Chương 983 – Không Công Bằng

Chapter Truyện / Chương 983 – Không Công Bằng

Trận đại chiến này, trên thực tế có lẽ là chắc hẳn đã tiến hành trước đó. Cuộc chiến tuyệt thế trước đây, nếu như Thiên Tôn thắng lợi, như vậy tiếp theo nhất định chính là chiến tranh.

Chỉ là Thiên Tôn thất bại, sau đó hắn lại thất bại ở trên Cốt Chu. Công kích liên tiếp này, đã khiến cho Thiên Tôn không thể kiên trì được nữa. Nhất là sau khi hắn tận mắt nhìn thấy đám người Trương Đại Bàn rời khỏi mảnh thế giới này, tim hắn càng trở nên vô cùng sốt ruột.

– Lão quỷ canh giữ lăng mộ. Ta biết ngươi còn có kế hoạch khác tiếp sau. Nhưng bản tôn không muốn cùng ngươi tiếp tục hao tổn nữa!

Trong mắt Thiên Tôn chớp động sự điên cuồng, trực tiếp hạ pháp chỉ!

Huỷ diệt Man Hoang, huỷ diệt người thủ mộ, huỷ diệt Minh Hoàng!

Cho dù long trời lở đất, cho dù thế giới tan vỡ, cũng phải trở thành chủ của thế giới chân chính, do đó hoàn thành tâm nguyện của hắn, mở ra cánh cửa của thế giới.

Pháp chỉ của Thiên Tôn làm cho cả Thông Thiên đại lục chấn động. Mỗi một tu sĩ trong tất cả tông môn hoặc là tự nguyện, hoặc là bất đắc dĩ, đều không tự chủ được tham dự vào chuẩn bị cho cuộc chiến tranh này.

Chỉ là, người biết căn nguyên của cuộc chiến tranh này, dù sao cũng chỉ là số ít. Giai đoạn lịch sử trước đó cùng Man Hoang vô số năm mâu thuẫn, khiến đến cơ hồ tuyệt đại đa số tu sĩ đã in hai chữ hận thù này vào trong linh hồn.

Gần như toàn tông ở Thông Thiên đại lục chuẩn bị chiến tranh. Đồng thời, Man Hoang Chi Địa, Đại Thiên Sư cũng tạm thời bỏ qua việc tiếp tục đi áp chế Khôi Hoàng, mà trả lại cho Khôi Hoàng quyền lực nhất định, điều động vô số bộ lạc trong toàn bộ Man Hoang, còn lấy bốn Đại Thiên Vương tạo thành bốn đại quân đoàn, chiêng trống rùm beng ứng phó với cuộc chiến tranh sắp tới.

Mười đại thiên công, hơn một trăm thiên hầu, vô số gia tộc luyện hồn đều được phát động toàn bộ!

Bên trong quân đoàn Cự Quỷ Vương, Hồng Trần Nữ làm quân đoàn trưởng, toàn thân nàng mặc chiến giáp hiên ngang. Lúc này nàng đang đứng ở phía trước vô số quân tu, trong mắt mang theo sát khí, nhìn về phía Thông Thiên đại lục.

Chỉ là, ở sâu bên trong trong mắt nàng, nơi người ngoài không nhìn thấy được, lại cất giấu một tia phức tạp cùng tưởng niệm.

Giờ phút này, không cũng chỉ có Hồng Trần Nữ nghĩ đến Bạch Tiểu Thuần. Còn có Trần Mạn Dao, còn có Minh Hoàng, còn có Chu Hoành, đám người thân thiết với Bạch Tiểu Thuần.

Trên thực tế, đối với chiến tranh, từ sau khi Trường Thành đổ nát, ở trong lòng rất nhiều người đã có dự cảm.

Hiện tại… Chiến tranh đang tới gần!

Trong khoảng thời gian ngắn, bất luận là Man Hoang hay Thông Thiên đại lục, gió nổi mây phun.

