Chương 960 – Ta Còn Có Thể Trồng Hoa

Chapter Truyện / Chương 960 – Ta Còn Có Thể Trồng Hoa

Lời của Bán Thần lão tổ lời nói vừa ra, còn có một lực vô thượng, ở trên trời cao tản ra, trực tiếp lại mạnh mẽ loại bỏ ý chí của Bạch Tiểu Thuần, khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở đây kêu lên một tiếng rên rỉ, lảo đảo lùi lại mấy bước. Thoáng cái, khí thế không còn sót lại chút gì.

Khí tức của Bạch Tiểu Thuần không ổn. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía quan tài thủy tinh trên bầu trời. Theo lời Bán Thần lão tổ nói, Phùng Trần cùng đám người Vân Lôi Song Tử, đều nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần khẽ cười rộ lên.

Đệ tử bắc mạch của bốn phía xung quanh, mỗi một người đều thở phào nhẹ nhõm. Trước đó, bọn họ bị Bạch Tiểu Thuần áp chế có chút sợ hãi. Lúc này Bán Thần lão tổ nói một câu, xua tan khí tức của Bạch Tiểu Thuần, khiến bọn họ đều khôi phục lại. Thời điểm bọn họ nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, đều lộ ra sự chán ghét.

Chỉ sợ bọn họ quay đầu lại, vẫn không nhịn được sẽ len lén ăn Trí Huyễn Đan. Nhưng hôm nay, ở trước ý chí của Thiên Nhân cùng Bán Thần, bọn họ biểu lộ ra, chính là căm thù Bạch Tiểu Thuần đến tận xương tuỷ.

– Đến bắc mạch chúng ta, ngươi là Thiên Nhân thì như thế nào!

Đây là ý thức trong lòng phần lớn mọi người lúc này. Chuyện này cũng theo ước pháp tam chương biến thành tứ chương, xem như tuyên bố kết thúc một giai đoạn.

Bạch Tiểu Thuần ở Vân Tông vẫn bị hạn chế, hoàn toàn không thể ra ngoài. Hiện tại lại không thể tiếp tục bán đan dược, khiến cho trong lòng hắn rất khó chịu.

– Mụ nội nó, sớm hay muộn gì cũng có một ngày, ta sẽ khiến cho bắc mạch ở trước mặt ta phải cẩn thận từng li từng tí!

Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng giận. Hắn không khỏi bắt đầu cân nhắc tới trong lời Thế Giới Chi Bảo trong lời bé gái nói.

Hắn vốn vẫn có chút do dự. Nhưng hôm nay do dự đã tiêu tan hơn phân nửa. Chỉ là trong lòng hắn vẫn rầu rĩ. Mặc dù trước bán đan dược đổi lấy rất nhiều linh thạch, khiến cho hắn tu luyện trong thời gian ngắn, có thể miễn cưỡng chống đỡ một chút, nhưng không thể nào kiên trì được quá lâu. Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ biện pháp, có thể vừa không làm trái với ước pháp tứ chương này, lại có thể tu luyện. Nhưng qua hơn mười ngày, Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ hồi lâu, cũng không ra được biện pháp phá cuộc.

Đúng lúc này… Bé gái lần thứ ba thức tỉnh.

Từ trong đầu Bạch Tiểu Thuần, truyền đến âm thanh của bé gái. Bạch Tiểu Thuần đang tu luyện Nhật Nguyệt Trường Không Quyết, mừng rỡ.

– Ngươi suy nghĩ thế nào?

Bạch Tiểu Thuần nghe vậy hít một hơi thật sâu, sau khi trầm mặc một lúc lâu, hắn hung hăng cắn răng một cái, ở trong đầu truyền ra ý thức.

– Đầu tiên, chuyện này quá đột nhiên. Tự nhiên cho ta tạo hóa như vậy, trở thành chủ nhân của nàng. Chuyện này khiến ta rất khó có thể tin tưởng được. Ta rất nghi ngờ, nàng có mục đích riêng. Xét thấy lai lịch của nàng, cho nên ta mới miễn cưỡng tin tưởng.

– Thứ hai, nàng vẫn luôn cũng không nói gì về chuyện vì sao Thiên Tôn năm đó phải giết nàng!

– Lại nữa, Linh Khê lão tổ mời nàng làm Chân Linh. Sứ mệnh của Linh Khê chính là vì bảo vệ nàng. Nhưng ta thì không… Sứ mạng của ta là bảo vệ Nghịch Hà Tông, bảo vệ người thân bằng hữu, bảo vệ mình. Cho nên, không quan tâm nàng có phải có mục đích khác hay không, cũng không cần sử dụng ở trên người của ta! Nếu không, đối với nàng mà nói, nàng đã chọc ra phiền phức cực lớn. Đối với ta mà nói, cũng sẽ có phiền phức. Đồng thời, cũng khiến cho Linh Khê Tông bảo vệ trên vạn năm, trở thành một chuyện hoang đường tới nực cười!

