Chương 967 – Lôi Tông Vô Cùng Kinh Ngạc

Chapter Truyện / Chương 967 – Lôi Tông Vô Cùng Kinh Ngạc

Ở trong lúc Lôi Tổ nghẹn họng nhìn trân trối, tia chớp ở bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần đã chậm rãi kết thúc. Toàn thân hắn run rẩy, trên đầu đều đang bốc khói. Toàn thân hắn đã bị mấy vạn tia chớp này, ầm ầm đánh cho ngoài xém trong mềm.

Cũng may tu vi khí tức của hắn lúc này đã không còn là Thiên Nhân sơ kỳ, mà là bước vào đến… Thiên Nhân trung kỳ!

Nhật Nguyệt Trường Không Quyết không trọn vẹn, đã hoàn toàn viên mãn. Ở bên trong mắt trái của hắn, thình lình có một mặt trăng sáng, thoạt nhìn rất quỷ dị, giống như mặt trăng sáng này bất cứ lúc nào cũng có thể từ bên trong con mắt phía trái của hắn bay ra, khiến cho bầu trời cao nơi đây xuất hiện thêm một mặt trăng!

Loại thần thông kinh người này diễn biến thành hiện tượng dị thường. Nếu có người có hắn nhìn nhau, sợ sẽ có cảm giác giống như tâm thần cũng bị mặt trăng sáng của hắn thu lấy.

Nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, lúc này thân thể hắn không chỉ run rẩy, tâm thần cũng đang run rẩy. Nếu có khả năng, hắn tuyệt đối không muốn lại trải qua chuyện như vậy để đổi lấy tu vi đột phá.

Thật sự cảnh tượng mấy vạn tia chớp vừa rồi lao tới, khiến cho hắn nghĩ tới, đã cảm thấy sợ hãi…

– Ta không muốn tu luyện nữa…

Bạch Tiểu Thuần với vẻ mặt như đưa đám, lúc này đang run rẩy, nhìn phạm vi mười dặm ở bốn phía xung quanh. Những tia chớp lôi đình không ngừng chạy, không ngừng đột ngột nổ tung, khiến cho hắn hoàn toàn không dám di chuyển. Hắn sợ… Hắn rất lo lắng nếu mình thoáng động, những tia chớp ở bốn phía xung quanh lại lao tới.

Ở trong sự lo lắng của Bạch Tiểu Thuần, thời điểm hắn quyết định chuẩn bị động thử một cái, một trận bão tia chớp mới từ bốn phía xung quanh lại nổ mạnh, lao đến. Có lẽ là bởi lôi trì quá lớn, hình thành lực hút cũng quá mạnh mẽ, dẫn đến trận gió bão tia chớp lần này lại có thể dồi dào hơn so với trước kia rất nhiều, ùn ùn từ tám phương gào thét kéo đến.

Bạch Tiểu Thuần chỉ liếc mắt thoáng nhìn, lại kêu lên chói tai. Thân thể hắn nhanh chóng lui về phía sau. Nhưng hắn lùi lại một bước, những tia chớp ở bốn phía xung quanh lại ầm một tiếng, đều lao thẳng đến chỗ hắn.

– Không cần…

Trong tiếng kêu lên đầy thảm thiết của Bạch Tiểu Thuần, Lôi Tổ ở phía xa đã sớm chạy. Hắn thở hổn hển hoạt động lồng giam của mình. Hắn cũng không quay đầu lại, trong miệng đã chửi bới.

– Đáng chết. Thật không thông cảm cho lão nhân gia ta. Ta tuổi tác thế này, còn phải mang theo lồng giam không ngừng hoạt động. Ta sống dễ dàng sao?

Trong lúc Bạch Tiểu Thuần bị những tia chớp nhấn chìm. Đồng thời, bên ngoài Cửu Thiên Vân Lôi Tông, cũng xuất hiện biến cố. Toàn bộ mặt đất mây đen của Lôi Tông đột nhiên lại chấn động một cái, giống như địa chấn. Khiến cho tất cả tu sĩ Lôi Tông ở trên mặt đất của mây đen lập tức cảm nhận được. Tất cả đều sửng sốt, vô cùng kinh ngạc.