Hình như toàn thế giới, nơi duy nhất vẫn tính là an bình, chính là chỗ mảnh thiên địa pháp bảo bên trong bắc mạch, nơi hiện tại Bạch Tiểu Thuần đang ở. Chỉ có điều nơi này đối với Bạch Tiểu Thuần là thánh địa tu luyện. Nhưng đối với với mặt quỷ mà nói, mặc dù không thể nói rõ là địa ngục, lại dần dần không sai biệt cho lắm.

Bất luận là áp chế bản thân đến từ pháp bảo, hoặc là tuyệt vọng không tìm được lối ra, đều làm cho mặt quỷ đặc biệt muốn phát điên. Nhất là khi hắn chú ý tới chỗ khu vực lôi vân của Bạch Tiểu, lôi đình bên trong từ từ giảm bớt, khí tức thuộc về Bạch Tiểu Thuần ở bên trong, giống như khuếch tán ra không thể bị lấn át được.

Khí tức kia vượt xa so với trước kia, đã rất gần với Thiên Nhân trung kỳ đỉnh phong. Sau khi phát hiện tất cả những điều này, mặt quỷ chỉ cảm thấy trong đầu chấn động, tâm thần ủy khuất càng thêm cuồng bạo.

– Tại sao có thể như vậy được! Gia hỏa đáng chết này có thể đi hấp thu lực lượng thiên địa ở đây, nhưng ta lại hấp thu không được!

– Đáng chết, hắn không có việc gì thì cũng thôi, tu vi lại còn có thể tăng lên!

Mặt quỷ ngửa mặt lên trời rít gào. Hắn cảm thấy mình sắp phát điên rồi. Nhất là nghĩ đến mình mỗi ngày ở đây đều đang suy yếu dần. Còn đối phương mỗi ngày đều đang tăng cường. Sợ là không quá lâu nữa, chắc hẳn mình sẽ đánh không lại Bạch Tiểu Thuần này.

– Không công bằng!

Nghĩ đến một cảnh tượng này, thân thể mặt quỷ cũng run rẩy một chút. Vẻ tuyệt vọng càng lộ rõ hơn. Đồng thời, hắn cũng điên cuồng lại tìm kiếm lối ra. Giờ phút này, hắn bỗng nhiên nghĩ đến Thiên Tôn. Trước đó hắn không hiểu vì sao Thiên Tôn cứ muốn đi ra ngoài. Nhưng hôm nay, hắn mơ hồ có cảm tưởng giống như Thiên Tôn.

– Ta muốn đi ra ngoài…

Mặt quỷ cũng muốn khóc. Ở trong mảnh thế giới này hắn không ngừng tìm kiếm.

Mà giờ khắc này, Bạch Tiểu Thuần đang toàn lực ứng phó năng cao tu hành của mình. Theo Bạch Tiểu Thuần tu luyện, khu vực lôi vân này từ từ giảm bớt. Tia chớp lôi đình bên trong cũng chậm rãi giảm bớt. Bên trong pháp bảo tích lũy lực lượng thiên địa trong vô số năm tháng, trong lúc Bạch Tiểu Thuần không ngừng dung hợp tia chớp, điên cuồng dung nhập trong cơ thể hắn.

Nếu như đổi lại là thời điểm khác, Bạch Tiểu Thuần rất khó dụng tâm tu luyện như thế. Nhưng hôm nay ở bên trong thế giới pháp bảo này, bên cạnh còn có uy hiếp cực lớn là mặt quỷ, Bạch Tiểu Thuần cũng sốt ruột, không cố gắng không được.

– Mặt quỷ kia thật đáng sợ!

Bạch Tiểu Thuần than thở. Ở dưới áp lực cực lớn này, hắn cũng liều mạng, lấy ra sức lực thảo mộc ở Linh Khê Tông năm đó, đi nghiên cứu. Sau khi cắn nuốt tia chớp ở khu vực lôi vân, dần dần tu vi của hắn càng ngày càng tăng. Vân Lôi Nhân Tổ Biến từ đệ ngũ biến trước đó đã đột phá đạt tới đệ lục biến!

