Chương 995 – Thiên Nhân Mạnh Nhất

Chapter Truyện / Chương 995 – Thiên Nhân Mạnh Nhất

Bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần xuyên qua vùng cấm sinh mệnh. Sau khi không biết ở đây trong bao lâu, lúc bước ra, hắn trực tiếp bước vào đến… Cảnh nội Man Hoang!

Vừa một bước tiến vào Man Hoang, một khí tức đẫm máu đập vào mặt. Hắn phóng tầm mắt nhìn lại. Man Hoang này vốn cằn cỗi, hiện tại càng ảm đạm. Mặt đất một mảnh đỏ sậm, tràn ngập mùi thối nát.

Không nói tới khắp nơi đều có dấu vết thuật pháp lưu lại, nhưng chênh lệch không bao nhiêu. Trong lúc Bạch Tiểu Thuần bay nhanh ở trong Man Hoang này, chỉ thấy đã có hơn mười chỗ chiến trường quy mô nhỏ lưu lại không ít tay cụt chân cụt.

Man Hoang này ban đầu vốn cũng không có bao nhiêu thực vật. Lúc này nó lại càng hoang vắng. Trên mặt đất hiện ra từng khe rãnh nối liền. Những ngọn núi phía xa n đều sụp đổ hơn phân nửa.

Nhất là hắn còn nhìn thấy được một mảnh khu vực với phạm vi ước chừng ngàn dặm, bùn đất ở nơi đây đều mang khí tức tử vong nồng đậm. Từng thi thể hoặc là người của Man Hoang, hoặc là người của Thông Thiên nằm rải rác khắp nơi.

Từng con phi cầm ăn xác thối giống như đám kền kền, đang đứng ở trên thi thể, không ngừng mổ thịt thối. Bạch Tiểu Thuần phát ra tiếng rít, mới có thể khiến cho những con phi cầm này bị kinh động, đồng thời bay lên.

Đám phi cầm tạo thành đàn thành mảng, ở trên bầu trời này vừa phát ra tiếng kêu lớn, vừa bay xoay quanh. Trong con mắt màu xám của chúng lộ ra vẻ hoảng sợ nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.

Nhìn những thi thể này, thân thể Bạch Tiểu Thuần run lên khe khẽ. Cả đời này, coi như hắn đã nhìn thấy qua quá nhiều cục diện. Nói tới chiến tranh… Cũng có vài lần trải qua. Bất luận là cuộc chiến của bốn tông hạ du năm đó, hay là cuộc chiến tranh tông môn trung du cùng vùng, còn có trước đây ở trên Trường Thành chém giết, đều làm cho Bạch Tiểu Thuần biết được sự tàn khốc của chiến tranh.

Nhưng tất cả những chiến trường này cũng không thể nào so sánh được với giờ phút này. Cả phạm vi ngàn dặm thê thảm tới mức kinh người.

Dù sao những cuộc chiến tranh trước đây Bạch Tiểu Thuần trải qua, phần lớn thi thể sẽ được dọn dẹp khỏi bên trên chiến trường. Nhưng hiện tại, trong cuộc chiến giữa Man Hoang cùng Thông Thiên, đã là thời khắc sinh tử, không có người lo lắng đi dọn dẹp chiến trường.

Nhiều thi thể như vậy không biết đã ở chỗ này bao lâu, mục nát là chuyện không thể tránh được, khiến cho trong khí tức thiên địa, ngoại trừ máu tanh ra, lại có thêm mùi mục nát tanh tưởi…

Bạch Tiểu Thuần lặng lẽ nhìn tất cả những điều này. Thời điểm xoay người, tốc độ của hắn nhanh hơn, lao thẳng đến chỗ của Cự Quỷ Thành.

