Chương 971 – Ném Bay

Chapter Truyện / Chương 971 – Ném Bay

Trong Vân Lôi Song Tử, đệ đệ căn bản cũng không có kịp cảm nhận được nỗi sợ hãi tử vong. Ở trong nháy mắt này thân thể hắn lại dưới trùng kích cuồng bạo, hóa thành tro bụi!

Nguyên thần của hắn bay ra, mang theo vẻ mờ mịt, mắt thấy sẽ bị trận gió hung bạo trực tiếp đập vỡ nát diệt vong. Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên, một sóng thần thức vượt qua Thiên Nhân, chợt hạ xuống, hóa thành một cái bàn tay nắm lấy nguyên thần của đệ đệ trong Vân Lôi Song Tử.

Sau khi trùng kích cuồng bạo va chạm với bàn tay này, nhất thời lại tan vỡ ra. Cùng lúc đó, âm thanh giống như nghiến răng nghiến lợi vậy vang vọng khắp nơi ở bên trong hư vô này.

– Bạch… Tiểu… Thuần!!!

Cái tên này, ba chữ, mỗi một chữ là một thiên lôi, ầm ầm ầm nổ tung ở bên trong thiên địa này, khiến cho tâm thần tất cả mọi người run rẩy. Trên trời cao, một thân ảnh khổng lồ bỗng nhiên hiện lên.

Chính là Bán Thần bắc mạch. Trong tay hắn cầm theo Lôi Tổ mệt mỏi không phấn chấn. Lúc này theo sự xuất hiện của hắn, tất cả thiên ý ở bốn phía xung quanh đều bị mạnh mẽ xua tan, khiến cho trong thiên địa giống như chỉ có một mình hắn tồn tại!

Sau khi Bạch Tiểu Thuần nghe cùng cảm nhận được điều này, những kiêu ngạo cùng cường hãn trước đó, trong phút chốc lại tan ra. Thay vào đó, lại là sự kinh ngạc không hiểu cùng mãnh liệt khẩn trương. Trong lòng hắn đã thầm kêu khổ.

– Lão khỉ này quá vô dụng. Kéo dài thêm một hồi nữa, ta lập tức có thể trốn… Lần này xong rồi. Làm sao bây giờ…

Trong lúc Bạch Tiểu Thuần đang lo lắng không yên, Vân Lôi Tử mắt thấy nguyên thần phân thân của mình được bảo vệ được, cũng kích động, ôm quyền cúi đầu về phía Bán Thần đang ở trên bầu trời.

Những Thiên Nhân bắc mạch khác đều thở phào nhẹ nhõm. Trước đó Bạch Tiểu Thuần thật sự quá cường hãn, khiến cho tâm thần bọn họ cũng run rẩy. Lúc này bọn họ đều bái kiến Bắc Thần. Ngay cả Phùng Trần trốn ở bên trong quan tài kính cũng vô cùng kích động, nhanh chóng bay ra, bái kiến Bán Thần.

Lúc này Bạch Tiểu Thuần nhăn mặt, nhíu mày, thận trọng chậm rãi lui về phía sau. Trong đầu không ngừng có các loại ý nghĩ nhanh chóng xoay chuyển. Hắn không ngừng suy nghĩ biện pháp để hóa giải chuyện này như thế nào. Trong lúc hắn đang bay nhanh cân nhắc biện pháp, Bán Thần bắc mạch lại không thể không ép xuống lửa giận ngập trời trong lòng mình. Hắn nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, một cảm giác đau đầu mãnh liệt, khiến cho trong lòng hắn cũng có cảm giác mất lực.

Hắn không chỉ đau đầu, còn nhức đầu hơn. Thật ra, bất kể hắn làm như thế nào, cũng vẫn không có cách nào làm gì được Bạch Tiểu Thuần. Không phải là bởi vì Đỗ Lăng Phỉ, mà là vì Thiên Tôn!

