Chương 989 – Thế Cục Nghiêm Trọng

Chapter Truyện / Chương 989 – Thế Cục Nghiêm Trọng

Cùng lúc đó, ở bên ngoài thế giới pháp bảo, chiến tranh giữa Thông Thiên đại lục cùng Man Hoang, cũng càng thêm kịch liệt. Bốn mạch tông môn Thông Thiên đã xuất động gần bảy phần tu sĩ.

Số lượng tu sĩ như vậy, sau khi hội tụ vào một chỗ, hình thành bốn đại quân đoàn, giống như bốn mũi tên nhọn xuyên qua tất cả, trực tiếp đâm vào bên trong Man Hoang, dễ dàng giống như bẻ cành cây khô, khiến cho Man Hoang vốn nhân thể yếu, cũng không cách nào kiên trì trận địa được nữa, bắt đầu tháo chạy!

Bốn Đại Thiên Vương ra tay, cũng vẫn không có cách nào cải biến được tình hình cuộc chiến. Ở dưới thần thông Bán Thần lão tổ của bốn đại tông môn thượng du Thông Thiên, không thể không nhường ra từng mảnh khu vực, khiến cho chiến tuyến bị chặn lại, do đó đổi lấy được cơ hội nghỉ ngơi lấy sức, ngưng tụ ra càng nhiều lực để phản kích.

Lùi lại một bước này, lại là cả ba phần khu vực cảu Man Hoang. Công kích của bốn đại tông môn thượng du vẫn mạnh mẽ, từ phương hướng bốn phương hướng hình thành sự bao vây đối với toàn bộ Man Hoang!

Cuộc chiến tranh tiếp theo, chính là không ngừng thu nhỏ vòng vây, khiến cho phạm vi của Man Hoang càng lúc càng nhỏ. Mãi cho tới khi đạt được trình độ nhất định, sẽ triển khai trận quyết chiến cuối cùng!

Có thể nói, thời gian chiến tranh lần này ít hơn nhiều so với trước kia. Nhưng mức độ thảm khốc, quả thực vượt qua tất cả. Vốn sẽ không xuất hiện cảnh tượng như vậy. Nhưng lúc này đây, một mặt là ý chí của Thiên Tôn vô cùng kiên định. Khiến cho bốn lớn tông môn thượng du, cũng không thể không vận dụng toàn lực đi chiến đấu.

Về phương diện khác, lại là người thủ mộ già yếu, đã không có cách nào tiến hành bảo vệ đối với Man Hoang giống như năm đó. Minh Hoàng mới nhậm chức, còn không có hoàn toàn trưởng thành được, chỉ có thể bị động.

Bởi vậy, mức độ thảm khốc của cuộc chiến tranh này tất nhiên vượt qua trước kia.

Mà theo vòng vây xuất hiện, theo thế lực của Man Hoang không ngừng giảm bớt, cuộc chiến tranh giữa các Thiên Nhân liên tiếp phát sinh. Tử thương cũng càng thêm nhiều hơn.

Đến mới nay thôi, Thiên Nhân hai bên chết trận đều đã vượt quá mười vị. Thậm chí giữa Bán Thần cũng thường xuyên xuất hiện những cuộc tranh đấu sinh tử. Mặc dù đến nay còn không có Bán Thần ngã xuống, nhưng dựa theo cục diện chiến tranh lúc này, sợ là không bao lâu, Bán Thần ngã xuống, cũng không phải là không có khả năng!

Hôm nay Man Hoang tử vong vô cùng nghiêm trọng. Từng người trong các bộ lạc bị diệt tộc, trở thành thi hài. Phóng tầm mắt nhìn lại, mặt đất Man Hoang chiến hỏa ngập trời.

So với những điều này, quân đoàn của bốn Đại Thiên Vương đều giống như vậy. Mỗi người đều mệt mỏi không chịu nổi, nhưng lại chỉ có thể cắn răng đi chiến đấu. Thật ra trận chiến tranh này đã biểu lộ ra, kết cục sau cùng của hai bên, tất nhiên là một bên hoàn toàn hủy diệt!