Bạch Tiểu Thuần truyền ra ý thức, mang theo một sự kiên quyết. Nhưng trên thực tế hắn thấy, mình đây là đang hù dọa đối phương.

Trên căn bản, đối với chuyện này trong lòng Bạch Tiểu Thuần không nắm chắc. Nhưng hắn lại không nhịn được động tâm. Vì vậy lời nói này, chính là nói cho đối phương biết, mình đã nghi ngờ. Đồng thời cũng dùng tình đánh động nàng. Đây là do Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ hồi lâu, mới tổng kết ra một phen.

Bé gái trầm mặc. Sau một lúc lâu, nàng mới chậm rãi mở miệng.

– Đối với ta mà nói, phiền phức ở đâu?

– Biết sư phụ chân chính của ta, là ai không?

Bạch Tiểu Thuần mừng rỡ. Hắn đã sớm đoán được, có lẽ đối phương sẽ hỏi như vậy. Vì vậy đương nhiên hắn phải tiến hành tiếp việc đe dọa uy hiếp tới cùng. Hắn lập tức hỏi.

– Ừ?

Bé gái sửng sốt.

– Người thủ mộ!

Bạch Tiểu Thuần gằn ra một chữ một.

Hắn vừa nói ra lời này, liền cảm giác được bé gái chợt chấn động. Đối với nàng mà nói, tin tức này quá mức kinh thiên. Nhưng nàng chưa kịp mở miệng, Bạch Tiểu Thuần lại nói tiếp.

– Biết đệ tử của ta là ai sao?

– Minh Hoàng thế hệ này!

Không đợi bé gái trả lời, Bạch Tiểu Thuần trực tiếp nói cho nàng đáp án. Đáp án này, khiến cho bé gái vốn đã không bình tĩnh, trong lòng lại dâng lên dao động mãnh liệt.

Cảm nhận được sự dao động này, trong lòng Bạch Tiểu Thuần cảm thấy ngạo nghễ. Hắn cảm thấy bối cảnh cùng thân phận của mình, không đi khi dễ người khác thì thôi. Nhưng hiện tại ở bắc mạch này, lại còn bị người khác khi dễ, trong lòng càng bất bình.

– Cho nên, nếu như nàng lừa gạt ta, kẻ địch của nàng từ đó về sau, không chỉ là Thiên Tôn, còn có hai vị kia.

Bạch Tiểu Thuần chậm rãi nói, đầy sự uy hiếp, khiến cho bé gái kia cũng phải trầm mặc. Nàng có bí pháp, có thể cảm nhận được lời Bạch Tiểu Thuần nói là thật hay giả.

Hồi lâu, giọng nói của bé gái lại vang vọng ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần. Lần này rõ ràng nàng đã bình tĩnh hơn nhiều.

– Vì sao Thiên Tôn giết ta? Ta chỉ là tàn hồn, ký ức không đầy đủ. Cần chờ sau khi cùng pháp bảo hoàn toàn dung hợp, có thể có thể tìm về tất cả nhân quả.

– Về phần lần trước ta nói ngươi trở thành chủ nhân của ta… Ngươi có thể xem đó như là một giao hẹn, Giao hẹn này, chờ sau khi ngươi giúp ta chém giết Thiên Tôn, mới có thể thực hiện!

– Trừ điều đó ra, ta không có bất kỳ chỗ nào giấu diếm ngươi. Linh Khê Tông bảo vệ ta hơn vạn năm, ta còn không đến mức… Lấy oán trả ơn. Điều ta muốn chỉ có một… Ta muốn báo thù!

Theo ý thức đầy khí phách của bé gái truyền ra, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, trong mắt lộ ra sự quyết đoán.

– Ta đồng ý với yêu cầu của nàng, giúp cho nàng dung hợp Thế Giới Chi Bảo. Chỉ có điều chuyện chém giết Thiên Tôn, tạm thời không nói tu vi của ta không đủ. Ngoài ra ta cùng Thiên Tôn không có thù oán. Ta cũng không muốn lừa nàng, ta rất khó làm được.

– Ngươi sẽ làm…

Bé gái dường như đang cười. Nụ cười kia có chút ý vị thâm trường, khiến cho Bạch Tiểu Thuần sửng sốt. Hắn đang muốn truy hỏi, nhưng bé gái lại tránh đề tài này, không nhiều lời, mà nói đến chuyện liên quan tới dung hợp Thế Giới Chi Bảo.

– Bắc mạch là nhà của ta… Năm đó ta sinh ra ở bắc mạch. Đối với ta mà nói, hàn khí nơi đây chính là tẩm bổ lớn nhất trên thế gian này.

– Muốn dung hợp Thế Giới Chi Bảo, cần làm được hai chuyện… Đầu tiên, phải đi tới lối vào của Thế Giới Chi Bảo. Lối vào này không ở trong tông này, mà là ở trên Băng Nguyên của bắc mạch. Đến thời cơ thích hợp, ta sẽ nói cho ngươi biết vị trí cụ thể.