Không kết thúc. Sau đó là đệ thất biến. Cùng lúc đó, tu vi của Bạch Tiểu Thuần cũng không ngừng bạo phát, chậm rãi từ Thiên Nhân trung kỳ tăng lên, cho đến cuối cùng trở thành Thiên Nhân trung kỳ đỉnh phong!

Ở trong quá trình này, khí tức của hắn càng thêm cường hãn. Khiến cho thế giới pháp bảo này thiên địa biến sắc, phong vân phân tán bốn phía.

– Hiện tại ta đã rất mạnh. Chờ tới khi ta đột phá đến Thiên Nhân hậu kỳ, chắc hẳn cũng có thể đi đấu một trận với tên mặt quỷ kia!

Cảm nhận được tu vi của mình biến hóa, tâm tình Bạch Tiểu Thuần vô cùng kích động. Hắn tiếp tục hấp thu những tia chớp ở nơi đây.

Về phần mặt quỷ, lúc này hắn càng thêm lo lắng. Cảm giác mình bất kỳ thời khắc nào cũng đang không ngừng suy yếu. Mà kẻ địch lại không ngừng cường đại, khiến cho tâm tình của hắn tệ hại đến cực hạn.

Mà điều càng làm cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy phấn chấn kích động, là những tia chớp trong khu vực lôi vân bên trong pháp bảo này, ngoại trừ ẩn chứa lực lượng thiên địa ra, có lẽ là vì bản thân pháp bảo này chính là mặt đất bắc mạch, cho nên ẩn chứa lực sinh lực vô cùng, cũng khiến cho Bạch Tiểu Thuần thời điểm dung hợp tia chớp, cũng thu được sinh lực vô cùng vô tận.

Đối với Bất Tử Huyết của hắn, những sinh lực này có lực thúc đẩy kinh người. Ở thời điểm tu vi của Bạch Tiểu Thuần nhảy lên tới Thiên Nhân trung kỳ đỉnh phong, Bất Tử Huyết của hắn… Cũng đạt được đột phá, từ bốn phần trước đó, đã lan tràn tới năm phần máu toàn thân!

Loại đột phá này, khiến cho trong mắt Bạch Tiểu Thuần cũng phát ra ánh sáng, trong lòng sục sôi không thôi.

Nhưng hưng phấn này không duy trì liên tục được bao lâu, ở dưới sự tu luyện này của Bạch Tiểu Thuần, tia chớp trong khu vực lôi vân lại càng ngày càng ít. Cho đến khí một tiếng nổ lớn vang vọng khắp nơi, khu vực lôi vân đặc biệt khổng lồ, trong nháy mắt lại biến mất.

Thời điểm Bạch Tiểu Thuần mở mắt ra, nhìn bốn phía xung quanh trống trải. Hắn sửng sốt một chút. Cùng lúc đó, mặt quỷ ở bên ngoài khu vực lôi vân cũng bị một tiếng nổ lớn này hấp dẫn. Sau khi nhìn thấy được khu vực lôi vân biến mất, hắn cũng ngẩn người ra.

Gần như chớp mắt, mặt quỷ này lại chợt mừng như điên. Trong nháy mắt thân thể hắn lao ra, kích động cất tiếng cười lớn, vang vọng ở trong trời đất.

– Bạch Tiểu Thuần, lần này ngươi nhất định phải chết!

Gần như trong cùng lúc âm thanh của mặt quỷ truyền ra, bóng người nhanh như tên bắn lao thẳng đến khu vực lôi vân trước đó. Toàn thân Bạch Tiểu Thuần chợt run lên một cái. Toàn thân hắn giống như kim châm đâm vào, trong nháy mắt lại nhảy dựng lên. Hắn không chậm trễ chút nào nhanh chóng lùi về phía sau.

– Đáng chết. Tại sao khu vực lôi vân này lại không cho hút nữa? Ta mới hút có bao lâu, lại có thể không còn?

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần không cam tâm, tim đập loạn. Mắt thấy mặt quỷ từ phía xa gào thét lao đến, hắn cảm thấy da đầu chợt nổ tung. Lúc này hắn triển khai tất cả tốc độ, còn thi triển Bất Tử Cấm.

