Chương 944 – Ta Đi Nhầm Đường

Chapter Truyện / Chương 944 – Ta Đi Nhầm Đường

Hơi thở của Bạch Tiểu Thuần mãnh liệt dồn dập, trong đầu giống như có từng trận thiên lôi vang lên. Mức độ chấn động trong lòng hắn đã vượt qua tất cả. Cho dù hắn tiến vào địa điểm thí luyện này, cảm thấy mức độ nguy hiểm của vùng đất này vượt quá sức tưởng tượng, sự chấn động cùng hoảng sợ này cũng còn xa mới bằng được như hiện tại. Lúc này…

Thật sự… Hắn bị đồng tiền xuất hiện ở trước mặt này làm cho hoàn toàn trấn áp.

Một lát sau, trong đầu Bạch Tiểu Thuần vẫn không thể bình tĩnh được. Tay phải hắn giơ lên, cầm lấy đồng tiền trước mặt này, tỉ mỉ quan sát một phen. Sắc mặt hắn không ngừng biến đổi. Tâm thần càng thêm chấn động mãnh liệt.

– Sao có thể như vậy được…

Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ. Đồng tiền này… Chính là vật của Thần Toán Tử!!

Phía trên kia thậm chí còn có khắc ba chữ Thần Toán Tử!

Bạch Tiểu Thuần lập tức liền nhớ lại. Trước đây, thời điểm Thần Toán Tử ném đồng tiền, từng đau thương nói đó là bảo vật của hắn. Mặt trên còn có tên của hắn…

Cầm đồng tiền, thân thể Bạch Tiểu Thuần cũng không khống chế được có chút run rẩy. Hắn nhớ rất rõ ràng, trước đây mình cùng Tống Khuyết, còn có Thần Toán Tử ba người ở trong Sinh Mệnh cấm khu, trên Cốt Chu quỷ dị, theo đề nghị của mình, Thần Toán Tử lấy ra đồng tiền này, muốn coi thử có khả năng rời khỏi chiếc thuyền quỷ này hay không. Nhưng bởi vì sự cố bất ngờ, khiến cho đồng tiền này từ trong tay hắn, lăn vào trong khe của chiếc thuyền…

Thậm chí ở tầng chứ nhất, tầng thứ hai thậm chí tầng thứ ba của Cốt Chu, Bạch Tiểu Thuần cũng không nhìn thấy được đồng tiền kia. Dường như nó biến mất ở trong không trung không nhìn thấy nữa.

Mà hiện tại… Hắn lại có thể ở bên trong địa điểm thí luyện này, phát hiện ra cái đồng tiền này!

Điều này khiến cho trong lòng Bạch Tiểu Thuần run rẩy, hơi thở ngưng trệ. Đồng thời, hắn chợt ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời. Hắn chỉ cảm thấy da đầu tê dại, toàn thân từ trong tới ngoài, lúc này đã hoàn toàn lạnh giá.

– Ở đây… Rốt cuộc là nơi nào…

Bạch Tiểu Thuần nuốt nước miếng, nhìn trời cao u ám vô cùng. Trong đầu của hắn có một ý nghĩ kinh người, ý niệm này càng ngày càng mãnh liệt. Cho nên đến cuối cùng, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần đều tái nhợt.

– Chẳng lẽ địa điểm thí luyện này… Là… Cốt Chu!

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần chấn động mãnh liệt. Hắn rõ ràng muốn tự nói với mình, đây là chuyện không thể nào. Dù sao một cái ở Thông Thiên Đảo, một cái ở trong Sinh Mệnh cấm khu. Một bên là địa điểm thí luyện, một bên là Cốt Chu.

Bất luận nhìn thế nào, bất luận suy đoán như thế nào đi nữa, cũng không có cách nào liên hệ hai địa phương này với nhau, càng không cần phải nói dung hợp Cốt Chu cùng địa điểm thí luyện.

Chỉ là… Đồng tiền này xuất hiện, lại phá tan tất cả!

– Nếu như… Ở đây thật sự là thuyền xương, như vậy mục đích Thiên Tôn đưa tu sĩ của bốn mạch vào nơi đây… Nguyên nhân tìm được cửa ra… Hình như cũng có thể giải thích được.

Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ lại càng kinh hãi. Hắn đã cảm nhận được ở trên Cốt Chu này, ở bên trong địa điểm thí luyện này, nhất định che giấu một bí mật kinh thiên.

Mà bí mật này… Rốt cuộc là cái gì?

Chỉ là Bạch Tiểu Thuần không muốn đi tìm hiểu bí mật này. Trong ký ức hãy còn mới mẻ của hắn, chính là ở tầng thứ ba của Cốt Chu, ở bên bàn trang điểm, ngồi ở trước gương… Bóng nữ quỷ tóc dài nhưng không có mặt ngũ quan, gãy một cánh tay kia!

