Chương 987 – Chiến Tranh Thăng Cấp

Chapter Truyện / Chương 987 – Chiến Tranh Thăng Cấp

– Sẽ không đơn giản như vậy, cứ như vậy mà chết đi à?

Bạch Tiểu Thuần đi lên vài bước, đến trước mặt bức tượng bị nghiền nát. Sau khi cẩn thận quan sát một chút. Ở trong mảnh vụn của bức tượng kia, hắn nhìn thấy được chỉ là tử khí nồng đậm.

Thậm chí thần thức của hắn tản ra, cũng không có tìm ra được sinh lực nào ở phía trên đó. Cho dù hắn cầm lấy mấy khối đi quan sát, cũng vậy. Hình như tất cả đều cho thấy, mặt quỷ kia đã thật sự diệt vong.

Dù sao mặt quỷ này bị áp chế suy yếu, đã là Thiên Nhân trung kỳ. Hôm nay Bạch Tiểu Thuần thân là Thiên Nhân hậu kỳ, giết chết một Thiên Nhân trung kỳ, cũng thật sự có chút đơn giản.

Điều duy nhất khiến cho Bạch Tiểu Thuần có chút do dự, là trước khi mặt quỷ này không bị áp chế suy yếu, lại là tồn tại có thể đấu cùng Thiên Tôn.

– Cũng không chịu được đánh, còn là chuẩn Thái Cổ gì chứ!

Bạch Tiểu Thuần bĩu môi, cố tình rời đi, nhưng nghi ngờ trong lòng vẫn đang còn. Cuối cùng hắn đứng ở nơi đó suy nghĩ một chút, thần thức lại tản ra, quét ngang toàn thế giới. Hắn vẫn không thu hoạch được gì.

Sau đó Bạch Tiểu Thuần mới rời đi.

Cho dù hắn tận mắt nhìn thấy mặt quỷ ở nơi này tử vong, nhưng trong lòng hắn vẫn có chút không tin. Chỉ có điều đối với chuyện này, Bạch Tiểu Thuần cũng không quá lưu ý. Dù sao thế giới pháp bảo này là đóng kín. Đối phương chỉ có ba loại khả năng. Hoặc chính là chết thật sự, hoặc chính là âm thầm chạy trốn. Khả năng cuối cùng, chính là giả chết.

Về phần mảnh nhỏ này, Bạch Tiểu Thuần cũng không có ý định mang đi. Nếu như đối phương chết thật sự thì cũng thôi. Một khi không chết, bản thân mảnh nhỏ bức tượng có thể tồn tại chỗ quỷ dị. Nhất là Bạch Tiểu Thuần cảm thấy, cho dù ném ở chỗ này, cũng không có người nào khác tới nhặt đi. Đã như vậy, đương nhiên là ở lại chỗ này quan sát. Xác định không thành vấn đề lại lấy đi, mới ổn thỏa.

Rất nhanh, lại qua một tháng. Bạch Tiểu Thuần ở khu vực màn mưa tu luyện. Cách ba tới năm ngày hắn lại ra ngoài một lần, đi tới chỗ mảnh nhỏ của bức tượng này kiểm tra.

Những mảnh nhỏ này vẫn không nhúc nhích. Khí tức tử vong trên đó mặc dù tiêu tan một ít, nhưng rõ ràng những mảnh nhỏ này đều chậm rãi quay về bình thường. Thần thức của Bạch Tiểu Thuần nhiều lần quét ngang toàn thế giới, cũng đều không có nhận thấy được khí tức của mặt quỷ.

– Không thể nào. Thật sự chết rồi sao? Ta còn chơi chưa có đủ đâu!

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần có chút dao động. Sau khi lại đợi thêm hơn một tháng, trước sau hắn không cảm nhận được khí tức của mặt quỷ. Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên.

– Khả năng thứ hai đã có thể loại bỏ. Như vậy hiện tại, hắn hoặc chính là thật sự chết, hoặc chính là giả chết… Vậy thử xem.

Bạch Tiểu Thuần xoa cằm, giơ tay phải vung lên, nhất thời lại cuốn những mảnh nhỏ này lại với nhau.

– Lão quỷ, ta lại nói cho ngươi biết. Ở trước mặt ta giả chết là vô dụng. Nếu như ngươi thật sự giả chết, ngươi nhất định sẽ hối hận.

Bạch Tiểu Thuần uy hiếp vài câu, nhưng những mảnh nhỏ này vẫn như bình thường. Hắn hừ một tiếng, cuốn các mảnh nhỏ, lao thẳng đến khu vực màn mưa.

Trong khoảng thời gian này Bạch Tiểu Thuần trải qua hấp thu, mưa trong khu vực màn mưa cũng nhỏ đi rất nhiều, không còn là mưa xối xả, mà là thưa thớt trở thành mưa nhỏ. Bạch Tiểu Thuần một đường hoàn toàn không có chút dừng lại nào, cầm mảnh nhỏ bức tượng lại tiến vào sâu bên trong khu vực màn mưa.

