Chương 972 – Giống Như Đã Từng Quen Biết

Chapter Truyện / Chương 972 – Giống Như Đã Từng Quen Biết

Không hạn chế, càng không có cẩn thận từng li từng tí, Nguyệt Lượng Hoa hôm nay lần thứ ba sinh trưởng, có thể nói là điên cuồng mãnh liệt đến cực điểm. Chỉ là ba ngày, nó lại tương đương với hơn một tháng khi còn ở Vân Tông.

Động phủ của Bạch Tiểu Thuần đã bị cành và thân cây Nguyệt Lượng Hoa này chiếm hơn nửa, còn không ngừng sinh trưởng về phía bầu trời. Hiện tại nó đã cao tới bảy tám trượng.

Nếu không phải Bạch Tiểu Thuần cảm thấy địa phương mình có thể hoạt động quá nhỏ, bất mãn ho khan một tiếng, sợ là tất cả động phủ này sẽ bị chiếm cứ. Cũng may Nguyệt Lượng Hoa này có ý thức của mình. Sau khi nhận thấy được sự bất mãn của Bạch Tiểu Thuần, chủ động lưu lại cho Bạch Tiểu Thuần một khu vực, lan tràn sinh trưởng vòng qua khu vực này.

Mà ở dưới Băng Nguyên, rễ của cây Nguyệt Lượng Hoa càng cuồng bạo, khuếch tán tới phạm vi mười dặm, vẫn đang không ngừng lan tràn…

Về phần mảnh lá băng này, Bạch Tiểu Thuần cũng đã sớm lại ghép nó một lần nữa vào thân cây, sau đó lại không để ý tới Nguyệt Lượng Hoa này nữa, bắt đầu bế quan tu luyện.

Thật ra trong khoảng thời gian hắn ở Cửu Thiên Vân Lôi Tông này, có quá nhiều người nhìn chằm chằm vào hắn, lại có ước pháp ngũ chương, ở trên phương diện tu hành Bạch Tiểu Thuần phải đặc biệt cẩn thận. Giống như Bất Tử Huyết, trước sau trì trệ không tiến.

Hiện tại cuối cùng có cơ hội. Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, lấy từ bên trong túi trữ vật ra hai bộ hài cốt… Chính là trước đây ở tầng thứ hai Cốt Chu của Quỷ Mẫu, hai bộ hài cốt này đã bị Bạch Tiểu Thuần lấy đi dung hợp một nửa xương!

Lúc đó Bạch Tiểu Thuần tiếp xúc với hai bộ xương này, rõ ràng cảm nhận được một sinh lực nồng đậm dung nhập vào trong cơ thể, khiến cho bản thân Bất Tử Huyết cũng sôi trào.

Đáng tiếc trước sau hắn không có cơ hội cắn nuốt. Hiện tại hắn hít một hơi thật sâu, lấy ra hai bộ hài cốt, sau đó cẩn thận quan sát một hồi. Bất luận là Bất Tử Cốt màu vàng kia, hoặc là một hài cốt khác có xương giống như thủy tinh, đều làm cho trong đầu Bạch Tiểu Thuần hiện lên quá nhiều liên tưởng.

– Hiện tại ta đã tu luyện Bất Tử Quyển đến một bước cuối cùng. Trình độ Bất Tử Huyết… Nhưng Trường Sinh Quyển trước sau không có tin tức. Bộ hài cốt là thứ duy nhất thu được, có liên quan với Trường Sinh Quyển.

Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ. Sau một lát trầm ngâm, hai tay vẫn giơ lên, một tay đặt ở trên hai bộ hài cốt.

Ở trong chớp mắt khi tay hắn hắn tiếp xúc với bộ hài cốt này, một sinh lực kinh sợ lại ầm ầm bạo phát. Theo hai tay Bạch Tiểu Thuần, sinh lực này trực tiếp dũng mãnh tràn vào trong cơ thể hắn.

Thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động. Sinh lực này không giống với sinh lực khi hắn hấp thu đan dược thảo mộc. Dường như đối với Bất Tử Huyết mà nói, sinh lực ở bên trong hai bộ hài cốt là thích hợp nhất. Thậm chí cũng không cần chuyển hóa gì, liền có thể trực tiếp ở trong cơ thể hắn ngưng tụ ra từng giọt Bất Tử Huyết.

Cũng chỉ là thời gian mấy lần hít thở, Bạch Tiểu Thuần lại chấn động phát hiện. Trong cơ thể mình lại trực tiếp xuất hiện thêm một giọt Bất Tử Huyết. Giọt thứ hai, cũng đang nhanh chóng ngưng tụ.

– Nhanh như vậy…

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ kích động. Hắn đến thời kỳ Thiên Nhân trung kỳ, chiến lực của bản thân hắn khác hẳn so với trước đây. Nếu như Bất Tử Huyết có thể tăng lên, chiến lực của Bạch Tiểu Thuần sẽ càng thêm cường hãn.