– Thật may… Ngọc bội hộ thân do thủ mộ lão gia gia cho ta còn đây!

Bạch Tiểu Thuần sợ hãi, vội vàng sờ sờ túi trữ vật. Sau khi xác định ngọc bội kia vẫn còn ở trong đó, lúc này hắn mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng vừa nghĩ tới nữ quỷ kia, hắn vẫn thấy lông tóc toàn thân đều dựng đứng.

– Có lẽ là ta lầm…

Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ mặt cầu xin, thì thào trấn an mình. Hắn không nhịn được nhớ lại những ký ức trên Cốt Chu, nhớ tới trước đây, một lần cuối cùng nhìn lại, hình dáng của Cốt Chu khổng lồ dường như không phải chỉ có ba tầng…

Nghĩ như vậy, Bạch Tiểu Thuần lại càng sợ hơn. Lúc này hắn ngẩng đầu, nhìn lên trên không trung. Trong mắt vẫn lưu lại sự chấn động không thể tưởng tượng nổi.

– Lẽ nào phía trên… Chính là tầng thứ ba?

Bạch Tiểu Thuần nhăn mặt, nhíu mày. Hắn cố tình không suy nghĩ tìm hiểu về chuyện này, vội vàng rời khỏi đây. Nhưng trong lòng hắn cực kỳ bất an.

– Nhất định là trùng hợp… Nếu như ở đây thật sự là Cốt Chu, như vậy nơi đồng tiền rơi xuống, lại nhất định sẽ có vết nứt của lối ra… Chỉ cần đi tìm một chút. Nếu như không tìm được lối ra, vậy nói rõ mình đang hù dọa chính mình…

Su khi Bạch Tiểu Thuần liên tục hít vào mấy hơi, có chút do dự, vẫn lựa chọn thận trọng phóng lên trên không trung.

Hắn không phải thật sự muốn xác định chuyện này. Sự bất an trong lòng khiến cho hắn cảm thấy hít thở cũng khó khăn. Lúc này, trong sự lo lắng không yên, thân ảnh hắn thoáng một cái, trực tiếp lại bay lên trên không trung, không ngừng lao về phía trước trong, giống như muốn bay đến điểm cuối cùng của trời cao.

Trên đoạn đường bay thẳng lên, tốc độ của hắn không nhanh. Thần thức của hắn được tản ra một cách toàn diện, hai mắt đều không ngừng quét về bốn phía. Hắn bay rất lâu, cũng không có thấy bất kỳ thứ gì ở trong hư vô bốn phía xung quanh. Cho dù là một chút vết nứt.

Toàn bộ hư vô trên trời cao, mặc dù vô cùng vẩn đục, nhưng bộ dạng cũng rất là hoàn chỉnh. Điều này khiến cho trái tim của Bạch Tiểu Thuần cũng từ từ hạ xuống.

– Ha ha, nhất định là trùng hợp.

Bạch Tiểu Thuần cười khan. Hắn lại tìm rất lâu, cuối cùng cái gì cũng không có phát hiện ra. Sau đó, mặc dù hắn thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghi vấn mới lại xuất hiện.

– Đây là một cái đồng tiền khác, hay là có người ném đồng tiền này đến nơi này?

Hai lựa chọn này khiến Bạch Tiểu Thuần đều cảm thấy có cái gì đó không đúng. Nhưng hắn lại không có manh mối gì khác. Lúc này, ở trong sự do dự, hắn suy nghĩ đi tới sa mạc nhìn tình hình thế nào. Chuyện đơn đả độc đấu, vẫn lại lưu cho những người khác.

Mang theo ý nghĩ như vậy, Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, bay về phía trước. Nhưng không đợi hắn bay được bao lâu, đột nhiên thân thể Bạch Tiểu Thuần chợt dừng lại. Mắt hắn trợn to, thân thể lại bắt đầu run run.

Thần sắc của hắn chợt biến hóa, mắt nhìn chằm chằm vào phía trước!

Ở phía trước hắn, hư không nhìn như bình thường hư, nhưng ở trong thần thức của hắn đảo qua, thình lình… Cảm giác được một khe nứt như ẩn như hiện!

Khe nứt này không lớn, khi thì xuất hiện, khi thì biến mất. Thậm chí nếu không phải là Bạch Tiểu Thuần ở khoảng cách rất gần, thần thức lại nhạy bén, hắn căn bản không có cách nào phát hiện ra được. Đổi lại Nguyên Anh khác, sẽ càng không phát hiện ra được.

Trừ phi là có cường giả Thiên Nhân giống như Bạch Tiểu Thuần ở đây, đi ở bốn phía xung quanh khu vực được chỉ định, cẩn thận tìm kiếm. Nếu không, cũng rất khó phát hiện được ở chỗ này có tồn tại khe nứt như vậy.

