Chương 946 – Nàng Không Phải Là Hầu Tiểu Muội

Chapter Truyện / Chương 946 – Nàng Không Phải Là Hầu Tiểu Muội

Tất cả những điều này đều phát sinh chỉ trong chớp mắt, nhanh chóng vô cùng. Mà nữ tử tóc dài này hiển nhiên cũng không nghĩ tới, lấy pháp lực của mình triển khai thần thông, rốt cuộc lại vô hiệu đối với Bạch Tiểu Thuần.

Nhưng dù sao nàng cũng không phải là hạng người tầm thường. Khi Bạch Tiểu Thuần nhìn lại, dưới tình huống căn bản cũng không có nửa điểm có thể tránh thoát, nữ tử này lại truyền ra tiếng cười. Thân thể rốt cuộc mơ hồ, dường như có lực lượng của năm tháng, thoáng hiện qua ở trên người nàng. Ở trong nháy mắt, Bạch Tiểu Thuần cầm ngọc bội cùng va chạm với thân thể của nàng, nàng đã hoàn toàn biến mất.

Thời điểm nàng xuất hiện lại, không ngờ vẫn ở bên bàn trang điểm, vẫn chải tóc. Dường như tất cả những gì vừa xảy ra đều giống như hư ảo. Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, trái tim đập thình thịch giống như muốn đột ngột nổ tung.

Thần thông thuật pháp của đối phương, trước đó không phải là không có tác dụng. Thời điểm Bạch Tiểu Thuần vừa mới bắt đầu hiểu rõ, thật sự không tự chủ được rơi vào trong suy nghĩ kỳ dị. Nhưng điều đó cũng chỉ là một cái chớp mắt. Khi đó niệm lực hắn đã tưởng rằng biến mất ở thời điểm Thiên Đạo Nguyên Anh, rốt cuộc không biết từ chỗ nào trong cơ thể hắn đột nhiên xuất hiện, ở trong đầu hắn chợt lóe lên, sau đó lại chớp mắt biến mất.

Mặc dù chỉ là một thoáng, lại làm cho Bạch Tiểu Thuần ở chỗ đây, lập tức khôi phục lại sự tỉnh táo. Thời điểm tim hắn run rẩy, suy nghĩ trong đầu lập tức xoay chuyển thật nhanh. Lúc đó hắn liền quyết định tương kế tựu kế nắm chặt cơ hội này, chuẩn bị ở tuyệt địa phản kích.

Chỉ có điều, cho dù hắn làm ra chuẩn bị như vậy, nhưng vẫn còn không có cách nào hoàn toàn động tới được nữ tử này. Một cảnh tượng cuối cùng, khi đối phương trở nên mơ hồ, khiến cho Bạch Tiểu Thuần chấn động sợ hãi không thôi.

– Không phải tốc độ cực hạn tạo thành mơ hồ, mà là… Nà là… Giống như thời gian ở trên người nàng đã lui về phía sau mấy hơi thở!

Bạch Tiểu Thuần vừa nghĩ tới đối phương lại có thể nắm giữ loại thuật pháp không thể tưởng tượng nổi này, hắn lại càng sợ hãi. Vẻ mặt hắn giống như đưa đám, đang muốn mở miệng giải thích một chút, hóa giải mâu thuẫn vừa rồi.

Nhưng không đợi hắn mở miệng, nữ tử đang đưa lưng về phía hắn chải đầu, bỗng nhiên nở nụ cười.

– Có chút thú vị. Thảo nào người canh giữ thế giới lăng mộ này lại lựa chọn ngươi… Niệm của ngươi… Quả nhiên cùng người chỗ thế giới ta đã nhìn thấy, không giống nhau lắm…

– Coi như tính cả ngươi ở bên trong, trên chiếc thuyền này hiện tại đã có hai người, khiến cho ta cảm thấy rất hứng thú…

Nữ tử nói đến đây, Bạch Tiểu Thuần thoáng có chút sửng sốt. Đối với lời lẽ của nữ tử này, hắn có chút không hiểu. Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên, giọng nói của nữ tử này chợt dừng lại. Nàng bỗng nhiên quay đầu.