Ở trên người Bạch Tiểu Thuần, hắn mơ hồ thấy được một ít vết tích mà bản thân Bạch Tiểu Thuần không phát giác được. Những vết tích này, khiến cho bản thân hắn là Bán Thần bắc mạch lão tổ, nhớ tới từng chuyện cũ, đối với dự định của Thiên Tôn, cũng đoán được một ít.

Chính là những suy đoán này, khiến cho hắn càng không cách nào động tới Bạch Tiểu Thuần. Giam giữ đối phương cũng vô dụng. Lôi ngục kia cũng đã bị Bạch Tiểu Thuần phá vỡ. Lôi Tổ cũng thiếu chút nữa chạy mất.

Thân là Bán Thần bắc mạch, hắn thật sự không dám lại giam giữ Bạch Tiểu Thuần nữa. Hắn đã tỉnh ngộ, ý thức được sâu sắc, Bạch Tiểu Thuần này chính là một tai họa bất cứ lúc nào cũng có thể bạo phát ra. Biện pháp tốt nhất chính là rời xa hắn…

– Đáng chết. Trước đây tại sao ta lại có thể đồng ý để tai họa đáng chết này ở lại đây chứ? Điều này lại chẳng khác nào đặt một quả bom không ổn định, ở trong túi của mình. Nói không chừng lúc nào đó, nó sẽ nổ tung, lại liên lụy tới cả mình!

Trong lòng Bán Thần bắc mạch thầm thở dài một tiếng. Đây vẫn lần đầu hắn gặp phải loại nhân vật khiến cho hắn cũng cảm thấy đau đầu vô cùng như vậy.

Thời điểm Bán Thần đau đầu, Bạch Tiểu Thuần lại lo lắng bất an. Lúc này trong lòng hắn đều run rẩy. Nhưng bất luận suy nghĩ như thế nào, hắn cũng không nghĩ ra được biện pháp. Lúc này hắn chỉ có thể kiên trì, trơ mắt nhìn Bán Thần, thử dò xét nói một câu.

– Bán Thần đại sư huynh, cái đó… Hôn lễ giữa ta và Phỉ Phỉ, đại sư huynh phải tới tham gia đấy…

Nói ra những lời này, cho dù Bạch Tiểu Thuần khẩn trương run rẩy, cũng rất tán thưởng vì sự cơ trí của mình. Hắn cảm thấy trong lời này, đã rất rõ ràng lộ ra ba tin tức.

Tin tức đầu tiên, là hắn và Đỗ Lăng Phỉ rất thân mật… Sau này có khả năng thành hôn.

Tin tức thứ hai, là Thiên Tôn rất có thể là nhạc phụ của hắn…

Tin tức thứ ba, chính là hắn có ý định đi hóa giải lửa giận của Bán Thần…

Không quan tâm sau khi Bán Thần bắc mạch nghe được câu này, có thể ý thức được ba tin tức này hay không, nhưng Bạch Tiểu Thuần cảm thấy, những lời này của mình đã rất lợi hại.

Lúc này, lời nói vừa ra, Bán Thần bắc mạch chợt ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần. Sau một lúc lâu hắn giơ tay phải vung mạnh lên, không nhịn được trong miệng truyền ra một tiếng gầm khẽ.

– Nếu để cho bản tôn lại nhìn thấy ngươi ở Cửu Thiên Vân Lôi Tông, cho dù ngươi là con rể của Thiên Tôn, bản tôn cũng sẽ lột da của ngươi ra! Lăn!

Âm thanh mỗi một chữ, đều giống như lôi đình nổ vang. Nhất là một chữ cuối cùng, càng làm cho thiên địa chấn động. Trong tiếng nổ lớn, ở trong tiếng kêu đầy kinh ngạc của Bạch Tiểu Thuần, một lực mạnh đột nhiên lại cuồn cuộn nổi lên ở trên người Bạch Tiểu Thuần, hình thành một trận gió lốc, trực tiếp lại cuốn mạnh thân thể Bạch Tiểu Thuần về phía bầu trời, ném ra khỏi Cửu Thiên Vân Lôi Tông.

