Chương 954 – Bắc Mạch Không Tốt

Chapter Truyện / Chương 954 – Bắc Mạch Không Tốt

Bạch Tiểu Thuần không cho rằng mình nghe nhầm. Bất luận là tiếng nỉ non ở trong đầu trước đó, hoặc là sóng dao động đến từ túi trữ vật, những thứ này đều cho thấy, cảm nhận của mình tuyệt đối không sai lầm…

– Nàng lại có thể tỉnh lại!

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần thoáng động, thần thức phân ra một luồng dung nhập vào bên bên trong túi trữ vật, trực tiếp kiểm tra về phía chiếc quan tài kia. Chỉ có điều bất kể hắn nhìn thế nào, bé gái bên trong quan tài vẫn đang nhắm mắt ngủ say, không có chút sinh lực nào truyền ra.

Mà hiện tại có quá nhiều người ở xung quanh. Bạch Tiểu Thuần cũng không tiện lấy quan tài ra cẩn thận kiểm tra. Hắn chỉ có thể kìm chế sự nghi ngờ trong lòng. Lúc ngẩng đầu lên, nhìn về phía ánh mắt lộ vẻ ân cần của Đỗ Lăng Phỉ, hắn lắc đầu.

– Ta không sao…

– Ngươi đương nhiên không có việc gì. Thế nào? Đi tới bắc mạch chúng ta, lại lập tức biến sắc. Chẳng lẽ Bạch Tiểu Thuần ngươi sợ rồi sao?

Bạch Tiểu Thuần vừa nói ra lời này, không đợi Đỗ Lăng Phỉ nói gì, Vân Lôi Song Tử ở bên cạnh đã cười lạnh, nói.

Vân Lôi Song Tử nhịn đã thật lâu. Bạch Tiểu Thuần ở đây giết đồ đệ cưng của hắn. Điều này vốn chính là mối thù lớn sinh tử. Nhưng bời vì đối phương nói ra thân phận, khiến cho tâm thần Vân Lôi Tử run rẩy, không chỉ không dám truy sát, thậm chí còn lo lắng đối phương trả thù. Hắn chỉ có thể nhịn xuống sự sỉ nhục, đưa ra đại lễ nhằm giảm bớt chuyện này.

Nhưng một loạt chuyện phát sinh phía sau, bản thân Vân Lôi Song Tử là Thiên Nhân, tất nhiên hắn cũng nhìn ra được… Thái độ của Thiên Tôn!

– Thiên Tôn căn bản cũng không có xem người này là con rể… Mặc dù quan hệ giữa người này cùng Đỗ Lăng Phỉ không tâm thường. Nhưng chỉ cần Thiên Tôn không tiếp nhận, hắn cũng chỉ là một tu sĩ Thiên Nhân mà thôi. Đổi lại hắn ở khu vực khác, ta còn phải e ngại hắn một chút. Nhưng hiện tại đang ở bắc mạch chúng ta. Người này là rồng cũng phải biến thành sâu bọ cho ta!

Vân Lôi Song Tử cười lạnh, hàn quang trong mắt hoàn toàn không che giấu. Đúng như là hắn suy nghĩ, ở đây là khu vực bắc mạch, trong phạm vi tông môn của hắn. Đối với Bạch Tiểu Thuần, hắn không nói có thể nghiền ép, nhưng cũng không chênh lệch là bao nhiêu.

Theo lời Vân Lôi Song Tử nói truyền ra, tu sĩ của bốn mạch xung quanh, đều biến đổi thần sắc. Ánh mắt người của nam mạch cùng tây mạch chớp động, không mở miệng, cũng không nguyện ý tham dự vào chuyện này. Nhưng bắc mạch lại không phải như vậy.

Gần như tất cả tu sĩ bắc mạch, lúc này tinh thần đều chấn hưng, ở dưới hàn khí, tu vi của bọn họ dường như vận chuyển cũng tăng nhanh lên không ít. Ánh mắt bọn họ nhìn về phía đám người Bạch Tiểu Thuần, đều vì thái độ của Vân Lôi Song Tử, đã trở nên không tốt.

