Chương 986 – Chết

Chapter Truyện / Chương 986 – Chết

Tiếng sấm không ngừng vang vọng khắp nơi ở bên trong thế giới pháp bảo này, xen lẫn với tiếng gào thét thê lương của mặt quỷ cùng với sự phát điên và ủy khuất vô tận trong long hắn.

– Bạch Tiểu Thuần!

– Nếu như lão phu có thể rời khỏi nơi này, nhất định nhất định giết toàn tộc ngươi, lột da ngươi luyện thành thiên đăng!

Mặt quỷ gầm thét giận dữ. Hắn cũng biết la hét như vậy không có tác dụng gì, thậm chí còn sẽ khiến cho Bạch Tiểu Thuần truy sát càng mãnh liệt hơn. Nhưng hết lần này tới lần khác, trong lòng áp lực đến cực hạn, nếu không đi gào vài tiếng như thế, hắn cảm thấy không cần chờ Bạch Tiểu Thuần ra tay, mình đã nổ tung.

– Tính tình không nhỏ nhỉ.

Bạch Tiểu Thuần trợn mắt, hừ lạnh. Trong lúc đó, hắn tăng nhanh truy kích. Trong phút chốc, những tiếng nổ lại vang vọng khắp nơi. Mặt quỷ này không ngừng tan vỡ, lại không ngừng phân tán ra bốn phía. Đến cuối cùng, mắt thấy không có cách nào chạy trốn được, trong mắt mặt quỷ mang theo sự điên cuồng, rốt cuộc không tiếc thiêu đốt thần hồn, đổi lấy bí pháp nào đó. Một tiếng động phát ra. Hắn lại có thể trong lúc bỏ chạy, trong phút chốc dung nhập bên trong hư vô, biến mất không thấy bóng dáng.

Lần biến mất này cực kỳ đột ngột. Bạch Tiểu Thuần khẽ a một tiếng, thần thức bỗng nhiên tản ra lại tìm kiếm. Nhưng quét ngang toàn bộ thế giới pháp bảo, lại có thể vẫn không tìm được tung tích của mặt quỷ.

– Lão quỷ này đến từ thiên ngoại. Cho dù hồn thể cũng có thể đánh với Thiên Tôn một trận, tất nhiên là có vài thủ đoạn kỳ dị…

Bạch Tiểu Thuần dường như suy nghĩ tới điều gì đó, ngược lại cũng không cảm thấy có gì không cam lòng. Hắn tin tưởng đối phương mặc dù có thể ẩn nấp đi, nhưng nhất định không có cách nào lâu dài được, lại không có khả năng rời khỏi mảnh thế giới này.

Nếu như vậy, sớm hay muộn gì cũng sẽ bị mình tìm ra được.

– Cũng được. Ngày hôm nay tạm thời tha cho hắn một lần. Chờ ngày nào đó ta phiền muộn, lại tới thu thập lão quỷ này. Dám đấu với ta sao? Bạch Tiểu Thuần ta nổi giận lên, ngay cả bản thân ta cũng phải khiếp sợ!

Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng. Trước đó một phen quyền đấm cước đá, khiến cho tâm tình hắn sung sướng, toàn thân đều sảng khoái. Lúc này thoáng một cái, hắn lại không để ý tới mặt quỷ nữa, bay về phía hang gió, tiếp tục tu luyện.

Cùng lúc đó, ở dưới ngọn núi nào đó trong thế giới pháp bảo này, hư vô vặn vẹo. Bóng dáng của mặt quỷ chậm rãi hiện ra, không phải quá rõ ràng, mà có chút mơ hồ. Dường như ở trên người của hắn khoác một lớp màng không rõ có thể chia lìa cùng thế giới này.

Lớp màng không rõ này là bí pháp căn bản của hắn, cũng cản trở trọng điểm thần thức của Bạch Tiểu Thuần. Chỉ là giờ phút này toàn thân hắn lộ ra sự suy yếu. Ngay cả thần thái trong con mắt cũng ảm đạm không ít. Hiển nhiên thi triển loại bí pháp này, đối với hắn hiện tại mà nói, phải trả cái giá không nhỏ.