Cho đến khi hắn rời đi, đám phi cầm trên bầu trời này p mới dần dần không còn hoang mang nữa. Chúng giống như không chịu được sự hấp dẫn của những thịt thối trên mặt đất, lại chậm rãi hạ xuống, bắt đầu lại một vòng thịnh yến…

Thời gian trôi qua cực nhanh. Bạch Tiểu Thuần không biết đã trôi qua bao lâu. Hắn chỉ biết là mình không lãng phí một chút thời gian nào, đã sử dụng toàn lực lao nhanh đi. Dưới loại tốc độ này, đổi lại thành Bán Thần khác cũng rất khó làm được tiêu hao như vậy. Cũng chỉ có Bạch Tiểu Thuần, sau khi Bất Tử Huyết đại thành, lực khôi phục của hắn đã đạt đến một trình độ không thể tưởng tượng nổi, mới có thể ở dưới sự bạo phát kéo dài, bất luận là thể lực hay tu vi, vẫn duy trì trạng thái đỉnh phong bất kỳ lúc nào.

Trong tiếng nổ vang, tốc độ của hắn càng lúc càng nhanh. Từ phía xa nhìn lại, thậm chí ở trên trời cao cũng không nhìn thấy được bóng dáng của hắn. Chỉ có thể nhìn thấy được một cầu vồng vừa hiện ra đã lập tức biến mất.

Càng đi về phía trước, càng thấy được nhiều mặt đất Man Hoang nhuộm đỏ, càng thấy được từng chỗ chiến trường, tim Bạch Tiểu Thuần cũng càng thêm run rẩy.

Ngàn dặm chiến trường cũng không tính là gì. Mấy ngàn dặm thậm chí hơn vạn dặm chìm trong biển thi hài. Trong lúc chạy nhanh, Bạch Tiểu Thuần cũng thấy được một chỗ… Thời điểm không cách nào hình dung được hơn vặn dặm thi hài, rốt cuộc bản thân mình có ý tưởng gì? Nhưng Bạch Tiểu Thuần biết, đây là Tu La trận Tàn khốc nhất hắn đã gặp phải…

Trên mặt đất, thỉnh thoảng có thể thấy được từng hố sâu, từng khe rãnh, cùng với những khu vực vốn là rừng cây, hiện tại thật giống như bị hỏa diễm thiêu đốt vậy, trở thành đất khô cằn.

Những mảnh đất có vốn có bộ lạc Man Hoang tồn tại, hiện tại cũng đều trở thành một đống đổ nát. Trên mảnh đất rộng này, thi thể của bọn họ đặc biệt rõ ràng.

– Vì sao…

Bạch Tiểu Thuần thì thào. Theo khoảng cách càng lúc càng gần Cự Quỷ Thành, nôn nóng cùng điên cuồng trong lòng hắn cũng càng thêm mãnh liệt.

Cho đến khi ở một nơi rất gần với Cự Quỷ Thành, Bạch Tiểu Thuần thấy được… Một màn ánh sáng màu vàng toả ra, lộ ra khí tức nước Thông Thiên Hải, giống như một cái chụp cực lớn, bao phủ tất cả khu vực hào hùng bên trong.

Mà trung tâm của địa phương bị bao phủ… Mặc dù khoảng cách quá xa, Bạch Tiểu Thuần nhìn không rõ, nhưng dựa vào sự quan thuộc của hắn đối với phạm vi gần Cự Quỷ Thành, hắn liếc mắt liền nhận ra, màn ánh sáng màu vàng kia bao phủ… Chính là Cự Quỷ Thành!

Hiển nhiên, màn ánh sáng trận pháp này một mặt là để ngăn cản có thể sẽ xuất hiện ngoại viện. Mặt còn bên kia, lại để hoàn toàn bao vây Cự Quỷ Thành, khiến cho quân đoàn Cự Quỷ ở bên trong chiến tranh, nếu như thắng lợi còn tốt, một khi thất bại, như vậy trận pháp này sẽ trở thành lao ngục, ngăn cản bất kỳ một tu sĩ Man Hoang nào chạy trốn, do đó hoàn toàn diệt sạch.

Thiên Tôn muốn hoàn toàn tiêu diệt đi trái tim của Man Hoang, từ trên màn ánh sáng trận pháp này, cũng có thể thấy được một chút.

Trong nháy mắt khi nhìn thấy được màu vàng màn ánh sáng, mắt Bạch Tiểu Thuần càng xuất hiện thêm nhiều tơ máu. Tốc độ của hắn ầm ầm bạo phát. Hắn đang muốn triển khai Bất Tử Cấm, mạnh mẽ xuyên qua màn ánh sáng trận pháp này. Bỗng nhiên, trên màn ánh sáng màu vàng phía xa, đột nhiên hiện ra ba gương mặt cực lớn.

