Chương 959 – Ước Pháp Tứ Chương

Chapter Truyện / Chương 959 – Ước Pháp Tứ Chương

Thật ra bọn họ cũng không có thời gian, cả ngày quan tâm tới Bạch Tiểu Thuần như vậy. Theo bọn họ, dưới ước pháp tam chương, cho dù Bạch Tiểu Thuần có lực lật trời ở trong bắc mạch, cũng phải co lại.

Thời gian trôi qua. Lại qua nửa tháng. Sáng sớm mỗi ngày, Bạch Tiểu Thuần đều đi tới nơi này bày hàng bán. Mặc dù trong thời gian nửa tháng, hắn gần như không bán ra được cái gì, nhưng hắn vẫn hăng hái bừng bừng, ngồi ở chỗ đó, rất nhiệt tình giới thiệu pháp bảo cùng với đan dược của hắn cho mỗi một đệ tử bắc mặt đi tới trước mặt hắn.

Cho đến có một ngày, hắn nhận thấy được thần thức của Thiên Nhân bắc mạch không chú ý tới chỗ của mình, Bạch Tiểu Thuần nhìn một đại hán khôi ngô đứng ở trước quầy hàng của mình, đang lật xem đan dược, nhỏ giọng mở miệng.

– Tiểu huynh đệ, chỗ của ta có vài đan dược đặc biệt, ngươi có muốn xem thử một chút hay không?

Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt. Đại hán này đã tới ba lần. Bạch Tiểu Thuần cũng quan sát hồi lâu. Sau khi xác định người này không có vấn đề gì, lúc này hắn mới nhỏ giọng nói.

– Đan dược gì?

Đại hán lập tức cảnh giác, cười lạnh.

Bạch Tiểu Thuần giơ tay phải lên. Trong tay hắn xuất hiện một viên Trí Huyễn Đan.

Trí Huyễn Đan vừa ra, mùi thơm đặc biệt ở trên đó, lập tức khiến cho đại hán sửng sốt một chút. Hơi thở của hắn có chút dồn dập, ánh mắt lóe lên. Cuối cùng, hắn đưa một tay lấy đan dược từ trong tay của Bạch Tiểu Thuần, cũng không hỏi giá, ném cho Bạch Tiểu Thuần một khối linh thạch, xoay người rời đi.

Một khối linh thạch, mua một viên Trí Huyễn Đan, chi phí thành phẩm ban đầu cũng không đủ. Đại hán này hiển nhiên cho rằng Bạch Tiểu Thuần hiện tại đang bị bắc mạch trấn áp. Hắn có thể mua, đã xem như là không tệ. Loại tâm tính này, trên thực tế không chỉ là hắn, phần lớn toàn bộ người của bắc mạch đều như vậy.

Bạch Tiểu Thuần cười híp mắt thu hồi linh thạch. Hắn cũng không có lưu tâm, tiếp tục ngồi ở chỗ đó, thỉnh thoảng thét to vài tiếng. Chỉ cần tìm được cơ hội, lại ở dưới tình huống không có ai chú ý tới hắn, quan sát hắn, đối với đệ tử bắc mạch mà hắn cho rằng không có vấn đề, hắn sẽ buôn bán Phát Tình Đan cùng Trí Huyễn Đan.

– Mặc dù bắc mạch này đối với ta đầy sự thù địch, nhưng ta vẫn rất có đạo đức. Phát Tình Đan bán cho nữ không bán cho nam. Trí Huyễn Đan bán cho nam không bán cho nữ.

Bạch Tiểu Thuần cảm thán. Hắn cảm thấy khuyết điểm lớn nhất của mình, chính là quá lương thiện.

Lúc này hắn lắc đầu. Hắn nhìn một nữ tu thân thể rất tráng kiện, vẻ mặt dữ tợn trước mặt, nhỏ giọng mở miệng.