Hắn để mặc cho nước mưa rơi xuống những mảnh vụn này. Thậm chí còn cảm thấy không ổn thỏa, Bạch Tiểu Thuần đơn giản trực tiếp ném những mảnh nhỏ này vào trong một chỗ đất trũng, bấm quyết dẫn dắt nước mưa ở bốn phía xung quanh, rơi xuống phía trên, từ từ chìm ngập.

Bạch Tiểu Thuần nhìn không chớp mắt vào những mảnh nhỏ này. Đây là biện pháp thử dò xét mà hắn nghĩ tới được. Dù sao ban đầu ở khu vực lôi vân, Bạch Tiểu Thuần tận mắt nhìn thấy được những tia chớp gây ra tổn thương cực lớn đối với lão quỷ.

Còn có cuồng phong bên trong hang gió cũng có loại hiệu quả này. Như vậy, nước mưa trong khu vực màn mưa, ở trong sự phán đoán của Bạch Tiểu Thuần, cũng sẽ như vậy.

Sau khi bị nước mưa chìm ngập, vừa mới bắt đầu những mảnh nhỏ này vẫn như bình thường vậy, vẫn không nhúc nhích. Nhưng dần dần, lại có một tia lực sinh lực từ trong những mảnh vụn này tản ra. Cùng lúc đó, trong nháy mắt những mảnh nhỏ này lại run rẩy. Chớp mắt một cái, lại có tiếng nổ vang rung trời phát ra. Còn có có tiếng kêu thảm thiết, hỗn loạn ở bên trong.

– Bạch Tiểu Thuần, lão phu sẽ không để ngươi được yên!

– Lão quỷ, ngươi quả nhiên giả chết!

Ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần nhất thời sáng lên. Thời điểm âm thanh truyền ra, trong nháy mắt những mảnh nhỏ bị ngâm ở trong nước mưa lại trở nên mơ hồ, cuối cùng biến mất không thấy bóng dáng.

– Ở trước mặt Bạch gia gia nhà ngươi lại dám giả chết. Chỉ là vô dụng!

Bạch Tiểu Thuần cười ha ha một tiếng, thần thức đã tản ra. Ngay lập tức hắn lại cảm nhận được khí tức của mặt quỷ. Trong tiếng cười hắn bỗng nhiên đuổi theo.

Lúc này, ở bên ngoài khu vực màn mưa, một chỗ hư vô đột nhiên mơ hồ. Trong chớp mắt mỗi một mảnh nhỏ của bức tượng đột nhiên xuất hiện. Những mảnh nhỏ lập tức lại hóa thành sương mù màu đen, ngưng tụ ra bóng dáng của mặt quỷ.

Chỉ là giờ phút này, so với trước hắn suy yếu hơn rất nhiều. Trong mắt hắn mang theo sợ hãi, còn có phát điên. Lửa giận trong lòng hắn đã ngập trời. Nhưng lại hết lần này tới lần khác hắn lại không có cách nào phát tiết.

Hắn đích xác là giả chết. Trước đó, hắn đoán được Bạch Tiểu Thuần là không chết không dừng. Điều duy nhất hắn có thể nghĩ tới, chính là biện pháp này. Thậm chí để giống thật hơn một chút, hắn thật sự khiến mình tử vong. Dù sao hắn cũng là hồn thể, tu hành lại là quỷ pháp. Cho nên nhìn là ngất, nhưng lại không khác gì so với thật sự chết đi cả.

Nếu như không có gì bất ngờ, như vậy mặc cho Bạch Tiểu Thuần bóp nát những mảnh nhỏ này như thế nào, hoặc là sử dụng biện pháp khác đi biến mảnh nhỏ thành tro bụi, nửa giáp trôi qua, mặt quỷ vẫn sẽ ở trong tro bụi này, một một lần nữa thức tỉnh.

Nhưng hết lần này tới lần khác… Hắn gặp phải chính là một Bạch Tiểu Thuần không tin tà, lại có thể trực tiếp ném hắn tới bên trong khu vực màn mưa, ở dưới lực lượng thiên địa tích lũy bên trong thế giới pháp bảo ăn mòn, trạng thái chết giả của hắn trong nháy mắt tan biến. Loại thống khổ khi sinh bổn nguyên lực tiêu tan, khiến cho hắn lập tức đã bị kích thích tỉnh lại.

Thậm chí hắn không dám tiếp tục giả chết nữa. Nói cách khác, hắn có loại dự cảm mãnh liệt. Sợ là sau khi mình thật sự bị hút đi tất cả sinh lực, sẽ chết ở chỗ này.

Cho nên hắn chỉ có thể lại thi triển bí pháp, chạy ra khỏi khu vực màn mưa. Chỉ là mỗi lần thi triển ra bí pháp này, đối với hắn cũng có tổn thương không nhỏ. Hôm nay hắn đã sớm mệt mỏi đến cực hạn. Nhưng có dù mệt mỏi, cũng không sánh bằng sự tuyệt vọng trong lòng hắn.