– Vừa rồi mặt đất chấn động sao?

– Làm sao có thể? Chúng ta là ở trên mây đen. Mây đen làm sao có thể chấn động được…

– Các ngươi có cảm thấy hay không… Mấy ngày nay những tia chớp ở Lôi Tông chúng ta hình như ít đi một chút…

Các tu sĩ Lôi Tông, mỗi người đều chẳng biết nguyên nhân tại sao. Trên thực tế kể từ sau khi Bạch Tiểu Thuần bị giam giữ, toàn bộ Cửu Thiên Vân Lôi Tông xuất hiện sự an bình đã lâu ngày không gặp.

Tu sĩ Vân Tông bình tĩnh. Ban đầu, Lôi Tông ở đây có lo lắng. Nhưng theo thời gian trôi qua, tất cả đều chậm rãi yên lòng. Đối với lôi ngục của bọn họ, toàn bộ Lôi Tông đều đầy tự tin.

Đám người Vân Lôi Tử cũng vậy. Sau khi một lần nữa thể nghiệm ngày tháng không có Bạch Tiểu Thuần, đối với loại an tĩnh này, bọn họ bỗng nhiên có cảm thán.

Cũng chính là loại cảm thán này, khiến cho lúc này mây đen Lôi Tông chấn động, đặc biệt dụ cho người khác chú ý. Nhất là sau một lần chấn động, ở trong sự đặc biệt kinh ngạc của tất cả tu sĩ Lôi Tông, mây đen Lôi Tông này lại có thể xuất hiện chấn động lần thứ hai!

Chấn động này còn có những tiếng nổ vang rì rầm vang vọng. Nhất thời mỗi một tu sĩ Lôi Tông đều la lên thất thanh.

– Thật sự chấn động!

– Không thích hợp!

– Tia chớp… Các ngươi nhìn những tia chớp kìa…

Ở trong những tiếng kêu đầy kinh ngạc, cũng có người chú ý tới bên trong mây đen, vốn mắt thường có thể thấy được từng tia chớp, lúc này rốt cuộc rõ ràng đã giảm ít một chút. Cũng không ít tia chớp lóe lên trực tiếp chui vào sâu bên trong mây đen.

Cảnh tượng như vậy, khiến cho mỗi một đệ tử Lôi Tông dâng lên dự cảm không ổn mãnh liệt. Tại quan tài màu đen phía trên bầu trời, trong chớp mắt này, sắc mặt đám người Vân Lôi Tử và các Thiên Nhân đều biến hóa. Mỗi một người đều nhanh chóng hạ xuống.

– Chẳng lẽ lại là Bạch Tiểu Thuần!

– Đáng chết, không thể nào là hắn. Hắn cũng đã bị nhốt…

Ở trong sự hoảng sợ của mọi người ở nơi này, mây đen Lôi Tông lần thứ ba chấn động. Lần chấn động này còn mãnh liệt hơn, truyền ra những tiếng ầm ầm, vang vọng, rung chuyển cả bầu trời.

Cũng chính là vào lúc này, ở sâu bên trong mây đen này, tại trung tâm của Lôi Trì, Bạch Tiểu Thuần đang hét thảm, hắn đã triển khai tốc độ tới mức cực hạn. Về phần cấm chế mười trượng này, đã sớm tan vỡ. Nhưng bất luận tốc độ của Bạch Tiểu Thuần có nhanh thế nào đi nữa cũng không có tác dụng. Những tia chớp đến từ bốn phía xung quanh hắn bắt đầu từ mấy vạn, đã trở thành hơn mười vạn không ngừng công kích tới.

