Chương 994 – Ta Nhất Định Có Thể Ngăn Cản

Chapter Truyện / Chương 994 – Ta Nhất Định Có Thể Ngăn Cản

Đối với mọi người của Nghịch Hà Tông mà nói, tin tức cuối cùng của Bạch Tiểu Thuần, là hắn cùng với Đỗ Lăng Phỉ ở lại bắc mạch. Từ đó về sau… Hoàn toàn không có tin tức của Bạch Tiểu Thuần nữa.

Cho đến khi chiến tranh bạo phát, giữa Man Hoang cùng Thông Thiên nhiều lần xảy ra chiến sự. Hai bên thương vong vô cùng nghiêm trọng. Điều đó khiến cho mọi người của Nghịch Hà Tông đã không tinh lực đi suy nghĩ tìm hiểu chuyện khác. Mỗi ngày điều bọn họ phải suy nghĩ, chính là chiến đấu!

Hứa Bảo Tài cũng như vậy. Chỉ là thỉnh thoảng, hắn vẫn sẽ nghĩ tới vị Thiếu Chủ kinh diễm tuyệt luân kia, nghĩ đến hai người đã từng… ở trong nhà bếp, còn có một chút mâu thuẫn. Hình như mình còn hạ chiến thư đối với Bạch Tiểu Thuần…

Số phận là điều thật sự không có cách nào cân nhắc được. Điều này làm cho mỗi lần Hứa Bảo Tài nhớ lại quá khứ, đều cảm giác rất bùi ngùi. Nhất là sau khi hắn trọng thương, cảm giác bùi ngùi như vậy lại càng nhiều.

Nhưng tất cả cảm giác bùi ngùi so ra đều không bằng sự chấn động trong lòng hắn lúc này. Một mặt là thương thế trong chớp mắt đã khôi phục. Một mặt còn lại là Bạch Tiểu Thuần đã mất tích, lại có thể đột nhiên xuất hiện ở trước mặt mình.

Nhất là thời khắc này Bạch Tiểu Thuần, trên người hắn tràn ngập sóng dao động tu vi, khiến cho tâm thần Hứa Bảo Tài chấn động mãnh liệt. Trong trí nhớ của hắn, dao động này còn mãnh liệt hơn so với trước đây khi, khi Bạch Tiểu Thuần thành Thiên Nhân trở về.

Hắn nhận không ra tu vi của Bạch Tiểu Thuần hôm nay là gì. Hắn chỉ biết là, cũng là cảm giác thâm thúy nà, hắn chỉ thấy qua trên người Bán Thần ở trên chiến trường.

– Thiếu Chủ… Ngài…

Hứa Bảo Tài lắp ba lắp bắp hỏi, trong đầu trống rỗng.

– Mấy năm qua, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Người của Nghịch Hà Tông đâu? Người đâu… Bọn họ thế nào rồi?

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần lo lắng. Lúc này hắn cũng không có thời gian ôn chuyện, lập tức mở miệng hỏi.

Nhìn trong mắt Bạch Tiểu Thuần đang từ từ hiện lên tơ máu, Hứa Bảo Tài hít vào một hơi, cố gắng trấn tĩnh tâm thần. Hắn cũng hiểu rõ hiện tại không phải là thời điểm hàn huyên. Hắn nhanh chóng đứng dậy, vội vàng mở miệng.

– Thiếu Chủ, Man Hoang cùng Thông Thiên khai chiến…

Đối với tìm hiểu tin tức tình báo, Hứa Bảo Tài luôn luôn vượt qua người bình thường. Nhất là trận chiến tranh này, bản thân hắn còn tự mình tham dự vào. Cho nên đối với toàn bộ thế cục của cuộc chiến tranh, hắn hiểu rất rõ.

Từ trong miệng của hắn, hơn phân nửa những chuyện phát sinh về cuộc chiến tranh này, trong thời gian Bạch Tiểu Thuần ở thế giới pháp bảo mấy năm qua đều được tất cả nói ra. Bạch Tiểu Thuần nghe một hồi, tâm tình càng thêm dao động.

Hắn biết, sau khi mình tiến vào thế giới pháp bảo không lâu, Thiên Tôn hạ lệnh, bốn Đại Nguyên Đầu tông môn của Thông Thiên cùng với tất cả tông môn dưới chướng, mở ra chiến tranh về phía Man Hoang!

Hắn còn biết, trận chiến tranh này vô cùng thảm khốc. Man Hoang từ từ bị yếu thế. Chiến trường không ngừng thu nhỏ lại. Hiện tại đã có bốn năm phần khu vực, đã hoàn toàn mất đi. Đồng thời, Thiên Tôn cũng tăng cường trấn áp đối với Man Hoang, điều động gần như bảy tám phần mười tu sĩ trong toàn bộ tất cả tông môn của Thông Thiên đại lục phải tham gia vào cuộc chiến tranh này. Có thể nói trước đó chưa từng có, có một không hai!

