Chương 988 – Viên mãn

Chapter Truyện / Chương 988 – Viên mãn

Bên ngoài, thời điểm khí thế chiến tranh hừng hực, khu vực màn mưa ở thế giới pháp bảo tiêu tan. Trong nháy mắt khi khu vực màn mưa biến mất, tu vi của Bạch Tiểu Thuần mặc dù không đột phá, nhưng Bất Tử Huyết của hắn, đã hoàn toàn đạt tới bảy phần!

Bảy phần Bất Tử Huyết cường hãn, khiến cho Bạch Tiểu Thuần vừa mở hai mắt ra, toàn thế giới ở trong mắt của hắn, dường như đều có sự khác biệt. Dường như ánh sáng trong mắt hắn, có thể khiến cho thế giới ảm đạm.

Loại cảm giác toàn thân từ trên xuống dưới dường như tràn ngập sinh lực này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần có ảo giác… Hình như hiện tại, cho dù mình còn chưa có trường sinh, nhưng cũng chênh lệch không bao nhiêu.

Duy nhất chỉ có một điều đáng tiếc, là hắn không có đối thủ ở trong này, không có cách nào đi so sánh xem, mình rốt cuộc cường hãn đến mức độ nào. Sau khi mặt quỷ kia bị áp chế suy yếu, hiện tại nhìn thấy được hắn cũng run rẩy. Bạch Tiểu Thuần cố tình đi thử, nhưng hiệu quả không lớn.

Chỉ có điều hắn so sánh với mình trước kia, dần dần trong lòng cũng có đáp án.

– Hôm nay, cho dù ta chỉ dùng ba phần tu vi cùng lực lượng thân thể, cũng có thể so sánh được với trước kia… Như thế có thể thấy, Bán Thần… Ta nói không chừng cũng có thể đánh một trận?

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, trong lòng dâng lên cảm giác chờ mong mãnh liệt. Hắn rất chờ mong tới thời điểm rời khỏi thế giới pháp bảo. Sau khi đi ra ngoài, mọi người nhìn thấy được mình sẽ chấn động như thế nào.

– Ta còn có thể mạnh hơn một chút!

Bạch Tiểu Thuần hăng hái bừng bừng. Hắn bỗng nhiên đứng dậy, lao thẳng đến khu lửa cuối cùng. Cùng lúc đó, mảnh thế giới này đã mất đi sấm sét, mưa cùng với gió, toàn thế giới hình như thay đổi, có chút không giống. Bạch Tiểu Thuần nói không ra được cụ thể là thế nào. Nhưng mơ hồ, hắn trong lúc nhập định, có thể cảm nhận được khí tức của bé gái.

– Nghĩ đến, nàng cũng sắp dung hợp xong.

Sau khi bước vào khu lửa, ở sâu bên trong núi lửa tràn ngập ngọn lửa này, Bạch Tiểu Thuần ngồi xuống khoanh chân, bắt đầu lại một vòng tu luyện cùng hấp thu.

Lực lượng thiên địa nồng đậm đập vào mặt. Sau khi không ngừng hấp thu, Bất Tử Huyết của hắn chậm rãi tiến dần về phía tám phần. Tu vi của hắn cũng dần dần không ngừng tới gần về phía Thiên Nhân viên mãn.

Chỉ là, đến trình độ tu luyện của hắn hôm nay, mỗi lần tinh tiến cần hấp thu lực lượng thiên địa đều vô cùng dồi dào. Lúc này hít thở, toàn bộ khu lửa đều chấn động.

Sau khi mặt quỷ cảm nhận được khu lửa chấn động, trong lòng càng thêm tuyệt vọng cùng sợ hãi. Hiện tại, tu vi của hắn đã là Thiên Nhân sắp ngã xuống. Hắn không có cách nào tưởng tượng được, một khi đến Nguyên Anh, mình bị Bạch Tiểu Thuần hành hạ, có thể thật sự bị đùa chết hay không?