Bạch Tiểu Thuần chìm đắm ở bên trong tu luyện. Đảo mắt đã một tháng trôi qua.

Trong một tháng này, không ai tới quấy rầy Bạch Tiểu Thuần. Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn chìm đắm ở trong việc hấp thu sinh lực bên trong hài cốt. Bất Tử Huyết trong cơ thể hắn đã tích lũy đến trình độ kinh người. Thậm chí vẫn không có cách nào lại sử dụng từng giọt để hình dung…

Số lượng Bất Tử Huyết đã chiếm khoảng hai phần trong toàn thân hắn!

Vẫn đang tiếp tục!

Sinh lực của hài cốt này chung quy hoàn toàn không có chút dấu hiệu giảm bớt, giống như vô cùng vô tận, khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở dưới sự tu luyện này, có cảm giác giống như tu hành Nhật Nguyệt Trường Không Quyết ở bên trong lôi ngục.

– Hai bộ hài cốt này, chẳng lẽ có thể chống đỡ đến khi ta tu luyện Bất Tử Huyết tới đại thành!

Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, lại kích động, tăng nhanh trong tu hành, không có đi quan tâm tới Nguyệt Lượng Hoa.

Mà giờ khắc này, Nguyệt Lượng Hoa sinh trưởng điên cuồng trong vòng một tháng, từ lâu đã giống như trùng thiên vậy, độ cao đạt tới kích thước chừng mười mấy trượng, sừng sững ở trên Băng Nguyên, đặc biệt rõ ràng.

Cùng lúc đó, rất nhiều khu vực ở trên Băng Nguyên này cũng nở ra không ít từng đóa Nguyệt Lượng Hoa nhỏ… Thậm chí ở trên Băng Nguyên, dùng mắt thường cũng có thể thấy được, không ngừng giảm bớt. Mà ở dưới Băng Nguyên, rễ của cây Nguyệt Lượng Hoa đã bao trùm vượt qua phạm vi mấy trăm dặm.

Lúc này, một cảm giác cường hãn, từ bên trong cây Nguyệt Lượng Hoa này dần dần sinh ra, tăng lên, khiến cho vô số mãnh thú tồn tại ở trên Băng Nguyên, đều kinh hoàng, tránh từ phía xa.

Theo sinh trưởng, hấp thu rất nhiều hàn khí, cây Nguyệt Lượng Hoa này trước sau vẫn nhớ tới yêu cầu của Bạch Tiểu Thuần đối với nó, không ngừng đưa hàn khí vào bên trong mảnh lá cây này, khiến cho lá cây này cũng từ từ quá độ về phía lá băng hoàn chỉnh.

Bạch Tiểu Thuần vẫn còn đang tiến hành tu luyện. Cho đến khi lại qua một tháng, khi sinh lực trên hai bộ hài cốt cuối cùng bắt đầu xuất hiện dấu hiệu sắp khô cạn, cho đến khi không còn sinh lực dung nhập trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần nữa, Bạch Tiểu Thuần mới mở mắt ra.

Hai mắt đang khép lại, trong chớp mắt vừa mở ra, mảnh thế giới này ở trong mắt hắn, hình như có chút khác biệt. Càng khác biệt hơn chính là thân thể của hắn. Nhìn như bình thường, nhưng trên thực tế Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được rõ ràng, sinh lực bên trong thân thể mình dạt dào đã kinh thiên động địa. Sinh lực nồng đậm như vậy mang đến lực khôi phục. Bạch Tiểu Thuần lấy ra phi kiếm, rạch ra một vết thương, sau đó trợn mắt há hốc mồm.

Chỉ trong nháy mắt, vết thương này đã hoàn toàn khép lại, hoàn toàn không nhìn ra… Giống như chưa từng bị cắt qua.

– Bất Tử Huyết chủ yếu gia tăng, chính là lực khôi phục của ta…

Trong sự hít thở của Bạch Tiểu Thuần lộ ra sự kích động, cảm thụ một chút máu tươi trong cơ thể. Hắn lập tức lại nhận thấy được, trong hai thắng ngắn ngủi, sau khi hấp thu sinh lực của hai hài cốt, máu bên trong toàn thân của hắn, đã có bốn phần… Đều trở thành Bất Tử Huyết!!

– Quá nhanh!

Bạch Tiểu Thuần có chút hoảng hốt không dám tin tưởng. Sau khi xác nhận hồi lâu, hắn mới vui sướng cười ha hả.

Về phần hai bộ hài cốt này, lúc này đều đã ảm đạm hơn rất nhiều. Bạch Tiểu Thuần vội vàng thu chúng lại. Hắn thấy, hai bộ hài cốt này chính là tạo hóa lớn nhất của bản thân mình.