– Bạch Tiểu Thuần!

Mặt quỷ cắn răng nghiến lợi. Đồng thời, trong lòng hắn hiện lên sự bi ai vô tận. Loại cảm giác cùng đường này, ngay cả liều mạng đánh một trận cũng có. Khiến cho hắn có xúc động muốn khóc.

Thời gian lại trôi qua. Rất nhanh một tháng trôi qua. Một tháng này đối với mặt quỷ mà nói, mỗi ngày đều là hãi hùng khiếp vía. Hắn rất sợ Bạch Tiểu Thuần lúc nào đó lại đột nhiên xuất hiện ở trước mặt mình. Điều này rất dày vò.

Nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, lại là hạnh phúc vô cùng. Ở bên trong hang gió tu luyện, khiến cho tu vi Thiên Nhân hậu kỳ của hắn hoàn toàn được củng cố xuống. Chỉ có điều cuồng phong bên trong hang gió này cũng theo Bạch Tiểu Thuần đột phá trước đó cùng với sự củng cố hiện tại, đã chậm rãi giảm bớt. Cho đến cuối cùng, toàn bộ hang gió không còn một chút gió nào nữa.

Có kinh nghiệm từ khu vực lôi vân trước đó, đối với chuyện lực lượng thiên địa trong hang gió biến mất, Bạch Tiểu Thuần không cảm thấy bất ngờ. Lúc ngẩng đầu lên, trong mắt hắn mang theo sự chờ mong, nhìn về phía khu vực mưa ở phía xa.

– Nói không chừng… Ta thật sự có thể ở chỗ này tu luyện tới Bán Thần?

Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến đây, trong lòng lại vô cùng kích động. Thoáng một cái hắn lao thẳng đến khu vực mưa.

Thời gian không lâu, hắn sắp đến khu vực màn mưa, hoàn toàn không có một chút dừng lại nào, trực tiếp bước vào bên trong.

Khi nước mưa rơi vào trên người hắn, cảm nhận được lực lượng thiên địa cùng sinh lực không khác biệt so với ở khu lôi vân cùng với hang gió, Bạch Tiểu Thuần cười ha ha, trực tiếp bước nhanh đi tới sâu bên trong khu vực mưa. Hắn khoanh chân ngồi ở trên mặt nước, sau đó lại điên cuồng hấp thu lực thiên địa xung quanh.

Theo Bạch Tiểu Thuần tu luyện, thế giới pháp bảo cũng trở nên yên tĩnh hơn không ít. Cho đến mấy tháng sau, mặt quỷ bên kia cay đắng càng nhiều. Mặc dù trong khoảng thời gian này Bạch Tiểu Thuần không ra ngoài đuổi giết hắn, nhưng cùng lúc hắn biết thời khắc này Bạch Tiểu Thuần đang càng ngày càng thêm cường hãn. Mà mình ở đây… Trong mấy tháng này, tu vi lại một lần nữa rớt xuống.

Không còn là Thiên Nhân hậu kỳ, mà đã bị áp chế đến Thiên Nhân trung kỳ. Loại tu vi suy yếu này, khiến cho sợ hãi trong lòng hắn còn mãnh liệt hơn so với trước đó rất nhiều. Căn bản hắn cũng không dám ra ngoài. Gần như mỗi giây mỗi phút hắn đều cẩn thận từng li từng tí. Thậm chí cho dù hắn không muốn thừa nhận, nhưng vẫn không nhịn được đi cầu khẩn Bạch Tiểu Thuần tốt nhất chìm đắm ở trong sự tu luyện, quên mình đi mới tốt.

Đồng thời, trong lòng hắn cũng đang ác độc nguyền rủa.

– Ta nguyền rủa hắn bạo thể mà chết!

– Ta nguyền rủa hắn tu luyện tẩu hỏa nhập ma, hình thần câu diệt!