– Ta muốn đi ra ngoài…

Mặt quỷ khóc, hắn lại nhớ tới Thiên Tôn. Lại một lần nữa, hắn phát sinh cảm giác thông hiểu mãnh liệt đối với Thiên Tôn.

– Nếu như ta ra ngoài, ta nhất định phải thiên đao vạn quả giết chết Bạch Tiểu Thuần!

Mặt quỷ hiểu rõ, chỉ cần mình rời khỏi thế giới pháp bảo này, không bị áp chế, hắn có thể trong nháy mắt lại khôi phục tu vi, đạt được loại trình độ cường hãn có thể đánh với Thiên Tôn một trận. Đến khi đó, hắn thề phải đem tất cả thống khổ, vô số lần phát tiết ở trên người Bạch Tiểu Thuần.

Cứ như vậy, ở trong sự thống khổ của mặt quỷ, ở dưới sự tu luyện của Bạch Tiểu Thuần, thời gian trôi qua một năm!

Trong thời gian một năm này, mặt quỷ không chết… Nhưng rất nhiều lần, hắn đều cảm thấy mình muốn chết. Thậm chí khi hắn hồi tưởng lại, đều cảm thấy mình có thể qua được một năm này, vận khí quá tốt.

Thật ra một năm nay, chính hắn cũng không nhớ ra được Bạch Tiểu Thuần tới đánh mình bao nhiêu lần. Hình như tâm tình Bạch Tiểu Thuần tốt, lại đi ra đánh hắn một trận. Tâm tình không tốt, cũng lại đánh một trận.

Đến cuối cùng, mặt quỷ cũng bỏ qua thi triển bí pháp. Mỗi lần Bạch Tiểu Thuần qua, hắn lại run rẩy nằm ở nơi đó, nhắm mắt lại, tùy ý cho Bạch Tiểu Thuần ra tay… Trong lòng hắn từ lâu đã tuyệt vọng tới mức suy sụp.

Bởi vì hắn phát hiện, mình càng phản kháng, hình như Bạch Tiểu Thuần này lại càng hưng phấn. Sau khi mình không phản kháng, hứng thú của đối phương hình như cũng chậm rãi giảm bớt.

Hành hạ như vậy, coi là từ một năm trước. Hiện tại ở chung một chỗ đã hơn hai năm. Hắn bị hành hạ, ở trong thần hồn cũng để lại bóng ma. Sự sợ hãi đối với Bạch Tiểu Thuần, đã không có cách nào hình dung.

Hắn cảm thấy Bạch Tiểu Thuần này, là tồn tại khủng khiếp mà cả đời này hắn gặp phải.

Hắn quá nhiều lần hối hận. Hắn hối hận mình không nên tới gần Bạch Tiểu Thuần. Năm đó lúc Quỷ Mẫu rời đi, mình lại càng không thể ngốc tới mức lựa chọn lưu lại…

Hắn cảm thấy, đây là quyết định sai lầm nhất trong cả đời của mình!

Phải biết rằng, ở trong thế giới lớn bên ngoài, cho dù hắn bị Quỷ Mẫu bắt được, Quỷ Mẫu cũng chưa từng hành hạ đối với hắn như vậy, chỉ là treo hắn lên, uy hiếp kẻ địch.

Hắn thậm chí thật nhiều lần cũng đã nghĩ, mình trước đây còn không bằng bị Thiên Tôn bắt đi. Thật sự không có cách nào dự đoán được, mình trốn ra khỏi sự khống chế của Quỷ Mẫu, trốn tránh không bị Thiên Tôn bắt, cuối cùng lại lạc vào trong tay Bạch Tiểu Thuần khủng khiếp này.

Hắn thật sự nhiều lần muốn chết. Thật ra loại cảm giác chán nản đến từ thần hồn này, khiến cho hắn mặc dù đi hồi tưởng lại thời huy hoàng đã qua của mình, cũng vẫn không có cách nào giảm bớt được sự suy sụp trong lòng.