– Nói không chừng sau này còn có tác dụng khác.

Bạch Tiểu Thuần hăng hái bừng bừng. Sau khi thư giãn thân thể một chút, thần thức bỗng nhiên tản ra.

Hắn chuẩn bị đi quan sát cây Nguyệt Lượng Hoa của mình một chút.

Vừa quan sát, mắt Bạch Tiểu Thuần cũng trợn tròn. Băng Nguyên vốn rất dày, lúc này rất nhiều địa phương lại có thể lộ ra bùn đất tối tăm… Rễ của cây Nguyệt Lượng Hoa này đã bao trùm hơn nửa Băng Nguyên!

Tuy rằng Băng Nguyên này so với cùng toàn bộ mặt đất bắc mạch, bé nhỏ không đáng kể. Nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn bị sự sinh trưởng mạnh mẽ của cây Nguyệt Lượng Hoa làm cho chấn động kinh ngạc.

Trừ điều đó ra, ở trên Băng Nguyên này nở đầy Nguyệt Lượng Hoa… Nếu như từ trên bầu trời nhìn xuống, có thể nhìn thấy được những cây hoa sinh trưởng rậm rạp chằng chịt cùng một chỗ, hình thành chính là hình dạng một loan nguyệt.

Mà ở trung tâm loan nguyệt này, lại là một gốc cây hoa kinh thiên cao tới trăm trượng!

– Hoa Hoa…

Bạch Tiểu Thuần sống ở đó trong, có chút không xác định, hỏi một câu.

Ở trên thân cây hoa lớn có một mảnh lá băng trong suốt, đặc biệt rõ ràng. Gần như trong chớp mắt khi Bạch Tiểu Thuần mở miệng thốt ra, cây hoa lớn này thoáng chấn động. Những mảnh lá băng này lại rời xuống dưới, nhẹ nhàng tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần.

Khi Bạch Tiểu Thuần tiếp nhận được cái lá băng này, từ trên thân thể của cây Nguyệt Lượng Hoa cực lớn truyền ra một ý thức, không nói thành lời cụ thể, chỉ là lộ ra sự cảm kích cùng với ly biệt lưu luyến…

Hình như Băng Nguyên này đã không cách nào khiến cho nó tiếp tục sinh trưởng. Nó hi vọng Bạch Tiểu Thuần có thể đồng ý, để cho chính nó đi tới Băng Nguyên khác, tiếp tục trưởng thành.

Bạch Tiểu Thuần đã từng nhìn thấy những động vật nhỏ đã từng ăn qua đan dược của mình, đều xuất hiện biến dị. Hắn nuôi ra một cây hoa có ý thức của riêng mình, cũng không phải là chuyện gì khiến cho hắn đặc biệt kinh ngạc.

Dù sao cây hoa thần bí này đến từ thiên ngoại.

Chỉ có điều đối với chuyện đóa hoa này đưa ra yêu cầu muốn một mình rời đi, Bạch Tiểu Thuần vẫn còn có chút do dự. Sau một lúc lâu, hắn vẫn đồng ý, nhưng nghiêm túc giao hẹn, lệnh cho cây hoa này không thể đả thương người.

Sau khi cảm nhận được ý thức của Bạch Tiểu Thuần, cây Nguyệt Lượng Hoa chậm rãi đong đưa thân thể. Dần dần, Bạch Tiểu Thuần tận mắt nhìn thấy, được cây Nguyệt Lượng Hoa cực lớn rốt cuộc khô héo đi, giống như cây bồ công anh, tản ra vô số hạt giống theo gió tung bay, phân tán về phía toàn bộ Băng Nguyên trên bắc mạch.

Nhìn những hạt giống giống như hạt giống cây bồ công anh bay khắp bầu trời, không biết vì sao Bạch Tiểu Thuần đột nhiên cảm giác được cảnh tượng như vậy có chút quen thuộc. Nhưng bất luận hắn nghĩ như thế nào, cũng nghĩ không ra mình đã từng thấy qua cảnh tượng tương tự từ lúc nào…

Hình như, đó là ở sâu bên trong linh hồn hắn, ở trong đầu nguồn cuối cùng… Tồn tại một cảnh tượng chợt hiện ra trong nháy mắt lập tức biến mất, nhưng lại giống như ký ức tồn tại vĩnh hằng vậy…

– Chẳng lẽ khi ta còn bé đã nhìn thấy được sao?

Bạch Tiểu Thuần gãi đầu một cái. Thời điểm hắn đang vô cùng kinh ngạc, theo hạt giống giống như hạt giống của cây bồ công anh chậm rãi tiêu tan, trên bầu trời xa xăm xuất hiện một đạo cầu vồng. Bên trong cầu vồng này là một nữ tử. Đỗ Lăng Phỉ trở về…

Chapter Truyện / Chương 972 – Giống Như Đã Từng Quen Biết