Cho đến khi Bạch Tiểu Thuần bị ném ra khỏi tông môn, tiếng kêu thảm thiết của hắn mới từ phía xa truyền tới…

Cảnh tượng như vậy, khiến cho tu sĩ bắc mạch ở bốn phía xung quanh sau khi nhìn thấy, mặc dù cảm thấy đáng tiếc, nhưng lại không khỏi đều thở phào nhẹ nhõm. Đối với Bạch Tiểu Thuần, bọn họ thật sự vừa hận lại vừa sợ. Ngay cả đám người Vân Lôi Tử, lúc này cũng như vậy. Trong lòng mặc dù cay đắng, nhưng phần nhiều, lại là hối hận trước đây nghìn lần không nên vạn lần không nên suy nghĩ giam giữ Bạch Tiểu Thuần lại nây để từ từ hành hạ.

– Đây là một tai họa cực lớn. Thần thông lớn nhất của hắn chính là lực gây tai họa! Chúng ta lúc đó thực sự ngu xuẩn… Tên gia hỏa như vậy, tuyệt đối tuyệt đối không thể giữ lại ở bên người!

Vân Lôi Tử cười khổ, không ngừng thầm than. Đồng thời đối với chiến lực của Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng có cảm nhận cực kỳ sâu sắc.

Về phần công pháp Vân Lôi Nhân Tổ biến này, hắn nhìn Lôi Tổ bị Bán Thần lão tổ nắm ở trong tay, lúc này cũng đã ý thức được nguyên nhân.

Mặc dù Lôi Tổ mệt mỏi, nhưng lại không hôn mê. Lúc này hắn nhếch miệng cười. Hắn mặc dù không chạy thoát, nhưng có thể nhìn bắc mạch hiện tại một mảnh hỗn độn, trong lòng hắn cũng cảm giác rất sảng khoái.

– Tên tiểu tử kia gọi là Bạch Tiểu Thuần? Không tệ không tệ. Là một người trẻ tuổi rất có phát triển n.

Thời điểm tiếng cười của Lôi Tổ truyền ra, Bán Thần bắc mạch hừ lạnh một tiếng. Hắn không đi để ý tới Lôi Tổ, mà nhìn về phía đám người Vân Lôi Tử.

– Một đám người các ngươi đường đường là cảnh giới Thiên Nhân, một Bạch Tiểu Thuần lại có thể cho các ngươi liên thủ cũng chật vật không thôi. Đồ vô dụng!

Bán Thần bắc mạch một bụng đầy lửa giận, quay về phía đám người Vân Lôi Tử răn dạy một phen. Lúc này mặt hắn mới thâm trầm, mang theo Lôi Tổ trở về quan tài thủy tinh.

Thời điểm đám người Vân Lôi Tử bị mắng, cũng chỉ có thể yên lặng lắng nghe, trong lòng cũng đầy cay đắng. Một lát sau bọn họ nhìn nhau một cái. Mỗi người đều nhìn ra cảm giác bất lực trong mắt của người kia.

– Mà thôi. Hắn cuối cùng đã bị ném đi…

– Bạch Tiểu Thuần này cũng coi như một truyền kỳ… Ta lại chưa từng thấy qua, bị nhốt ở trong lôi ngục, tu vi còn có thể đột phá…

– Ta đời này cũng không muốn lại nhìn thấy hắn nữa! Ngay cả tên của hắn cũng vậy. Các ngươi đều đừng tìm ta nhắc lại!