– Đây là một tồn tại giống như yêu nghiệt vậy…

Mỗi lần mặt quỷ nghĩ đến Bạch Tiểu Thuần, trong lòng cũng sẽ run rẩy, dâng lên cảm giác như vậy.

Đối với với sự tuyệt vọng của mặt quỷ, cùng với thái độ không phản kháng nữa này, Bạch Tiểu Thuần cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng ra tay. Nhưng thật sự hắn đánh rất thoải mái. Loại cảm nhận xoay người làm chủ nhân này, khiến cho hắn nhiều lần ban đầu vốn không muốn đánh, nhưng vừa nghĩ tới chuyện, đối phương trên thực tế là một cường giả chuẩn Thái Cổ, lại đã từng không ngừng truy sát mình, mình thiếu chút nữa ném mất cái mạng nhỏ, hắn lại không nhịn được, vẫn ra tay.

– Lại nói tiếp, đời này của ta, coi như là truyền kỳ. Từng vỗ đầu của Bán Thần đầu, từng vỗ đầu của Thiên Tôn. Ngay cả chuẩn Thái Cổ, cũng bị ta đánh tới không dám phản kháng.

Trong sự xúc động cảm thán của Bạch Tiểu Thuần, hắn cảm nhận được tu vi của mình ở một năm nay, đã càng thêm cường hãn.

Khu lửa đã từng có hỏa diễm tràn ngập, hiện tại biển lửa tiêu tan gần như chín phần. Số còn dư lại không có mấy. Tu vi của Bạch Tiểu Thuần cũng đã sắp đột phá. Bất Tử Huyết đều gần tới tám phần.

Hắn có trực giác, sau khi mình hấp thu ngọn lửa trong biển lửa tràn ngập này, tu vi của hắn nhất định sẽ đột phá, trở thành Thiên Nhân viên mãn!

Cùng lúc đó, trong một năm này, Bạch Tiểu Thuần cũng cảm nhận được khí tức của bé gái càng ngày càng mãnh liệt. Hắn mơ hồ đoán được, bé gái dung hợp pháp bảo, giống như theo mình cắn nuốt lực lượng thiên địa của bốn khu vực lớn, cũng gián tiếp tăng nhanh không ít.

– Khi tu vi của ta lúc đột phá, khi khu lửa này biến mất, chính là thời khắc bé gái hoàn toàn dung hợp!

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên. Sau khi hít một hơi thật sâu, hai tay hắn bấm quyết, vung mạnh về bốn phía xung quanh.

Nhất thời biển lửa còn sót lại ở bốn phía xung quanh lập tức cuồn cuộn, từ bốn phương tám hướng, mãnh liệt lao về phía Bạch Tiểu Thuần, chớp mắt lại nhấn chìm Bạch Tiểu Thuần ở bên trong.

Nhưng biển lửa này hoàn toàn không có cách nào tổn thương được tới hắn. Ở trong biển lửa chìm ngập này, không ngừng hóa thành lực lượng thiên địa nồng đậm, theo lỗ chân lông trên toàn thân Bạch Tiểu Thuần, không ngừng chui vào đi vào, hội tụ ở trong kinh mạch, vận chuyển toàn thân. Ở dưới sự điều động của Bạch Tiểu Thuần, bỗng nhiên trùng kích về phía Vân Lôi Nhân Tổ thập nhất biến.

Chín biến đầu của Vân Lôi Nhân Tổ, một khi tu thành, chính là Thiên Nhân hậu kỳ. Thập biến cùng thập nhất biến, là cảnh giới trong truyền thuyết. Tu luyện rất khó. Đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, cũng nhờ trước đó có Nhật Nguyệt Trường Không phối hợp lại, Vân Lôi Nhân Tổ thập nhất biến của hắn có thể nói là tự nhiên thành.

Hiện tại hắn phải đột phá, chính là biến cuối cùng của Vân Lôi Nhân Tổ!

