Chương 945 – Lần Đầu Tiên Sao

Chapter Truyện / Chương 945 – Lần Đầu Tiên Sao

Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần ở trong tiếng thét chói tai, muốn chạy ra khỏi phạm vi này, trong nháy mắt, một lực hút cực lớn, chợt từ bên trong vết nứt này chợt bạo phát ra.

Trong nháy mắt khi lực hút này vừa hình thành, nó không tác động tới hư không ở bốn phía xung quanh, cũng không có lay động nửa điểm tới mặt đất phía dưới. Dường như lực hút hoàn toàn không có chút ảnh hưởng nào đối với mảnh thế giới này. Càng không cần phải nói phát sinh sóng dao động gì đó, cũng khiến cho ở chỗ này phát sinh bất cứ chuyện gì, người bên ngoài căn bản không có biện pháp nào phát hiện ra.

Chỉ là… Lực hút này không đi lay động thế giới. Nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, lại là kinh thiên động địa, dường như không thể chống đỡ. Trong phút chốc, lực hút giống như muốn kéo cả linh hồn thậm chí tu vi của hắn đi!

Dường như Bạch Tiểu Thuần định mạnh mẽ giãy dụa, như vậy thân thể hắn có thể chạy trốn, nhưng linh hồn của hắn cũng bị hút ra khỏi thân thể, thu vào trong khe nứt!

Điều càng làm cho Bạch Tiểu Thuần gào thảm hơn, là hắn phát hiện không chỉ là thần hồn của chính mình như vậy, ngay cả tu vi, thậm chí máu trong thân thể cũng như vậy. Nếu như mạnh mẽ tránh né, sợ là máu sẽ từ trong tất cả lỗ chân lông, tóc trên thân thể g phun ra, bị hút vào bên trong vết nứt.

Chỉ như vậy cũng đủ khiến cho người ta muốn vỡ mật. Nhưng, tiếng nữ tử yếu ớt thâm trầm vang lên ở bên tai của hắn, đang sinh động như thật, miêu tả cho Bạch Tiểu Thuần một cảnh tượng giống như trong cảm giác của nàng, hình ảnh rất tốt đẹp.

– Nhất định không nên buông tha chống lại. Như vậy, mới có thể hút được thần hồn của ngươi ra trước, sau đó là máu tươi… Từ từ, cho đến khi chỉ còn lại xương…

– Cũng tiết kiệm ta đi xử lý. Chính ngươi trợ giúp mình, biến thành thức ăn ngon cho ta…

Giọng nói này khiến cho tâm thần Bạch Tiểu Thuần run rẩy kịch liệt. Trong đầu hắn không khỏi xuất hiện một hình ảnh… Trong cảnh tượng đó, mình đầu tiên là bị hút đi thần hồn. Sau đó tu vi, máu tươi, máu thịt, ngũ tạng lục phủ thậm chí đầu… Cho đến cuối cùng còn lại một bộ xương khô. Sau đó phát ra một tiếng động, đập vào phía trên mặt đất. Có thể vì mình là Bất Tử Cốt, cho nên sẽ không bị ngã tới chia năm xẻ bảy…

Chắc chắn năm sau, có người đi ngang qua nơi đây, sẽ vui mừng bất ngờ như nhặt được chí bảo, lấy xương của mình đi, hoặc là luyện thành đan dược, hoặc là luyện thành pháp bảo, hoặc là luyện thành bộ xương khô khôi lỗi…

– Không…

Bạch Tiểu Thuần cũng không muốn đi cân nhắc tới những điều này. Nhưng ở dưới lực hút này, ở trong giọng nói này của đối phương, đầu hắn đã không khống chế được tư tưởng. Đến cuối cùng, hắn mắt thấy lực hút kinh người này sắp khiến hình ảnh mình tưởng tượng ra trở thành hiện thực sau. Ở trong sự tuyệt vọng, Bạch Tiểu Thuần bỏ qua sự chống lại. Trong nháy mắt bóng dáng hắn lại hóa thành một đạo cầu vồng, trực tiếp bị lực hút này cuốn đi, nuốt vào bên trong vết nứt, biến mất.

Theo Bạch Tiểu Thuần bị hút đi, hư vô vết nứt bên trong cũng nhanh chóng khép lại, chậm rãi ẩn nấp. Từ đầu đến cuối, chuyện đã xảy ra ở đây, cho dù là thanh niên giờ khắc này ở bên trong sa mạc, đi bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ đang đi phá vỡ màn hào quang, cũng hoàn toàn không có chút phát hiện nào.

Duy nhất chỉ có Hầu Tiểu Muội ở gần màn hào quang, trong mắt mang theo sự mong đợi. Bất chợt đôi mi thanh tú hơi nhíu lại một cái, có chút hồ nghi nhìn về phía chỗ khu vực đầm lầy. Nhưng rất nhanh, theo màn hào quang ở sa mạc vặn vẹo, gần bị phá ra, ánh mắt Hầu Tiểu Muội cũng thu hồi lại. Vẻ chờ đợi trong mắt nàng càng lúc càng nhiều, rất kích động.