– Có lòng ngưỡng mộ nam tu sao? Một viên Phát Tình Đan, giúp nàng tạo ra nhân duyên tốt đẹp…

Nữ tu với gương mặt dữ tợn này lộ vẻ nghi ngờ nhìn Phát Tình Đan trong tay. Viên đan dược này chỉ lớn bằng ngón tay, giống như sờ nhẹ là có thể bóp nát.

Bạch Tiểu Thuần thấy vậy, vội vàng ngăn cản, nhỏ giọng nói.

– Đừng có bóp ở chỗ này. Thôi đi, ta không bán cho nàng nữa…

Bạch Tiểu Thuần vừa nói ra lời này, nữ tu kia vội vàng lui ra phía sau, nhanh chóng ném cho Bạch Tiểu Thuần một túi linh thạch, trong mắt mang theo sự kích động, xoay người bỏ chạy…

Bạch Tiểu Thuần có chút há hốc mồm. Sau một chút do dự, hắn cầm linh thạch. Ở trong số đan dược bản thân hắn bán ra, lại tăng thêm Tuyệt Tình Đan. Kể từ đó, trong lúc buôn bán, hắn giới thiệu lại thêm một bộ.

– Nghe nói qua Phát Tình Đan của ta chưa? Không cần phải sợ. Chỗ của ta có giải dược. Một viên Tuyệt Tình Đan, bảo đảm ngươi ở dưới Phát Tình Đan, có thể không bị ảnh hưởng chút nào!

– Ta nói với ngươi… Vân Tông các ngươi, gần như tất cả nữ tu đều cường hãn, đều đã tới mua qua Phát Tình Đan. Bản thân ngươi… Phải cẩn thận.

Trong lúc ba viên đan dược này được bán ra, Bạch Tiểu Thuần đã cẩn thận chú ý. Khi lựa chọn người mua, hắn đều quan sát một hồi, sau đó mới bán ra. Cho nên này ba loại đan dược chảy vào Vân Tông, tất nhiên không phải hồng hồng hỏa hỏa, oanh oanh liệt liệt. Nhưng hắn nói ra rất tự nhiên, giống như âm thầm mà ảnh hưởng tới sự vật vậy… Dần dần, ở bên trong Vân Tông, lưu truyền ra.

Gần như tất cả những người mua Trí Huyễn Đan, bình thường đều chỉ mấy ngày sau, mang theo sự ngất ngây cùng không khống chế được kích động, lại tìm được Bạch Tiểu Thuần, mua Trí Huyễn Đan.

Mà giá cả, lại là lần sau cao hơn so với lần trước. Chỉ có điều mỗi lần Bạch Tiểu Thuần bán ra đan dược, đều sẽ nhắc nhở đối phương một câu, nói cho một chút hậu hoạn của đan dược. Điều này ngược lại cũng không phải hắn đối với bắc mạch có lòng dạ đàn bà, mà bản thân có đức hạnh của đan sư.

– Ta luyện đan xảy ra vấn đề, là biến hóa tồn tại trong u minh, ta cũng không biết. Khi đan dược thành phẩm, ta có lúc cần phải bán ra, sẽ thông báo cho đối phương biết chuyện cần phải chú ý.

Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ sâu xa.

Về phần Phát Tình Đan cũng như vậy. Tuyệt Tình Đan có liên quan đều nước lên thì thuyền lên, ở bên trong Vân Tông này, âm thầm tản ra… Thật ra, hai loại đan dược này, đối với tu sĩ có hấp dẫn quá mức kinh người.

Phát Tình Đan là nhu cầu bản năng. Trí Huyễn Đan lại là mộng ảo trên tinh thần. Tuyệt Tình Đan, chẳng những có thể giải được Phát Tình Đan, thậm chí từ trình độ nào đó, cũng có thể giải được Trí Huyễn Đan. Điều này khiến cho lượng tiêu thụ của viên đan dược này cũng cao lên.