Hắn còn biết, ngay nửa năm trước, trận chiến tranh này… Đã vượt qua mức độ gay cấn. Dường như sự kiên trì của Thiên Tôn có hạn, đã không muốn tiếp tục chờ đợi nữa. Thiên Tôn đã không tiếc trả giá lớn, cho dù lấy mạng người lấp vào, cũng vẫn hạ lệnh tổng tiến công quyết chiến!

Ở dưới mệnh lệnh này, bốn Đại Nguyên Đầu tông môn từ bốn phương hướng cùng lúc công kích tới, cùng Man Hoang tử chiến đến cùng. Ở trong vòng nửa năm này, giữa hai bên đã tử thương vô số, thi hài phơi đầu khắp nơi!

Ở trong miệng Hứa Bảo Tài, thời khắc này mặt đất Man Hoang đã sắp trở thành màu máu. Hôm nay vong hồn trong trời đất, đã nhiều đến mức không cách nào hình dung. Dường như luân hồi đã sụp đổ, vong hồn không có cách nào tiến vào minh hà, chỉ có thể chạy ở trên chiến trường, tùy ý có thể thấy được!

Đồng thời, Thiên Nhân chết, đã không còn là chuyện hiếm thấy nữa. Mà từ thời điểm cuộc chiến tranh phát sinh, đến nay bốn Đại Nguyên Đầu tông môn đã có chín vị cường giả Thiên Nhân bỏ mình. Phía bên Man Hoang có mười Đại Thiên Công, thì cũng có sáu vị hình thần câu diệt!

Càng không cần phải nói tới tu sĩ Nguyên Anh cùng với Thiên Hầu của Man Hoang. Cái chết của bọn họ, thậm chí ở trên chiến trường này cũng không gây ra bất kỳ sóng gió gì, đã bị dòng nước lũ chiến tranh dòng cuồn cuộn cuốn qua.

– Bốn đại Thiên Vương của Man Hoang, lão tổ của bốn Nguyên Đầu tông môn Thông Thiên đã không biết bị chém giết bao nhiêu lần. Hai bên đều có thương thế. Một lần nghiêm trọng nhất, thậm chí thiếu chút nữa xuất hiện chuyện Bán Thần ngã xuống!

– Có thể tưởng tượng được, nếu cuộc chiến tranh này còn liên tục duy trì, sớm hay muộn… Sẽ có Bán Thần ngã xuống. Hơn nữa, không có khả năng chỉ là một người. Sợ là… Sau trận chiến này, bất luận là Man Hoang hay Thông Thiên, đều sẽ phải tổn thất vô cùng nghiêm trọng…

Hứa Bảo Tài cay đắng mở miệng, nhanh chóng nói ra tất cả những gì mình biết được.

– Chúng ta không muốn đánh, thật sự không muốn. Không chỉ là chúng ta. Ta nghe được rất nhiều tông môn khác, thậm chí là đệ tử của Nguyên Đầu tông môn đều không muốn tiếp tục. Nhưng tất cả đều không có tác dụng… Quyền lợi đình chiến nằm ở trong tay của Thiên Tôn. Lão nhân gia người ta muốn chiến, chúng ta chỉ có thể nghe theo.

– Nghịch Hà Tông… Cũng có không cách nào tránh được, phải theo Tinh Không Đạo Cực Tông, cùng nhau tham chiến đã mấy năm. Đối thủ của Tinh Không Đạo Cực Tông… Chính là quân đoàn Cự Quỷ dưới trướng Cự Quỷ Vương trong Bốn đại Thiên Vương của Man Hoang!

Bạch Tiểu Thuần nghe đến đó, trong lòng chấn động. Chuyện hắn không muốn đối mặt nhất, chung quy vẫn phát sinh. Giữa Cự Quỷ Vương cùng Nghịch Hà Tông, hắn không muốn nhìn thấy bất kỳ bên nào bị thương tổn.

Cái này giống như Huyết Khê Tông cùng Linh Khê Tông trước đây…

– Cũng may Hồng Trần Nữ thống lĩnh quân đoàn Cự Quỷ, không biết vì duyên cớ gì, đối với Nghịch Hà Tông đã nhiều lần nương tay. Nếu không, sợ là hiện tại Nghịch Hà Tông, mười phần không còn lại nổi ba phần…

– Cũng bởi vậy, đã khiến cho Nghịch Hà Tông bị không ít người của Tinh Không Đạo Cực Tông nghi vấn. Cho nên… Mấy Thiên Nhân lão tổ của Tinh Không Đạo Cực Tông, lại có thể hạ lệnh để Nghịch Hà Tông ta làm tiên phong…

Nói đến đây, ủy khuất cùng sự điên cuồng trong lòng Hứa Bảo Tài cũng không nhịn được bạo phát ra.

– Thiếu Chủ, ba ngày trước chúng ta vừa nhận được tình báo. Đại quân thuộc Tinh Không Đạo Cực Tông, đang cùng quân đoàn Cự Quỷ, ở bên ngoài Cự Quỷ Thành tiến hành trận quyết chiến cuối cùng… Chúng ta nên làm cái gì bây giờ?