– Cuối cùng… Sắp trở về… Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, Quỷ Mẫu, ta cũng không muốn trở về… Chỉ có điều ta rất chờ mong, sự vui mừng bất ngờ của nàng khi nhìn thấy ta…

Trong lúc màn ánh sáng sa mạc nơi này, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể tan vỡ. Thời khắc này Bạch Tiểu Thuần chỉ cảm thấy trước mắt chợt hoa lên. Sau khi mọi thứ trở nên rõ ràng, hắn đã xuất hiện ở một nơi rất quen thuộc…

Gian phòng không lớn, giống như khuê phòng…

Một cái giường đầy bụi có mạng nhện giăng kín. Một chiếc bàn trang điểm. Còn có một tấm gương vỡ nát…

Sau khi ngơ ngác nhìn tất cả mọi thứ ở bốn phía xung quanh, Bạch Tiểu Thuần kêu lên chói tai. Thân thể nhanh chóng lui về phía sau, muốn tìm lối ra. Nhưng rất nhanh hắn lại nghĩ tới, ở đây không có lối ra…

Cũng không biết có phải trùng hợp hay không, chỗ vị trí của hắn giờ phút này chính là… Nơi trước đây hắn lần đầu tiên tới. Giống nhau như đúc!

Mà ở phía trước bàn trang điểm, một nữ tử mặc váy màu đỏ, đang đưa lưng về phía hắn. Nàng vừa chải đầu, vừa soi gương. Còn có tiếng hát quen thuộc khiến cho Bạch Tiểu Thuần sởn tóc gáy, vang vọng ở bên trong khuê phòng âm u tĩnh mịch…

Nước mắt Bạch Tiểu Thuần đã đảo trong vành mắt. Hắn thật sự khiếp sợ…

– Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ…

Da đầu Bạch Tiểu Thuần không ngừng tê dại. Sự sợ hãi này khiến cho hắn hận không thể lập tức nghĩ ra biện pháp, rời khỏi nơi này. Nhưng hiển nhiên biện pháp này là không có. Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể vội vàng lấy ra tấm ngọc bội do thủ mộ lão gia gia cho hắn, từ bên trong túi trữ vật ra nắm chặt ở trong tay, run giọng mở miệng nói.

– Tỷ tỷ, ta không thể ăn…

– Tỷ tỷ, cái đó… Tỷ biết người thủ mộ chứ? Hắn là sư phụ ta. Chúng ta chắc hẳn là là người một nhà mới đúng…

– Còn nữa, tỷ tỷ, bên ngoài có người không có thiện ý đối với tỷ tỷ. Tỷ tỷ không phải nên nhanh chân đến đó xem trước sao? Không cần để ý tới ta… Tỷ tỷ, ta cũng không muốn trở lại. Tỷ tỷ… Là tỷ tỷ bắt ta tới…

Chính bản thân Bạch Tiểu Thuần cũng không biết mình đang nói cái gì. Lúc này âm thanh càng thêm run rẩy. Nhất là thấy bả vai của nữ tử kia thoáng động, giống như muốn quay đầu lại, Bạch Tiểu Thuần nhất thời thét lên.

– Đừng quay đầu lại… Tỷ tỷ… Tỷ tỷ đừng quay đầu lại… Chuyện gì cũng có thể từ từ…

Ở trong chớp mắt khi Bạch Tiểu Thuần mở miệng, tiếng ca đột nhiên ngừng lại. Nữ tử kia vẫn chải đầu, nhưng lại có tiếng động khe khẽ vang vọng ở bốn phía xung quanh.

– Đây là lần đầu tiên ngươi tới.

– A? Tỷ tỷ ngươi nói lần đầu tiên thì chính là lần đầu tiên…

Bạch Tiểu Thuần vội vàng công nhận, giống như con gà con mổ thóc, không ngừng gật đầu.

– Sau khi đến, ngươi đứng ở nơi đó không biết suy nghĩ điều gì…

Nữ tử vẫn yếu ớt mở miệng, giọng nói mang theo uy nghiêm quỷ dị đáng sợ nào đó. Bạch Tiểu Thuần vừa muốn gật đầu, nhưng bỗng nhiên sửng sốt.

– Ta lần đầu tiên tới? Không đúng. Đây là lần thứ hai của ta. Là tỷ tỷ bắt ta tới đây.

– Không ai bắt ngươi… Hai người đồng bạn của ngươi vẫn ở phía trên.