Ngoại trừ Tuyệt Tình Đan ra, lai lịch của hai loại đan dược khác, cũng từ từ bị người của Vân Tông biết được. Bọn họ biết rất rõ ràng Trí Huyễn Đan này giống như độc dược, không phải là đan dược tốt lành gì. Nhưng vẫn có không ít người, hoặc là không phục, hoặc chính là sau khi thử, giống như phát nghiện, len lén tới mua.

Còn có mấy đại sư đan đạo của Vân Tông, sau khi phát hiện ra chuyện này, cũng thông qua một ít phương pháp, lấy được đan dược, bắt đầu nghiên cứu… Trong đó một vị đại sư đan đạo Vân Tông giống như một ngôi sao sáng, tên là Âu Dương Đức, thân là đan sư đứng đầu của Vân Tông. Hiểu biết của hắn đối với Trí Huyễn Đan cùng Phát Tình Đan vượt qua những người khác.

– Trước đây, thời điểm Bạch Tiểu Thuần tới bắc mạch, ta chỉ muốn tự mình nghiên cứu đan dược của người này một chút… Hiện tại chính là cơ hội!

Âu Dương Đức cười lạnh, nhìn một viên Trí Huyễn Đan trong tay.

– Ta thật ra muốn xem thử, một viên Trí Huyễn Đan cỏn con này, rốt cuộc có chỗ nào kinh người!

Âu Dương Đức này rất tự tin, bắt đầu nghiên cứu. Chỉ có điều hắn dùng tất cả tri thức đan dược mình nắm giữ được, vẫn không có cách nào nhìn ra manh mối bên trong. Điều này khiến cho hắn rất không cam lòng.

– Muốn biết nguyên lý của nó, chỉ có thể tự mình đi thử một chút!

Âu Dương Đức trầm ngâm hồi lâu. Hắn dựa vào lòng tin đối với đan đạo của mình, dựa vào hắn cũng có một viên Tuyệt Tình Đan, một khi không ổn có thể thử giải. Vì vậy hắn lại nuốt một viên Trí Huyễn Đan, vào trong miệng.

Ở trong nháy mắt khi đan dược này dung hòa, toàn thân Âu Dương Đức điên cuồng run rẩy, hai mắt nhắm nghiền. Trông hắn giống như hoảng hốt. Trong tay đang cầm giải dược Tuyệt Tình Đan, trong lúc vô ý lại buông ra, lăn ở trên mặt đất… Cho đến ba ngày sau, toàn thân hắn ướt đẫm mồ hôi, chậm rãi mở mắt sau. Hắn giống như choáng váng, ở nơi nào ngẩn người hồi lâu, trong miệng mới lẩm bẩm nói ra bốn chữ.

– Đắc đạo thành tiên…

Người giống như Âu Dương Đức vậy, ở Vân Tông có rất nhiều. Gần như tuyệt đại đa số đệ tử của Vân Tông, sau khi ăn Trí Huyễn Đan, theo bản năng đều không muốn ăn giải dược, buông tha loại hoang đường cùng tốt đẹp trên phương diện tinh thần này.

Dần dần, số lượng Phát Tình Đan bán ra, đều còn xa mới bằng được Trí Huyễn Đan. Trí Huyễn Đan này xuất hiện, giống như hình thành một trận gió bão, nhanh chóng khuếch tán ở Vân Tông.

Càng lúc càng nhiều đệ tử từ bắt đầu len lén tới mua, cho đến biến thành quang minh chính đại đến mua. Nhất là vị Âu Dương Đức kia, sau khi cảm thụ Trí Huyễn Đan của Bạch Tiểu Thuần, lại có thể một hơi mua số lượng rất nhiều ở chỗ Bạch Tiểu Thuần, cẩn thận giấu đi.