Thậm chí Bạch Tiểu Thuần cũng đã nhìn ra được, tốc độ của mình càng nhanh, những tia chớp bị hút tới lại càng nhiều. Nhưng hắn không dám dừng lại. Một khi dừng lại, hơn mười vạn tia chớp này sẽ nhấn chìm hắn.

Chỉ có điều chúng không ngừng lại. Những tia chớp này chỉ càng lúc càng nhiều. Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần phát điên.

– Tại sao có thể như vậy được…

Bạch Tiểu Thuần khóc không ra nước mắt. Nguy cơ ở trước mắt, ánh mắt hắn đều đỏ lên. Hắn hung hăng cắn răng một cái.

– Đáng chết. Liều mạng. Những tia chớp này đều là lực lượng thiên địa. Sợ cái lông!

Bản thân Bạch Tiểu Thuần tùy ý điên cuồng hét lên. Hắn trực tiếp dựa theo khẩu quyết Lôi Tổ đưa cho, tu luyện Vân Lôi Nhân Tổ thập nhất biến!

Vào giờ phút này, thân thể hắn bỗng nhiên dừng lại. Theo hắn dừng lại, hơn mười vạn tia chớp ầm một tiếng lại tràn tới. Trong chớp mắt chúng đã bao phủ Bạch Tiểu Thuần vào bên trong, giống như muốn xé rách thân thể hắn, trực tiếp nhảy vào trong cơ thể hắn.

Chỗ đau của thân thể bị xé rách vẫn không tính là gì cả. Bạch Tiểu Thuần da dày thịt béo, còn có thể miễn cưỡng tiếp nhận được. Có thể khiến cho hắn không chịu nổi, chính là theo những tia chớp dũng mãnh tràn vào, trong cơ thể đang điên cuồng bạo phát linh lực thiên địa, khiến cho hắn giống như trở thành một quả bóng cao su không ngừng bị thổi phồng lên…

– Vân Lôi Nhân Tổ đệ nhất biến!

Bạch Tiểu Thuần cố nén cảm giác đau đớn mãnh liệt của thân thể. Trước mắt cũng hoa lên. Hắn điên cuồng vận chuyển thần thông, biến lực lượng thiên địa vô cùng vô tận trong cơ thể, đẩy mạnh Vân Lôi Nhân Tổ thập nhất biến.

Cũng chính là trong thời gian chớp mắt, thân thể của Bạch Tiểu Thuần lại ầm một tiếng, trực tiếp trở thành kích thước chừng mười trượng. Một sự cuồng dã ở trên người hắn bạo phát ra.

Vân Lôi Nhân Tổ đệ nhất biến, trong chớp mắt đã được hắn tu thành!

Còn chưa kết thúc. Bạch Tiểu Thuần mắt thấy lực lượng thiên địa trong cơ thể mình vẫn dồi dào. Mắt hắn đỏ lên, không lập tức tu luyện đệ nhị biến! Mà hắn vận chuyển Nhật Nguyệt Trường Không Quyết, khiến hai loại thần thông này, theo dựa vào con mắt trái của chính mình, đi hoàn thành cấy ghép!

Loại cấy ghép này, Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể ở trên phân tích sơ bộ, cảm thấy có thể hoàn thành. Nhưng trên thực tế, trong lúc dung hợp, lại tồn tại quá nhiều khả năng thất bại.

Nếu như đổi lại là nơi khác, sau một lần thất bại, Bạch Tiểu Thuần cần một ít thời gian chìm đắm vào trong đó, mới có thể triển khai lần thứ hai. Dù sao cho dù hắn có thể hấp thu lực lượng thiên địa, nhưng dung hợp hai thần thông, vẫn cần ở thời điểm tình trạng của hắn đỉnh phong, mới có thể thuận lợi tiến hành.

Mà bây giờ, lực lượng thiên địa trong cơ thể dồi dào vô cùng. Bạch Tiểu Thuần cũng không có sự lựa chọn nào khác. Hắn lập tức liền bắt đầu thử. Lần lượt thất bại, lần lượt nổ lớn, lực lượng thiên địa trong thân thể lần lượt bị phát tiết ra ngoài.