Chẳng những là mấy Thiên Nhân này như vậy, trong lòng mỗi một đệ tử Vân Tông cùng Lôi Tông bốn phía xung quanh đều xúc động vô hạn. Bọn họ nhớ lại thời gian trước đây, khi áp chế đối với Bạch Tiểu Thuần, bọn họ đều rất đắc ý, cho rằng đối phương là con rồng ở bên ngoài, nhưng ở bắc mạch cũng phải co lại, biến thành sâu!

Nhưng hôm nay… Bạch Tiểu Thuần sử dụng hành động nói cho mọi người của bắc mạch biết, cho dù hắn là con sâu… Cũng đều có thể đục thủng mấy lỗ lớn ở bắc mạch chui ra. Thời khắc này trong lòng mọi người chỉ có một ý nghĩ…

– Tai họa này ngàn vạn lần không cần trở về…

Trong lúc bắc mạch đối với Bạch Tiểu Thuần là bất đắc dĩ đồng thời cảm thấy mệt mỏi. Thân thể Bạch Tiểu Thuần bị Bán Thần bắc mạch này ném một cái, trực tiếp đã bay ra thật xa, giống như một đạo lưu tinh trực tiếp đập vào một chỗ trên Băng Nguyên.

Ầm một tiếng. Băng Nguyên này chấn động vài cái, bị đập ra một lỗ thủng lớn. Sau một lúc lâu, Bạch Tiểu Thuần tóc tai rối bời, rất chật vật từ bên trong chui ra.

Hắn lộ ra vẻ mặt như đưa đám, có chút tức giận bất bình, từ phía xa nhìn về phương hướng Cửu Thiên Vân Lôi Tông, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

– Bảo ta đi, nói là được rồi. Làm gì còn phải ràng buộc tu vi của ta, ném ra…

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy đám người bắc mạch này thật không nói đạo lý, thật không ra gì, đặc biệt đáng giận. Nhất là một cái ném cuối cùng của Bán Thần lão tổ, rõ ràng là cố ý.

– Mà thôi mà thôi. Bọn họ không muốn để cho ta lưu lại, cũng chính là hợp với ý của ta. Nếu như Cửu Thiên Vân Lôi Tông này không phải giam ta lại, ta đã sớm muốn đi.

Trong sự xúc động, Bạch Tiểu Thuần nhớ lại từng cảnh tượng khi mình ở Cửu Thiên Vân Lôi Tông, trong lòng hắn cũng không nhịn được dâng lên một chút đắc ý.

– Hừ hừ, chắc hẳn hiện tại bọn họ biết được sự lợi hại của ta!

– Dám ước pháp ngũ chương đối với Bạch Tiểu Thuần ta sao

Bạch Tiểu Thuần hung hăng hít thở không khí của Băng Nguyên. Lúc này trong lòng hắn cảm thấy vô cùng thoải mái. Loại cảm giác không còn bị hạn chế nữa, khiến cho tinh thần hắn cũng thấy phấn chấn.

– Hiện tại không ai quản ta trồng Nguyệt Lượng Hoa.

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới mảnh lá băng chỉ mới hoàn thành hơn phân nửa. Lúc này hắn quan sát khắp nơi một phen, chỉnh lại sơ qua lỗ thủng lớn bị mình đập ra trước đó một chút, bố trí thành hình dáng động phủ tạm thời. Sau khi xong xuôi, hắn lấy ra hạt giống Nguyệt Lượng Hoa, bắt đầu trồng.

– Hoa ở hoa, ở đây không ai quản ngươi. Nhanh chóng sinh trưởng đi.

Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ mặt chờ mong, nhìn hạt giống Nguyệt Lượng Hoa chìm vào phía dưới Băng Nguyên.

Mắt thấy bốn đại Thiên Nhân liên thủ, xông về phía Bạch Tiểu Thuần, tu sĩ Vân Tông cùng Lôi Tông bắc mạch ở bốn phía xung quanh, mỗi người đều tập trung tinh thần nhìn lại. Cho dù trước đó Bạch Tiểu Thuần biểu hiện ra sự cường hãn đi nữa, nhưng ở trong mắt của những tu sĩ bắc mạch này, Bạch Tiểu Thuần vô cùng kiêu ngạo, ngày hôm nay nhất định phải đền tội!