Ầm một tiếng, hắn lại lập tức biến mất. Thời điểm hắn xuất hiện, đã ở phía xa, liều mạng chạy như điên.

Phía sau hắn, lúc này mặt quỷ kia cũng nổi điên. Cho dù tu vi bị áp chế, hắn cũng liều mạng toàn lực nhanh chóng truy kích. Hắn đã nhìn ra, đây có lẽ là một cơ hội cuối cùng của hắn. Nếu như lần này vẫn không giết được Bạch Tiểu Thuần, như vậy theo tu vi của mình không ngừng giảm xuống, sợ là tiếp theo thời điểm lại nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, chắc hẳn mình sẽ không phải là đối thủ của hắn.

Vừa nghĩ tới một cảnh tượng đáng sợ như vậy, tim mặt quỷ tâm cũng run rẩy vài cái, mắt biến thành một màu đỏ đậm. Trong miệng hắn phát ra tiếng rít gào, tốc độ hết lần này tới lần khác bạo phát.

– Bạch Tiểu Thuần!

Trong tiếng gào thét, mặt quỷ này trong chớp mắt đã na di, trực tiếp tiến qua khu vực lôi vân, thình lình xuất hiện ở chỗ phía sau lưng Bạch Tiểu Thuần cách đó trăm trượng. Sương mù màu đen toàn thân hắn bỗng nhiên khuếch tán ra, lúc này miễn cưỡng ngưng tụ ra lực Bán Thần, còn ầm ầm ầm tản ra về bốn phía xung quanh, hình thành lực trấn áp, tính một lần hành động hoàn toàn nghiền ép Bạch Tiểu Thuần nát bấy.

Nguy cơ sinh tử mãnh liệt, khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần điên cuồng run rẩy. Tu vi Thiên Nhân trung kỳ đỉnh phong cũng ầm ầm bạo phát ra, phối hợp năm phần lực lượng Bất Tử Huyết của toàn thân, rốt cuộc khiến cho tốc độ của hắn ở trong Bất Tử Cấm này, lại một lần nữa tăng lên.

Ầm một tiếng, hắn lại có thể ở dưới mặt quỷ kia ra tay, lướt qua bên cạnh, may mắn có thể tránh thoát!

Phụt.

Một tiếng động vang lên. Bạch Tiểu Thuần phun ra máu tươi. Tuy chỉ là một chút, nhưng vẫn khiến cho toàn thân hắn chấn động mãnh liệt. Chỉ có điều, cho dù máu tươi điên cuồng phun ra, nhưng trên thực tế cũng chính là mấy hơi thở, thương thế của hắn lại lập tức ở dưới Bất Tử Huyết cường hãn này, khôi phục hơn phân nửa. Tốc độ chẳng những không có giảm bớt, trái lại mượn lực lượng của mặt quỷ, càng trở nên nhanh hơn nữa.

Trong phút chốc, thân ảnh của hắn lại hóa thành một đạo cầu vồng, xuất hiện ở cách đó hơn trăm dặm. Hoàn toàn không dừng lại, Bạch Tiểu Thuần chạy như điên. Những tiếng nổ lớn không ngừng vang lên. Phía sau hắn, mặt quỷ không ngừng rít gào, hết lần này tới lần khác ra tay. Từng sương mù màu đen ngưng tụ thành quả cầu, không ngừng đập xuống. Nhưng mỗi lần đều bị Bạch Tiểu Thuần tránh được trong nháy mắt. Mặc dù Bạch Tiểu thuần phun ra máu tươi, nhưng vẫn vui vẻ. Dần dần, bản thân mặt quỷ cũng cảm thấy buồn bực, trong lòng cũng muốn suy sụp.

– Đáng chết, đáng chết. Cho dù ta bị áp chế suy yếu đi, nhưng gia hỏa này thuộc dạng gì vậy? Hắn chạy cũng quá nhanh đi!

Chapter Truyện / Chương 983 – Không Công Bằng