Các tu sĩ đông mạch, tuy rằng mỗi một người có lòng muốn đi tới tương trợ trên phương diện khí thế Chỉ có điều trước đó từng trải trước một cảnh tượng nguy hiểm đáng sợ. Sau đó thân ở bắc mạch, khiến cho trong lòng mỗi người bọn họ sớm đã đạt đến cực hạn có thể thừa nhận.

Đối mặt với sự châm chọc của Vân Lôi Song Tử, đối mặt với ánh mắt không tốt của tu sĩ bắc mạch, nếu như đổi lại là thời điểm khác, Bạch Tiểu Thuần nhất định sẽ mặc kệ. Nhưng hôm nay hắn đã không có tâm tình đi tính toán những điều này. Vì chuyện Hầu Tiểu Muội cùng Trương Đại Bàn rời khỏi đây, trong lòng của hắn đã thương cảm. Vì trước đó bé gái đột nhiên thức tỉnh nói một câu, hắn đã vô cùng chấn động.

Hiện tại hắn muốn, chỉ là thông qua truyền tống trận của Cửu Thiên Vân Lôi Tông, mau chóng rời khỏi nơi đây, trở lại đông mạch. Thậm chí hắn cũng không muốn đi tới Tinh Không Đạo Cực Tông. Hắn chỉ muốn trở lại Nghịch Hà Tông, từ từ khiến mình bình tĩnh trở lại.

Cho nên, giờ phút này, Bạch Tiểu Thuần lại có một lần hiếm thấy, không có đáp tới đáp lui ở trên phương diện ngôn từ, mà trầm mặc không nói, tùy ý cho Vân Lôi Song Tử tiếp tục châm chọc, tùy ý cho ánh mắt tu sĩ bắc mạch ở bốn phía xung quanh càng thêm không tốt. Trong sự trầm mặc, hắn đi theo mọi người tiến thẳng về phía trước.

Hắn vốn định một mình rời đi, cũng có biện pháp quay về đông mạch. Nhưng hắn có thể đi, mọi người của đông mạch lại không có bản lĩnh này. Một khi Bạch Tiểu Thuần đi, những người khác ở chỗ này, sợ là sẽ càng thêm dày vò, thậm chí rất có thể vì hắn mà bị liên lụy.

Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần không trả lời, Vân Lôi Song Tử cười lạnh. Hắn cũng không có tiếp tục châm chọc Bạch Tiểu Thuần. Hắn cũng hiểu rõ, những người này cũng chỉ xem như là đi ngang qua nơi đây mà thôi. Rất nhanh từng người đều sẽ truyền tống rời đi.

– Xem như hắn gặp may mắn!

Trong mắt Vân Lôi Song Tử có sát ý lóe lên. Vừa rồi ở trong suy nghĩ của hắn, chỉ cần Bạch Tiểu Thuần dám phản bác một câu, hắn lại tìm cơ hội ra tay, ở bắc mạch này, không nói giết chết hắn, cũng phải khiến cho Bạch Tiểu Thuần này trọng thương chí ít trăm năm trở lên!

Từ đầu đến cuối Đỗ Lăng Phỉ đều không nói gì. Chỉ có điều trong ánh mắt nàng ở nhìn về phía đám người bắc mạch lại lạnh như băng. Vân Lôi Song Tử tất nhiên cũng thấy được. Trên thực tế đây cũng là một trong những nguyên nhân cuối cùng hắn không có lựa chọn ra tay.

Lại như vậy, kích động ở bắc mạch, trong sự trầm mặc của ba mạch khác, mọi người một đường đi ra khỏi Sinh Mệnh cấm khu, đi ở bên trong thiên địa bắc mạch. Phóng tầm mắt nhìn lại, mặt đất một mảnh băng tuyết bao trùm. Trong trời giá rét đất đông lạnh còn có gió lạnh gào thét cuốn theo tuyết thổi qua.

Trời cao một mảnh u ám. Gió lạnh rít gào hình như trở thành âm thanh duy nhất trong thế giới này.

Tùy ý có thể thấy được núi băng ở mọi chỗ, tản ra sự sắc bén cùng lạnh lẽo. Còn có những bông tuyết theo gió rơi xuống, giống như không bị tu vi của mọi người ảnh hưởng, rơi xuống trên đầu tóc của bọn họ, trên thân thể bọn họ, thật lâu không tan đi.