Bạch Tiểu Thuần thu hoạch cũng càng ngày càng tăng. Hắn thu được số lượng linh thạch cực lớn. Điều này làm cho Bạch Tiểu Thuần cũng kích động không thôi. Hắn có thể một lần nữa đi tu luyện Nhật Nguyệt Trường Không Quyết.

Nhưng hắn cũng biết, chuyện này chỉ có thể giấu diếm nhất thời, không lừa gạt được quá lâu. Chắc hẳn rất nhanh, chuyện này sẽ khiến Thiên Nhân của bắc mạch chú ý.

Trên thực tế cũng đúng là như vậy. Chỉ có điều thời gian bạo phát, còn nhanh hơn so với dự tính của Bạch Tiểu Thuần rất nhiều. Thật ra, tốc độ Trí Huyễn Đan này khuếch tán quá nhanh. Ăn một viên liền nghiện. Toàn bộ quá trình cũng chính là thời gian nửa tháng. Gần như có hơn phân nửa đệ tử Vân Tông đều mê luyến vô cùng đối với Trí Huyễn Đan.

Ở dưới đợt phong ba này, cũng vì đệ tử quá nhiều, bao giờ cũng có mấy người như vậy sẽ không cẩn thận, xuất hiện chuyện ngoài ý muốn bạo phát ra. Có mấy người như vậy, sau khi ăn Trí Huyễn Đan, không khống chế được sung sướng cùng huyễn tưởng trong đầu, cũng không có nghe theo giao hẹn của Bạch Tiểu Thuần bảo bọn họ phải ở bên trong động phủ của mình nuốt đan. Bọn họ chạy ra khỏi động phủ, ở bên trong Vân Tông, điên cuồng hét lên ở mọi nơi.

– Bay a bay a bay… Ta là một con chim lớn…

– Ha ha, ha ha, ta cuối cùng đã trở thành Bán Thần!

– Đánh ta, mau tới đánh ta!

Từng cảnh tượng như vậy, khiến cho Thiên Nhân chú ý. Vốn chỉ là chuyện mấy đệ tử giống như phát điên. Nhưng theo Thiên Nhân bắc mạch điều tra, cuối cùng hoảng sợ phát hiện, thời gian ngắn ngủi nửa tháng, Vân Tông lại có hơn phân nửa đệ tử đều đã ăn Trí Huyễn Đan!

Chuyện này đưa tới kinh ngạc cùng chấn động. Ngay lập tức, trong lòng Thiên Nhân bắc mạch dâng lên căm giận ngút trời!

Bọn họ lập tức đi xuống, lệnh liệt kê Trí Huyễn Đan này vào dạng đan dược bị cấm. Bất kể là có người nào tiếp tục ăn Trí Huyễn Đan, sẽ bị đuổi ra khỏi tông môn. Lệnh cấm này vừa ra, đệ tử Vân Tông trong lòng bàng hoàng. Cũng không biết là người nào mở đầu, lại có thể liên hợp lại, đi tìm Bạch Tiểu Thuần.

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi vô sỉ, gạt chúng ta ăn Trí Huyễn Đan!

– Không sai. Nguyên nhân của tất cả những điều này đều là do Bạch Tiểu Thuần. Đáng chết, ngươi trả linh thạch của ta lại cho ta!

– Là hắn để cho ta ăn. Nếu không phải vì hắn, ta căn bản cũng không có khả năng đi ăn Trí Huyễn Đan đáng chết này!

Mọi người của Vân Tông, có người là bởi vì sợ, có người là vì hối hận trong khoảng thời gian này bỏ ra linh thạch. Với các loại nguyên nhân, khiến cho bọn họ lập tức lại đưa đầu mâu, nhắm ngay về phía Bạch Tiểu Thuần.

Lúc này đám người trùng trùng điệp điệp, xông về phía chỗ ở của Bạch Tiểu Thuần. Lúc này mấy Thiên Nhân bắc mạch trong lòng đầy lửa giận. Đám người Vân Lôi Song Tử, Phùng Trần trực tiếp lại hạ xuống Vân Tông.