– Bạch Tiểu Thuần này mặc dù lợi hại, nhưng hắn đã quên, ở đây không phải là đông mạch. Nơi này là bắc mạch!

– Hừ, ở bắc mạch chúng ta kiêu ngạo, nhất định phải khiến cho hắn đẹp mặt!

– Ta cũng không tin, đám người Vân Lôi Tử trưởng lão đồng loạt ra tay, còn không diệt được một Bạch Tiểu Thuần này!

Đám người bắc mạch đều bình tĩnh trở lại. Thời điểm mỗi một người nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần c, đều lộ ra sự xem thường.

Trên trời cao, mắt thấy bốn người Vân Lôi Tử nhanh chóng tới gần, trong mắt Bạch Tiểu Thuần chợt lóe lên hàn quang. Từ sau khi đến bắc mạch, hắn trước sau đều nhịn một bụng tức giận. Lúc này mắt thấy Vân Lôi Tử cùng với ba Thiên Nhân bắc mạch khác lao về phía chỗ mình với đầy sát khí, lửa giận trong lòng Bạch Tiểu Thuần chợt bạo phát.

Hắn chẳng những không có lui lại về phía sau, ngược lại bước về phía trước một bước, giơ tay phải lên, vung mạnh.

Ầm ầm.

Trong tiếng chấn động, nhất thời mực nước bỗng nhiên hạ xuống. Hơi nước tràn ngập ở bốn phương tám hướng. Mặt trời trên không trung trực tiếp hạ xuống mặt đất.

Trong tiếng nổ lớn, mặt đất chấn động, thân thể của bốn người Vân Lôi Tử đều bị ảnh hưởng. Ngoại trừ Vân Lôi Tử ra, ba vị Thiên Nhân khác đều hít vào một hơi. Còn có một người đứng mũi chịu sào, trực tiếp bị phun ra máu tươi.

– Bạch Tiểu Thuần!

Vân Lôi Tử thân là Thiên Nhân đứng đầu bắc mạch, mắt thấy cảnh tượng như vậy, hét lớn một tiếng. Tốc độ của hắn thoáng cái bạo phát. Toàn thân hóa thành một đạo cầu vồng, lao về phía Bạch Tiểu Thuần. Giọng nói của hắn vang vọng khắp không trung.

– Vân Lôi Nhân Tổ đệ thất biến!

Tiếng nổ đinh tai nhức óc trong phút chốc khuếch tán ra. Thân thể Vân Lôi Tử trực tiếp lại hóa thành kích thước chừng bảy mươi trượng, giống như Nhân Tổ hạ xuống. Tu vi cùng chiến lực đều tăng lên trên phạm vi lớn, trực tiếp vượt qua Thiên Nhân hậu kỳ. Toàn thân hắn giống như gió bão, trực tiếp đánh về phía Bạch Tiểu Thuần.

– Hiện tại không ai quản ta trồng Nguyệt Lượng Hoa.

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới mảnh lá băng chỉ mới hoàn thành hơn phân nửa. Lúc này hắn quan sát khắp nơi một phen, chỉnh lại sơ qua lỗ thủng lớn bị mình đập ra trước đó một chút, bố trí thành hình dáng động phủ tạm thời. Sau khi xong xuôi, hắn lấy ra hạt giống Nguyệt Lượng Hoa, bắt đầu trồng.

– Hoa Hoa, ở đây không ai quản ngươi. Nhanh chóng sinh trưởng đi.

Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ mặt chờ mong, nhìn hạt giống Nguyệt Lượng Hoa chìm vào phía dưới Băng Nguyên.

Chapter Truyện / Chương 971 – Ném Bay