Nếu như đổi lại là người phàm ở chỗ này, sợ là trong nháy mắt đã bị băng hàn tiến vào cơ thể, trở thành tồn tại giống như cương thi, nhưng mọi người ở đây, tu vi yếu nhất cũng là Nguyên Anh. Ở trong gió rét này ngược lại cũng không ngại.

Ở trong gió tuyết khắp bầu trời, trên mặt đất băng giá có thể nhìn thấy được phía xa có một con sông lớn màu vàng đang chảy xuôi cuộn trào mãnh liệt. Xa hơn nữa chính là nước của bắc mạch Thông Thiên Hà!

Mặc dù là ở bắc mạch này, vạn vật có thể đóng băng, nhưng nước Thông Thiên Hà lại vĩnh hằng chảy xuôi, không bị băng phong hoàn toàn…

– Bắc mạch…

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm nói nhỏ. Hắn nhìn tất cả mọi thứ ở bốn phía xung quanh. Hắn nghĩ đến lai lịch của Linh Khê Tông, nghĩ đến Hàn Môn…

Thời gian trôi qua. Trên đường mọi người luôn trầm mặc, tốc độ không chậm, hóa thành hơn trăm đạo cầu vồng, gào thét lướt ngang qua mặt đất đóng băng, từ từ tiến gần tới Cửu Thiên Vân Lôi Tông.

Không bao lâu, một đại tông mênh mông khí thế vô cùng, lại bỗng nhiên hiện rõ ở trong mắt mọi người. Thời điểm Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu, liếc mắt liền thấy được… Ở trong thiên địa phía trước, ở chỗ điểm cuối của Thông Thiên Hà, ở trong nơi giống như đầu nguồn của thiên địa băng hàn… Thình lình tồn tại một thác nước lớn kinh người!

Giống như Tinh Không Đạo Cực Tông, thác nước này nối liền với biển cùng sông. Theo nước biển nổ vang, rơi xuống, hội tụ vào trong sông, trở thành nước Thông Thiên Hà chảy xuôi.

Chỉ có điều so với thác nước ở bốn phía xung quanh Tinh Không Đạo Cực Tông luôn xanh biếc, ở Cửu Thiên Vân Lôi Tông này, xung quanh thác nước này là một mảnh trắng xóa. Tất cả đều bị băng tuyết bao trùm.

Mà ở hai bên thác nước này không ngờ có hai tượng băng cực lớn!

Hai tượng băng này dồi dào vô cùng, tản ra khí thế kinh người. Bạch Tiểu Thuần chỉ liếc mắt thoáng nhìn, lại có thể cảm nhận được điều này giống như lực đè ép đập vào mặt.

Đạp vào mặt sông băng, tượng băng bên trái là một một nam tử trung niên, rất nho nhã. Lúc này hắn ngẩng đầu, nhìn về phía trời cao. Đồng thời, tay phải của hắn vươn ra, giống như muốn chạm đến hư vô!

Ở trên tay phải của hắn không phải không có vật gì, mà là đang nâng một mảnh… Mây trắng dồi dào. Phạm vi của đám mây trắng này cực lớn. Từ phía xa nhìn lại, giống như một mảnh lục địa nhỏ.

Ở trên mây trắng này có vô số lầu các, còn có từng cầu vồng. Ở bên trong đều là tu sĩ ra ra vào vào!

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, nhớ lại những gì mình hiểu về Cửu Thiên Vân Lôi Tông. Hắn lập tức nhận ra, bức tượng bên trái tay phải nâng mây trắng này chính là… Vân Tông của Cửu Thiên Vân Lôi Tông!

– Như vậy phía bên phải, lại chắc là Lôi Tông.

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần đảo qua, nhìn về phía bức tượng phía bên phải. Bức tượng kia cũng là một nam tử trung niên, nhưng không có loại cảm giác nho nhã nữa, mà tràn ngập sự bá đạo, không giận tự uy. Đồng thời, dường như toàn thân từ trên xuống dưới đều có tia chớp nhảy nhót.