– Ta đường đường Chuẩn Thái Cổ… Bạch Tiểu Thuần loài bò sát như vậy, một ngón tay là ta có thể đâm chết một đám. Khinh người quá đáng. Thù này, nhất định phải báo!!!

Mặt quỷ ngẩng đầu nhìn bầu trời, không ngừng nhớ lại thời kỳ mình đã từng huy hoàng. Dường như chỉ có dựa vào những điều này, hắn mới có dũng khí tiếp tục chống đỡ tiếp.

Cũng không biết có phải mặt quỷ ở bên này nguyền rủa cùng thề thốt quá mức sắc bén hay không, sau một thời gian ngắn hắn liên tục không ngừng nguyền rủa, trưa hôm nay, trong lúc Bạch Tiểu Thuần đang hấp thu lực lượng thiên địa ở khu vực mưa, bỗng nhiên mở hai mắt ra.

Hắn cảm thấy có chút không thoải mái. Hắn cảm nhận được ở bên ngoài khu vực mưa có một ác niệm mơ hồ tồn tại. Không cần đi cân nhắc, hắn đã biết đó nhất định là mặt quỷ.

– Lão quỷ kia nhất định là đang nguyền rủa ta!

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, ngẩng đầu nhìn về phía xa sau. Thân thể thoáng một cái, lặng lẽ lao ra, không một tiếng động liền rời khỏi khu vực mưa. Hắn không tản ra thần thức, mà dựa vào phương hướng của ác niệm trong cảm nhận này, nhanh chóng tìm qua.

Thời khắc này, mặt quỷ đang ẩn thân ở trong một khu vực, vẫn nghiến răng nghiến lợi. Nhưng bỗng nhiên, thần sắc hắn lại biến đổi. Thân thể hắn chợt bắn nhanh về phía sau.

Nhưng ngay trong chớp mắt khi hắn lui ra phía sau, một tiếng nổ lớn bỗng nhiên truyền ra từ vị trí của hắn trước đó. Âm thanh vang vọng ngập trời tiếng, trùng kích phân tán ra bốn phía. Mặt quỷ này phát ra tiếng gào thét thê lương, hoàn toàn không có một chút do dự nào. Thân thể hắn phát ra một tiếng động, trực tiếp hóa thành vô số sương mù màu đen, phân tán ra bốn phía bỏ chạy.

Cùng lúc đó, bóng dáng Bạch Tiểu Thuần từ bên trong hư vô bên bước ra.

– Quả nhiên là lão quỷ ngươi đang ở nơi này nguyền rủa ta!

Bạch Tiểu Thuần nổi giận. Dưới tốc độ cực nhanh của Bất Tử Cấm, tay phải còn giơ lên, chợt nắm chặt lại, trực tiếp đánh một quyền về phía xa.

Một quyền này cũng không phải là công kích lão quỷ, mà là đánh vào trong hư vô, cuối cùng hình thành một vòng xoáy hố đen, tản ra lực hút kinh người, khiến cho mặt quỷ sương mù màu đen đang phân tán ra bốn phía, lại có thể ở đều dừng lại một chút.

Tuy chỉ là dừng lại, nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, như vậy cũng đủ rồi. Thân thể hắn chợt bước ra một bước, tay áo vung lên. Lực lượng của Thiên Nhân hậu kỳ bạo phát, hình thành gió bão, quét ngang tám phương.

Trong tiếng nổ vang, rất nhiều sương mù màu đen trực tiếp tan vỡ. Những sương mù còn sót lại ở phía xa nhanh chóng ngưng tụ, một lần nữa hóa thành mặt quỷ. Sau đó, hắn cũng không quay đầu lại, nhanh chóng bỏ chạy. Hắn còn thi triển loại bí pháp tiêu hao cực lớn. Thân thể hắn phát ra một tiếng động, trực tiếp biến mất.