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi làm trái với giao hẹn, không tránh được cái chết!

Phùng Trần gầm khẽ.

Trong tiếng nổ lớn, chỗ ở của Bạch Tiểu Thuần đã trực tiếp bị thần thông của mọi người, chớp mắt đánh cho tan vỡ. Bạch Tiểu Thuần chật vật chạy ra, nhìn mọi người ở bốn phía xung quanh. Hắn cũng nổi giận.

– Ta làm trái với giao hẹn sao?

– Phùng Trần, ngươi nói cho ta biết, trong ước pháp tam chương, Bạch Tiểu Thuần ta làm trái với điều nào?

– Ta rời khỏi Vân Tông nửa bước sao? Ta luyện đan sao? Ta hấp thu linh lực thiên địa của bắc mạch ngươi sao?

– Ta làm trái với giao hẹn nào? Tới đây, tới đây, ngươi nói cho ta biết đi!

Bạch Tiểu Thuần lẽ thẳng khí hùng, âm thanh cũng giống như lôi đình rít gào. Thật ra trong lòng hắn cũng rất ủy khuất. Lúc này hắn nắm lấy cơ hội, rống to.

– Ngươi…

Phùng Trần đưa tay chỉ về phía Bạch Tiểu Thuần, muốn mở miệng, nhưng lại nghẹn ở nơi đó, một hồi lâu vẫn nói không ra lời. Thật ra Bạch Tiểu Thuần nói đúng sự thật. Trong ước pháp tam chương không có quy định Bạch Tiểu Thuần không thể bán đan dược…

Vân Lôi Song Tử cũng tức giận vô cùng. Nhưng đồng thời trong lòng có lửa, lại không bạo phát ra…

Bạch Tiểu Thuần mắt thấy mấy Thiên Nhân này bị mình chất vấn, nói không ra lời. Tinh thần hắn lập tức phấn chấn, chợt nhìn đệ tử Vân Tông ở bốn phía xung quanh đang tỏ ra phẫn nộ.

– Còn nữa, các ngươi, ta hỏi các ngươi… Bạch Tiểu Thuần ta buộc các ngươi mua đan dược sao?

– Ta không có nói cho các ngươi biết hậu hoạn của đan dược sao?

– Ta không bán cho các ngươi giải dược sao?

– Ta không nhắc nhở các ngươi, lúc ăn đan dược phải chú ý nơi chốn sao?

– Các ngươi là khi dễ ta thành thói quen có đúng hay không? Các ngươi quên Bạch Tiểu Thuần ta, cũng là Thiên Nhân có đúng hay không? Bắc mạch, các ngươi khinh người quá đáng!

Tất cả những tức giận, đè nén trong lòng một tháng qua, Bạch Tiểu Thuần đều phát tiết ra. Âm thanh mang theo thiên ý bạo phát giống như thiên lôi, nổ lớn ở trên toàn bộ trời cao và mặt đất. Trên bầu trời còn hiện ra gương mặt cực lớn của Bạch Tiểu Thuần, khiến cho tất cả đệ tử bắc mạch, mỗi một người bị Bạch Tiểu Thuần mắng, tâm thần chấn động, rốt cuộc một câu cũng nói không được.

Trong lúc nơi này đang giằng co, bỗng nhiên, bên trong quan tài thủy tinh trên trời cao truyền ra giọng nói lạnh như băng của thiếu niên Bán Thần, mang theo vẻ chân thật đáng tin!

– Từ giờ trở đi, không phải ước pháp tam chương, mà là ước pháp tứ chương!

– Không cho phép ngươi ở bắc mạch này buôn bán bất kỳ vật phẩm gì. Nếu như làm trái, trấn áp lôi lao!

Chapter Truyện / Chương 959 – Ước Pháp Tứ Chương