Mà trong tay trái hắn giơ lên, cũng nâng một tầng mây. Tầng mây này là màu đen, nồng đậm vượt quá mây đen, cùng phạm vi của mây trắng cũng không chênh lệch bao nhiêu. Phía trên cũng là lầu các mọc lên như rừng, tu sĩ rất nhiều.

Ngoại trừ màu sắc của tầng mây khác nhau a, còn có chính là ở trong mây đen này, từng tia chớp giống như những con rắn bạc vậy, số lượng đếm không hết, dường như vĩnh viễn ở bên trong không ngừng sinh ra, chạy ra tám phương mang theo tiếng sấm nổ vang.

Đó chính là Lôi Tông!

– Cửu Thiên Vân Lôi Tông, đệ tử dựa theo tu vi khác nhau, thấp nhất nhất trọng thiên, cao nhất cửu trọng thiên… Bên trong tông môn lại là chia làm hai bộ phận. Theo thứ tự là Vân Tông cùng Lôi Tông…

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần từ trên bức tượng Lôi Tông thu hồi lại. Hắn chợt ngẩng đầu, nhìn về phía cao hơn hai tầng mây do hai bức tượng nâng lên… Trôi lơ lửng ở cuối trời cao, hai quan tài một lớn một nhỏ giống như được tông môn đội lên!

Toàn thân quan tài lớn tối tăm vô cùng, tản ra lực tang thương của năm tháng, hình như tồn tại trong thời gian quá lâu. Ở bên trong, Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được rõ ràng sóng dao động của Thiên Nhân…

– Chắc là giống như cầu vồng màu lam của Tinh Không Đạo Cực Tông, thuộc về địa phương của Thiên Nhân… Như vậy quan tài nhỏ hơn một chút ở phía trên, chính là Bán Thần.

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, ánh mắt nhìn về phía đỉnh phong, nơi tất cả quyền lực của Cửu Thiên Vân Lôi Tông…

Đó là một cái quan tài thủy tinh!

Chỉ có kích thước bằng ba phần của quan tài lớn màu đen, nhưng lại chí cao vô thượng, sừng sững ở chỗ cao nhất, tản ra khí tức kinh người bao phủ toàn bộ bắc mạch.

– Hoan nghênh đã tới, Cửu Thiên Vân Lôi Tông.

Vân Lôi Song Tử mắt thấy biểu tình giật mình của mỗi một mọi người ở bốn phía xung quanh, liền cười ngạo nghễ, hờ hững mở miệng.

Tu sĩ bắc mạch ở bốn phía xung quanh, mỗi một người đều phấn chấn vô cùng. Loại cảm giác sống sót sau tai nạn trở lại nhà, khiến cho tất cả mọi người đều kích động. Cũng chính là vào lúc này, theo lời Vân Lôi Song Tử nói ra, bên trong Cửu Thiên Vân Lôi Tông truyền ra những tiếng phá không vèo vèo. Trong nháy mắt, từng bóng người từ mây trắng cùng mây đen, còn có quan tài đen ở trong tinh không, nhanh chóng lao đến.

Còn có dao động Thiên Nhân không ngừng hạ xuống. Một đạo, hai đạo, ba đạo, bốn đạo!

Bốn đạo dao động Thiên Nhân. Ý chí ảnh hưởng tới thiên ý, cũng theo tới. Nhất thời ở trên bầu trời nơi này, hiện ra bốn gương mặt cực lớn, lạnh như băng lại nhìn về phía mọi người!

– Ngươi… Chính là người giết đệ tử bắc mạch ta… Bạch Tiểu Thuần!

Tiếng rít gào giống như thiên lôi đánh xuống. Trên trời cao, một trong bốn gương mặt chợt mở miệng. Âm thanh vang rền. Trong nháy mắt, ánh mắt bốn người bọn họ đều… Rơi vào trên người Bạch Tiểu Thuần!

Người tới không thiện, vô cùng kiêu ngạo!

Mí mắt Bạch Tiểu Thuần giật mạnh, kinh hoàng…

Chapter Truyện / Chương 954 – Bắc Mạch Không Tốt