Nàng không phải nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, mà là nhìn về phía mặt sàn ở giữa hai người!

Mặt sàn này được làm bằng gỗ, rất bình thường, một mảnh trống trải. Nhưng ở thời điểm nữ tử kia nhìn lại, mặt sàn đột nhiên xuất hiện sự mơ hồ…

– Rốt cuộc đã tới sao…

Lúc này, trên gương mặt không có ngũ quan của nữ tử này cũng trở nên vặn vẹo, giống như trở thành một tờ giấy trắng đầy nếp uốn. Bạch Tiểu Thuần cũng hít vào một hơi, vô cùng khẩn trương. Trong chớp mắt khi hắn nhìn về phía mặt sàn, bỗng nhiên có tiếng sấm ngập trời vang lên.

Ầm ầm ầm!

Dường như có người ở phía dưới của tấm ván gỗ, đang ra sức công kích, nỗ lực đột phá, lao ra ngoài. Mà ở trong chớp mắt khi có tiếng nổ vang vọng, đột nhiên toàn bộ mặt sàn trong khuê phòng lại trực tiếp run rẩy, cuối cùng ở một tiếng nổ ầm ầm vượt qua những tiếng nổ trước đó rất nhiều, mặt sàn trực tiếp tan vỡ!

Theo đó, ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần liền chấn động. Bên tai hắn nghe được tiếng cười từ trong miệng của nữ tử kia truyền ra, thật dữ tợn giống như quỷ khóc vậy. Hắn còn thấy, ở nơi mặt sàn vỡ ra, có từng đạo cầu vồng rốt cuộc từ nơi đó chợt lao mạnh ra!

Nói là cầu vồng, nhưng trên thực tế đều là sợi tơ. Trong mỗi một sợi tơ, không ngờ đều tồn tại bóng dáng của tu sĩ. Bọn họ cũng giống như lúc trước bị rút nhỏ vô số lần. Lúc này, sau khi lao ra, trong phút chốc bọn họ lại khôi phục lại kích thước bình thường.

Có khoảng chừng bảy, tám vị lao ra ngoài. Lúc này, mỗi người đều vô cùng kích động. Thậm chí có người phát ra tiếng hét lớn đầy phấn chấn.

– Ta là người đầu tiên!

– Ha ha, Thiên Niên Thọ Nguyên Đan, có ta một phần!

Chỉ là không đợi tiếng hô của bọn họ kết thúc, gần như trong nháy mắt khi bọn họ nhìn thấy rõ ràng tình cảnh ở bốn phía xung quanh, nữ tử bên bàn trang điểm đã quay đầu đi, tiếp tục soi chiếc gương vỡ nát, chải đầu. Nhưng sau lưng nàng lại có một cái miệng to, đột nhiên xuất hiện, trực tiếp hướng về phía bảy tám người này, chợt nuốt lấy.

Nhanh chóng vô cùng. Cũng chỉ là trong chớp mắt, tiếng hô của bảy tám người này hơi ngừng lại. Trong mắt bọn họ thậm chí cũng không kịp dâng lên sự kinh hoàng cùng hoảng sợ, một cái chớp mắt đã bị cái miệng lớn đột nhiên xuất hiện trực tiếp nuốt xuống.

Tiếng nhai nuốt truyền ra. Sau khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy cùng nghe được cảnh tượng như vậy, thân thể hắn càng run rẩy mãnh liệt hơn. Nhất là âm thanh này, càng làm cho hắn không nhịn được đi tưởng tượng một chút. Vừa nghĩ như vậy, sắc mặt của hắn trực tiếp tái nhợt không còn sắc máu.