– Trời ạ. Ta rốt cuộc đã làm sai điều gì, lại có thể khiến cho ta gặp phải Bạch Tiểu Thuần đáng chém ngàn đao này!

Mặt quỷ đầy bi thương thảm thiết. Hắn cảm nhận được ở phía xa trong thiên địa, khí tức của Bạch Tiểu Thuần đang khí thế hung hăng tới gần. Toàn thân hắn run lên. Ở trong sự tuyệt vọng cùng buồn rầu, lại triển khai bí pháp, một lần nữa chạy trốn.

Gần như ở trong nháy mắt khi hắn biến mất, bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần từ hư vô đi ra. Nhìn bốn phía xung quanh một chút, Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, quát to lên.

– Tiểu quỷ, ẩn nấp thật kỹ. Ta tới bắt ngươi đây!

Nói xong, hắn lại lần nữa biến mất, men theo cảm giác trong u minh, truy kích tới.

Thời gian trôi qua. Rất nhanh đã qua mấy tháng. Trong mấy tháng này, sự vui sướng của Bạch Tiểu Thuần đã hoàn toàn bao trùm ở trên nỗi thống khổ của mặt quỷ.

Hắn gần như mỗi ngày đều tu luyện mệt mỏi, sau đó ra ngoài quét ngang một vòng. Sau khi tìm được mặt quỷ, hắn sẽ hung bạo đánh một trận. Sau đó buộc mặt quỷ không thể không thi triển bí pháp chạy trốn. Nếu như tâm tình tốt, hắn lại truy kích thêm vài lần, khiến cho mặt quỷ kia cũng chỉ có thể thi triển bí pháp thêm nhiều lần.

Mà nếu như tâm tình của Bạch Tiểu Thuần không tốt, hắn sẽ ngoan độc không ngừng ra tay truy kích, cho đến khi bắt được hồn, sau đó ném tới bên trong khu vực màn mưa, khiến cho tiếng mặt quỷ kêu la thảm thiết mỗi ngày đều truyền ra bên trong thế giới pháp bảo này.

Loại cuộc sống này lại giằng co mấy tháng. Đối với mặt quỷ mà nói, cả đời này, hắn chưa từng trải qua. Loại đau khổ này, bất luận là thân thể hay tâm thần, đều làm cho hắn cảm thấy muốn chết cũng không thể.

Trong sự thê thảm, tu vi của hắn cũng nhanh chóng rơi xuống, đã bị áp chế đến Thiên Nhân sơ kỳ.

Mà tu vi của Bạch Tiểu Thuần ở dưới sự tu hành không ngừng, vẫn tăng lên. Bất Tử Huyết của hắn gần đạt được bảy phần. Tu vi của hắn cũng không giới hạn, gần tới hậu kỳ đỉnh phong, giống như chỉ còn cách viên mãn không xa.

Cũng may mấy tháng sau, ở thời điểm khu vực màn mưa gần biến mất, có lẽ là Bạch Tiểu Thuần chơi chán, hoặc là hắn tu luyện đến thời khắc mấu chốt. Thời gian ra ngoài chậm rãi giảm bớt, khiến cho mặt quỷ kích động, cũng phải rơi lệ.

Cùng lúc đó, ở bên ngoài thế giới pháp bảo, trên Thông Thiên đại lục, cuộc chiến tranh giữa bốn đại tông môn thượng du cùng Man Hoang cũng đã đến trình độ gay cấn. Tông môn của bốn mạch, bất luận là Nguyên Đầu, vùng trung du hay hạ du, đều xuất động gần năm phần tu sĩ, ở chung vào một chỗ. Số lượng nhiều, trùng trùng điệp điệp, kinh thiên động địa.

Năm phần tu sĩ của toàn bộ Thông Thiên đại lục đều bước vào Man Hoang, tiến vào chiến trường, cùng Man Hoang tiến hành huyết chiến. Nội tình của Man Hoang không bằng Thông Thiên. Khi nghênh chiến, xuất động càng nhiều hơn. Các bộ lạc, các gia tộc, tất cả Thiên Hầu, thậm chí bốn Đại Thiên Vương, mỗi người đều giết tới đỏ cả mắt.

Vô cùng thảm khốc!

Hai bên mỗi bên đều có Thiên Nhân ngã xuống. Mỗi lần Thiên Nhân ngã xuống, đều sẽ làm cho mặt đất và trời cao, xuất hiện những tiếng phát nổ mãnh liệt. Điều này còn chưa phải là chủ yếu nhất. Bởi vì… Sau khi Thiên Nhân chiến đấu, cường giả Bán Thần của hai bên đã bắt đầu ra tay!

Man Hoang bị làm chiến trường. Theo bốn Đại Thiên Vương cùng Bán Thần lão tổ của bốn Đại tông môn thượng du ra tay, những tiếng sấm vang vọng toàn thế giới.

Chapter Truyện / Chương 987 – Chiến Tranh Thăng Cấp