Một khi thành công, bên trong con mắt phải của hắn sẽ hình thành một mặt trời, cùng với nguyệt ngân ở trong mắt trái, phát ra lực lượng chung cực của Vân Lôi Nhân Tổ.

Lực lượng này vì là ghép cùng Nhật Nguyệt Trường Không, mặc dù cùng Vân Lôi Tử phán đoán có chút chênh lệch, nhưng vẫn còn vượt qua cực hạn của bộ công pháp này, đạt tới mức độ cho dù là người sáng tạo ra phương pháp này, tâm thần cũng phải chấn động.

– Vân lôi…

Trong mắt Bạch Tiểu Thuần lộ ra kỳ quang, trong miệng thì thào. Biển lửa ở bốn phía xung quanh nổ lớn. Càng nhiều lực lượng thiên địa phát ra dao động, lao đến.

– Nhân Tổ…

Theo âm thanh của Bạch Tiểu Thuần, âm thanh bên trong biển lửa hoàn toàn chấn động thế giới pháp bảo. Thân thể hắn run rẩy, khí tức của hắn lại lộ ra. Vào giờ phút này, tu vi trong cơ thể hắn không ngừng bạo phát. Thậm chí, mắt phải của hắn giống như hóa thành một hố đen. Hắn hít một hơi, mạnh mẽ cắn nuốt tất cả hỏa diễm ở bốn phía xung quanh. Nhất thời biển lửa này trong phút chốc, đã hoàn toàn dung nhập vào trong mắt phải của Bạch Tiểu Thuần.

Khi bên trong toàn bộ khu lửa này lại hoàn toàn không có chút hỏa diễm nào, thậm chí khu lửa bởi vậy mà tiêu tan, trong nháy mắt âm thanh của Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ lo lắng!

– Thập nhất biến!

Ầm ầm ầm!

Thế giới chấn động. Thiên địa nổ lớn. Ở một tích tắc này, mắt phải Bạch Tiểu Thuần sáng ngời đến cực hạn, hình thành một vòng mặt trời. Cũng ở trong một tích tắc này, tu vi của hắn hoàn toàn bạo phát, trực tiếp lại mạnh mẽ đột phá từ Thiên Nhân hậu kỳ, bước vào đến… Thiên Nhân viên mãn!

Một khí thế viên mãn, ở trên người Bạch Tiểu Thuần không ngừng quật khởi, cuốn lên toàn thế giới, khiến cho hư vô của địa phương pháp bảo này chấn động. Trong mặt quỷ run rẩy, mặt đất dường như run rẩy, trời cao cũng vặn vẹo. Từ từ, rốt cuộc trên khoảng không, hiện ra một gương mặt cực lớn.

Gương mặt này không phải là Bạch Tiểu Thuần, mà là… Bé gái!

Nàng từ từ nhắm hai mắt lại, hình như dung hợp khí linh. Đúng như là Bạch Tiểu Thuần phán đoán trước đó, lúc này đã đến giây phút cuối cùng.

Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu. Thời điểm đứng lên, hắn không có nhìn gương mặt của nữ nhi trên khoảng không của bầu trời, mà chậm rãi nâng tay phải lên, chợt sờ xuống. Thân thể hắn truyền ra những tiếng rắc rắc. Trong một chớp mắt này, máu ở trong toàn thân chợt tăng nhanh tốc độ lưu chuyển, dần dần một màu đỏ từ trong cơ thể hắn tản ra, khuếch tán cho đến toàn thân, khiến cho hắn giống như trở thành một vị huyết thần!

Một uy áp không có cách nào hình dung, ở trên thân thể hắn ầm ầm phát ra, giống như có thể trấn áp thế giới, trấn áp tất cả. Giờ phút này, nếu như có đệ tử Huyết Khê Tông nhìn thấy được hắn, nhất định sẽ tâm thần run rẩy, có loại ảo giác, giống như… Thấy được huyết tổ!

– Bất Tử Huyết… Tám thành!

Chapter Truyện / Chương 988 – Viên mãn