Nhưng tất cả những điều này còn chưa kết thúc. Trong chớp mắt tiếp theo, từ bên trong mặt sàn bị phá thủng lại có hơn mười bóng người chạy ra. Khi nhìn thấy được nhóm những người thứ hai lao ra, hơi thở của Bạch Tiểu Thuần ngừng lại. Hắn chợt mở miệng.

– Ở đây nguy hiểm!

Hắn vừa nói ra lời này, nhóm hơn mười người thứ hai đã lao ra. Bạch Tiểu Thuần đảo mắt nhìn qua. Ngay lập tức, hắn nhìn rõ được một người trong số đó, toàn thân hắn vô cùng nóng nảy, thoáng một cái tới gần, điên cuống hét lên.

– Tiểu Muội! Mau trở về!

Một trong hơn mười người của nhóm thứ hai không ngờ chính là Hầu Tiểu Muội. Chỉ có điều thời khắc này, trên người của Hầu Tiểu Muội tản ra khí tức kinh người, vô cùng quỷ dị. Trong mắt hai mắt đặc biệt rõ ràng. Thậm chí còn có tiếng cười quen thuộc, khiến cho Bạch Tiểu Thuần lại sởn tóc gáy từ trong miệng nàng vọng ra.

– Ta cuối cùng… Đã trở về!

Sau khi nghe được câu nói này cùng với tiếng cười, trong chớp mắt, mắt Bạch Tiểu Thuần chợt trợn trừng, bước chân cũng lập tức dừng lại. Trán hắn tuôn ra mồ hôi lạnh, trong lòng kinh hoàng. Trên mặt hắn không tự chủ được, lộ ra sự hoảng sợ không có cách nào tin tưởng. Hắn la lên thất thanh!

– Giọng nói này, tiếng cười này… Ngươi… Ngươi không phải là Hầu Tiểu Muội. Ngươi là Công Tôn Uyển Nhi!! Ngươi đã làm gì Hầu Tiểu Muội?

Sau khi Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc kêu lên, mắt lập tức lại đỏ lên, gầm lên giận dữ.

Thời khắc này, Hầu Tiểu Muội chính là Công Tôn Uyển Nhi. Trong mắt nàng lộ ra ánh sáng tà dị. Nàng cười rộ lên.

– Tiểu ca ca, ngươi còn nhớ rõ ta sao? Ngươi yên tâm, ta làm sao có thể hại tiểu muội của ngươi. Một lát nữa ta sẽ thay mặt nàng chơi với ngươi.

Công Tôn Uyển Nhi nói xong, quay đầu nhìn về phía nữ tử vẫn đang ngồi ở trước bàn trang điểm, không ngừng chải tóc.

– Ta ghét nhất là bị người khác dùng bàn trang điểm của ta.

Công Tôn Uyển Nhi nhíu mày. Gần như ở trong nháy mắt khi nàng mở miệng, nữ tử đang ngồi ở bên bàn trang điểm cũng cười.

– Bàn trang điểm là của ta. Ngay cả ngươi… Cũng là của ta. Ngươi nghĩ rằng ngươi tìm một âm thể giấu hồn, che giấu hơi thở, ta lại không có cách nào phát hiện ngươi đến sao?

Lời nói vừa ra, nhất thời cái miệng lớn lại một lần nữa xuất hiện, lao thẳng về phía Công Tôn Uyển Nhi, chợt muốn cắn nuốt

Nhưng ngay khi cái miệng lớn này vừa tới, trong chớp mắt, Công Tôn Uyển Nhi cười duyên một tiếng. Toàn thân nàng chợt có khí đen bạo phát, hình thành một cái miệng to tương tự, cắn nuốt lẫn nhau.

Cuộc chiến của hai người trực tiếp bạo phát ra, ở ngay bên trong khuê phòng nơi này!