Cho đến sau khi thất bại hơn mười lần, vào một lần cuối cùng, bên trong mắt trái của hắn lại chợt tản ra ánh trăng kinh người. Ở dưới ánh trăng này, thân Nhân Tổ với kích thước mười trượng của hắn lập tức lại khác hẳn với hình dạng của Vân Lôi Tử trước đây!

Trong chớp mắt, một khí tức khó nói ở trên người Bạch Tiểu Thuần tản ra. Nhất là Nguyệt ấn ở trong mắt trái của hắn giống như ánh trăng sáng có thể soi sáng đêm tối!

– Thành công!

Bạch Tiểu Thuần không có thời gian đi kích động. Lúc này lực lượng thiên địa trong cơ thể hắn, mặc dù hao phí hơn phân nửa, nhưng số còn sót lại vẫn khiến cho hắn cảm thấy thân thể giống như bị no quá sắp nổ. Rơi vào đường cùng, trong tiếng rít gào, Bạch Tiểu Thuần bắt đầu tu luyện Vân Lôi Nhân Tổ đệ nhị biến!

Không bao lâu, thân thể hắn ở trong tiếng nổ lớn, trực tiếp hóa thành kích thước chừng hai mươi trượng. Đệ nhị biến… Thành công!

Còn chưa kết thúc. Kế tiếp là đệ tan biến, đệ tứ biến!

Trong những tiếng ầm ầm, ở bên trong Lôi Trì, ở giữa vô số tia chớp lôi đình, thân thể Bạch Tiểu Thuyền từ hai mươi trượng biến thành ba mươi trượng, sau đó trở thành bốn mươi trượng. Không nói có thể khởi động thiên địa, lại chấn động tám phương!

Toàn thân hắn đầy khí tức cuồng dã. Còn có thân thể vốn là Bất Tử Cốt, phối hợp với Nhân Tổ thay đổi cường hãn, khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở đây, ở trên trình độ thân thể cường hãn, vượt qua nào đó cực hạn!

Nếu như Vân Lôi Tử ở chỗ này, nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, nhất định sẽ hoảng sợ đến cực điểm. Hai người bọn họ thi triển ra cùng một loại thần thông. Bạch Tiểu Thuần ở đây, rõ ràng mạnh hơn hắn rất nhiều!

Nhất là nguyệt ấn ở bên mắt phía trái, càng làm cho Nhân Tổ biến này có phạm vi uy lực bạo phát lớn!

Nếu đổi lại là thời điểm khác, Bạch Tiểu Thuần nhất định rất kích động. Nhưng bây giờ, hắn đã nhận thấy được thân thể mình đối với hấp thu những tia chớp bên trong mây đen, giống như đã đến cực hạn nào đó. Trừ khi đổi lại một loại lực lượng tia chớp sấm sét, nếu không sợ là hấp thu nữa cũng không được bao nhiêu, cũng không có cách nào đi hấp thu. Điều này không có quan hệ với thần thông công pháp, thuần túy là cực hạn của thân thể, giống như đan dược.

Mà một khi đến lúc đó, những tia chớp ở bốn phía xung quanh, lại không còn là tẩm bổ, mà trở thành căn nguyên có thể hủy diệt hắn!

Nhưng những tia chớp ở bốn phía xung quanh, giống như cũng theo Bạch Tiểu Thuần cường hãn, càng tới nhiều hơn. Trong tiếng nổ vang, lần này lại có hơn mười vạn đạo, trực tiếp ầm ầm đánh tới.

Bạch Tiểu Thuần khiếp sợ, thật sự muốn khóc. Âm thanh của hắn cũng có phần nức nở, gào thét giống như uống rượu độc giải khát vậy.

– Vân Lôi Nhân Tổ đệ ngũ biến!

Chapter Truyện / Chương 967 – Lôi Tông Vô Cùng Kinh Ngạc