Mắt thấy lão quỷ này lại chạy thoát, Bạch Tiểu Thuần cũng có chút không nhịn được. Hắn đơn giản là không có trở về khu vực màn mưa, mà ở bên trong thế giới pháp bảo này, không ngừng tìm kiếm. Mấy ngày sau, khi thời điểm bí pháp trôi qua, khí tức của mặt quỷ lại bị Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được. Trong lúc mặt quỷ kêu lên thảm thiết, không thể lại không một lần nữa triển khai bí pháp.

Cứ như vậy, một người một quỷ, ở bên trong thế giới pháp bảo này, không ngừng đuổi giết. Cho đến khi qua hơn một tháng, mặt quỷ cảm thấy mình thật sự sắp suy sụp. Hắn biết rõ, cứ tiếp tục như thế, không cần Bạch Tiểu Thuần ra tay, mình đã hao phí tất cả, thần hồn diệt vong.

– Hắn đây là bộ dạng không giết ta, tuyệt đối không bỏ qua…

Mặt quỷ phát điên, tim xám như đã chết. Sau khi lại một lần nữa bí pháp biến mất, bị Bạch Tiểu Thuần tìm được, trong mắt hắn đỏ đậm, toàn thân thiêu đốt, giống như muốn liều mạng đánh một trận. Hắn mang theo sự kiên quyết rít gào, mang theo sự điên cuồng bất chấp mọi giá. Hắn vốn chỉ là cái đầu, lại có thể hiện ra thân thể, hai tay, hai chân, cuối cùng hóa thành một vị bức tượng màu đen!

Bức tượng kia tối tăm vô cùng, không phải hư ảo mà là thực chất. Cũng vào giờ phút này khí tức của hắn tăng mạnh, giống như Chiến Thần, trực tiếp đánh về phía Bạch Tiểu Thuần.

– Lão phu đường đường là chuẩn Thái Cổ, sống quá lâu. So với sống mà bị ngươi hành hạ như thế, sống cũng vô dụng! Ngươi cho dù lấy thủ đoạn hèn hạ trấn áp ta. Nhưng… Vậy thì tính sao. Nếu không thể tiếp tục sống, như vậy cho dù chết, lão phu cũng muốn chết có tôn nghiêm. Bạch Tiểu Thuần, ngươi muốn cho lão phu chết, như vậy thì đến đây đi!

Mặt quỷ cười đầy thê lương, thề sống chết bạo phát. Ngay cả trên khí thế cũng khiến cho người ta cảm giác được, dường như hắn muốn đồng quy vu tận. Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên. Trong chớp mắt khi mặt quỷ này xông tới, hắn chợt xiết chặt nắm tay phải, thi triển ra Bất Diệt Đế Quyền.

Trong tiếng nổ vang, thiên địa chấn động, tám phương run rẩy. Phía sau lưng Bạch Tiểu Thuần, đế ảnh biến ảo, ngưng tụ bên trong nắm đấm. Theo một quyền đánh ra, mặt quỷ kia hình thành bức tượng màu đen, lại trực tiếp tan vỡ nổ tung!

Một khí tức tử vong, nhất thời khuếch tán ra khắp nơi. Mà lần này mặt quỷ tan vỡ, không có sương mù màu đen tản ra. Mà dưới một quyền này của Bạch Tiểu Thuần, bức tượng kia trực tiếp lại chia năm xẻ bảy, trong tiếng nổ lớn, chiếu xuống trên đại địa.

Vẫn không nhúc nhích. Còn hoàn toàn không có một chút sinh lực nào, giống như tử vong!

Mà thời điểm hắn tử vong, lực lượng phản phệ cũng cực lớn. Rốt cuộc khiến cho thời khắc này, toàn thân Bạch Tiểu Thuần đều chấn động, rút lui trăm trượng. Lúc hắn ngẩng đầu, nhìn bức tượng màu đen ở trên mặt đất phía xa chia năm xẻ bảy, trong mắt lộ ra sự hoài nghi.

– Chết rồi sao?

Chapter Truyện / Chương 986 – Chết