Trong tiếng nổ lớn, lực trùng kích khuếch tán ra khắp nơi, giống như đất rung núi chuyển. Cả gian phòng đều lay động kịch liệt. Lực trùng kích từ chỗ mặt sàn bị vỡ ra, bạo phát quét ngang về bốn phía xung quanh.

Các tu sĩ ở bốn phía xung quanh vừa lao ra, mỗi người đều điên cuồng phun ra máu tươi, thân thể không tự chủ được lui về phía sau. Tất cả đều lộ ra thần sắc thê thảm, đầy hoảng sợ cùng mê man.

Bọn họ thật sự không có cách nào lý giải được, rõ ràng là địa điểm thí luyện, nhưng vì sao sau khi tìm được lối ra, bước vào, lại có thể tiến vào một khuê phòng như thế. Nơi đây thâm trầm quỷ dị. Lúc này, bọn họ đều lộ ra thần sắc sợ hãi, thể xác và tinh thần đều lạnh lẽo.

Khí tức của Bạch Tiểu Thuần dao động.

Mọi chuyện biến hóa quá nhanh, khiến cho hắn căn bản không kịp suy nghĩ tìm hiểu quá nhiều. Chỉ có điều lúc này hắn có thể cảm nhận được, ở trong cơ thể Hầu Tiểu Muội, tồn tại hai tia hồn. Một tia chính là tiểu cô nương kia. Còn có một tia, bị áp chế nhưng không có bị xóa đi. Đó chính là Hầu Tiểu Muội!

– Tiểu muội…

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần vô cùng nóng nảy, nhưng lại không có cách nào. Giờ khắc này, ở trong trùng kích này, thân thể hắn bị đẩy mạnh, lui về phía sau, trực tiếp lại va chạm vào trên vách tường phía sau. Cùng lúc đó, những tiếng két két vang lên. Những bức tường xung quanh lại xuất hiện từng vết nứt cực lớn, những vết nứt không ngừng lan tràn. Bạch Tiểu Thuần bị trùng kích cuốn lên, đập vào bức tường, khiến cho bức tường phía sau lưng hắn nhất thời trực tiếp sụp xuống nổ vang!

Ở trong nháy mắt phát ra tiếng nổ, lộ ra cảnh tượng phía sau vách tường. Đó là một… cầu thang mục nát, dường như có thể đi thông lên tầng trên!

Gần như khi cầu thang này vừa hiện ra, trong chớp mắt, từ trên mặt sàn khuê phòng thình lình nhóm người thứ ba chạy ra. Trong nhóm người này có Đỗ Lăng Phỉ. Còn có người thanh niên ở bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ nữa.

Nhưng ở trong nháy mắt khi hắn vừa xuất hiện, tốc độ kia lập tức bạo phát. Trong tiếng nổ lớn, một khí thế khiến cho toàn bộ chiến thuyền này giống như đều chấn động, lại từ trên người của người thanh niên này xông thẳng lên trời.

Hơn nữa, khi khí thế kia bạo phát, thân thể hắn lại còn bị xé rách, giống như mặc một tầng da người vậy. Lúc này theo thân thể bị xé rách, lộ ra một bóng người. Đó là một gương mặt không giận tự uy, trong mắt giống như ẩn chứa tinh không thâm thúy. Trên người hắn còn tản ra khí tức giống như Thiên Địa Chí Tôn vậy. Đó chính là…

– Thiên Tôn!

Trong đầu Bạch Tiểu Thuần chợt nổ vang ầm một tiếng. Bên trong lòng hắn thấp thỏm kêu khổ. Mặc dù trước đó hắn đã có suy đoán. Nhưng sau khi tận mắt nhìn thấy, hắn không tự chủ được nghĩ đến một cái vỗ vào đầu của mình trước kia.

– Ta… Ta thật sự vỗ vào đầu Thiên Tôn?

Chapter Truyện / Chương 946 – Nàng Không Phải Là Hầu Tiểu Muội