Không chấp nhận đầu hàng, không chấp nhận khuất phục, lựa chọn duy nhất có thể, lại là tử vong!

Đây là thái độ của Thiên Tôn, thái độ dành cho người thủ mộ!

Hoặc là mở ra cánh cửa của thế giới, hoặc là… Ta sẽ tàn sát tất cả huyết mạch Khôi Hoàng, tàn sát tất cả tu sĩ của Man Hoang!

Cùng lúc đó, trong cuộc chiến tranh này, Man Hoang cũng có từng thiên kiêu, bởi vì vậy mà quật khởi. Bất luận là Công Tôn Dịch hay Chu Hoành, lại hoặc là Trần Mạn Dao, Hứa San, đều ở dưới thử thách chiến tranh này, ở trong thời gian ngắn ngủi trải qua sinh tử, ở trong mưa máu dần trưởng thành lên.

Nhất là Hồng Trần Nữ lại càng như vậy. Nàng thống lĩnh toàn bộ quân đoàn cự quỷ, cùng Tinh Không Đạo Cực Tông triển khai cuộc chiến kịch liệt, khiến cho ba mạch thông thiên tông môn thượng du khác, đều kinh hãi ghé mắt nhìn.

Mà tông môn Thông Thiên cũng giống như vậy. Ở dưới chiến hỏa này, mỗi một người kinh diễm tuyệt luân không ngừng nổi lên, ở trong chiến tranh này, tản ra thần thái loá mắt.

Giống như… Toàn thế giới là một đóa hoa đầy sinh lực sắp héo rũ. Ở thời điểm hủy diệt cuối cùng này, sử dụng sức lực cuối cùng, giống như phù dung sớm nở tối tàn, muốn phóng ra tất cả ánh sáng.

Bất luận là Thiên Nhân, hay Nguyên Anh, lại hoặc là Kết Đan, đều như vậy!

Nghịch Hà Tông cũng như vậy. Tống Khuyết, Thượng Quan Thiên Hữu, Hứa Bảo Tài, còn có Linh Khê lão tổ thành tựu Thiên Nhân, tất cả đều như vậy!

Gần như mỗi ngày, đều có người tử vong. Mặt đất Man Hoang không nói tất cả trở thành huyết sắc, nhưng đứng trên bầu trời nhìn lại, đã có không ít nơi, bùn đất đã bị máu tươi nhuộm đỏ!

Lúc này, ở bên trong khu vực khi Cự Quỷ Vương phụ trách, trong một chỗ sơn cốc, lại có một hồi chiến tranh quy mô nhỏ, đang bạo phát. Người phía bên Thông Thiên chịu trách nhiệm về trận chiến này, chính là mấy đại tông môn vùng trung du. Trong đó Linh Khê lão tổ của Nghịch Hà Tông, cũng ở trong đó. Còn có Tống Quân Uyển, Thiết Đản đều đang ở bên trong đoàn người.

Bọn họ không muốn chiến đấu. Thậm chí cũng cảm nhận được quân đoàn cự quỷ của Man Hoang, giống như không có sát tâm gì đối với bọn họ, nhưng chiến tranh bạo phát, ý nguyện của Nghịch Hà Tông không thể hay đổi được. Ở dưới dòng nước lũ này, Nghịch Hà Tông cho dù không muốn, cũng không khỏi phải tham dự vào…

Mà thống lĩnh bọn họ, lại là Bạch Trấn Thiên của Tinh Không Đạo Cực Tông!

Lúc này hai mắt hắn đỏ đậm, hít thở dồn dập. Mặc dù từ trên đại thế, Thông Thiên chiếm chủ đạo, nhưng khó tránh khỏi ở trong một ít chiến tranh quy mô nhỏ, sẽ bị Man Hoang cắt qua, tiến hành chém giết.