Ba khuôn mặt này đều già nua. Một người trong đó, ở giữa mi tâm lại có một cái sừng màu vàng dữ tợn. Lúc này, trong chớp mắt khi bọn họ xuất hiện, tản ra dao động Thiên Nhân chấn động tám phương!

Nhất là lão già ở mi tâm có một sừng. Dao động tu vi của hắn vượt xa so với hai Thiên Nhân hậu kỳ còn lại. Khí thế viên mãn cực hạn so với Trần Hảo Tùng còn muốn khủng khiếp hơn nhiều.

Ánh mắt của hắn như điện chớp, bỗng nhiên nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần đang lao nhanh đến. Rất nhanh đồng tử trong hai mắt hắn co lại. Hiển nhiên là nhận ra tu vi của Bạch Tiểu Thuần là Thiên Nhân viên mãn. Hắn còn nhìn thấu linh khí thiên địa tràn ngập trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần.

– Không phải Thiên Công của Man Hoang… Nhưng trong viên mãn của bốn mạch Thông Thiên, không có người này…

Lão già thì thào, hai mắt sắc bén, thản nhiên mở miệng.

– Người vừa tới dừng lại. Lão phu là Âu Dương Trần, Thiên Nhân thân vệ Thông Thiên Đảo, tuân lệnh của Thiên Tôn, bố trí đại trận sinh tuyệt. Không quan tâm ngươi là Thiên Nhân của tông môn nào, đều phải nhanh chóng rời đi. Người người vi phạm, giết chết!

Lão già này cùng với hai người Thiên Nhân hậu kỳ khác, bọn họ không thuộc về bất kỳ tông môn bốn mạch nào, mà đến từ Thông Thiên Đảo, là thân vệ dưới trướng của Thiên Tôn, vượt xa thị vệ!

Thân vệ giống như như vậy, đều được Thiên Tôn tuyển chọn từ trong toàn bộ khu vực Thông Thiên, sau đó lấy bí pháp, thành tựu Thiên Nhân. Nhân số cụ thể, cho dù Bán Thần lão tổ bốn mạch cũng không biết. Có thể nói là trong tay Thiên Tôn, ngoại trừ bản thân hắn ra, còn có một lực lượng khác uy hiếp bốn mạch.

Thậm chí theo lời đồn đại, ở trên thân vệ, còn có thần vệ!

Lần này Thông Thiên cùng Man Hoang khai chiến phần lớn, thị vệ, thân vệ Thông Thiên Đảo đều xuất động. Bọn họ không tham dự vào trong cuộc chiến tranh, một mặt là chịu trách nhiệm chém giết dư nghiệt, về mặt còn lại là giống như giám quân, bố trí sinh tuyệt trận, hoàn thành lần diệt sạch cuối cùng.

Ở trong lòng của bọn họ, chỉ có Thiên Tôn. Về phần bốn mạch khác, ngoại trừ Bán Thần… Những người khác bọn họ đều không để vào mắt. Thiên Nhân trong tông môn bốn mạch giống như Bạch Tiểu Thuần trước mắt vậy, bọn họ bình thường có thể trực tiếp quát mắng.

Nếu như đổi thành thời điểm khác, Bạch Tiểu Thuần còn có thể khách khí giải thích một chút. Nhưng hiện tại, trong lòng hắn đang lo lắng. Kể từ khi biết Cự Quỷ Vương cùng Nghịch Hà Tông còn có Thông Thiên đông mạch phát động chiến tranh, hắn một đường hoàn toàn không lãng phí thời gian, chạy nhanh đến. Lúc này trong lòng hắn lo lắng đến cực hạn. Mắt thấy sắp đến chiến trường, nhưng lại có người ngăn cản, hắn không có thời gian đi mở miệng nói thêm cái gì. Tốc độ chẳng những không có giảm bớt, trái lại còn nhanh hơn.

Trong tiếng nổ vang, toàn thân hắn trực tiếp hóa thành một đạo cường nỏ kinh thiên động địa, chợt lao thẳng đến màn ánh sáng màu vàng.

– Không biết sống chết!