Nữ tử chỉ một ngón tay về phía cái gương vỡ nát. Nhất thời trong gương lại xuất hiện hình ảnh. Không ngờ đó là hình ảnh ở tầng thứ hài của Cốt Chu. Tống Khuyết cùng Thần Toán Tử đang mờ mịt đứng ở hai bên hai chiếc ghế ở tầng thứ hai, vẫn không nhúc nhích.

Cảnh tượng như vậy, còn có giọng điệu của nữ tử rơi vào bên trong tai, trong mắt của Bạch Tiểu Thuần, trong nháy mắt, trong đầu Bạch Tiểu Thuần nhất thời liên tiếng vang lên những tiếng ầm ầm nổ mạnh. Hơi thở của hắn khí thì vô cùng mãnh liệt, khi thì lại ngừng trệ.

– Không có khả năng. Làm sao có thể như vậy được… Trước đó ta đã trốn ra. Ta đã trở về Nghịch Hà Tông, trở về Tinh Không Đạo Cực Tông. Ta… Lần này ta tham dự địa điểm thí luyện, cho nên mới tới…

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy đầu có chút loạn. Hắn không muốn tin tưởng lời nói của đối phương, lại càng không nguyện tin tưởng, từ trước đến nay mình không có rời khỏi Cốt Chu này. Bất luận là chuyện ở Nghịch Hà Tông, hay chuyện ở Tinh Không Đạo Cực Tông, tất cả những điều này đều là ảo giác trong nháy mắt, khi hắn lần đầu tiên đi tới phòng này…

Nhưng lại chẳng biết tại sao, sau khi nghe được giọng nói của nữ tử này, suy nghĩ của hắn giống như không bị khống chế, rốt cuộc tự nhiên nhớ lại.

Ở trong ký ức này, chính hắn cũng không phát hiện ra, bàn tay hắn đang nắm thật chặt ngọc bội, lúc này đang từ từ dường dương muốn buông ra…

– Ngươi từ trước đến nay đều không có rời đi…

Giọng nói yếu ớt của nữ tử kia lại truyền ra. Bả vai của nàng chậm rãi di chuyển. Đầu của nàng cũng chậm rãi chuyển động. Chỉ là động tác chải đầu này, không những không có dừng lại, trái lại càng lúc càng nhanh…

Dường như nàng muốn kéo cả tóc của mình xuống vậy. Cảnh tượng quỷ dị như vậy, sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy, đáng lẽ phải hoảng sợ đến cực điểm. Nhưng bây giờ trong mắt hắn lộ vẻ mờ mịt, rốt cuộc không có cảnh giác.

– Bất kỳ kẻ nào nhìn thấy được bộ dáng của ta, ở trong lòng cũng sẽ phát sinh ra chuyện hư ảo của bản thân… Ngươi thật sự là lần đầu tiên tới đây. Nhưng cũng không phải là lần đầu tiên… Nhìn thấy mặt của ta.

Giọng điệu của nữ tử không ngừng lay động, vang vọng ở bên trong khuê phòng này. Bả vai của nàng đã hoàn toàn chuyển động. Đầu của nàng… Cũng từ hướng đối diện với cái gương vỡ nát, biến thành… Sẽ lập tức đối mặt với Bạch Tiểu Thuần!

Cũng chính là vào lúc này, trong mắt đầy vẻ mờ mịt, thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy. Ký ức rõ ràng thác loạn. Bàn tay hắn cầm ngọc bội đã buông ra!

Ở trong nháy mắt khi bàn tay hắn buông ngọc bội, thân thể nữ tử này giống như quỷ mỵ, chợt quay đầu lại, lộ ra là một gương mặt không có bất kỳ ngũ quan nào, giống như một mảnh giấy trắng vậy!

Ở trong một khắc khi nàng quay đầu, mặt nàng đột nhiên rách ra một khe hở, giống như một cái miệng lớn. Thân thể còn vặn vẹo một cách quỷ dị, chợt lao về phía Bạch Tiểu Thuần, muốn cắn nuốt.

Nhưng… Khi nàng tới gần Bạch Tiểu Thuần, mắt thấy sẽ cắn nuốt. Trong nháy mắt, tay phải của Bạch Tiểu Thuần đột nhiên hạ xuống, một tay đã nắm lấy cái ngọc bội vừa rơi ra. Trong mắt hắn nào còn có nửa điểm mờ mịt. Đó là một mảnh tỉnh táo. Tay phải hắn còn nhanh như chớp, giơ lên. Ngay cả ngọc bội cũng theo đó trực tiếp đánh về phía cái miệng lớn của nữ tử đang tính cắn nuốt!

– Nếu nàng sợ nó, ta xem nàng có dám nuốt vào hay không!

Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng. Tất cả những gì trước đó, đều do hắn tận lực làm ra, chính là để chờ đợi cơ hội này. Lúc này hắn đã bất cứ giá nào!

Chapter Truyện / Chương 945 – Lần Đầu Tiên Sao