Bọn hắn hôm nay chính là như vậy. Ở trong sơn cốc này, trong sự mai phục của quân đoàn cự quỷ, đã hoàn toàn bị bao vây. Thậm chí bọn họ đã nhiều lần thử đột phá, đều chỉ là chuyện vô bổ.

Ở bên kia của sơn cốc, Hồng Trần Nữ mệt mỏi đứng ở nơi đó, từ phía xa nhìn những tu sĩ Thông Thiên bên trong sơn cốc. Trong mắt nàng mang theo sự phức tạp. Trên thực tế, từ khi khai chiến tới nay, nàng rất nhiều lần đều tránh va chạm cùng Nghịch Hà Tông. Nhưng theo chiến tranh nhiều lần, nàng cho dù cố tình, cũng dần dần không có lực.

Lúc này trong sự trầm mặc, Hồng Trần Nữ nhìn về phía bên cạnh. Ở bốn phía xung quanh nàng, mỗi tu sĩ trong quân đoàn cự quỷ đều thở dốc. Trong mắt bọn họ mang theo huyết hải thâm cừu, nhìn chằm chằm vào sơn cốc. Chỉ cần Hồng Trần Nữ ra lệnh một tiếng, bọn họ lại sẽ trực tiếp lướt tới.

Không chỉ là bọn họ, ở bên cạnh Hồng Trần Nữ còn có mấy Thiên Hầu và hai vị Thiên Công đến từ Khôi Hoàng Thành. Cho dù thân phận của bọn họ cao hơn Hồng Trần Nữ, nhưng hôm nay trong lúc chiến tranh, thân là thống lĩnh quân đoàn của cự quỷ, mệnh lệnh của Hồng Trần Nữ, bọn họ vẫn phải tuân theo.

Cảm nhận được trong ánh mắt của mọi người ở bốn phía xung quanh bắn ra ý chí chiến đấu. Hồng Trần Nữ nhắm mắt lại. Nàng biết, sinh tử của mọi người bên trong sơn cốc, đều ở trong một ý niệm của mình. Một lát sau, lúc mở mắt ra, nàng hít một hơi thật sâu, chậm rãi mở miệng.

– Những người khác có thể giết. Nghịch Hà Tông… Có thể buông tha được thì buông tha.

Đây là lần đầu tiên, nàng rõ ràng nói ra muốn buông tha cho Nghịch Hà Tông như vậy. Theo lời nói truyền ra, lập tức mọi người ở bốn phía xung quanh lại dâng lên những tiếng xôn xao.

– Tử Mạch đạo hữu, lão phu không biết ngươi vì sao thiên vị Nghịch Hà Tông. Nhưng với cục diện ngày hôm nay, một khi bên ta có lo lắng, đến lúc đó chạy trốn, đã có thể không chỉ là Nghịch Hà Tông!

Một vị Thiên Hầu trong Khôi Hoàng Thành bất mãn mở miệng. Thời điểm lời hắn nói vang vọng, những Thiên Hầu khác ở bên cạnh nhíu mày, nhìn về phía Hồng Trần Nữ.

Duy nhất chỉ có hai vị Thiên Công kia, dường như suy nghĩ tới điều gì.

– Nghịch Hà Tông là tông môn của Bạch Tiểu Thuần. Nếu như các ngươi không quan tâm tới lửa giận của Bạch Tiểu Thuần, có thể đại sát!

Trong mắt Hồng Trần Nữ lộ ra ánh sáng sắc bén, thản nhiên mở miệng.

– Bạch… Bạch Tiểu Thuần!

Thiên Hầu đã lên tiếng trước đó, sau khi nghe được cái tên Bạch Tiểu Thuần này, toàn thân chợt run lên. Hắn hít một hơi lạnh. Năm đó, chuyện Bạch Tiểu Thuần hóa thân Bạch Đại, hiện tại ở Man Hoang đã không tính là bí mật gì cả.