Trong mắt lão già có một sừng ở mi tâm lộ ra sự khinh miệt. Mặc dù lúc này Bạch Tiểu Thuần biểu hiện ra tu vi là Thiên Nhân viên mãn, nhưng hắn vẫn hừ lạnh một tiếng.

– Giết người này!

Hắn vừa nói ra lời này, lập tức hai người thân vệ Thông Thiên Đảo Thiên Nhân hậu kỳ khác trên màn ánh sáng trận pháp đều cười lạnh một tiếng. Gương mặt chợt co lại, thình lình hóa thành hai thân ảnh, trực tiếp bay ra khỏi trận pháp. Thời điểm bọn họ bay ra, trên người của bọn họ cũng dâng lên ánh sáng trận pháp màu vàng, lại có trận pháp gia tăng trong người!

Màn ánh sáng trận pháp này có lực kinh người, ngưng tụ ở trên người của hai người, nhất thời liền khiến cho chiến lực của hai người đều tăng lên không ít, rất gần với Thiên Nhân viên mãn.

Hiển nhiên, trận pháp gia tăng mới là nguyên nhân khiến lão già một sừng cùng với hai vị thân vệ Thiên Nhân hậu kỳ này cuồng ngạo như vậy.

– Xông tới đại trận sinh tuyệt, không quan tâm ngươi là ai, đều xúc phạm tới pháp tắc của Thiên Tôn. Nhận lấy cái chết!

Lúc này âm thanh của hai thân vệ Thiên Nhân hậu kỳ giống như thiên lôi, lạnh lùng cao ngạo vang vọng. Trong chớp mắt hai người đã bỗng nhiên bay ra.

Mắt thấy sắp tới gần, hai người này bấm quyết. Ở phía sau lưng của từng người đều huyễn hóa ra một con bò cạp màu vàng cực lớn, mang theo sự dữ tợn, mang theo sát khí, lao thẳng đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần.

– Cút ngay cho ta!

Tốc độ của Bạch Tiểu Thuần không giảm. Ở trong chớp mắt khi hai người đến gần, hắn chợt mở miệng phát ra một tiếng gầm khẽ khiến cho trời đất đều biến sắc. Tiếng gầm khẽ này thốt ra, trực tiếp lay động trời cao, hình thành một gió trời hung bạo không có cách nào hình dung, giống như dời núi lấp biển trực tiếp cuốn về phía hai người.

Hai vị thân vệ Thiên Nhân hậu kỳ này thậm chí cũng không kịp đi tới gần Bạch Tiểu Thuần, đã bị sóng âm rít gào của Bạch Tiểu Thuần trực tiếp trùng kích. Toàn thân bọn họ chấn động mãnh liệt. Đồng thời, máu tươi điên cuồng phun ra. Thật giống như bọn họ bị một ngọn núi lớn trực tiếp đập vào trên người. Con bò cạp màu vàng huyễn hóa ra ở phía sau lưng bọn họ, lập tức nổ tung, khiến cho bọn họ không có cách nào chống đỡ. Thậm chí cảm thụ một chút, tâm thần liền chấn động, thân thể cũng đau nhức giống như bị xé rách, bẻ gãy nghiền nát, trực tiếp tan vỡ!!

– Ngươi…

– Hắn không phải là Thiên Nhân…

Thần sắc của hai thân vệ Thiên Nhân hậu kỳ này vốn ngạo nghễ, đột nhiên đại biến. Tròng mắt bọn họ cũng muốn nổ trung. Trong phút chốc ngay trong tâm thần, dâng lên sự khiếp sợ vô cùng vô tận. Trong một tích tắc này, trong đầu chấn động ngập trời.

Trong sóng âm này ẩn chứa tu vi cùng chiến lực của Bạch Tiểu Thuần. Lúc vang vọng giống như hóa thành thực chất, khiến hư vô phía trước hắn đều trực tiếp bị sụp xuống nghiền nát. Trong gió bão nổ vang, cho thấy lực diệt sạch, phát ra một ý chí kinh thiên… Đủ để quét ngang tất cả Thiên Nhân!

Có thể nói là… Thiên Nhân mạnh nhất!

Chapter Truyện / Chương 995 – Thiên Nhân Mạnh Nhất