đã rất mãnh liệt. Thật sự trước đó, dưới đầm nước và quốc gia, hắn đã nhìn thấu. Sau khi ở cùng một chỗ với Vân Lôi Song Tử này, hắn đã hiểu bọn họ thực tại quá mức cường hãn. Hắn cũng rất rõ ràng, càng dung hợp, bọn họ lại càng kinh người.

– Cứ tiếp tục như thế nữa sẽ không ổn. Phải nghĩ biện pháp ngăn cản bọn họ dung hợp… Đáng chết, Vân Lôi Song Tử này tu luyện công pháp gì, lại có thể một người biến thành hai người. Ngăn cản dung hợp… Chia rẽ bọn họ… Ừ?

Với nguy cơ trước mắt, Bạch Tiểu Thuần mắt nhìn đối phương đã rút ngắn khoảng cách, hắn vắt hết óc suy nghĩ. Bỗng nhiên ánh mắt hắn nhất thời sáng lên.

– Chia rẽ?

Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên kích động. Hắn hít một hơi thật sâu, vừa duy trì tốc độ, vừa len lén lấy ra một ít Phân Thủ Đan. Hắn lập tức vỗ trán một cái, nhất thời phi toa lại gào thét ra. Hắn giấu bí pháp đan dược sử dụng giấu ở bên trong phi toa, ném mạnh ra một cái. Phi toa này lại lao thẳng đến chỗ Vân Lôi Song Tử. Cùng lúc đó, trong miệng Bạch Tiểu Thuần còn truyền ra âm thanh.

– A, Vân Lôi đạo hữu, cái phi toa này là các người. Ai nha, lúc trước trong lúc vô ý ta nhặt được, thấy nó chỉ là đồ bỏ, lại là của các ngươi, ta trả lại cho các ngươi.

Bạch Tiểu Thuần vừa nói lời này ra khỏi miệng, cho dù là Vân Lôi Song Tử, cũng có chút sửng sốt.

Dù thế nào, bọn họ cũng không nghĩ tới, Bạch Tiểu Thuần trước đây rõ ràng đều là một phong thái bộ cường giả thiên hạ bằng nửa con mắt vậy. Nhưng lúc này hắn lại có thể nói ra những lời lẽ như vậy.

Nhưng trong nháy mắt ngay khi bọn họ đang sửng sốt, Bạch Tiểu Thuần chợt bấm quyết, gầm khẽ một tiếng.

– Bạo!

Tiếng sấm chợt vang lên ngập trời. Thời điểm phi toa này đến gần Vân Lôi Song Tử, lại chợt nổ tung, hình thành phạm vi trùng kích lớn, nhất thời nhấn chìm bóng dáng của Vân Lôi Song Tử ở bên trong.

Trong lúc tự bạo, đồng thời, Phân Thủ Đan bên trong cũng nổ mạnh, hình thành một mảnh sương mù màu đen khuếch tán ra khắp nơi.

Bạch Tiểu Thuần không do dự, cũng không liếc mắt nhìn một cái, đã tăng nhanh tốc độ bay nhanh chạy trốn. Trong chớp mắt khi hắn vừa tăng nhanh, một đạo thiên lôi màu tím liền trực tiếp từ trong sương mù màu đen do phi toa này tan vỡ, lao ra.

Bên trong thiên lôi chính là Vân Lôi Song Tử, sắc mặt bọn họ khó coi, trong mắt có sát khí mạnh hơn.

– Giấu diếm độc dược? Chút tài mọn! Trong lúc lão phu dung hợp, vạn độc bất xâm!

Hai người đồng thời mở miệng, rõ ràng là thanh âm bất đồng, nhưng lại dung hợp với nhau, rất quỷ dị. Thời điểm truyền vào trong tai Bạch Tiểu Thuần, giống như có thể khiến cho thần hồn dao động, khiến cho sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến đổi. Hắn cảm nhận được Vân Lôi Song Tử này hình như mạnh hơn so với trước đây. Chỉ có điều hắn dung hợp, giống như không có cách nào hoàn thành trong nháy mắt. Lúc này vẫn đang dung hợp. Dường như còn cần một ít thời gian nữa mới có thể hoàn toàn quy nhất.

– Phân Thủ Đan không có hiệu quả? Chẳng lẽ chỉ có tác dụng đối với nam nữ. Đối với bọn họ lại vô hiệu sao? Lại hoặc là số lượng quá nhỏ?

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần phiền muộn, cố tình quay đầu lại đi đánh một trận. Nhưng hắn mơ hồ có một loại trực giác, đối phương song tử dung hợp thong thả. Điều này rất rõ ràng chính là sơ hở. Nếu như thật tồn tại, như vậy đổi lại là hắn, cũng sẽ không dễ dàng để lộ ở trước mặt đối thủ.

– Nhất định có bẫy!

Bạch Tiểu Thuần không dám đi đánh cược. Hắn cắn chặt răng, cắm đầu bay nhanh, tiếp tục bỏ chạy.

Mà phía sau hắn, Vân Lôi Song Tử lúc này đều nhíu mày, nhìn nhau. Bọn họ cảm thấy có chút tiếc nuối khi Bạch Tiểu Thuần không quay đầu lại, xông tới chiến đấu. Thật sự giống như tình cảnh Bạch Tiểu Thuần phán đoán. Đây là do hai người bọn họ cố ý lộ ra kẽ hở. Trên thực tế… Dung hợp đối với hai người bọn họ chỉ là chuyện trong nháy mắt.

Chỉ có điều, loại dung hợp trình độ sâu này, Vân Lôi Tử không có cách nào kiên trì được thời gian quá lâu. Cho nên mới có sách lược dẫn dụ Bạch Tiểu Thuần xông tới chiến đấu.

– Cho dù Bạch Tiểu Thuần này có khôn khéo đi nữa, ngày hôm nay cũng phải chết không thể nghi ngờ!

Vân Lôi Song Tử đồng thời hừ lạnh, tốc độ lại bạo phát. Trong tiếng nổ lớn, hắn từng bước kéo gần khoảng cách cùng Bạch Tiểu Thuần.

Cứ như vậy, bọn họ cùng Bạch Tiểu Thuần một trước một sau lao nhanh ở trên bình nguyên này…

Rất nhanh, một ngày một đêm trôi qua…

Lực lượng thân thể Bạch Tiểu Thuần cường hãn, khả năng khôi phục sức khỏe lại không tầm thường. Bởi vậy trong lúc bỏ chạy, trước sau hắn vẫn duy trì tốc độ nhanh chóng. Lúc quay đầu lại ném ra một nắm Phân Thủ Đan. Hắn cũng không quan tâm có thể đánh tới Vân Lôi Tử hay không, trực tiếp cho phát nổ, hình thành mảng lớn sương mù màu đen…

– Nãi nãi của ngươi. Ta cũng không tin, Phân Thủ Đan của ta lại không có hiệu quả nhất định gì đối với bọn họ!

Bạch Tiểu Thuần rất không cam lòng, không ngừng ném Phân Thủ Đan…

Chapter Truyện / Chương 939 – Chia Rẽ Bọn Họ