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên. Hắn làm việc từ trước đến nay theo đuổi ổn thỏa. Hiện tại hắn bị bắc mạch đè ép lợi hại, mới vội vàng quyết định chuyện này. Nhưng trên thực tế trong lòng hắn vẫn còn có nghi ngờ, nhưng không có biểu lộ ra.

Chỉ là… Câu nói của bé gái… Ngươi sẽ làm.

Ba chữ này, khiến cho trái tim Bạch Tiểu Thuần đột nhiên dâng lên sự bất an.

– Thứ hai, mở ra cửa lớn của Thế Giới Chi Bảo, cần thân thể Chân Linh ta thức tỉnh trăm hơi thở đã. Mới có thể có đầy đủ thời gian đi chống đỡ cửa lớn mở ra.

– Cho nên… Ta cần ngươi cho ta ngưng tụ đủ hàn khí bắc mạch…

Bé gái nói đến đây, túi trữ vật của Bạch Tiểu Thuần chợt chấn động. Thần thức của hắn đảo qua, lập tức nhìn thấy được từ bên trong quan tài của bé gái, lại có thể từ trong hư vô ngưng tụ ra một mảnh lá cây màu xanh lục. Lá cây này bay ra quan tài, bay ra khỏi túi trữ vật, rơi vào trước mặt Bạch Tiểu Thuần.

– Hàn khí?

Bạch Tiểu Thuần có chút do dự. Trong ước pháp tứ chương đã nói, hắn không thể đi hấp thu linh khí thiên địa của bắc mạch. Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, cảm thấy hàn khí cũng không tính là gì. Dù sao linh khí thiên địa đến từ chính Thông Thiên Hải. Hàn khí này lại là đến từ toàn bộ Băng Nguyên ở bắc mạch.

Ở trong lúc Bạch Tiểu Thuần đang suy nghĩ tìm hiểu, giọng nói của bé gái, vẫn ở vang vọng ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần.

– Hút hàn khí, dung nhập vào bên trong lá cây này. Khi miếng lá cây này trở thành băng lá… Bên trong ẩn chứa hàn khí, có thể chống đỡ ta… Thức tỉnh khoảng trăm hơi thở!

– Khi ngươi làm được tất cả những điều này, chính là thời khắc chúng ta đi mở ra Thế Giới Chi Bảo. Về phần làm thế nào để thu thập hàn khí, xem như là thử thách ta dành cho ngươi.

Bé gái nói đến đây, khí tức lại suy yếu xuống.

– Thần hồn của ta đã suy yếu, cần phải một lần nữa ngủ say. Chỉ có khi miếng lá cây này của ngươi hóa thành lá băng, dung nhập quan tài, ta mới có thể lại thức tỉnh… Hi vọng ngươi… Tự giải quyết cho tốt…

Những lời này nói xong, khí tức của bé gái hoàn toàn biến mất.

Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt. Sau khi xác định khí tức nữ hài tử này tiêu tan. Hắn thở phào nhẹ nhõm. Tất cả những gì trước đó, hắn lấy đe dọa làm chủ. Thật ra hắn cũng không muốn vì chuyện này, xuất hiện khả năng mâu thuẫn cùng nữ hài tử này.

Quả thực giống như lời hắn nói, điều này đối với hắn, đối với nàng, đối với Nghịch Hà Tông đều không phải là chuyện tốt.

Bạch Tiểu Thuần nhìn mảnh lá cây trong tay, không lo lắng tới chuyện của bé gái. Dù sao tất cả mọi chuyện, đều phải chờ mảnh lá cây này trở thành lá băng, mới có thể tiến hành.

– Làm sao để lá cây này hấp thu hàn khí đây?

Bạch Tiểu Thuần cúi đầu nhìn mặt đất dưới chân một chút. Vân Tông thành lập ở trên một mảnh mây trắng mênh mông. Bên trong mây trắng này cũng ngưng tụ ra hàn khí. Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, đặt phiến lá này ở mặt đất. Nhìn hồi lâu, cũng không thấy nó hấp thu hàn khí.

Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần cau mày. Nếu như không có ước pháp tứ chương này, hắn có quá nhiều biện pháp. Nhưng bây giờ, chuyện này cũng có chút không dễ làm.

Sau một hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần thở dài. Hắn đang muốn để lá cây này vào bên trong túi trữ vật. Nhưng bỗng nhiên, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào bên trong túi trữ vật của mình, có đặt… Một hạt giống.

– Nguyệt Lượng Hoa… Ta có thể chiết cái lá cây này ở trên cái cây đó!

Hai mắt của Bạch Tiểu Thuần nhất thời sáng lên. Khi ở trên Cốt Chu phát hiện Nguyệt Lượng Hoa, Bạch Tiểu Thuần trước đó đã từng nghiên cứu qua, nhận được kết luận là thời điểm loài hoa này sinh trưởng, sẽ hấp thu hàn khí ở bốn phía xung quanh.

– Trong ước pháp tứ chương, không có điều nào không cho phép ta trồng hoa…

Bạch Tiểu Thuần lập tức kích động.

Chapter Truyện / Chương 960 – Ta Còn Có Thể Trồng Hoa