– Thật sự có vết nứt…

Trái tim Bạch Tiểu Thuần cũng muốn nhảy ra ngoài. Da đầu hắn cũng muốn nổ tung. Nhất là khi hắn nhìn khe nứt, lại cúi đầu nhìn nơi mình phát hiện ra đồng tiền, do dự lấy đồng tiền ra, bắt chước thả đồng tiền rơi xuống một quỹ tích, sau đó buông tay. Đồng tiền này lao thẳng xuống mặt đất. Cuối cùng nơi nó rơi xuống, chỉ lệch khoảng ba trượng so với vị trí ban đầu…

Điều này khiến cho trong đầu Bạch Tiểu Thuần chợt nổ ầm một tiếng.

– Thật sự là Cốt Chu!

Trong tiếng thét chói tai, thân thể Bạch Tiểu Thuần chợt lui ra phía sau. Dường như khe hở kia với hắn mà nói, chính là hung thần ác sát. Trên thực tế cũng đúng là như thế. Cốt Chu trong Sinh Mệnh cấm khu, mức độ quỷ dị của nó, trước đây đã cho Bạch Tiểu Thuần một ấn tượng cực kỳ khủng khiếp, cực kỳ sâu sắc.

Không nói là lưu lại bóng ma, nhưng cũng không kém hơn là bao nhiêu. Thật vậy, Cốt Chu này bất luận là ba lá cờ ở phía trên boong thuyền, hoặc là hình ảnh tầng thứ nhất, cùng với hài cốt, xích đu ở tầng thứ hai, đều làm cho tâm can Bạch Tiểu Thuần run rẩy…

Nhất là Tống Khuyết cùng Thần Toán Tử trước đây thất thần, khiến cho Bạch Tiểu Thuần vô cùng khẩn trương. Quan trọng nhất… Lại là nữ quỷ ở tầng thứ ba!

Bạch Tiểu Thuần vững tin, nếu không phải mình có ngọc bội thủ mộ lão gia gia cho, sợ rằng trước đây thời điểm bước vào Cốt Chu, mình hẳn phải chết, không thể nghi ngờ, tuyệt đối không có khả năng còn sống sót.

– Thiên Tôn lấy lý do thu đồ đệ, mục đích chính là muốn khiến cho tu sĩ của bốn mạch ở chỗ này, giúp hắn đi tìm lối ra. Hiển nhiên, hắn chắc chắn có một vài nguyên nhân khác. Cùng lúc, hắn không có cách nào từ trong Sinh Mệnh cấm khu bước lên Cốt Chu. Nếu không, hắn không dám ở nơi này tự mình tìm kiếm…

– Như vậy mục đích của hắn hẳn là sau khi tìm được lối ra… Tiến vào bên trong Cốt Chu này!

– Như thế xem ra, Thiên Tôn có thể lại ở trong chúng ta!

Bạch Tiểu Thuần run rẩy lui về phía sau. Người đầu tiên hiện lên ở trong đầu hắn chính là người thanh niên ở bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ kia.

– Trước đó, ta cảm nhận được, cảm xúc khi vỗ xuống đầu, không giống với vỗ đầu Bán Thần…

Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến đây, nhất thời lại đổ mồ hôi trán.

– Ta lại có thể vỗ đầu Thiên Tôn…

– Thiên Tôn ở nơi đó… Công Tôn Uyển Nhi nhất định đã ở đây!

So sánh với Thiên Tôn, Bạch Tiểu Thuần sợ nhất, trái lại là Công Tôn Uyển Nhi. Giờ phút này, hắn cũng không muốn đi tìm lối ra gì nữa, cũng không muốn đi tới sa mạc. Hắn chỉ muốn mau chóng tìm được đám người Trương Đại Bàn, sau đó lôi kéo mọi người ẩn nấp, chờ đợi tất cả bụi bặm lắng xuống, lại nghĩ biện pháp ra ngoài.

Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần lui về phía sau, trong chớp mắt, đột nhiên một giọng nói yếu ớt, âm u lạnh lẽo vô cùng, đặc biệt quỷ dị từ bên trong vết nứt này, bỗng nhiên truyền ra, vang vọng ở bên tai của Bạch Tiểu Thuần.

– Nếu đã tới, thế nào lại không tiến vào xem… Ngươi cũng không phải lần đầu tiên tới nơi này.

– Hiểu nhầm, đây là hiểu nhầm… Cái đó… Ta lại đi nhầm đường thôi…

Bạch Tiểu Thuần thiếu chút nữa sợ tới phát khóc. Trong tiếng thét chói tai, hắn triển khai ra tốc độ cao nhất, tính chạy khỏi nơi đây.

Chapter Truyện / Chương 944 – Ta Đi Nhầm Đường