Nghe Hứa Bảo Tài hò hét, trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm run rẩy, cảm thấy sự cay đắng vô tận. Người ngoài không biết vì sao Hồng Trần Nữ nương tay đối với Nghịch Hà Tông. Nhưng Bạch Tiểu Thuần lại hiểu rõ nguyên nhân.

Trong lòng hắn cảm động. Đồng thời, đối với cách làm của Tinh Không Đạo Cực Tông lại có thể để Nghịch Hà Tông đi làm tiên phong, cũng khiến hắn dâng lên phẫn nộ vô tận. Nhưng hắn hiểu rõ, hiện tại mình nhất định phải tỉnh táo lại.

– Nghịch Hà Tông là nhà của ta. Không thể để cho Nghịch Hà Tông bị thương tổn…

– Cự Quỷ Vương cùng ta có tình cảm cũ. Còn có Tử Mạch… Ta cũng không thể để cho bọn họ bị thương tổn…

– Ta nên làm cái gì, làm sao bây giờ?

Hai mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ ửng, trong ngực kịch liệt phập phồng. Tiếng Hứa Bảo Tài hò hét vang vọng bên tai của hắn, dũng mãnh tiến vào tâm thần, hóa thành sóng to gió lớn bên trong tâm thần của hắn.

Ở trong ý thức của Bạch Tiểu Thuần, tuy rằng biết cuộc chiến tranh giữa Man Hoang cùng Thông Thiên sớm hay muộn vẫn sẽ phát sinh. Nhưng hôm nay cuộc chiến tranh này tới đột nhiên, khiến cho hắn trở tay không kịp. Quan trọng nhất là hắn bị nhốt ở trong thế giới pháp bảo, đã làm chậm trễ mấy năm mấu chốt nhất. Hiện tại đã quyết chiến. Một cảm giác mờ mịt luống cuống, không khỏi dâng lên ở trong lòng Bạch Tiểu Thuần.

– Vì sao… Phải đánh đánh giết giết?

– Tu tiên là vì trường sinh. Vì sao nhất định phải phân ra sinh tử?

Bạch Tiểu Thuần nắm chặt nắm đấm, thân thể run rẩy, hai mắt nhắm lại, che đi một mảnh đỏ ửng ở trong mắt.

– Ta… Ta năm đó có thể ngăn cản cuộc chiến tranh giữa Huyết Khê Tông cùng Linh Khê Tông, hiện tại… Ta cũng có thể đi ngăn cản cuộc chiến tranh giữa Man Hoang cùng Thông Thiên!

– Không sai, ta cùng với Tiểu Đỗ Đỗ có quan hệ. Còn nữa, Thiên Tôn từng nói, nếu như ta đến Bán Thần, hắn cho phép ta cùng với Tiểu Đỗ Đỗ…

– Ta còn là sư phụ của Hạo nhi. Ta nhất định có thể ngăn cản!

– Tất cả mọi thứ đều là bởi vì Thiên Tôn muốn rời khỏi đây. Nếu như hắn muốn đi, cứ để hắn đi được. Ta đi khuyên bảo người bảo vệ lăng. Ta đi nói chuyện với Hạo nhi, mở ra cánh cửa thế giới, để hắn đi!

Hàng vạn hàng nghìn suy nghĩ hiện ra ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần. Lúc này sau khi suy nghĩ, nắm lấy một ý tưởng trong đó, hắn cũng không có lòng đi suy nghĩ tìm hiểu xem có thật sự được hay không. Hắn chợt ngẩng đầu, ầm một tiếng, thân thể liền trực tiếp phóng lên cao.

– Ta muốn đi ngăn cản trận chiến tranh này!

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm rít gào. Sau khi phóng lên trên không trung, tốc độ của hắn được thể hiện ra đến mức cực hạn. Hư vô vặn vẹo, tầng mây bị xé rách, giống như sét đánh xé toạc bầu trời.

Ầm một tiếng, bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần trong chớp mắt đã biến mất, lao thẳng đến… Vùng cấm sinh mệnh!

Hắn không có thời gian đi ngồi chiến thuyền, cũng không có thời gian lãng phí ở trên lộ trình Thông Thiên Hải. Hiện tại cách thức nhanh nhất để chạy tới chiến trường, chính là đi tới vùng cấm sinh mệnh, trực tiếp bước vào Man Hoang, sau đó lao về phía Cự quỷ Thành!

Con đường đến Man Hoang, Bạch Tiểu Thuần đã quen thuộc. Lúc này hắn mang theo sự lo lắng mãnh liệt, mang theo sự bất an, một đường giống như muốn mở thông suốt trời cao.

Trong những tiếng ầm ầm, hắn đã xuất hiện ở phía bên ngoài vùng cấm sinh mệnh. Hắn không không chậm trễ chút nào, bước đi vào.

Không có tính toán thời gian, trong đầu Bạch Tiểu Thuần chỉ có một ý nghĩ.

– Nhanh, lại nhanh hơn một chút!

Ầm ầm ầm…

Chapter Truyện / Chương 994 – Ta Nhất Định Có Thể Ngăn Cản