Thân thể các Thiên Hầu khác cũng run lên. Trong đầu bọn họ hiện ra từng cảnh tượng năm đó Bạch Tiểu Thuần ở trong Khôi Hoàng Thành. Thậm chí mấy người bọn họ cũng thiếu chút nữa bị xét nhà. Năm đó ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, bọn họ đều phải lộ ra sự cung kính. Càng không cần phải nói bọn họ đã biết được, vị Bạch Tiểu Thuần kia lại là sư phụ của Minh Hoàng…

Vài người nhìn nhau một cái, cười khổ. Tất cả đều không tiếp tục mở miệng nữa, mà tuân theo mệnh lệnh của Hồng Trần Nữ. Chiến tranh… Theo từng tiếng gào thét rít gào, bỗng nhiên được triển khai ở bên trong sơn cốc này.

Không chỉ nơi đây như vậy. Ở trên đại địa Man Hoang, loại chiến tranh quy mô này, chỗ nào cũng có.

Hồi lâu, khi chiến tranh bên trong sơn cốc kết thúc, nhìn thấy mọi người của Nghịch Hà Tông được Linh Khê lão tổ bảo vệ, từ từ đi xa, Hồng Trần Nữ lặng lẽ thu hồi ánh mắt.

– Bạch Tiểu Thuần, ngươi vì sao còn chưa có xuất hiện… Là không biết nên lựa chọn như thế nào sao…

Hồng Trần Nữ thì thào nói nhỏ. Sau khi than nhẹ một tiếng, nàng xoay người rời đi.

Mà giờ khắc này, Bạch Tiểu Thuần ở bên trong thế giới pháp bảo, theo Bất Tử Huyết đến tám phần, theo tu vi đột phá đến Thiên Nhân viên mãn, khí thế của hắn không ngừng tăng vọt, khiến cho thế giới pháp bảo cũng đang chấn động.

Loại khí tức cường hãn này vượt xa Thiên Nhân viên mãn tầm thường. Giống như Trần Hảo Tùng của Man Hoang, mặc dù cũng là Thiên Nhân viên mãn, nhưng nếu so sánh cùng Bạch Tiểu Thuần hôm nay, lại giống như con đom đóm so sánh cùng trăng sáng!

– Cũng không biết bên ngoài thế nào…

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, nhìn khu lửa ở bốn phía xung quanh biến mất, nhìn toàn bộ bên trong thế giới pháp bảo không còn lực lượng thiên địa. Ý nghĩ muốn rời đi của hắn lại càng thêm mãnh liệt.

Lúc ngẩng đầu, ánh mắt hắn rơi vào trên gương mặt của bé gái trên trời cao. Lấy thần thức của Bạch Tiểu Thuần lúc này, đã cảm nhận được rõ ràng, tối đa ba ngày… Bé gái sẽ hoàn toàn hoàn thành dung hợp đối với thế giới pháp bảo này!

– Ba ngày…

Trong tiếng Bạch Tiểu Thuần thì thào, ánh mắt lóe lên, nhìn về phía mặt đất ngoài xa. Nơi nào… Chính là chỗ mặt quỷ ẩn thân.

– Lão quỷ này tuy bị áp chế suy yếu, nhưng trên thực tế trong cơ thể hắn ẩn chứa sinh lực rất kinh người. Một khi rời khỏi nơi này, sẽ trong nháy mắt khôi phục tu vi… Những sinh lực này cũng không thể lãng phí.

– Nói không chừng… Có thể mượn sinh lực của hắn, khiến Bất Tử Huyết của ta tiếp tục được nâng cao thêm một ít. Nếu như đạt được mười phần… Ta có cảm giác, ta có thể hoàn toàn điều khiển Thần Sát!

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, nhất thời trong lòng nóng như lửa. Hắn vỗ nhẹ vào Vĩnh Dạ Tán trong túi trữ vật, cất bước đi về phía chỗ mặt quỷ.

Chapter Truyện / Chương 989 – Thế Cục Nghiêm Trọng